Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 5404: CHƯƠNG 5404: QUYẾT Ý MỘT TRẬN CHIẾN

Đại Chiến Thiên lão tổ ngẩng đầu nhìn lên hư không, ánh mắt sắc bén: "Giao dịch gì?"

Mặc lên tiếng: "Các ngươi giúp ta giết lão già này, bản tôn có thể đáp ứng các ngươi, sau khi thoát khốn sẽ cùng Nhân tộc các ngươi giảng hòa! Mặc chi chiến trường... Các ngươi gọi cái phiến hư không này như vậy, Mặc tộc ta vĩnh viễn sẽ không bước ra khỏi Mặc chi chiến trường nửa bước, sẽ không mang đến bất kỳ nguy hại nào cho thế giới của các ngươi."

Khác với Thương, Mặc hiểu rõ Nhân tộc hiện tại hơn nhiều. Tính quỷ dị của Mặc sào cho phép nó giám sát tình hình mỗi chiến khu mọi lúc mọi nơi.

"Giảng hòa..." Đại Chiến Thiên lão tổ hừ nhẹ một tiếng, "Giường bên cạnh há lại để người khác ngủ say!"

Chưa bàn đến việc Mặc có tuân thủ ước định này hay không, dù thật sự tuân thủ, Nhân tộc có thể yên tâm sao? Ai biết được Mặc có đổi ý hay không.

Huống chi, đây là Mặc tộc!

Nhân tộc và Mặc tộc dây dưa đại chiến vô số năm, vô số tinh nhuệ tử trận, sớm đã huyết hải thâm cừu, há có thể dễ dàng hóa giải.

Đề nghị của Mặc nghe qua cho vui thôi, đám Cửu phẩm há lại tin thật.

Ngay cả Thương cũng biết Nhân tộc không thể nào đồng ý, nên chỉ yên lặng đứng một bên, không hề có ý định chen vào.

Mặc thở dài: "Nhân tộc các ngươi tàn sát nô bộc của bản tôn, chẳng qua cũng chỉ vì sinh tồn mà thôi. Nếu đã vậy, còn gì không thể đáp ứng? Những năm qua, Nhân tộc các ngươi tổn thất không nhỏ, nô bộc của bản tôn tổn thất còn lớn hơn, ai cũng chẳng chiếm được tiện nghi của ai. Hơn nữa, lão già kia cũng nói rồi, bản tôn ứng thiên địa mà sinh, nếu thiên địa tiêu diệt, bản tôn há có thể sống một mình? Năm đó sơ khai linh trí, mọi sự ngây thơ, không biết khống chế lực lượng bản thân, mới gây ra họa lớn. Nay đã biết nặng nhẹ, tự sẽ không tái diễn chuyện năm xưa. Các ngươi cứ yên tâm, bản tôn đã nói Mặc tộc vĩnh viễn không bước ra khỏi Mặc chi chiến trường nửa bước, tự sẽ không nuốt lời. Bản tôn có thể dùng tính linh thề, nếu có vi phạm, linh tính đều diệt!"

Thương khẽ động dung: "Ngươi ngược lại quả quyết đấy!"

Có lão tổ nhìn về phía Thương: "Ý của tiền bối là, lời của nó có thể tin?"

Thương ngưng trọng gật đầu: "Với tồn tại như Mặc, quan trọng nhất là tính linh. Nó dùng tính linh thề, chắc không nói dối đâu. Nếu có chuyện vi phạm lời thề xảy ra, dù không đến mức linh tính đều diệt, cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì."

Hắn không hề giấu giếm, mà nói thẳng.

Lời này của Mặc cho thấy nó khát khao thoát khốn đến mức nào, thậm chí nguyện ý không bước ra khỏi Mặc chi chiến trường nửa bước.

"Phồn hoa, không chỉ Nhân tộc các ngươi khát vọng, bản tôn cũng khát vọng. Lúc ngây thơ, bước vào nơi phồn hoa, bản tôn cũng vui sướng trong lòng, chỉ là lực lượng của bản tôn trời sinh đã vậy, chuyện năm xưa không phải cố ý gây ra. Trăm vạn năm qua, bản tôn cũng coi như đã trả một cái giá lớn, vậy chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"

Thương khẽ thở dài: "Đây không phải vấn đề đủ hay không, Mặc, chính ngươi nên biết."

Mặc không cam lòng: "Chẳng lẽ chỉ vì lực lượng của bản tôn, các ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt?"

Thương im lặng.

Mặc sai lầm sao?

Lực lượng của nó trời sinh đã vậy, chuyện năm xưa xác thực không phải do nó cố ý, nó muốn hòa nhập vào sự phồn hoa kia, cảm nhận sự phấn khích chưa từng có, đó là bản năng.

Vậy nó đúng sao?

Nó hòa nhập, khiến mấy trăm đại vực rơi vào tay giặc, Càn Khôn chết đi, sinh linh đồ thán, vô số cường giả Nhân tộc bị Mặc hóa, bản tính chôn vùi, biến thành nô bộc nghe theo nó răm rắp.

Đây không phải vấn đề đúng sai.

Trong trầm mặc, Đại Chiến Thiên lão tổ hừ lạnh: "Chính vì năm xưa ngươi ngây thơ vô tri, sau này chẳng lẽ không hiểu? Mấy năm qua, Mặc tộc ở Mặc chi chiến trường lúc nào cũng muốn xâm lấn Tam Thiên Thế Giới. Nếu thật để các ngươi thực hiện được, hôm nay còn đâu phồn hoa thế gian? Ngươi nói nghe đầy thành khẩn, chẳng qua là xạo sự!"

Mặc thản nhiên nói: "Ngươi bị vây ở đây trăm vạn năm, chẳng lẽ không tìm cách thoát khốn? Với bản tôn, muốn thoát khốn chỉ có một biện pháp đó. Nhưng đó là năm xưa, nay chỉ cần các ngươi chịu giúp ta, bản tôn tự nhiên không cần làm vậy nữa. Bản tôn thậm chí có thể đáp ứng các ngươi, sau khi thoát khốn, bản tôn có thể thu hồi toàn bộ Mặc chi lực, trên đời này ngoài bản tôn ra, sẽ không còn Mặc tộc!"

"Nghe rất hấp dẫn!" Có lão tổ cười ha hả.

Đúng như lời Mặc nói, nó tự giam mình ở Mặc chi chiến trường, thu hồi toàn bộ Mặc chi lực, kết quả này không thể nghi ngờ là rất tốt, nhưng... Lời của nó có thể tin sao?

Dù nó có thể giữ lời trong thời gian ngắn, sau này thì sao?

Nó không bước ra khỏi Mặc chi chiến trường, nơi đây vẫn là một cái lồng giam đối với nó!

Chẳng qua là từ cái lồng giam nhỏ Sơ Thiên Đại Cấm đổi thành cái lồng giam lớn Mặc chi chiến trường.

Chính nó cũng nói, nó khát vọng phồn hoa. Ngàn năm, vạn năm cô tịch nó có thể chịu, mười vạn năm, trăm vạn năm thì sao?

Dễ gì quen được, một kẻ vốn đã bị nhốt trăm vạn năm, một khi thoát khốn, ai còn muốn giậm chân tại chỗ? Chẳng phải muốn làm gì thì làm sao?

Vậy nên lão tổ nào cũng không tin lời nó, lời khẩn thiết của Mặc nghe qua cho vui thôi, tin thật thì đúng là kẻ ngốc.

Thái độ của các lão tổ, Mặc hiển nhiên cũng cảm nhận được, khiến nó căm tức. Dù nó có mạnh đến đâu, linh trí của nó vẫn chỉ như đứa trẻ. Nhường nhịn đến vậy, vẫn không thể khiến Nhân tộc thỏa mãn, nó đầy bụng ấm ức.

"Các ngươi thật sự muốn đối đầu với bản tôn?"

"Huyết hải thâm cừu nhiều năm, chỉ có một trận chiến!" Đại Chiến Thiên lão tổ khí thế bừng bừng, kiếm chỉ hư không.

Mặc cất giọng trầm đục: "Các ngươi nghĩ kỹ chưa, thật sự muốn chiến, các ngươi chưa chắc đã thắng! Lão già Thương cũng nói rồi, mấy năm qua bản tôn đã tạo ra vô số nô bộc. Nhân tộc các ngươi tuy có 2 triệu đại quân, chưa chắc đã là đối thủ của bản tôn. Hơn nữa, dù các ngươi thắng, thì sao? Các ngươi giết không chết bản tôn, lại tiếp tục giam giữ ta sao?"

Có lão tổ cười ha hả: "Vốn nghe Thương lão tiền bối nói, ta còn chưa tin tưởng lắm vào trận chiến này, nhưng nghe ngươi nói vậy, lão phu lại tin tưởng hơn nhiều. Về phần thắng rồi tính gì, nghĩ nhiều làm gì, cứ thắng rồi nói sau, biết đâu lại giết được ngươi thì sao?"

"Các ngươi tự tìm đường chết!" Mặc căm tức kêu to.

Các lão tổ chẳng muốn nói thêm gì với nó. Họ đều là những người tâm tính kiên nghị, lĩnh quân đến đây, há lại để Mặc làm loạn tâm tình bằng vài ba câu.

Mặc kệ Mặc hứa hẹn có bao nhiêu mê người, sự tồn tại của nó vốn đã là mối đe dọa lớn với Tam Thiên Thế Giới. Muốn giải quyết vấn đề này, chỉ có tiêu diệt nó triệt để.

Tuy tạm thời không tìm được đạo sơ quang thứ nhất, nhưng bên này cũng không thể bỏ mặc.

Thương sắp không trụ nổi rồi, muốn giảm bớt áp lực cho hắn, phải suy yếu lực lượng của Mặc trước. Chờ tình hình bên này ổn định, Nhân tộc đi tìm đạo sơ quang thứ nhất cũng không muộn.

Nhìn quanh đám Cửu phẩm Nhân tộc, Thương lên tiếng: "Các ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Các lão tổ đều gật đầu.

Vạn Ma Thiên lão tổ cười ha hả: "Tiền bối, nói xem chúng ta nên làm gì đi. Nói thật, tình hình bên này có chút ngoài dự đoán. Trước khi đến, chẳng ai ngờ nơi đây lại như thế này. Giờ chúng ta cũng không biết nên bắt đầu từ đâu."

Thương gật đầu: "Các ngươi đã quyết ý một trận chiến, vậy thì đơn giản thôi."

Hắn không hề kiêng kỵ Mặc, thực tế, hắn cũng chẳng kiêng kỵ được. Thực lực của Mặc tuy không đặc biệt mạnh, nhưng thần niệm lại rất cường đại, điểm này Thương cũng thấy không bằng.

"Sơ Thiên Đại Cấm có quy mô rất lớn, lão phu có thể mở ra một vết nứt trên cấm chế. Các ngươi điều đại quân Nhân tộc đến bố trận bên ngoài lỗ hổng đó, đợi Mặc tộc xông ra thì tiêu diệt là được. Các ngươi diệt được càng nhiều Mặc tộc, áp lực bên lão phu tự nhiên sẽ càng nhỏ." Thương giải thích.

Có lão tổ lo lắng: "Nếu cấm chế mở ra lỗ hổng, Mặc có thừa cơ chạy thoát không?"

Thương lắc đầu: "Lão phu sẽ mượn lực cấm chế kiềm chế nó, sẽ không để nó dễ dàng rời đi."

Điểm này Thương vẫn có tự tin, nếu không cũng không dám tùy tiện mở lỗ hổng.

"Nhưng các ngươi phải cẩn thận, Mặc... có một bản năng bẩm sinh, cũng có thể nói là một loại bí thuật. Dù nó không trực tiếp tiếp xúc với các ngươi, nếu thúc giục bí thuật đó, nó vẫn có thể Mặc hóa các ngươi thành Mặc đồ."

"Thiên phú thần thông!" Có lão tổ khẽ quát.

Thương nghe vậy ngẫm nghĩ, gật đầu: "Có thể nói vậy. Nên phải phòng hộ tốt thần hồn của bản thân. Lão phu sẽ cố gắng không để nó có cơ hội ra tay với các ngươi, nhưng các ngươi cũng phải tự bảo vệ mình."

"Chúng ta nhớ kỹ."

Nhân tộc không lạ gì bản năng này của Mặc tộc. Thực tế, Vương Chủ cũng có thiên phú thần thông như vậy, Nhân tộc gọi là Vương cấp bí thuật.

Đó là một loại công kích thần hồn cực kỳ đặc biệt. Như Thương nói, dù không trực tiếp tiếp xúc, một khi trúng phải bí thuật thần hồn đó, cũng sẽ bị Mặc hóa.

Vương Chủ đã có bản năng như vậy, Mặc là cội nguồn của Mặc tộc, há có thể không biết?

"Mấy năm qua, lão phu cũng không rõ Mặc đã tạo ra bao nhiêu nô bộc. Trận chiến này có lẽ sẽ rất gian khổ. Nếu các ngươi không trụ nổi, phải báo cho lão phu, lão phu sẽ lập tức lấp kín lỗ hổng!"

Nghe đến đây, Dương Khai bỗng nhiên sáng mắt, lên tiếng: "Tiền bối có thể mở ra lỗ hổng, cũng có thể lấp kín lỗ hổng, vậy có thể lặp lại việc này liên tục không? Như vậy, chúng ta có thể không ngừng tiêu hao sức mạnh của Mặc."

Chỉ cần Thương khống chế tốt, Nhân tộc thậm chí có thể đánh chết đại quân Mặc tộc mà không tổn hao gì.

Thương nghe vậy bật cười: "Không được. Mở ra lỗ hổng, duy trì lỗ hổng không bị mở rộng, thậm chí khép lại lỗ hổng, đều cần thời gian và lực lượng, không phải muốn làm là làm được. Huống chi, nếu làm nhiều lần, Sơ Thiên Đại Cấm cũng sẽ bất ổn. Nếu thật sự bị Mặc phá vỡ đại cấm từ bên trong, lão phu cũng vô lực phong trấn nó."

Dương Khai hiểu ra, thì ra không có chuyện đơn giản như vậy.

"Mặt khác..." Thương có vẻ ngưng trọng, "Những năm qua, Mặc dường như đã ẩn giấu một cỗ lực lượng. Năm xưa nó bạo khởi gây khó dễ đã vận dụng cỗ lực lượng đó, suýt nữa phá vỡ Sơ Thiên Đại Cấm. Tiếc là chúng ta đến nay vẫn không rõ đó rốt cuộc là lực lượng gì. Các ngươi phải đề phòng."

Đám Cửu phẩm đều biến sắc. Lực lượng suýt nữa phá vỡ Sơ Thiên Đại Cấm, đây không phải chuyện đùa. Ngay cả Thương trấn thủ nơi đây cũng không làm rõ được, lực lượng đó hiển nhiên đã bị Mặc coi là đòn sát thủ, sẽ không dễ dàng lộ ra...

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!