Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 554: CHƯƠNG 554: KIM NHÃN ĐỘC ĐỒNG

Trong thế giới thức hải, linh thể thần hồn của lão già đang quần thảo, lẩn tránh quanh hòn đảo ngũ sắc. Lão không muốn giao chiến chính diện với linh thể thần hồn của Dương Khai, hòng tránh bất trắc cho bản thân. Dương Khai lại sục sôi khí thế, không hề sợ chết, bám sát không buông tha, mang sát ý ngút trời, thề phải đoạt mạng lão.

Chỉ riêng về khí thế, lão đã hoàn toàn thất thế.

Nhưng trên thực tế, Dương Khai vẫn không thể làm gì được lão. Dù đây là thức hải của hắn, dù hắn là chủ tể nơi đây, nhưng về mặt tu luyện và vận dụng sức mạnh thần thức, lão vẫn hơn Dương Khai gần trăm năm kinh nghiệm. Kinh nghiệm tích lũy gần trăm năm ấy đủ giúp lão ung dung tự tại trước sự truy kích của Dương Khai.

Thậm chí trong lúc bỏ chạy, lão còn rảnh rang đến mức liên tục quan sát hòn đảo ngũ sắc. Càng ngắm nhìn, lão càng khó lòng kiềm chế khát vọng trong tâm. Lão không biết hòn đảo ngũ sắc này rốt cuộc là gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự ấm áp kỳ diệu từ nó. Khi linh thể thần hồn đến gần hòn đảo, sức mạnh thần thức của lão như được tăng cường đáng kể, lượng hao tổn cũng khôi phục nhanh chóng.

Trong nháy mắt, lão đã hiểu ra, hòn đảo ngũ sắc thần kỳ này nhất định là chí bảo ôn dưỡng thần thức! Như vậy đã đủ lý giải tại sao Dương Khai lại sở hữu một sức mạnh thần thức khổng lồ đến vậy khi chỉ ở Thần Du Cảnh tầng hai. Tất cả căn nguyên đều nằm ở hòn đảo ngũ sắc này. E rằng giá trị của hòn đảo này còn lớn hơn cả bí pháp thông thiên của Địa Ma.

Nghĩ đến đây, hơi thở lão liền trở nên dồn dập.

Thần thức của lão xâm nhập vào thức hải của Dương Khai, vốn để tìm cơ hội khống chế hắn khi hắn không đề phòng. Tuy xảy ra chút biến cố ngoài dự liệu, nhưng giờ lại phát hiện được một bảo vật vô giá. Công sức bỏ ra lần này thật đáng giá! Dù linh thể thần hồn bị thương, cũng phải hạ tên tiểu tử này. Bí mật và tài phú mà hắn giấu giếm thực sự đủ khiến thiên hạ phải đố kỵ!

Lão thầm vạch định kế hoạch.

Như đã phát giác ra ý đồ của lão, sắc mặt Dương Khai cũng tối sầm lại. Hắn có ba bí mật lớn vĩnh viễn không thể để những người mình không tin tưởng biết được. Thứ nhất là Vô Tự Hắc Thư, bí mật này cho tới tận nay chưa có ai hay. Thứ hai là Ôn Thần Liên ngũ sắc này, chỉ có Địa Ma biết đến sự tồn tại của nó. Thứ ba chính là Vạn Dược Linh Dịch.

Giờ đây, bí mật thứ hai này đã lộ rõ trước mắt lão. Đối phương quá để tâm đến Ôn Thần Liên, Dương Khai lập tức nảy sinh sát cơ. Bất luận thế nào, cũng không được để lão bình yên rời khỏi thức hải của mình để tiết lộ bí mật này!

Hắn vừa nảy ra ý nghĩ này, toàn bộ thức hải đã xao động dữ dội, vô số công kích che trời lấp đất lao đến tựa như phong ba bão táp ập tới.

Lão ta bỗng dừng bước, quay lại lạnh lùng nhìn Dương Khai, cười khẩy:

- Tiểu tử Dương gia, ngươi còn non nớt lắm!

Dương Khai giật mình kinh hãi, nỗi hoang mang trào dâng trong lòng.

Lão cười lớn:

- Ngươi tưởng lão phu bỏ chạy vì ngươi truy đuổi ư? Ha ha ha, lão phu đang ngầm bố trí mà thôi, thật nực cười thay ngươi lại chẳng phát hiện ra. Quả nhiên là tuổi trẻ bồng bột!

Dứt lời, từng tia sáng xanh ngắt bỗng hiện lên giữa khoảng không. Những tia sáng này dệt thành một tấm trướng cực lớn bao trùm lấy toàn hòn đảo. Nhanh như chớp, nó đã cắt đứt mối liên hệ giữa Dương Khai và thức hải của hắn.

Dương Khai thoáng biến sắc, không một chút chần chừ, hắn nắm chắc bí bảo kiếm, xoay người xông về phía tấm trướng xanh đó, định phá hủy nó.

- Mơ tưởng hão huyền!

