Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 538: CHƯƠNG 538: HẬU QUẢ KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN

Lật đổ Trung Đô, phản bội Bát Đại Gia!

Dương Khai chưa từng nghĩ đến điều đó. Tuy hắn không quá trung thành với gia tộc, việc tham dự Đoạt Đích Chi Chiến cũng chỉ vì muốn lấy lại sự trong sạch cho tông môn mà thôi, chứ chưa từng phản nghịch đến mức độ này.

Nghe Dương Trấn lớn tiếng chất vấn, hắn nhanh chóng ý thức được điều gì đó.

- Gia tộc… nhìn nhận ta như vậy sao?

Dương Khai nhìn Dương Trấn, trầm giọng hỏi.

Trên mặt Dương Trấn hiện lên vẻ vô cùng khổ tâm, lắc đầu nói:

- Ngươi cũng đừng trách gia tộc nghĩ xấu về ngươi, là những biểu hiện gần đây của ngươi khiến người ta không thể không nghĩ như vậy. Không thể phủ nhận, ngươi là một hạt giống tốt, nhưng nếu hạt giống tốt lại sa vào yêu ma tà đạo, gia tộc cũng không ngại ra tay thanh trừng để bảo đảm sự thuần khiết của huyết thống!

Dừng một chút, Dương Trấn lại thở dài:

- Nếu chỉ có gia tộc lo lắng thì vẫn còn có thể thương lượng, cùng lắm thì để các trưởng bối cao thủ trong gia tộc thi triển huyền công, hóa giải tà khí trong cơ thể ngươi, trừ đi hậu họa về sau. Nhưng, ngươi có biết người lo lắng chuyện này không chỉ có mỗi Dương gia chúng ta không?

Dương Khai thần sắc lạnh lùng.

- Không ngại nói thẳng với ngươi, sau khi ngươi tấn thăng, Thất đại gia đều đã phái người đến tiếp xúc với Dương gia. Bọn họ cũng rất lo lắng, lo ngươi sẽ trở thành một tà chủ thứ hai!

Dương Trấn thở dài:

- Ngươi xuất thân từ Lăng Tiêu Các, ngươi tu luyện tà công, tư chất lại nghịch thiên. Mà năm xưa, tà chủ cũng xuất thân từ Lăng Tiêu Các, vị tà chủ đó đến nay vẫn tiêu dao ở Thương Vân Tà Địa, pháp lực thông thiên, huyền công tinh diệu, trong thiên hạ, không một ai ở Thần Du Cảnh là đối thủ của hắn. Ngươi và hắn có cùng xuất thân, xem như cũng có quan hệ sư thúc sư điệt.

- Một tà chủ đã khiến Bát Đại Gia bó tay, nếu lại xuất hiện thêm một người nữa…

Dương Trấn lắc đầu, trên mặt lộ vẻ kiêng dè, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng thay đổi:

- Những yếu tố này liên kết với nhau, ngươi bảo bọn họ làm sao không lo lắng cho được?

- Lo lắng ta sẽ trở thành tà chủ thứ hai?

Thần sắc Dương Khai u ám.

- Đúng vậy, hơn nữa tư chất của ngươi so với vị tà chủ kia có khi còn lợi hại hơn, thực sự là hơn một bậc…

Dương Trấn không ngừng cười khổ, ánh mắt trở nên hoang mang.

Thực sự hơn một bậc, hai vị tà chủ cùng giá lâm Trung Đô, Bát Đại Gia làm sao ngăn cản nổi?

Những vị trưởng lão đang ngồi cũng lộ vẻ kiêng kỵ và hoảng sợ, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng Trung Đô bị hủy diệt, khắp nơi là cảnh lầm than.

- Nói cho cùng, đây cũng chỉ là phỏng đoán của các vị mà thôi.

Dương Khai bỗng nhiên mất hết hứng thú giải thích, thản nhiên nói.

