Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 540: CHƯƠNG 540: LẠI CÓ BIẾN CỐ

Vẫn là Thiên Điện ban nãy, Dương Khai ngồi ở chủ vị, yên lặng chờ đợi, người đại diện của các thế lực và võ giả trong phủ đệ không ngừng kéo tới.

Sau một hồi, tất cả đã đến đông đủ.

Hàn Tiểu Thất thông báo với Dương Khai một tiếng, rồi tự mình tìm một chỗ ngồi xuống.

Dương Khai lúc này mới lấy lại tinh thần, bừng tỉnh khỏi dòng suy tư, đưa mắt nhìn mọi người.

Hắn đảo mắt một lượt, khắc sâu từng gương mặt quen thuộc vào tâm trí.

Đổng gia có Đổng Khinh Hàn, Tử Vi Cốc có Phạm Hồng và Lạc Tiểu Mạn, Ánh Nguyệt Môn có Trần Học Thư và Thư Tiểu Ngữ, Vấn Tâm Cung có Tả Phương, Phi Vũ Các có Trữ Cảnh Sơn, Vạn Hoa Cung có bốn thiếu nữ khí chất khác nhau, Đoan Mộc gia tộc có năm vị tiền bối, Huyết Chiến Bang có tỷ muội Hồ Kiều Nhi và Hồ Mị Nhi, Phong Vũ Lâu có Phương Tử Kỳ, Quỷ Vương Cốc có Lãnh San và Thẩm Dịch, Thiên Nguyên Thành có Liễu Phi Sinh…

Mười một thế lực, mười một trợ lực. Ngoại trừ Lăng Tiêu Các, tất cả các thế lực đều đã tới.

Không chỉ thế, Tần Trạch của Dược Vương Cốc, Ngũ Nham và Đào Dương của Bảo Khí Tông cũng đến, nhóm Huyết Thị cũng tề tựu tại đây.

Đội ngũ hùng mạnh chưa từng có.

Nhưng chính vì Dương Khai triệu tập tất cả mọi người ở đây, mới khiến ai nấy đều ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Trước đây dù hắn có triệu tập, cũng chưa từng gọi người của Dược Vương Cốc và Bảo Khí Tông đến.

Mọi người không khỏi cảm thấy có chút bất an, yên lặng chờ Dương Khai lên tiếng.

- Dương sư đệ, có gì thì nói nhanh lên, ta còn đang chờ luyện đan đấy.

Tần Trạch không nhịn được lên tiếng. Thời gian này học luyện đan với Hạ Ngưng Thường trong phủ, thuật luyện đan của mấy người Dược Vương Cốc đều có tiến triển vượt bậc. Tần Trạch gần như cả ngày không bước ra khỏi phòng, hận không thể ở lại đây cả đời, chẳng muốn quay về Dược Vương Cốc nữa.

So với Dược Vương Cốc, nơi đây mới là thánh địa luyện đan trong lòng hắn.

Dương Khai đứng lên, khẽ mỉm cười, mở miệng nói:

- Tình hình vừa rồi không ít người đã thấy, chắc hẳn mọi người rất thắc mắc tại sao Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần lại rời đi.

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Dương Khai nói:

- Nguyên nhân ta không tiện nói ra, nhưng ta có thể cho các ngươi biết một điều…

Mọi người lập tức nín thở lắng nghe.

- Phủ đệ của ta gặp phiền phức rồi, hơn nữa còn là phiền phức rất lớn.

Dương Khai trầm giọng nói, sắc mặt cũng vô cùng nghiêm túc.

Mọi người hơi sửng sốt, rồi bỗng nhiên cười vang.

Đổng Bàn Tử nói:

- Từ khi đến phủ của ngươi, có phút nào được thanh thản đâu, lần nào mà chẳng phải là chuyện phiền phức?

- Đúng vậy, đúng vậy.

Tả Phương cũng gật đầu lia lịa.

- Cho dù phiền toái hơn nữa, mọi người đồng tâm hiệp lực cũng sẽ chống đỡ được. Nói xem, lần này lại là phiền phức gì?

