"Không sai, Hạng Sơn sư huynh đã an bài, sẽ quang minh chính đại phát binh từ vương thành đến Đại Diễn. Việc này cũng đã được Mặc tộc ở vương thành lợi dụng Mặc Sào truyền tin đến Đại Diễn quan. Bọn chúng muốn sống thì nhất định phải rút khỏi Đại Diễn trong vòng nửa tháng, bằng không sẽ không kịp nữa."
Tuy nói Đông Tây quân từ vương thành hành quân đến phải mất ít nhất một tháng, nhưng Mặc tộc muốn rút lui an toàn, nhất định phải tính toán trước nửa tháng. Nếu không, rất có thể sẽ đụng phải Đông Tây quân có lão tổ trấn giữ trên đường, đối với Mặc tộc mà nói, đó không phải là chuyện tốt.
"Vậy ngươi cảm thấy, Mặc tộc vương chủ... chết chưa?" Âu Dương Liệt quay đầu nhìn Mễ Kinh Luân, gã nghĩ mãi không ra việc này, trong lòng có chút suy đoán nhưng không dám khẳng định.
"Vương chủ hẳn là chưa chết!" Mễ Kinh Luân khẳng định.
"Sao ngươi biết?"
"Mặc tộc muốn đàm phán, chính là muốn vòng qua Nam Bắc quân của ta để trở về vương thành. Nếu vương chủ chết, vương thành nhất định đại loạn, vậy bọn chúng trở về còn có ý nghĩa gì? Bọn chúng hoàn toàn có thể rút quân từ hậu phương Đại Diễn, vòng một vòng lớn, đi về phía trái nương tựa chiến khu Phong Vân của Mặc tộc, hoặc hướng bên phải tìm đến chiến khu Thanh Hư. Đằng này đã muốn trở về vương thành, vậy chứng tỏ vương chủ còn sống."
Âu Dương Liệt nghe vậy vuốt cằm: "Ta cũng nghĩ vậy, ha ha, xem ra người xưa nói không sai, anh hùng sở kiến lược đồng."
Hắn chỉ là một kẻ mãng phu, lại chẳng biết xấu hổ mà tự dát vàng lên mặt, làm như mình thông minh lắm. Mễ Kinh Luân khẽ cười: "Còn có một điểm rõ ràng hơn."
"Ồ? Điểm nào?"
Mễ Kinh Luân chỉ vào Đại Diễn quan: "Nếu vương thành bị hủy, Vương cấp Mặc Sào nhất định không còn, Mặc Sào cấp Vực Chủ ở Đại Diễn cũng sẽ bị hủy diệt theo. Bây giờ Mặc Sào ở Đại Diễn vẫn còn nguyên vẹn, chứng tỏ Mặc Sào ở vương thành không sao, Mặc Sào không sao thì vương chủ cũng không sao!"
Âu Dương Liệt gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng, ta cũng nghĩ vậy."
...
Tại Đại Diễn quan, đám vực chủ Mặc tộc còn đang nghiên cứu xem nhân tộc có âm mưu quỷ kế gì không thì có một lãnh chúa vội vã đến báo: "Có nhân tộc đang cấp tốc tiếp cận Đại Diễn, khí thế kia, chính là Bát phẩm Khai Thiên!"
Đám vực chủ do Hồng Để cầm đầu đều giật mình.
Hồng Để hỏi: "Đến bao nhiêu người?"
Lãnh chúa kia đáp: "Chỉ có hai người."
"Sau lưng có tung tích đại quân nhân tộc không?"
"Đại quân nhân tộc án binh bất động tại doanh trại, không có gì khác thường."
Hồng Để quả thực không dám tin, vội vàng lướt về phía tường thành, nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy hai thân ảnh hóa thành lưu quang, đang gấp rút đến gần Đại Diễn.
Đúng là Bát phẩm không thể nghi ngờ, Hồng Để cảm nhận rõ ràng uy thế Bát phẩm Khai Thiên trên người họ.