Người của Bát Đại Gia đều bảo thủ cố chấp, quanh năm sống cao cao tại thượng, khiến họ luôn cho rằng mình đúng. Bọn họ đã nghĩ như vậy, mình có nói gì cũng không thể thay đổi được cách nhìn và sự nghi ngờ của họ.

Cho dù có thể thay đổi được suy nghĩ của một hai người, cũng chẳng thay đổi được đại cục.

- Phòng ngừa hậu hoạn, đây chính là bí quyết để Bát Đại Gia Trung Đô đứng vững bao năm qua không sụp đổ.

Dương Trấn tỏ vẻ công chính liêm minh, thẳng thắn nói:

- Bát Đại Gia, nhất định phải đề phòng ngươi!

- Con đường của ta, do ta tự đi.

Khóe miệng Dương Khai lộ ra một tia cười mỉa mai.

- Năm đó ta yếu kém, tay trói gà không chặt, không thể tu luyện, phụ thân muốn đưa ta đến Hóa Long Trì của Dương gia, hy vọng thần hiệu của Hóa Long Trì có thể giúp ta tẩy kinh phạt tủy. Nhưng ông đã cố gắng bao năm, cầu xin các vị trong Trưởng Lão Điện bao lần, cũng chưa bao giờ được thông qua. Cho dù công lao của ông đối với gia tộc có lớn đến đâu, cũng chỉ nhận lại được một câu từ Trưởng Lão Điện: “Một phế vật không có tư cách lãng phí thần hiệu của Hóa Long Trì.”

Thần sắc Dương Trấn ngượng ngập. Dương Tứ gia đích thân cầu xin, lại bị họ đuổi về, bây giờ Dương Khai nhắc lại chuyện cũ, lão đương nhiên có chút khó xử.

- Hôm nay, ta đã có thành tựu và tu vi, gia tộc lại muốn chỉ tay năm ngón với ta. Trấn trưởng lão, ngài không cảm thấy quá buồn cười sao?

Mặt Dương Trấn xanh mét.

Dương Khai tiếp lời:

- Mấy ngày trước ta tấn thăng Thần Du Cảnh, nếu không phải có bằng hữu và trưởng bối của ta ra tay giúp đỡ, ta sớm đã bị Thái trưởng lão phế bỏ tu vi tại chỗ rồi. Nếu không chết, e rằng cũng thành phế nhân. Gia tộc muốn phòng ta, mà phòng ta chính là hủy diệt ta sao? Trưởng lão, ngài không cảm thấy gia tộc rất quá đáng sao?

- Láo xược!

Dương Trấn thẹn quá hóa giận.

- Gia tộc chí thượng, vì gia tộc mà hy sinh bản thân thì có làm sao?

- Trưởng lão thấu hiểu đại nghĩa, đạo đức cao thượng, đệ tử không sánh bằng. Đệ tử vốn là kẻ ích kỷ.

Dương Khai bỗng nhiên bước về phía trước một bước, sát khí đằng đằng, lạnh lùng nói:

- Nếu đã như vậy, đệ tử sẽ thành toàn cho mấy vị trưởng lão. Sau khi giết các vị, đệ tử sẽ đến Dương gia thỉnh tội, tùy gia tộc xử trí. Như vậy, các vị cũng được xem là vì gia tộc mà hy sinh rồi.

Mọi người đột nhiên biến sắc, tất cả đều đứng bật dậy, cảnh giác và hoảng sợ nhìn Dương Khai, âm thầm ngưng tụ sức mạnh.

Dương Khai cười ha hả:

- Xem ra các vị trưởng lão cũng là những người khá ích kỷ…

Mọi người không khỏi đỏ mặt, cảm thấy xấu hổ vì biểu hiện vừa rồi của mình. Nói thì dễ, nhưng thực sự làm mới thấy không dễ như tưởng.

- Nói chính sự, nói chính sự…

Giọng nói khàn khàn của người phụ nữ vội vàng đổi đề tài.