Vẻ mặt mọi người đều thoải mái, chẳng có vẻ gì là khẩn trương, rõ ràng không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

- Đây là phiền phức có thể uy hiếp đến tính mạng của các vị, thậm chí là sự tồn vong của gia tộc và tông môn sau lưng các vị.

Dương Khai quét mắt qua mọi người một lượt.

- Như vậy các người còn cười được sao?

Tiếng huyên náo đột ngột im bặt, mọi người nhìn Dương Khai với vẻ kinh ngạc và khó hiểu, nét mặt không thể tin nổi.

- Ta không dọa đâu. Hoặc có lẽ tình hình không nguy cấp như ta nói, nhưng cũng chẳng nhẹ hơn là bao.

- Không đến mức đó chứ?

Trữ Cảnh Sơn liên tục lắc đầu.

- Tại sao có thể như vậy? Bọn ta cũng đâu có làm gì, chỉ tới đây trợ giúp ngươi tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, làm sao có thể nguy hiểm đến tính mạng của bọn ta, thậm chí là sự hưng suy của tông môn?

- Chính vì các ngươi đang giúp ta.

Dương Khai áy náy nhìn mọi người.

- Vấn đề xuất phát từ chính bản thân ta.

Hàn Tiểu Thất bỗng nhiên xen vào:

- Có liên quan đến việc ngươi đột phá Thần Du Cảnh lần trước?

Tất cả mọi người không khỏi biến sắc, rồi đột nhiên nhớ tới uy năng tà ác kinh khủng kia, và cả cảnh tượng tám vị cao thủ Thần Du Cảnh thượng tầng cùng xuất động.

Cho tới lúc này, bọn họ vẫn còn thấy sợ hãi.

- Không phải là tất cả nguyên nhân, nhưng ít nhất có chút quan hệ.

Dương Khai gật đầu, lời nói khiến người ta giật mình.

- Rất có khả năng vì nguyên nhân này, ta sẽ trở thành kẻ địch của Bát Đại Gia Tộc.

Tất cả ồ lên, chấn động không ngừng.

Kẻ địch của Bát Đại Gia Tộc, đây là điều mà không ai dám nghĩ đến.

Thế lực trong thiên hạ tham gia Đoạt Đích Chi Chiến, chính là vì muốn tạo quan hệ tốt với Bát Đại Gia Tộc. Những người quy tụ về phủ Dương Khai cho dù không phải vì mục đích này, cũng không hề muốn có một ngày phải đối đầu với Bát Đại Gia Tộc.

Thế chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Ánh mắt mọi người trở nên run rẩy, kinh ngạc nhìn Dương Khai, như muốn tìm ra nét nói đùa trên gương mặt hắn.

Đáng tiếc, họ đã phải thất vọng, Dương Khai đang nghiêm túc vô cùng.

- Cho nên Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần mới bị đưa đi.

Dương Khai hít nhẹ một hơi.

- Hôm nay triệu tập các ngươi, không vì điều gì khác, ta chỉ muốn nói với chư vị, thời gian qua đa tạ chư vị đã ra tay tương trợ, sau này núi cao sông dài, chúng ta hữu duyên tương ngộ.

- Dương Khai, ngươi có ý gì?

Hồ Kiều Nhi bỗng nhiên đứng dậy, gương mặt giận dữ.

- Ngươi muốn đuổi chúng ta đi?

Dương Khai gật đầu, trầm giọng nói:

- Đúng, tiếp tục ở lại đây, không có lợi cho các ngươi!

- Tên khốn kiếp này!

Hồ Kiều Nhi cắn răng căm tức nhìn hắn, giọng mỉa mai:

- Ngươi coi ta là người thế nào? Bảo đến thì đến, bảo đi thì đi sao? Là ngươi mời tỷ muội ta vào phủ, bây giờ lại muốn đuổi chúng ta đi, ta dựa vào cái gì phải nghe theo ngươi?

- Tỷ tỷ…

Hồ Mị Nhi lo lắng, khẩn trương kéo tay tỷ tỷ.

- Dương Khai là có ý tốt.

- Ta không phải kẻ mù…

Hồ Kiều Nhi lẩm bẩm một tiếng, trừng mắt nhìn Dương Khai đầy oán hận.

