Sự xuất hiện của bảy vị cường giả này lập tức khiến bọn Đổng Khinh Hàn thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ dựa vào đám người trẻ tuổi như họ mà phải đối đầu với các cao thủ Thần Du Chi Thượng, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu, bây giờ có bảy vị cường giả này xuất hiện, họ liền cảm thấy đã có chỗ dựa vững chắc.
Đường Vũ Tiên cũng bay đến bên cạnh Đồ Phong.
Ngoại trừ Ảnh Cửu hiện không rõ tung tích, tám vị Huyết Thị còn lại đều đã tụ họp tại đây! Đối mặt với tám vị Thần Du Chi Thượng, bọn họ vẫn không hề sợ hãi.
Tám chọi tám!
Số người tuy ngang nhau, nhưng chênh lệch về thực lực lại là một trời một vực.
Tám người phía đối phương đều là Thần Du Chi Thượng, là các Thái Thượng Trưởng lão của Bát Đại Gia.
Mà tám vị Huyết Thị chỉ có bốn người ở Thần Du Cảnh cửu tầng, bốn người ở Thần Du Cảnh bát tầng, công lực chênh lệch quá lớn.
"Bá Huyết Cuồng Thuật!"
Bọn Đồ Phong vừa đến nơi, không một chút do dự, trực tiếp thi triển cấm thuật của Dương gia Huyết Thị. Năng lượng ba động cuồng bạo lan tỏa, gương mặt ai nấy đều bừng lên ánh hồng quang, huyết khí tăng vọt.
Các võ giả của phủ Dương Chiếu và đám đông đến xem náo nhiệt đều kinh ngạc đến sững sờ.
Bảy vị Huyết Thị đồng loạt sử dụng Bá Huyết Cuồng Thuật, đây là một cảnh tượng hùng tráng đến nhường nào?
Bản thân Huyết Thị đã là danh xưng đại biểu cho cường giả, cùng cảnh giới gần như là vô địch. Khi chiến đấu, trừ khi gặp phải tình huống đặc biệt, họ mới thi triển cấm thuật, còn bình thường chẳng bao giờ dùng đến.
Có thể nói, được chứng kiến một vị Huyết Thị thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật đã là mãn nhãn lắm rồi, huống chi lúc này, lại có đến bảy người cùng thi triển.
Khí thế và năng lượng ba động hội tụ một nơi, gần như khiến thiên địa linh khí của cả tòa Chiến Thành trở nên hỗn loạn.
Tám vị Thần Du Chi Thượng kia cũng khẽ biến sắc, không ngờ bọn họ lại có thể làm đến mức này.
"Hỗn xược!"
Dương Lập Đình giận dữ quát lên.
"Các ngươi có còn biết thân phận của mình là gì không?"
"Xin Thái Trưởng lão chớ trách!"
Đồ Phong mặt đỏ bừng, khí huyết trào dâng đến cực điểm, lớn tiếng nói:
"Tuy ngài là Thái Thượng Trưởng lão của Dương gia, chúng tiểu nhân cũng là Huyết Thị của Dương gia. Nhưng nếu Trưởng Lão Điện đã hạ lệnh cho chúng tiểu nhân đi theo tiểu công tử, thì chúng tiểu nhân chính là người của tiểu công tử. Giờ khắc này, chúng tiểu nhân bảo vệ ngài ấy là lẽ dĩ nhiên."
"Trong mắt các ngươi, sự an nguy của hắn còn quan trọng hơn cả vinh nhục của gia tộc sao?"
Dương Lập Đình lạnh lùng nhìn về phía trước.
Tám vị Huyết Thị đồng loạt gật đầu, Đường Vũ Tiên nói:
"Thái Trưởng lão, theo ý chỉ của Trưởng Lão Điện, chúng tiểu nhân giờ chỉ tận trung với một mình tiểu công tử. Sự an nguy của ngài ấy ắt quan trọng hơn vinh nhục của gia tộc, nếu ngài ấy có mệnh hệ gì, chúng tiểu nhân có chết vạn lần cũng không chuộc hết tội. Hôm nay nếu có chỗ nào đắc tội, kính mong Thái Trưởng lão rộng lòng tha thứ!"