Dương Trấn nhìn Dương Khai, liên tục cười khổ, lắc đầu nói:

- Đối đáp với ngươi đúng là mệt thật. Lão phu cũng không vòng vo nữa, việc bắt ngươi đến nhận lỗi với hai nhà Hướng, Nam cũng chỉ là ngụy trang mà thôi. Con cháu Dương gia ta sao có thể cúi đầu trước kẻ khác, cho dù ngươi muốn làm vậy, gia tộc cũng không đồng ý, thậm chí sẽ ngăn cản ngươi.

- Gia tộc rốt cuộc muốn ta làm gì?

- Về Trung Đô, mấy vị Thái Thượng trưởng lão trong tộc sẽ cùng ra tay, giúp ngươi trừ bỏ tà khí trong cơ thể. Từ nay về sau, ngươi sẽ không cần lo lắng mình đi vào ma đạo, gia tộc và Thất đại gia cũng sẽ không đề phòng ngươi nữa.

Dương Khai im lặng.

Hắn không nghĩ rằng với cách của mấy vị Thái Thượng trưởng lão đó mà có thể xua tan được sức mạnh tà ác của Ngạo Cốt Kim Thân. Sức mạnh này khi hắn không sử dụng, không ai có thể phát giác được.

Hơn nữa, nó lại không có hại gì đối với bản thân, Dương Khai không cảm thấy mình cần phải trừ bỏ nó.

- Đoạt Đích Chi Chiến, ngươi có thể tiếp tục, nhưng vị trí Gia chủ tương lai của Dương gia, ngươi không thể kế thừa. Gia chủ nói, đợi sau khi cuộc chiến này kết thúc, người sẽ ra mặt chính danh cho Lăng Tiêu Các. Hy vọng ngươi có thể hiểu cho cái khó của gia tộc.

Gia tộc nghi ngờ Dương Khai đủ điều, đương nhiên sẽ không để hắn ngồi vào vị trí Gia chủ. Chẳng may ngày nào đó Dương Khai trở thành nhân vật như tà chủ, Dương gia chẳng phải sẽ mất hết thể diện sao?

- Ngươi khoan hãy vội từ chối, gia tộc làm như vậy còn có một sự cân nhắc khác.

Dương Trấn hít sâu một hơi.

- Cân nhắc gì?

- Bí mật liên quan đến tốc độ tăng tiến thực lực của đám võ giả trong phủ của ngươi!

Giọng Dương Trấn trầm thấp, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Dương Khai.

Hô hấp của các vị trưởng lão khác cũng đột ngột dồn dập hơn không ít.

- Ngươi tưởng mình có thể giấu được sao?

Dương Trấn cười khẩy.

- Tuy mọi người đều không biết tại sao đám võ giả trong phủ của ngươi lại có tốc độ tăng tiến thực lực kinh người như vậy, nhưng ai cũng biết, chuyện này không thể không liên quan đến ngươi. Người của Tùy Tùng Đường lại có thể liên tiếp có người đột phá đến Thần Du Cảnh tầng chín, hiện tượng này rất bất thường, cũng đã khiến không ít người chú ý. Ngoài ra, còn có phụ mẫu ngươi…

Đáy mắt Dương Khai hiện lên một tia lạnh lẽo, lóe lên rồi biến mất.

- Dương Tứ gia vốn mang bệnh trong người, thực lực quanh năm chỉ dừng lại ở Thần Du Cảnh tầng ba, nhưng bây giờ thì sao? Hắn đã là Thần Du Cảnh tầng tám rồi! Mà tất cả chuyện này chỉ xảy ra từ khi ngươi quay về, chưa đến một năm, thực lực tăng tiến với tốc độ như vậy, ngươi dám nói không liên quan đến ngươi sao? Thực lực của Đổng Tố Trúc tăng tuy không nhanh bằng Dương Tứ gia, nhưng so với trước đây cũng nhanh hơn gấp bội. Ngươi thực sự coi người của Dương gia chúng ta đều là kẻ mù sao?