Lão ta quát gầm lên. Lão đã hao tâm tổn trí và một lượng thần thức cực lớn để bố trí kết giới này, sao có thể để Dương Khai phá giải dễ dàng được? Nếu để hắn phá mất, thì kế hoạch của lão coi như đổ sông đổ bể.

Quát xong, lão dang rộng tay, từng sợi tơ nhỏ bắn ra, phủ xuống người Dương Khai.

Dương Khai ngoái đầu lại, vung kiếm chém tới tấp. Tuy chém được không ít, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu.

Mối nguy hiểm khủng khiếp đã cận kề, toàn thức hải bị ảnh hưởng bởi căng thẳng và áp lực lớn, thình lình trời long đất lở, xao động dữ dội. Lão cười khẩy như đã nắm chắc phần thắng, vẻ mặt đầy bình thản.

Chính vào lúc những sợi tơ đó sắp quấn quanh Dương Khai, một thứ áp lực kinh hoàng tột độ đột nhiên giáng xuống. Cả lão và Dương Khai đều lập tức khựng lại, linh thể thần hồn của họ bỗng có cảm giác mình sắp bị nghiền nát dưới thứ áp lực này.

Lão già hoảng sợ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cho dù lão là Thần Du Chi Thượng, cũng chưa từng bị áp lực khủng khiếp đến thế. Những sợi tơ lão bắn ra hòng vây hãm Dương Khai, bỗng tiêu tán nhanh như tuyết xuân dưới nắng gắt.

Dương Khai tuy cũng cảm nhận được áp lực, nhưng vẫn còn khá hơn lão rất nhiều. Thứ áp lực này hình như đang nhắm vào lão, Dương Khai chỉ bị ảnh hưởng chút ít thôi.

Răng rắc...

Một âm thanh vang lên giòn tan. Hai người trong thế giới thức hải nghe tiếng liền nhìn quanh, lập tức sửng sốt.

Vật thể hình đĩa tròn lơ lửng trên hòn đảo ngũ sắc bỗng nhiên nứt ra một đường rất nhỏ từ vị trí trung tâm. Như có người xé toạc hư không, khe nứt này từ từ mở rộng. Nó càng mở rộng, áp lực kia càng dữ dội, càng mãnh liệt.

Trong thức hải, sóng gió dâng trào, cuồng loạn chưa từng thấy.

Lão già run rẩy kịch liệt, cảm giác sợ hãi bao trùm, khiến lão sắp không đứng vững nữa. Toàn thân linh thể thần hồn cũng thoáng chốc biến ảo, tiếng gào rú thảm thiết thốt ra từ miệng lão.

Dương Khai sững sờ nhìn vật thể hình đĩa tròn vô danh giữa bầu trời đó, chợt thấy lạnh khắp người. Sau khi có được nó từ trang thứ bảy của Vô Tự Hắc Thư cho đến tận giờ, Dương Khai đã nhiều lần thử khám phá nó, nhưng mãi vẫn chưa có kết quả. Nào ngờ hôm nay, khi tính mạng hắn gần kề nguy hiểm, thì nó lại có phản ứng.

Rốt cuộc nó là thứ gì?

Dương Khai nhìn đăm đăm vào nó, không chớp mắt lấy một cái.

Khe nứt lại mở rộng hơn nhiều, dưới áp lực mỗi lúc một lớn đó, kết giới mà lão già nọ hao tổn tâm sức mới bố trí được ầm ầm đổ nát, mỏng manh hệt như giấy mã. Chốc sau, khe nứt đã mở rộng đến cực hạn. Khi đã nhìn rõ được vật thể bên trong khe nứt, cả Dương Khai và lão già đều kinh hãi tột độ.

Thậm chí lão ta còn hét lên như xé ruột xé gan:

- Con mắt?

Đúng là con mắt!

Một con mắt khổng lồ!

Ban đầu, khi Dương Khai lấy được vật này, cũng từng phỏng đoán hình dạng thật của nó. Hắn tưởng nó là một thứ quả, trông hơi giống con mắt. Có điều là một con mắt đang nhắm chặt. Còn lúc này, con mắt ấy đã mở ra rồi.

Rất khác thường, đây là một con mắt có nhãn cầu đen kịt như mực, nhưng đồng tử lại mang sắc hoàng kim. Một màu vàng vừa uy nghiêm vừa khiếp đảm, khiến người ta không thể không cúi lạy trước nó. Dù rằng nó chỉ là một con mắt, đứng sừng sững lặng yên phía trên hòn đảo, nhưng nó lại nhìn xuống lão già nọ với một ánh mắt rẻ rúng chúng sinh, như thể với con mắt này, kẻ có tu vi Thần Du Chi Thượng như lão nhỏ bé chẳng khác nào loài giun dế.

- Tiểu tử Dương gia, rốt cuộc đây là thứ gì?

Lão thét lên không ngừng, hòng moi được đáp án từ Dương Khai. Dưới ánh nhìn chăm chú của con mắt này, lão không thể động đậy dù chỉ một chút. Linh thể thần hồn lão đã chịu đựng áp lực đến cực hạn, như sắp tiêu tan đến nơi.