"Phản rồi!"
Dương Lập Đình giận quá hóa cười, gương mặt co quắp lại. Với địa vị và công lực của lão, xưa nay chưa ai dám làm trái lời lão, huống chi Huyết Thị Dương gia còn là một tấm kim bài của gia tộc, là biểu tượng cho lòng trung thành. Nhưng nào ngờ hôm nay, những Huyết Thị được người đời ca tụng là cánh tay đắc lực của Dương gia, lại bất chấp tất cả để đối đầu với lão!
Nhất là trước ánh mắt của bao nhiêu người, Dương Lập Đình lập tức cảm thấy uy nghiêm của mình đã bị xúc phạm.
"Ngu xuẩn!"
Vị Thần Du Chi Thượng đã thúc giục Dương Lập Đình lúc nãy lạnh lùng hừ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường cách làm của các Huyết Thị. Theo lão, các cao thủ của Huyết Thị Đường Dương gia tuy rất mạnh, cũng rất trung thành, nhưng trong một vài trường hợp lại cố chấp đến ngu muội, điển hình như tình huống hiện tại.
"Chúng tiểu nhân không hề có ý làm phản, nhưng nếu các vị tiền bối muốn làm khó tiểu công tử, chúng tiểu nhân... sẽ không đồng ý!"
Đồ Phong nhìn thẳng vào tám người phía trước, chậm rãi lắc đầu.
"Cho dù có tính cả các ngươi, cũng chưa đủ tư cách để ngăn cản bổn trưởng lão!"
Dương Lập Đình gầm lên, xem ra đã quyết tâm thanh lý môn hộ ngay tại đây.
"Nếu tính thêm cả lão phu thì sao?"
Một giọng nói hư vô mờ mịt vọng lại từ nơi xa xăm.
Nghe thấy giọng nói này, tám vị Thần Du Chi Thượng bất giác biến sắc, cảnh giác nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy trong bóng tối, dường như có một người đang phiêu diêu như tiên, thong thả bước đến, không nhanh không chậm, vẻ mặt ung dung tiêu sái.
Y bước đi không nhanh, nhưng chỉ qua hai ba bước chân đã đến trước mặt mọi người. Vô tình hay hữu ý, vị trí y đứng lại cao hơn tám vị Thần Du Chi Thượng một bậc.
Dừng bước, y nhìn xuống tám người trước mặt, thần sắc bình thản.
Sắc mặt bọn Dương Lập Đình lập tức trở nên nặng nề, nhìn chằm chằm vào Mộng Vô Nhai, đôi mày nhíu chặt.
Tuy người trước mặt chỉ có tu vi Thần Du Cảnh đỉnh phong, nhưng họ lại cảm thấy y quả thật không đơn giản. Mấy bước chân vừa rồi của y thoạt nhìn như sải bước tùy ý, nhưng lại mơ hồ ẩn chứa thiên đạo chí lý, sâu xa khó lường.
Cảm giác kỳ lạ này, ngay cả mấy vị Thần Du Chi Thượng của Bát Đại Gia cũng khó mà nhìn thấu được.
Một võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong sao lại có được cảm ngộ sâu sắc đến thế? Mọi người đều thầm kinh hãi.
Tám người họ đều biết đến sự tồn tại của Mộng Vô Nhai, dù sao lão cũng đã ở Chiến Thành khá lâu, nhưng hiểu biết của họ về lão cũng chỉ giới hạn ở tu vi mà thôi.
Họ cho rằng lão chỉ là một võ giả Thần Du Cảnh đỉnh phong bình thường.
Nhưng giờ nhìn lại, tám người họ mới chợt nhận ra, vị Thần Du Cảnh đỉnh phong này có điểm gì đó rất bất thường.
Đối diện với lão, đến nhân vật tầm cỡ như Dương Lập Đình mà trong lòng còn dâng lên cảm giác áp lực và nguy hiểm, cứ như thể, nếu giao đấu một chọi một, bản thân lão căn bản không phải là đối thủ của y vậy.