Dương Khai vẫn thờ ơ.

Trước khi cho phụ mẫu dùng Vạn Dược Linh Dịch và Vạn Dược Linh Nhũ, hắn cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhưng rồi vẫn quyết định làm vậy, bởi vì đó là phụ mẫu của mình.

- Tà công ngươi tu luyện là phương pháp tốc thành, thực lực tăng nhanh chóng, chúng ta có thể hiểu. Nhưng ngươi rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì để những người theo ngươi, thậm chí cả người thân của ngươi cũng có thể nhanh chóng tăng tiến thực lực, lẽ nào chúng ta lại không nghĩ ra được? Dương gia ta để ý thấy, Thất đại gia cũng sẽ để ý thấy.

Thần sắc Dương Trấn đầy ẩn ý.

- Nếu không thì ngươi tưởng tại sao Thất đại gia lại liên thủ gây áp lực cho Dương gia ta, bắt phải xử trí ngươi? Ngươi mới chỉ có tiềm năng trở thành tà chủ, thực lực vẫn chưa cao lắm, bọn họ không rảnh đến mức bây giờ đã phải nhắm vào ngươi.

Không có lợi thì không dậy sớm, Bát Đại Gia Trung Đô đều là những gia tộc có khứu giác nhạy bén nhất. Bọn họ có động thái, tức là đã ngửi thấy mùi lợi ích.

Mà thứ ẩn giấu sau Vạn Dược Linh Dịch, chính là thứ hấp dẫn bọn họ.

Phương pháp có thể nhanh chóng nâng cao thực lực của võ giả, gia tộc nào mà không đỏ mắt?

- Cho ngươi quay về Trung Đô, gia tộc cũng là đang cân nhắc đến vấn đề này. Chỉ có ngươi quay về Dương gia, dưới sự bảo vệ của cao thủ trong tộc, mới có thể được bình an.

- Gia tộc chủ yếu vẫn là muốn bí mật đó, đúng không?

- Ta không phủ nhận.

Dương Trấn gật đầu.

- Nhưng lần này gia tộc đã cố gắng hết sức, vì chúng ta đã đến tìm ngươi, chứ không phải truyền tin bắt ngươi quay về. Hai việc này khác nhau thế nào, chắc ngươi hiểu.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

Bọn họ đến tìm mình, nói rõ mọi chuyện, rõ ràng là hy vọng mình sẽ hợp tác, ngoan ngoãn trở về Dương gia, dâng lên bí mật để mang lại phúc âm cho gia tộc.

Nếu là truyền tin bắt mình quay về, trực tiếp dùng vũ lực đàn áp, nhốt mình lại, thì mình tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp. Đến lúc đó, kết quả chỉ có thể là cá chết lưới rách.

Dương gia cũng biết rõ tính tình của Dương Khai, đương nhiên là hy vọng dùng cách thứ nhất để giải quyết hòa bình chuyện này.

- Ngươi hãy suy nghĩ kỹ một chút.

Dương Trấn nói xong, liền yên lặng chờ đợi.

Dương Khai lắc đầu:

- Ta biết những điều này, nhưng không thể quay về Trung Đô.

Gia tộc muốn Vạn Dược Linh Dịch, cũng không sao. Vạn Dược Linh Dịch nhiều như thế, Dương Khai lấy ra một ít cũng chẳng hề gì. Tuy lòng trung thành của hắn với Dương gia không lớn, nhưng Đoạt Đích Chi Chiến dù sao cũng là sân khấu để hắn thể hiện tài năng, cho gia tộc ít Vạn Dược Linh Dịch coi như là tạ lễ.

Nhưng một khi đã quay về Trung Đô, e là không thể ra được nữa, hơn nữa, tu vi nhất định sẽ bị phế bỏ.

Đây là hậu quả mà Dương Khai không thể chấp nhận.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!