- Nhưng ta không chịu được cái kiểu độc đoán chuyên quyền đó của hắn.

Dương Khai chỉ biết cười khổ.

- Ta đang làm gì đây.

Tần Trạch khinh thường bĩu môi.

- Hóa ra chỉ là chuyện này… Dương sư đệ, không còn chuyện gì nữa ta đi trước đây. Bát Đại Gia Tộc là cái thá gì, bọn họ muốn làm hại người của Dược Vương Cốc ta ư? Cho bọn họ mấy lá gan cũng không dám.

Nói rồi, hắn hiên ngang rời đi, không hề coi Bát Đại Gia Tộc ra gì.

Mọi người không nhịn được cười.

Tần Trạch quả thực có tư cách nói như vậy, Dược Vương Cốc mặc dù chỉ là tông môn hạng hai, nhưng vì tính đặc thù, Bát Đại Gia Tộc quả thực sẽ không động thủ với người của họ.

- Dương Khai, tình huống đã nghiêm trọng tới mức nào rồi?

Hàn Tiểu Thất bình tĩnh hỏi.

Dương Khai lắc đầu:

- Không nói rõ được. Ta có thể sẽ trở thành kẻ địch của Bát Đại Gia Tộc, vì một vài nguyên nhân, người của họ muốn ta khuất phục, nhưng ta không chịu, cho nên mới có mâu thuẫn. Chuyện này thực sự không tiện nói, cho nên mọi người nên sớm rời khỏi đây, đừng vì ta mà bị liên lụy.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Bao gồm cả các vị của Huyết Thị Đường, cũng nên như vậy.

Bọn người Đồ Phong biến sắc, thoáng nhìn nhau, rồi đều cười rộ lên.

Đường Vũ Tiên nói:

- Tiểu công tử, nếu nói lời bất kính, người đừng coi thường bọn ta. Đám người bọn ta đã theo người rồi, là cùng sinh cùng tử, tuyệt không lui bước. Tiểu công tử có phải đã quên rồi không, Huyết Thị chúng ta nổi danh là trung thành tuyệt đối!

- Chết, cũng không rời.

Ảnh Cửu lạnh lùng nói.

- Thề chết theo tiểu công tử!

Mọi người đồng thanh hô lên.

- Đã như vậy, ta cũng không khuyên các người nữa. Nói nhiều hơn, đúng là làm nhục các người.

Dương Khai gật đầu nặng nề.

- Các tiền bối của Huyết Thị Đường không đi, ta đương nhiên cũng không đi.

Đổng Khinh Hàn cười lạnh:

- Ngươi là biểu đệ của ta, làm gì có chuyện biểu ca lại bỏ mặc biểu đệ của mình chứ?

- Dương Khai, ngươi đối với chúng ta có ân, lúc ngươi khó khăn, chúng ta không thể rời đi được.

Hàn Tiểu Thất nhìn Dương Khai có chút không nỡ, nàng biết Dương Khai đưa ra quyết định và đề nghị như vậy khổ sở biết bao.

- Có ân báo ân, có oán báo oán, Vấn Tâm Cung ta cũng sẽ không đi.

Tả Phương trầm giọng nói.

Chưa kể ngày trước ở nơi đất khách Dương Khai đã cứu hắn một mạng, chỉ riêng thời gian trước, Hạ Ngưng Thường còn vì sư huynh của Tả Phương là Lệ Tâm Viễn luyện chế một viên Bổ Thiên Đan, chữa khỏi đan điền bị tổn hại của hắn.

Tả Phương đối với Dương Khai cảm kích vô cùng, nào có thể rời khỏi đây?

- Từ khi tới phủ đệ này, thực lực tăng lên rất nhanh, mỗi ngày đan dược, bảo bối dùng không hết, làm sao ta nỡ bỏ đi.

Phương Tử Kỳ cười gian xảo.

- Đúng là không có tiền đồ.

Hồ Kiều Nhi nhìn hắn khinh miệt.

- Ta nói thật mà.

Phương Tử Kỳ nhún vai.