Thật sự chỉ có hai người? Giao chiến nhiều năm, Hồng Để cũng không nhịn được mà thầm khen hai vị Bát phẩm nhân tộc này khí phách kinh thiên.
Nếu là gã, vạn vạn lần không dám làm vậy.
Trước đó, khi đội Mặc tộc kia trở về báo cáo tình hình, bọn chúng đều cảm thấy việc nhân tộc đồng ý hòa đàm ngoài Đại Diễn quan trăm vạn dặm chắc chắn có âm mưu quỷ kế. Nhưng hôm nay xem ra, nào có âm mưu quỷ kế gì, người ta đường đường hai Bát phẩm cứ thế mà đến, ngược lại làm bọn chúng có vẻ quá mức hẹp hòi.
Một đám vực chủ thấy cảnh này đều có chút tiến thoái lưỡng nan. Nếu nhân tộc thi triển âm mưu quỷ kế gì, bọn chúng còn có thể nghĩ cách đối phó, nhưng tình huống này thì nên ứng phó thế nào?
Các vực chủ đều nhìn Hồng Để, chờ gã quyết định.
Hồng Để trầm ngâm một lát rồi nói: "Nhân tộc có khí phách này, Mặc tộc ta lẽ nào không có? Ai theo ta ra đón khách?"
Nếu có lựa chọn, Hồng Để tuyệt đối không muốn rời khỏi Đại Diễn quan, nhưng hôm nay gã là chủ nhân nơi này, cũng là người chủ sự bên Mặc tộc, gã không ra mặt thì ai ra?
Ánh mắt đảo qua từng vực chủ, tất cả đều trầm mặc, không ai xung phong nhận việc.
Hồng Để thở dài trong lòng, biết đám vực chủ này đã bị đám Bát phẩm nhân tộc kia làm cho kinh sợ trong trận đại chiến trước. Trận chiến đó, từng Bát phẩm nhân tộc không màng sống chết, mặc kệ bản thân ra sao cũng muốn kéo một vực chủ đồng quy vu tận. Lúc ấy gã không tham chiến mà tọa trấn Đại Diễn, nhưng sau đó cũng nghe nói về sự bi tráng của trận chiến đó. Nếu tự mình trải qua một trận chiến như vậy, e rằng gã cũng phải kiêng kị Bát phẩm nhân tộc như đám vực chủ này.
Không ai chủ động ra mặt, vậy chỉ có thể điểm danh.
Hồng Để nhìn về phía một vực chủ có thân hình giống nhân tộc: "Nữ Ấp, ngươi đi cùng ta."
Vực chủ kia giật mình, không ngờ Hồng Để lại chọn gã. Nhưng trước mắt bao người, hơn nữa còn liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Mặc tộc tại Đại Diễn, tự nhiên không cho phép gã lùi bước, chỉ có thể gật đầu: "Vâng!"
"Đi thôi!" Hồng Để vung tay, dẫn đầu lướt ra khỏi tường thành, nghênh đón phía trước, Nữ Ấp theo sát phía sau.
Đợi đến khi cách Đại Diễn trăm vạn dặm, Hồng Để dừng lại, lặng chờ!
Nữ Ấp tiến lên một bước, đứng ngang hàng với gã.
Hai vị Bát phẩm nhân tộc phía trước có tốc độ không nhanh không chậm, ước chừng gần nửa canh giờ nữa mới đến. Nhưng khí tức hùng hồn kia đã có thể cảm nhận rõ ràng, thậm chí có thể thấy thân ảnh ẩn hiện trong độn quang.
Nữ Ấp bỗng nhiên phát hiện ra điều gì đó, toàn thân run lên, kinh ngạc nói: "Hắn thế mà chưa chết!"
"Cái gì?" Hồng Để khó hiểu nhìn gã.