"Cả lão phu nữa!"
Lại thêm một giọng nói vọng lại. Lần này, các Thần Du Chi Thượng của Bát Đại Gia đều không kìm được kinh hãi.
Mộng Vô Nhai xuất hiện, họ ít ra còn biết được động tĩnh. Thần thức siêu phàm của tám người bao trùm khắp các ngóc ngách của Chiến Thành, dĩ nhiên có thể phát giác ra khí tức của lão.
Nhưng người vừa lên tiếng lại tựa như xuất hiện từ hư không, không hề để lộ một tia khí tức nào. Nếu y không chủ động hiện thân, thì tám người họ cũng chẳng thể phát hiện được.
Có thể khiến họ không phát giác ra được, tu vi của người này đã không cần phải đoán nữa.
Thần Du Chi Thượng! Chỉ có Thần Du Chi Thượng mới có thể làm được như vậy!
Ở Chiến Thành, lại có một cao thủ Thần Du Chi Thượng khác ẩn mình.
Nếu người này có ý đồ bất lợi với các nhân tài trẻ tuổi kia, thì hậu quả... Cả tám người lập tức toát mồ hôi lạnh.
May thay, có vẻ y không hề có ác ý.
Ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy một lão nhân râu tóc bạc phơ, cốt cách phi phàm đang khoan thai bước tới, hệt như Mộng Vô Nhai lúc nãy, khiến tâm thần người khác rung động, nhãn cầu chấn kinh.
Điều khiến tám người hơi nghi hoặc là, thiên đạo áo nghĩa ẩn chứa trong từng bước chân của lão lại có vài phần tương tự với người vừa xuất hiện, tựa như xuất phát từ cùng một nguồn.
Người nọ đứng cách mấy mươi trượng, mỉm cười nhìn Mộng Vô Nhai. Mộng chưởng quầy lắc đầu cười khổ:
"Ta biết huynh ở Chiến Thành từ lâu rồi, bây giờ cuối cùng cũng không nhịn được nữa sao?"
Lão nhân kia cười áy náy:
"Thời gian qua vất vả cho Mộng huynh rồi, ta thực không tiện ra mặt."
"Ta biết."
Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu.
"Cũng phải đa tạ Mộng huynh đã cùng ta luận bàn võ đạo suốt mười mấy năm qua. Từ sau khi đột phá, ta thu được lợi ích rất nhiều, những điều trước đây không hiểu, bây giờ đã thông suốt cả rồi."
"Nói quá lời rồi."
Mộng Vô Nhai cười điềm nhiên.
"Giữa hai chúng ta, không cần phải khách sáo!"
Thấy hai người họ diễn cảnh bạn cũ trùng phùng, trò chuyện vui vẻ, xem anh hùng thiên hạ như không, các Thần Du Chi Thượng của Bát Đại Gia lập tức tỏ ra khó chịu.
Họ không xem chúng ta ra gì cả.
Trong lòng tuy tức giận, nhưng từ cuộc đối thoại ngắn ngủi của họ, tám người cũng nghe ra được vài điểm bất thường.
Hai người này hẳn là bạn cũ, hơn nữa vị cao thủ Thần Du Chi Thượng xuất hiện sau lại tỏ ra rất khách khí với người đến trước.
Tại sao lại như vậy? Luận về tu vi, chẳng phải Mộng Vô Nhai thấp hơn sao? Lão có tư cách và bản lĩnh gì để luận bàn võ đạo với người kia? Lại còn khiến y cảm kích vô cùng?
Mà lão lại còn tỏ vẻ rất hiển nhiên, không hề kiêu căng tự mãn.
Tất cả mọi người bất giác cảm thấy hoang mang.
"Dám hỏi cao danh quý tính của hai vị?"
Thu Đạo Nhân lên tiếng hỏi, thần sắc nặng nề.
Dù đã xác định hai người này không có ác ý, mà chỉ lộ diện để bảo vệ Dương Khai, nhưng đối với cao thủ mạnh đến vậy, bọn họ cũng muốn biết rõ thân phận và lai lịch của đối phương.