Dương Khai không trả lời, tâm trạng dậy sóng. Hắn cũng không biết nó là thứ gì.

Trong lúc lão già đang giãy giụa phản kháng, một tia sáng vàng chợt bắn ra từ con mắt đó, trúng ngay vào linh thể thần hồn của lão. Không một tiếng động, không một phản ứng, linh thể thần hồn của cao thủ Thần Du Chi Thượng bị tan biến trong nháy mắt, chỉ còn lại một khối sức mạnh thần thức tinh thuần lơ lửng giữa khoảng không.

Dương Khai liền kinh hãi.

Sau khi hoàn tất việc này, con mắt không rõ vì cớ gì mà mở ra đó lại từ từ nhắm nghiền, thần bí quỷ dị hệt như lúc trước. Nhưng Dương Khai cứ có cảm giác mơ hồ rằng, hình như trước khi nhắm chặt, nó đã liếc nhìn hắn bằng ánh mắt vừa thất vọng, vừa thanh thản.

Sóng gió trong thức hải dần lắng xuống, mặt trời lại chiếu rọi, chim trời cá nước tiếp tục vui đùa giữa đại dương và không trung.

Dương Khai ngẩn ra hồi lâu, rồi tạm gác chuyện tìm tòi bí mật của con mắt này, vội vã thoát ra ngoài.

Ngay lập tức, tiếng kêu la thất thanh của đám đông dội vào tai hắn. Nhìn kỹ lại, thì đó là mấy vị Thần Du Chi Thượng của Bát Đại Gia.

Lão béo nọ dìu lấy lão già mặt chữ điền, kêu lên sốt ruột:

- Diệp huynh, Diệp huynh, huynh làm sao vậy?

Dương Lập Đình đứng một bên quan sát thật cẩn thận, một lúc sau, lão mới chậm rãi lắc đầu một cách buồn bã:

- Chết rồi.

Tất cả đều trợn tròn mắt, bất kể là võ giả Dương phủ hay cường giả của Liên quân Thất Đại Gia, đều không dám tin lời Dương Lập Đình vừa nói, họ cứ đứng ngây ra đó, chân tay luống cuống không biết làm gì.

Thần Du Chi Thượng... chết rồi?

- Không có bất kỳ thương thế nào, chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì.

Dương Lập Đình nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy lo sợ và cảnh giác. Vị cường giả Diệp gia mặt chữ điền này mạnh không kém lão, nhưng lại chết một cách vô duyên vô cớ như vậy, trên người lại không có chút thương thế, là do thọ nguyên đã cạn, hay là bị ám sát? Khả năng thứ nhất không hợp lẽ lắm, Dương Lập Đình và lão ở cạnh nhau nhiều năm đến vậy, nếu thọ nguyên lão thật sự sắp cạn, thì thân là Thần Du Chi Thượng, lão ắt phải tự biết. Nhưng chưa nghe lão nói đến chuyện này bao giờ, chắc chắn không phải chết vì thọ nguyên cạn kiệt.

Bị hạ độc thủ? Dương Lập Đình nghĩ cũng không dám nghĩ. Ai có thể ám sát một vị Thần Du Chi Thượng trước mắt bao nhiêu người thế này? Khắp thiên hạ chẳng ai có bản lĩnh ấy, kể cả Tà Chủ của Thương Vân Tà Địa cũng không thể!

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Dương Khai cố ý hỏi một Huyết Thị bên cạnh.

Đồ Phong khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt hoảng loạn:

- Không rõ ạ, bọn thuộc hạ đều không nhìn thấy, chỉ biết vị Thần Du Chi Thượng của Diệp gia đó bỗng nhiên miệng sùi bọt mép rồi ngã xuống đất, sau đó thì thành ra thế này.

Dương Khai khẽ gật đầu, thần sắc lãnh đạm, lại một lần nữa kinh hãi trước khả năng sát thương của con mắt đồng tử vàng đó. Chỉ một đòn nhẹ nhàng như nét chấm phá, đã tiêu diệt linh thể thần hồn của một vị Thần Du Chi Thượng. Linh thể thần hồn của lão già Diệp gia chứa đựng mọi tư duy của lão, nó bị tiêu diệt, thì thân xác lão sao có thể sống được? Con mắt đó rốt cuộc có lai lịch gì?

Bầu không khí xung quanh nặng nề hơn hẳn. Kể cả các Thần Du Chi Thượng của Bát Đại Gia và Mộng Vô Nhai, Lăng Thái Hư đều nhíu chặt mày, không hiểu được nguyên do sâu xa trong đó.

Địa Ma quái đản cười sặc sụa:

- Các ngươi chớ có suy đoán bừa bãi rằng bọn ta lén hạ độc thủ. Lúc nãy khi xảy ra chuyện, ba người bọn ta đều ở trên không, hoàn toàn không có cơ hội, cũng chẳng có bản lĩnh làm được việc này.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!