Nữ Ấp chỉ vào một đạo độn quang phía trước: "Khí tức kia cực kỳ nóng rực, hẳn là một nhân tộc tóc đỏ. Vực chủ Chập Thung đã chết trên tay hắn. Lúc ấy hắn hẳn phải chết, nhưng hôm nay xem ra, thế mà còn sống."
Khi Chập Thung vực chủ chiến tử, Nữ Ấp ở ngay gần đó, tận mắt chứng kiến Chập Thung bị Bát phẩm Khai Thiên tóc đỏ kia một kiếm mất mạng. Nhưng ngay sau đó, khí tức của Bát phẩm Khai Thiên kia cũng suy yếu, gã cho rằng Bát phẩm kia đã chết theo Chập Thung.
Bây giờ mới biết, Bát phẩm kia thế mà chưa chết!
Cảm nhận được khí tức quen thuộc này, Nữ Ấp không khỏi hồi tưởng lại trận chiến đó, nhớ lại cách chiến đấu hung hãn không màng sống chết của gã khôi ngô đại hán kia, không khỏi rùng mình.
Nghe Nữ Ấp nói vậy, Hồng Để cũng chú ý hơn đến đạo khí tức cực nóng kia. Gã có thể nhận ra, khí tức kia tuy hùng hồn nhưng dường như có chút bất ổn, hẳn là thương thế chưa lành.
Xem ra, dù người này sống sót trong trận chiến mười năm trước, nhưng bị thương cũng rất nghiêm trọng, nếu không thì đã không mất nhiều thời gian như vậy để hồi phục.
Nhân tộc a...
Tranh đấu với nhân tộc nhiều năm như vậy, Hồng Để vẫn không hiểu ưu thế của chủng tộc này ở đâu. Tốc độ tu luyện không nhanh bằng Mặc tộc, tố chất thân thể cũng không mạnh bằng Mặc tộc, càng không thể như Mặc tộc, chỉ cần có Mặc Sào và tài nguyên là có thể liên tục sinh ra vô số quân lính.
Thế nhưng, cục diện trên chiến trường Mặc này vẫn luôn giằng co như vậy, Mặc tộc chưa từng nghiền ép được nhân tộc.
Nếu nhất định phải tìm một ưu điểm, đó chính là sự ngoan cường!
Một chủng tộc không đủ ngoan cường thì không thể ngăn cản Mặc tộc.
Sau gần nửa canh giờ, hai đạo lưu quang đã đến phía trước, dừng lại cách Hồng Để và Nữ Ấp không đủ trăm dặm.
Khoảng cách này có thể nói là rất nguy hiểm. Đối với vực chủ và Bát phẩm Khai Thiên mà nói, đây quả thực là mặt đối mặt, giơ tay lên là có thể chạm vào đối phương.
Điều này khiến Hồng Để và Nữ Ấp không khỏi căng thẳng.
Lưu quang tan đi, lộ ra hai thân ảnh, một người ăn mặc như nho sĩ, tay cầm quạt lông, một người tóc đỏ, thân hình cường tráng.
So với sự khẩn trương của Hồng Để và Nữ Ấp, hai vị nhân tộc từ xa mà đến lại phong khinh vân đạm. Bát phẩm tóc đỏ kia thậm chí còn nhìn ra sự căng thẳng của bọn chúng, cười khẩy.
Điều này khiến Hồng Để âm thầm nổi giận. Bây giờ hai gã vực chủ lưng tựa Đại Diễn quan, nếu có gì bất thường, uy lực của vô số pháp trận bí bảo ở Đại Diễn có thể trút xuống, có gì phải sợ hắn!
Ngược lại là hai nhân tộc kia, tứ cố vô thân, nếu thật sự xảy ra xung đột gì thì bọn chúng chẳng có lợi lộc gì.
Nghĩ vậy, thần sắc gã trầm tĩnh lại, học theo nhân tộc ôm quyền: "Hồng Để!"
Nữ Ấp cũng báo tên họ của mình.
Mễ Kinh Luân mỉm cười, đáp lễ: "Đại Diễn Bắc quân, Mễ Kinh Luân!"