Mộng Vô Nhai mỉm cười, lãnh đạm nói:
"Chưởng quầy của Cống Hiến Đường Lăng Tiêu Các, Mộng Vô Nhai!"
Lời giới thiệu này khiến tất cả những ai không rõ lai lịch của Mộng Vô Nhai đều cảm thấy da mặt mình đang co giật.
Chưởng quầy... Chỉ một chưởng quầy nhỏ nhoi mà có khí thế và tu vi bậc này, lẽ nào Lăng Tiêu Các thật sự là tông môn ngọa hổ tàng long?
"Còn vị này?"
Hít sâu một hơi, Thu Đạo Nhân chuyển hướng sang lão nhân còn lại.
Y điềm đạm gật đầu:
"Chưởng môn Lăng Tiêu Các, Lăng Thái Hư!"
Các cường giả của Bát Đại Gia lập tức biến sắc!
Chưởng môn Lăng Tiêu Các, Lăng Thái Hư!
Cao thủ duy nhất xuất thân từ tông môn nhị đẳng nhưng lại có thể đột phá lên Thần Du Chi Thượng! Trong ghi chép của cả thiên hạ, chỉ có một trường hợp vinh dự độc nhất vô nhị này.
Trước đây, chưa bao giờ có thế lực nhị đẳng nào có người đột phá Thần Du Chi Thượng. Kể cả Lã Tư của Lã gia, cũng phải sau khi Lã gia trở thành thế gia nhất đẳng mới đột phá, hơn nữa đó còn là nhờ cường giả Thu gia chỉ điểm và đề bạt mới có được thành tựu như ngày hôm nay.
Lăng Thái Hư, ba chữ này đại diện cho một truyền kỳ, là một huyền thoại sống.
Hơn nữa, ông còn có một người đồ đệ.
Người đồ đệ này, chính là Tà Chủ hiện tại của Thương Vân Tà Địa! Kẻ khống chế một phạm vi nghìn vạn dặm, có thủ hạ là Lục Đại Tà Vương cùng vô số tà ma gian ác!
Tà Chủ nổi giận, thiên địa biến sắc, sinh linh lầm than.
Cho nên khi vừa nghe thấy ba chữ "Lăng Thái Hư", tám người đều cảm thấy đầu óc căng thẳng. Nhất là Thu Đạo Nhân, ngày đó Thu gia của lão đã kéo quân đến Lăng Tiêu Các, phóng hỏa thiêu rụi tông môn người ta, bây giờ tông chủ lại đứng ngay đây, tính ra giữa đôi bên cũng có khúc mắc.
Nếu thật sự giao chiến, e là tòa Chiến Thành này sẽ bị hủy diệt mất.
Song, điều khiến tám người họ không thể ngờ là, rõ ràng Lăng Thái Hư mới tấn thăng chưa bao lâu, nhưng sao lại có cảm giác lĩnh ngộ về thiên đạo và võ đạo của ông còn sâu sắc hơn cả chính bọn họ?
Nếu không phải thế, thì tại sao họ lại không phát giác ra sự tồn tại của Lăng Thái Hư?
Tám người này, đều đã tấn thăng ít nhất hơn năm mươi năm. Trong năm mươi năm này, cũng không thể nói là công lực không có tiến bộ, ít nhiều gì cũng đã tinh thâm hơn, nhưng nếu so với Lăng Thái Hư, chút tiến bộ đó quả thật chẳng đáng kể.
Y làm được bằng cách nào?
"Thì ra là Lăng huynh!"
Thu Đạo Nhân kìm nén vẻ mặt, nhẹ nhàng gật đầu.
"Ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
"Không dám!"
Lăng Thái Hư cười ôn hòa, không hề có ý soi mói, ngược lại còn khiêm tốn đến lạ:
"Tính ra thì, các vị đây đều là tiền bối của Lăng mỗ. Được các tiền bối xem trọng, gọi một tiếng Lăng huynh, đã là vinh hạnh của Lăng mỗ rồi."
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn