Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 550: CHƯƠNG 550: BẢN LĨNH THÔNG THIÊN

Tạm thời không bàn đến Mộng Vô Nhai, bởi lão ẩn chứa vô vàn điều thần bí, không ai có thể nhìn thấu. Còn Lăng Thái Hư là Thần Du Chi Thượng, nếu ông ấy nhập cuộc, thì đó không còn là chuyện đùa nữa.

"Ta không có tư cách ư? Ha ha." Mộng Vô Nhai bật cười, thần thái ung dung.

"Không nói đến ta, ngay cả lão già dưới kia, nếu độc chiến, các ngươi cũng không phải đối thủ của hắn." Lão vừa nói, vừa chỉ về phía Địa Ma đang đứng xa xa.

Địa Ma nhếch mép cười gian xảo, thần sắc đáng sợ.

"Hắn ư?" Vị cường giả mặt chữ điền giật mình, một thoáng kinh ngạc lướt qua gương mặt, lão chậm rãi lắc đầu: "Hắn chẳng là cái thá gì!"

Khi nói câu này, vẻ mặt lão đầy sự khinh thường.

Không chỉ riêng lão, vài vị Thần Du Chi Thượng khác của Bát Đại Gia cũng tỏ thái độ tương tự. Họ thầm nghĩ, chẳng lẽ Mộng Vô Nhai đã hồ đồ rồi sao mà lại phát ngôn như vậy.

Trong ba người Địa Ma, Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư, tám vị cường giả này kiêng kỵ nhất là Lăng Thái Hư. Ông không chỉ là Thần Du Chi Thượng, mà tu vi trong cảnh giới này còn cao hơn họ một bậc. Huống hồ, ông còn là người đã tạo ra Tà Chủ!

Tiếp theo là Mộng Vô Nhai. Mộng Chưởng Quầy tuy là Thần Du Cảnh đỉnh phong, nhưng tám người họ chưa bao giờ nhìn thấu được lão, nên dĩ nhiên sẽ sinh lòng hoài nghi với một con người mờ ám như vậy.

Về phần Địa Ma... Tuy cũng là Thần Du Cảnh đỉnh phong như Mộng Vô Nhai, nhưng nói trắng ra, họ chẳng coi lão ra gì.

Một Võ Giả cấp bậc như lão, họ muốn giết là giết. Lần trước Dương Lập Đình tiêu diệt hình nộm Huyết Ma của Địa Ma chỉ bằng một chưởng, lão còn không dám phản kháng. Từ đó có thể thấy, lão ma đầu này không thể gây khó dễ cho họ.

Nghe vị cường giả mặt chữ điền chê bai, Mộng Vô Nhai không kìm được bật cười ha hả:

"Lão ma đầu, người ta khinh thường ngươi kìa, ngươi tính sao đây?"

"Khinh thì cứ khinh, có gì đáng nói?" Địa Ma cười sặc sụa quái dị, không hề nổi giận, thần sắc thư thái, dường như không thèm để bụng.

"Ngươi vẫn còn nhịn được à?" Mộng Vô Nhai cười tủm tỉm nhìn Địa Ma. "Với cái tính tàn bạo của ngươi, lẽ nào không muốn dạy cho lũ thiển cận hung hăng này một bài học?"

"Ngươi đã nói bọn chúng thiển cận, lão phu chấp nhặt với chúng làm gì." Địa Ma nhe răng cười, phát biểu đầy ngạo mạn. Lão cứ đủng đỉnh nói chuyện với Mộng Vô Nhai, hoàn toàn coi tám vị Thần Du Chi Thượng như không tồn tại.

Tất cả mọi người đều phải giật mình.

Nghe lời này, dường như lão ma đầu đây thật sự có bản lĩnh thông thiên, ngay cả Thần Du Chi Thượng lão cũng không coi ra gì.

Lão thật sự có bản lĩnh này sao? Và có khả năng này ư?

Trong lúc mọi người đang ngờ vực, Địa Ma bỗng nghiêm mặt, điềm đạm hỏi:

"Tuy lão phu không muốn chấp nhặt bọn chúng, nhưng người ta đã vuốt mặt không nể mũi, nếu lão phu không nói gì, chỉ e sẽ bị người ta xem thường. Chậc, thi triển một chiêu thôi cũng phí sức lắm. Nếu không phải bất đắc dĩ, lão phu chẳng muốn động thủ đâu."

Nói rồi, Chân Nguyên đang quay cuồng trong cơ thể lão bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng như mặt nước giếng, tựa như ao tù nước đọng.

"Ma Ảnh Thánh Pháp!"

Một tiếng quát khẽ bỗng buột ra từ miệng Địa Ma. Sau tiếng quát ấy, khí tức giữa đất trời bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

Cùng lúc đó, mọi người cảm thấy máu nóng trong người chợt sục sôi, dường như có một lực hút vô song truyền ra từ Địa Ma, chực rút hết tinh huyết trong cơ thể họ ra ngoài.

Những Võ Giả công lực thấp, thần sắc thống khổ, dưới tác dụng của lực hút này, mặt bọn họ đỏ bừng, máu đỏ nhanh chóng trào ra từ Thất Khiếu, trông đến kinh hãi.

Kể cả những Võ Giả Thần Du Cảnh, cũng đều phải âm thầm vận công pháp, khó nhọc chống cự.

Rất nhiều người đều biến sắc, không ai biết Địa Ma đã thi triển thủ đoạn gì mà lại có hiệu quả kinh khủng như vậy.

Vù vù vù...

Từng tia huyết quang đỏ tươi, bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng bắn tới, toàn bộ lao thẳng vào thân thể Địa Ma.

Những tia huyết quang này, đều ngưng tụ từ máu của những Võ Giả đã chết, bất luận là người của liên quân Thất Đại Gia, hay Võ Giả phủ Dương Khai, chỉ cần là người chết, thì đều bị hút cạn tinh huyết trong cơ thể chỉ trong chớp mắt.

Thậm chí ngay cả máu thấm trên mặt đất, cũng bị lực hút khổng lồ này hút đi.

Cơ thể Địa Ma tiếp nhận toàn bộ lượng máu này, toàn thân đột nhiên đỏ bừng hệt như con cua nướng.

Một luồng khí huyết khiếp đảm thình lình toát ra từ lão, uy thế này còn ghê gớm hơn một Huyết Thị Dương Gia sau khi thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật gấp mấy lần!

Sau khi toàn bộ lượng máu trong phạm vi trăm trượng bị hút sạch, lực hút này mới biến mất.

Những Võ Giả từ Thần Du Cảnh Bát Tầng trở xuống, đều chảy máu ở Thất Khiếu, bao gồm cả người của phủ Dương Khai.

Chỉ có điều họ không bị nguy hiểm đến tính mạng, Địa Ma hạ thủ vẫn có chừng mực, không giết họ một cách vô cớ.

Tới lúc này, một luồng khí tức long trời lở đất, mới phát tán ra từ Địa Ma.

Lấy lão làm trung tâm, khí trường vô hình ầm ầm khuếch tán.

Khí thế của lão tăng vọt, lão đột phá cảnh giới Thần Du Cảnh với tốc độ không thể tưởng tượng, vẫn cứ tăng nhanh, tăng cao mãi...

Tám vị cường giả Bát Đại Gia đồng tử run rẩy dữ dội, nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác hoảng sợ lạnh người.

Một lát sau, động tĩnh kinh thiên động địa mới từ từ lắng xuống. Địa Ma hít sâu một hơi, vẫn cười dữ tợn như cũ, lão duỗi dài chân tay, gương mặt lộ vẻ hài lòng.

Tám vị Thần Du Chi Thượng sững sờ, vội vàng thả Thần Thức quét trên người Địa Ma một lượt, rồi lập tức trợn tròn mắt.

Thần Du Chi Thượng!

Lúc này, Địa Ma đã thật sự bước vào cảnh giới Thần Du Chi Thượng.

Sau khi định thần lại, tám người họ mới ý thức được một vài điều không tưởng. Ma Ảnh Thánh Pháp kia rốt cuộc là bí pháp gì, có cấp bậc gì? Sao có thể khiến một Võ Giả Thần Du Cảnh đỉnh phong thăng lên thành Thần Du Chi Thượng chỉ trong một thời gian ngắn?

Kể cả cấm thuật Bá Huyết Cuồng Thuật của Huyết Thị Dương Gia, cũng không thể lợi hại đến mức này.

Bọn Đồ Phong thi triển Bá Huyết Cuồng Thuật, tuy có thể chống đỡ vài chiêu với Thần Du Chi Thượng, nhưng khoảng cách với cảnh giới này vẫn còn rất xa.

Nhưng Địa Ma đã chính thức đặt chân vào cảnh giới này!

Thoáng chốc, tám người họ chợt thở dốc, con ngươi cũng đỏ cả lên vì tham lam.

Nếu có được thứ bí pháp nghịch thiên này, thì sức mạnh của gia tộc sẽ lên đến mức nào đây?

Mỗi một gia tộc Bát Đại Gia sở hữu rất ít Thần Du Chi Thượng, nhưng Thần Du Cảnh đỉnh phong thì không thiếu, dù chỉ là tăng công lực trong thời gian ngắn, nhưng bí pháp này cũng có hiệu quả mạnh tới mức vô song.

"Giờ thì lão phu có tư cách so chiêu với các ngươi rồi chứ?" Địa Ma âm trầm nhìn tám người.

Họ đều mang thần sắc quái dị, chẳng ai đáp lời.

Vị cường giả mặt chữ điền ban nãy nói Địa Ma chẳng là cái thá gì, sắc mặt lại càng khó coi hơn. Đã cùng là Thần Du Chi Thượng, bây giờ lão nào có thể tiếp tục khoa trương với Địa Ma.

"Chiêu Ma Ảnh Thánh Pháp này không tồi." Mộng Vô Nhai gật gù. "Có phải nó cũng tương hỗ với hình nộm Huyết Ma kia của ngươi không?"

Địa Ma cười hê hê: "Đừng nói toạc ra thế chứ."

Mộng Vô Nhai tinh thông ghê gớm, vừa nhìn đã biết giữa Ma Ảnh Thánh Pháp và hình nộm Huyết Ma có quan hệ không bình thường.

Ma Ảnh Thánh Pháp cần một lượng máu lớn mới có thể thi triển, máu của Võ Giả công lực càng cao, khoảng cách thăng cảnh giới cho Địa Ma càng lớn.

Nhưng điều kiện thi triển lại là một vấn đề lớn, không phải lúc nào, chỗ nào cũng có máu để Địa Ma dùng.

Nếu có hình nộm Huyết Ma thì khác, công dụng lớn nhất của Huyết Ma chính là ngưng tụ, hấp thụ tinh huyết của người chết vào ngày thường, sức chiến đấu của nó chỉ là thứ yếu.

Tới lúc cần thiết, Địa Ma hoàn toàn có thể Huyết Tế Huyết Ma, dùng sự hy sinh của Huyết Ma và lượng máu tích trữ trong nó để thi triển thành Ma Ảnh Thánh Pháp.

"Ngươi còn có bản lĩnh này ư?" Dương Khai cũng hơi kinh ngạc nhìn Địa Ma. Dù sớm biết Địa Ma và Mộng Vô Nhai không hề tầm thường, cũng thầm phán đoán khả năng ẩn giấu của hai người họ, nhưng Dương Khai nhận ra, mình đã hơi đánh giá thấp họ.

"Thiếu chủ thứ lỗi, bình thường lão nô không sử dụng chiêu này, nên trước giờ chưa từng thi triển." Địa Ma bật cười.

Dương Khai khẽ gật đầu, cũng không để bụng. Hắn không phải người tò mò thích hỏi bí mật của người khác, nói xong hướng ánh mắt về phía Mộng Vô Nhai.

"Lão già này, ngươi cũng đừng nhìn nữa, chỉ dựa vào lão phu và Lăng Chưởng Môn, e rằng vẫn không đủ để thành sự đâu." Địa Ma kêu oai oái.

Suy cho cùng thì trước mặt họ có tới tám người, luận về quân số đã chiếm ưu thế rồi.

Tuy Địa Ma và Lăng Thái Hư có sức uy hiếp, nhưng vẫn không đủ sức đẩy lui bọn họ.

Mộng Vô Nhai khẽ gật đầu, chỉ thốt lên mỗi một chữ: "Giải!"

Răng rắc...

Một đường vân năng lượng hệt như sợi xích chợt hiện ra từ nội thể Mộng Vô Nhai. Sợi xích này quấn quanh người lão, ngọ nguậy như một con linh xà. Sau tiếng quát của lão, sợi xích liền gãy nát, nổ tung thành một quầng sáng bắn ra bốn phía.

Áp lực vô địch đột nhiên giáng xuống, Thiên Địa run rẩy.

Thần sắc Mộng Vô Nhai lãnh đạm, nhưng lão của lúc này và khi nãy cứ như là hai người khác nhau.

Thần Du Chi Thượng!

Chỉ một chữ, chỉ một cái nháy mắt, Mộng Vô Nhai đã trở thành Thần Du Chi Thượng!

Hơn nữa, cách của lão hoàn toàn khác với Địa Ma.

Địa Ma dùng cách thi triển bí pháp, hút hết tinh huyết trong phạm vi trăm trượng, để đẩy cao công lực.

Nhưng Mộng Vô Nhai lại dùng cách giải phong ấn trong cơ thể, khôi phục công lực vốn có.

Vậy tức là, Mộng Vô Nhai vốn dĩ đã có công lực Thần Du Chi Thượng, chỉ là không hiểu vì nguyên cớ gì, lại phong ấn công lực bản thân lại.

Phát hiện này, khiến các cường giả của Bát Đại Gia lập tức kinh hãi.

Nhìn lại Mộng Vô Nhai, thần sắc của tám vị chợt thay đổi.

Bọn họ lại càng không thể nhìn thấu được Mộng Vô Nhai. Con người này thần bí đến mức không ai có thể phán đoán được.

Giờ khắc này đây, áp lực mà Mộng Vô Nhai gây cho họ là lớn nhất, ngược lại, Lăng Thái Hư vốn có công lực mạnh nhất lại trở thành người yếu nhất trong bộ ba.

Thế trận này, sức mạnh này... Thật sự gay go rồi!

Thần sắc người nào người nấy cũng quái dị. Vốn tưởng sự xuất hiện của họ, ít nhất cũng có thể cân bằng tình thế, nhưng bây giờ họ mới phát hiện, tuyệt nhiên không như những gì họ nghĩ.

Lúc này họ mới hiểu, tại sao Lăng Thái Hư và Mộng Vô Nhai lại tự tin đến vậy khi ngăn cản họ phá hoại việc Dương Khai tấn thăng hơn mười ngày trước.

Ngày đó, nếu động thủ thật, không nói chuyện có ngăn cản được Dương Khai hay không, Chiến Thành này chỉ e sẽ bị hủy diệt trong chốc lát.

Trận kịch chiến này thay đổi thật phức tạp. Chúng nhân đều trố mắt quan sát, vừa phấn chấn lại vừa căng thẳng.

Địa Ma và Mộng Vô Nhai, người hát kẻ bè, bản lĩnh thông thiên, lần lượt thăng lên Thần Du Chi Thượng. Màn phô diễn này, không phải ai cũng có cơ hội được xem, họ bất giác nghĩ có chết cũng đáng, đồng thời lại thầm mong ngóng tình hình tiếp theo sẽ diễn biến ra sao.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!