Đúng vậy, cao thủ tự xưng Mộng Vô Nhai đâu? Giao chiến đến tận giờ, lão vẫn chưa ra tay, vì sao lão không ra tay? Chẳng lẽ là vì chuyện nhỏ nhặt không đáng để lão xuất hiện?
- Đêm dài lắm mộng.
Khang Trảm cau mày, y cứ có linh cảm chẳng lành, có lẽ là do ám ảnh tâm lý mà Dương Khai đã để lại trong y. Dù sao thì Khang Trảm bây giờ chỉ cần nghĩ đến cái tên Dương Khai, lại không khỏi rùng mình.
Cao Nhượng Phong nhẹ nhàng gật đầu. Mấy tháng nay trong Đoạt Đích Chiến, Cao Nhượng Phong cũng nhiều lần cùng Dương Chiếu giao thủ với Dương Khai. Lần nào phủ Dương Khai cũng đều gây bất ngờ, tạo ra những chiến tích và huy hoàng vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
Lần này Thất Đại Gia tưởng chừng đã nắm chắc phần thắng để hạ bệ phủ Dương Khai, nhưng ai biết cuối cùng sẽ xảy ra biến cố gì?
Kỳ tích, đã là chuyện thường như cơm bữa với phủ Dương Khai rồi.
- Ta đến trợ giúp!
Hoắc Tinh Thần liếc mắt một cái, nói xong, không đợi Diệp Tân Nhu trả lời đã vọt đi.
Mắt Diệp Tân Nhu khẽ lóe lên, nàng hừ lạnh một tiếng, nhưng không ngăn cản.
- Ta sẽ đi gặp tiểu công tử!
Liễu Khinh Diêu cất bước đi ra.
Lần này Diệp Tân Nhu không thể bình tĩnh được nữa, vội vàng nói:
- Đừng, Liễu công tử, huynh không phải là…
Lời còn chưa nói hết nàng lại nuốt xuống, vì ánh mắt lạnh băng của Liễu Khinh Diêu hướng về phía nàng. Tuy hiện giờ nàng là chỉ huy liên quân Thất Đại Gia trên danh nghĩa, nàng cũng không coi Cao Nhượng Phong và Khang Trảm ra gì, dựa vào danh Dương Chiếu mà chuyên quyền độc đoán, nhưng với Liễu Khinh Diêu, trong nàng vẫn tồn tại sự sợ hãi theo bản năng.
Đó là áp lực từ nhiều năm sống ở Trung Đô, sống dưới cái bóng của vị đệ nhất công tử này.
Diệp Tân Nhu muốn nói Liễu Khinh Diêu không phải là đối thủ của Dương Khai, những lời này đương nhiên sẽ làm y tức giận.
- Trận chiến ở Phá Kính Hồ, ta đã nói, đợi khi công tử tiến vào Thần Du Cảnh, ta sẽ giao đấu một trận với hắn. Bây giờ đã đến lúc rồi, ai dám ngăn ta, chớ trách ta vô lễ.
Liễu Khinh Diêu hờ hững nói.
Diệp Tân Nhu cố gượng cười, dịu dàng nói:
- Liễu công tử hãy cẩn thận, chúc huynh đại thắng, áp chế uy phong của Dương Khai.
Bên dưới, Hoắc Tinh Thần đã lao tới bên ngoài phủ Dương Khai, cười hì hì chào hỏi đám thống lĩnh trẻ tuổi.
Mọi người trợn mắt nhìn nhau!
Họ đều không hiểu tại sao tình thế lại thành ra như vậy, đêm nay Hoắc gia của Hoắc Tinh Thần cũng tham gia vào cuộc tấn công phủ Dương Khai, đương nhiên là họ không vui vẻ gì được.
Hoắc Tinh Thần cũng chẳng để tâm, ngược lại còn nhìn chằm chằm Đổng Khinh Hàn nói:
- Tên béo, lăn ra đây, bổn thiếu gia đã ngứa mắt ngươi từ lâu rồi. Béo như heo mà cả ngày còn ra vẻ anh tuấn kiệt xuất, ngươi còn không bằng một phần vạn phong thái của bổn thiếu gia.
- Ngươi nói cái gì?
Sắc mặt Đổng Khinh Hàn trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn Hoắc Tinh Thần.
- Tai ngươi không điếc thì chắc phải nghe thấy chứ.
Hoắc Tinh Thần nghiêng đầu, làm ra vẻ bất cần.
Đổng Khinh Hàn cười ha hả, gương mặt hơi ngấn mỡ cùng thân thể khẽ rung lên. Ngay lập tức, y sải bước hướng về phía trước, vừa đi, vừa nắm tay răng rắc.
- Thế mới đúng chứ.
Hoắc Tinh Thần cười lớn.
- Công tử của nhất đẳng thế gia, cũng cả gan dám làm bạn với kẻ nghiệp chướng Dương Khai, hãy mở to mắt mà xem hôm nay bổn thiếu gia sẽ đánh cho ngươi tàn phế!
Nói xong, y lại nhìn sang những người khác, nói nham hiểm:
- Còn bọn ngu ngốc các ngươi, không muốn chết sớm, thì mau mau rời khỏi Dương Khai, càng xa càng tốt!
Sắc mặt mọi người trở nên vô cùng khó coi.
- Không phục à, nếu không phục đến đây đấu với bổn thiếu hai chiêu, bổn thiếu gia đang đợi đây.
Hoắc Tinh Thần cười khẩy liên hồi.
Hàn Tiểu Thất kinh ngạc nhìn y, khẽ nhíu mày lại, quát một tiếng:
- Hãy dạy cho vị công tử cao ngạo này biết, chúng ta không phải dễ chọc.
Ngay sau đó, mười mấy người xông tới chỗ Hoắc Tinh Thần lao vào đánh tới tấp.
Sau mười mấy hơi thở, Hoắc Tinh Thần trông y hệt một con lợn chết, bị Đổng Khinh Hàn xách lên, ném vào trong phủ Dương Khai, nói với mấy thuộc hạ:
- Lột hết quần áo hắn ra, nhốt vào hầm mấy ngày mấy đêm. Hừ, dám chửi ta béo à?
Bọn Cao Nhượng Phong và Khang Trảm nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt quái dị, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng.
- Hoắc thiếu gia bị bắt rồi, làm sao đây?
Mạnh Thiện Y bỗng cười một tiếng.
- Màn kịch vụng về!
Diệp Tân Nhu hừ lạnh, cũng chẳng để tâm. Hoắc Tinh Thần còn ở đây hay không cũng chẳng sao, chỉ cần có các cao thủ của Hoắc gia ở đây là được.
Lúc Hoắc Tinh Thần bị bắt, Liễu Khinh Diêu cũng đã tìm tới Dương Khai.
- Lần trước ở Phá Kính Hồ chưa thể tận hứng, hôm nay ta muốn thỉnh giáo tiểu công tử, xin tiểu công tử thành toàn.
Liễu Khinh Diêu lãnh đạm, nhẹ nhàng nói với Dương Khai.
Dương Khai khẽ gật đầu:
- Liễu thiếu gia thứ lỗi cho ta, thời gian gấp gáp, nếu muốn giao thủ, xin hãy nhanh chóng.
Liễu Khinh Diêu cũng khẽ gật đầu, không nói thêm nữa. Trong nháy mắt, khí tức bỗng nhiên bùng phát, chân nguyên bắt đầu cuồn cuộn.
Y nhẹ nhàng tiến lên phía trước một bước, tiếng "đùng đùng" vang vọng khắp mặt đất.
Cửu Khúc Bộ của Liễu gia!
Lần trước ở Phá Kính Hồ Liễu Khinh Diêu cũng dùng chiêu này để giao thủ với Dương Khai. Đây là bí kỹ bất truyền của Liễu gia, có cấp bậc Huyền cấp trung phẩm, cũng là chiêu mạnh nhất của Liễu Khinh Diêu.