"Đại Diễn Nam quân, Âu Dương Liệt!"
Hồng Để ngẩn ra, giao phong nhiều năm như vậy, gã mới biết đại quân của người ta vốn dĩ đã lấy Đại Diễn làm tên, có thể thấy quyết tâm thu phục Đại Diễn của bọn họ.
"Đại danh hai vị tiên sinh, ta dù chưa nghe nói, nhưng giao thủ nhiều năm cũng biết hai vị mưu lược xuất chúng. Những năm này, Mặc tộc ở Đại Diễn đã chịu không ít thiệt thòi từ hai vị."
Mễ Kinh Luân khẽ mỉm cười: "Nhân tộc ta thế yếu, tự nhiên chỉ có thể lấy mưu lược thủ thắng. Trên chiến trường, chúng ta là địch quân, ra tay cũng sẽ không lưu tình."
Âu Dương Liệt bỗng nhiên lặng lẽ truyền âm cho Mễ Kinh Luân: "Mặc tộc cũng biết nịnh hót à?"
Không biết vô tình hay cố ý, lời truyền âm này lại lọt ra ngoài, Hồng Để và Nữ Ấp tự nhiên nghe được rõ ràng, sắc mặt nhất thời có chút khó coi.
Hồng Để đè nén lửa giận trong lòng, tiếp tục nói: "Bất quá, Mặc tộc ta tuy tổn thất nặng nề, nhưng nhân tộc các ngươi cũng tổn thất không nhỏ. Những năm gần đây, hai tộc chúng ta coi như ai cũng không chiếm được tiện nghi của ai. Bây giờ Mặc tộc ta đang chiếm giữ Đại Diễn, binh lực nhân tộc không đủ, muốn công quan e là bất lực."
Mễ Kinh Luân vẫn tươi cười: "Việc công quan đang được suy tính, được hay không thì phải đánh rồi mới biết."
Hồng Để cau mày: "Tiên sinh không sợ nhân tộc đánh đến toàn quân bị diệt sao?"
Mễ Kinh Luân phe phẩy quạt lông, cười nói: "Nhân tộc ta chưa từng sợ chết, Ngũ phẩm cũng vậy, Lục phẩm cũng vậy, Thất phẩm cũng vậy, chính là những Bát phẩm chúng ta đây cũng vậy. Tin rằng Mặc tộc đã nhận ra quyết tâm của nhân tộc ta trong trận chiến trước."
Hồng Để ngưng giọng: "Dù chưa tận mắt chứng kiến, sau đó cũng có nghe nói, nhân tộc... quả thực không tầm thường."
Mễ Kinh Luân thu quạt lông, mở miệng: "Nói nhảm ít thôi. Lúc trước sứ giả Mặc tộc đến chỗ nhân tộc ta nói là Mặc tộc có ý hòa đàm? Không biết Hồng Để tiên sinh muốn hòa đàm thế nào? Chẳng lẽ là ở đây cùng Mễ mỗ đàm luận xem tướng sĩ hai tộc ai dũng cảm hơn, ai xả thân vì nghĩa hơn sao?"
Hồng Để nói: "Tự nhiên không phải. Đã muốn cùng đàm thì hãy nói chuyện chính sự đi. Bây giờ Mặc tộc ta đang chiếm giữ Đại Diễn, binh lực nhân tộc không đủ, khó mà công quan. Cứ giằng co như vậy chỉ tốn công vô ích. Hơn nữa, Đại Diễn quan vốn là quan ải của nhân tộc, không phải căn cơ của Mặc tộc ta. Vì vậy, các vực chủ đã cẩn thận thương thảo và quyết định trả Đại Diễn lại cho nhân tộc. Không biết nhân tộc có nguyện ý tiếp nhận không?"
Mễ Kinh Luân nói: "Đại quân nhân tộc ta đường xa mà đến chính là để thu phục Đại Diễn. Mặc tộc đã muốn chắp tay trả lại, lẽ nào lại không tiếp nhận?"