- Dương Khai, chỉ cần ngươi không đuổi, chúng ta sẽ không đi.

Đám võ giả trong phủ, ai nấy cũng hưởng ứng, rướn cổ hét lớn.

Dương Khai mỉm cười nhìn mọi người, hắn có thể cảm nhận được, những lời này đều phát ra từ tận đáy lòng, không một chút giả dối.

Chỉ là, bọn họ có lẽ vẫn còn ôm một chút hy vọng, mà không thực sự ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Nhưng nói đến nước này, Dương Khai cũng không tiện nói thêm nữa, cũng không thể đuổi hết mọi người đi, vậy thì quá lạnh lùng vô tình.

Hắn chỉ đành nói:

- Đa tạ ý tốt của chư vị. Nhưng những gì ta nói hôm nay, ta sẽ không ngăn cản tiền đồ và quyết định của các vị. Đợi đến khi chư vị cảm thấy không thể ở lại được nữa, có thể rời đi bất cứ lúc nào, Dương Khai ta tuyệt đối không nói nửa lời.

- Được rồi, đừng nói nữa, nói nữa lại tổn hại tình cảm.

Đổng Khinh Hàn đứng ra hòa giải, không khí lập tức hài hòa trở lại.

Mọi người lúc này mới nhao nhao thăm dò Dương Khai. Chuyện liên quan đến lợi ích của tất cả, Dương Khai cũng không giấu giếm, nói ra ý của đám người Dương Trấn, chỉ riêng chuyện Vạn Dược Linh Dịch thì không nhắc đến một chữ.

Sau khi nghe xong, ai nấy đều nhíu mày, giờ mới hiểu, tình cảnh của Dương Khai khó khăn đến mức nào.

Bởi vì tu luyện tà công, thu nhận và giúp đỡ đệ tử tà tông, lại có nguồn gốc giống tà chủ, bị Bát Đại Gia Tộc ngờ vực vô căn cứ, tình hình quả thực không mấy lạc quan.

Đoạt Đích Chi Chiến, lại có biến cố.

Vốn là trợ lực trong phủ Dương Khai, Thu Ức Mộng bị triệu hồi về Trung Đô, Hoắc Tinh Thần bị đích thân gia chủ Hoắc gia tới bắt về gia tộc giam cầm.

Mà trước đó, Hướng Thiên Tiếu của Hướng gia cũng đã rời khỏi phủ Dương Khai.

Cùng lúc đó, bên Chiến Thành nổi lên tin đồn Dương Khai cấu kết với yêu tà.

Trong phủ hội tụ dư nghiệt của Lăng Tiêu Các, đệ tử của tà tông Quỷ Vương Cốc, bản thân hắn tu luyện tà công, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma, lúc đột phá Thần Du Cảnh thì đại náo Chiến Thành, chống lại tám vị cao thủ Thần Du Cảnh thượng tầng, tàn nhẫn đánh chết hai người thừa kế của thế gia hạng nhất, hơn nữa lại có xuất thân giống tà chủ.

Đủ loại tin tức truyền ra, làm cho người ta không khỏi miên man bất định.

Bỗng nhiên tất cả mọi người đều cảm thấy, Dương Khai này thực sự có vấn đề.

Cũng có tin đồn, Dương gia định hủy bỏ tư cách tham gia Đoạt Đích Chi Chiến và tranh đoạt vị trí gia chủ của Dương Khai.

Toàn bộ Chiến Thành, lập tức bão táp nổi lên, tình thế trở nên kỳ lạ.

Mà quá trình diễn ra Đoạt Đích Chi Chiến, cũng biến đổi bất ngờ, khó bề phân biệt.

Dương Khai hai lần chiếm vị trí dẫn đầu tuyệt đối, nhưng mỗi lần đều vì đủ loại nguyên nhân mà không cách nào gióng trống khua chiêng giành thắng lợi cuối cùng, không khỏi khiến người ta vừa tiếc hận lại vừa có chút hả hê.

May mà ông trời không cho hắn giành được thắng lợi cuối cùng, nếu không sau này để một đám ma đầu do Dương Khai dẫn dắt nắm quyền, thì còn ra thể thống gì nữa?

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!