Chỉ có điều lần này khác lần trước. Lần trước vì áp đảo về cảnh giới, Liễu Khinh Diêu còn nương tay khi xuất chiêu, không muốn ra tay quá nặng với người yếu hơn.
Còn lần này, Liễu Khinh Diêu thi triển toàn lực, so với ngày đó ở Phá Kính Hồ, khí thế mãnh liệt hơn nhiều.
Đùng…
Lại thêm một bước chân. Mỗi một bước chân của y, đều kèm theo tiếng vang như trống trận, chấn động màng nhĩ, khiến người ta hoang mang, toàn thân run rẩy.
Đùng đùng đùng…
Cơ thể Liễu Khinh Diêu càng lúc càng trở nên khổng lồ, càng lúc càng lớn hơn.
Đến bước chân thứ chín, cả người Liễu Khinh Diêu đã to lớn hơn gấp mấy lần.
Đầu đội trời, chân đạp đất, uy nghi như người khổng lồ, như thể mảnh trời này là do y chống đỡ.
Chín bước chân sải ra, trời long đất lở! Đây chính là Liễu gia Cửu Khúc Bộ.
Lúc giẫm ra bước chân thứ chín, khí thế cả người Liễu Khinh Diêu đã lên tới đỉnh điểm, không kém gì một cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong.
Bàn chân cực lớn đó, kiên định nhưng lại chậm rãi đạp xuống đầu Dương Khai.
Tất cả mọi người bỗng nhiên nảy sinh ảo giác, như cảm thấy bàn chân này sẽ dẫm lên người mình, nghiền nát mình thành bột.
Một vài võ giả công lực kém hơn, thì không kìm được run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch sợ hãi.
Đối mặt với chiêu thức kinh khủng như vậy, Dương Khai chỉ vung nắm đấm lên đối kháng.
Nhìn như bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng cú đánh đó lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
Nắm tay hắn đón lấy bàn chân to lớn đó, trong khoảnh khắc ấy, quyền ảnh như ngập tràn không trung.
Khí thế của Liễu Khinh Diêu như đã trút hết, nhân ảnh khổng lồ bỗng trở nên uể oải, ngửa mặt lảo đảo ngã ra sau.
Ầm... Gã khổng lồ ngã xuống đất, hóa thành vô số đốm huỳnh quang rồi tan biến. Liễu Khinh Diêu đứng giữa không trung bỗng nhiên khẽ rên một tiếng trầm đục, thổ ra một ngụm máu, tay ôm ngực lảo đảo lùi về sau, nhìn Dương Khai với ánh mắt hoảng sợ xen lẫn kiêng dè.
- Đa tạ!
Dương Khai khẽ hít một hơi.
- Lợi hại!
Liễu Khinh Diêu tán dương một cách chân thành:
- Liễu mỗ thua rồi, đa tạ tiểu công tử thủ hạ lưu tình!
Lần trước ở Phá Kính Hồ, khi Liễu Khinh Diêu thi triển chiêu này, Dương Khai còn phải dùng đến võ kỹ Huyền cấp Tinh Ngân để đối phó.
Nhưng lần này, hắn chỉ dùng một cú đấm, đã nhẹ nhàng phá giải bí kỹ bất truyền của Liễu gia.
Hai người kẻ mạnh người yếu, vừa nhìn đã rõ.
- Liễu công tử khách khí rồi.
Dương Khai điềm đạm gật đầu.
- Tuy ta thua, nhưng chuyện ở đây, ta không thể làm chủ, mong tiểu công tử thứ lỗi. Ta chỉ có thể nói, lần này, người của Liễu gia sẽ không nhúng tay vào nữa, cáo từ.
Vừa nói, y vừa lướt đi như chớp, nhanh chóng biến mất vào bóng đêm.
- Công tử, công tử!
Cường giả của Liễu gia vừa thấy Liễu Khinh Diêu cứ thế mà bỏ đi, lập tức thất kinh, vội vàng gọi theo.
Chẳng có ai đáp lại.
Diệp Tân Nhu sắc mặt tái mét!
Chỉ trong một canh giờ ngắn ngủi, đã có tới ba công tử, tiểu thư rút lui khỏi cuộc chiến.
Thu Ức Mộng rút lui, là do nàng một tay sắp đặt, thậm chí có thể nói là nàng cố tình làm như vậy.
Hoắc Tinh Thần rút lui, nàng không ngăn cản, cũng không quan tâm. Dù sao thì tên này người ở đây nhưng lòng lại hướng về phủ Dương Khai, giữ lại cũng chẳng ích gì, chi bằng để hắn cút đi sớm một chút cho đỡ chướng mắt.
Nhưng không ngờ Liễu Khinh Diêu cũng bỏ đi, đây là điều Diệp Tân Nhu không thể chấp nhận.
Liễu Khinh Diêu dù gì cũng mang danh đệ nhất công tử Trung Đô. Chuẩn tắc hành sự của y ở một mức độ nào đó có thể chi phối rất nhiều điều, chẳng hạn như dư luận.
Trong mắt thế nhân, Liễu Khinh Diêu vẫn còn chút uy danh.
Diệp Tân Nhu làm sao có thể không tức tối.
Đến bây giờ, bên cạnh nàng chỉ còn lại ba người.
Khang Trảm, Cao Nhượng Phong, Mạnh Thiện Y, ba người này rốt cuộc có thật sự đồng lòng với nàng hay không thì nàng cũng không rõ. Khang Trảm và Cao Nhượng Phong còn khá hơn chút, còn Mạnh Thiện Y lại rất khó đoán.
- Đừng nói mấy vị cũng muốn rút lui chứ?
Diệp Tân Nhu quay đầu nhìn ba người.
- Diệp muội muội lo lắng quá mức rồi.
Khang Trảm lắc đầu.
- Chuyện lần này, là ý của Bát Đại Gia, sao bọn ta có thể tắc trách mà rút lui được? Làm như vậy, thật quá thiếu trách nhiệm.
Cao Nhượng Phong cũng gật đầu tán thành, tuy bọn họ cũng có chút thông cảm với cảnh ngộ hiện tại của Dương Khai. Nhưng nói cho cùng thì cũng không thân quen với hắn là mấy, cũng chẳng hơi đâu mà bận tâm nhiều chuyện, chỉ cần hành sự theo ý gia tộc là được rồi.
Thấy thái độ của bọn họ, sắc mặt Diệp Tân Nhu hơi dịu đi, nàng gật đầu nói:
- Thế thì muội muội an tâm rồi, việc lớn như vậy, một mình muội muội khó lòng chống đỡ, vẫn cần có mấy vị ca ca ở bên trợ giúp.
Nàng không thể không nhún nhường, cư xử với hai người họ như trước đây khi ở phủ Dương Chiếu.
Thu Ức Mộng, Hoắc Tinh Thần, Liễu Khinh Diêu lần lượt rút lui, ít nhiều cũng ảnh hưởng tới tâm lý của các cường giả ba gia tộc này. Công tử, tiểu thư của phủ mình không ở đây, khiến họ tự nhiên cảm thấy mình đang làm không công cho kẻ khác, bèn ra tay nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cố gắng bảo vệ bản thân hết mức có thể, chuyện khác nói sau.
Nhất là cường giả của Thu gia, bọn họ vốn là quân tiên phong, tổn thất lớn nhất, giờ còn đâu muốn dốc toàn lực? Sau khi được tiếp viện, họ cứ đứng một bên đánh với gió, không trực tiếp giao thủ với địch nhân.
Những cường giả này ai nấy đều khôn khéo, chuyện thiệt thòi, ai lại muốn làm?
Liên quân Thất Đại Gia, thoạt nhìn thì vững chắc như bàn thạch, kỳ thực lại có trăm ngàn lỗ hổng, không khỏi khiến người ta buồn cười.
Xét theo tình hình trên, ta thấy chúng ta nên xuất kỳ binh, đánh cho Dương Khai trở tay không kịp.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