Tình hình trước phủ đệ Dương Khai lập tức trở nên căng thẳng tột độ.
Diệp Tân Nhu cười lạnh nói:
– Dương Khai, ngươi ngoan ngoãn chịu trói đi. Dù sao ngươi đã quyết định rời khỏi Đoạt Đích Chi Chiến, tiếp tục chống đối, với ngươi và người của ngươi chẳng có lợi lộc gì. Nếu ngươi còn chút lương tri, không nên kéo bọn họ xuống nước, để bọn họ rời khỏi là lựa chọn tốt nhất.
Dương Khai thần sắc trầm mặc, nhưng ai cũng đều nhận thấy, sự nhẫn nại của hắn đã đạt đến cực hạn. Loại trầm mặc bình tĩnh này giống như sự tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão táp, khiến lòng người kinh hãi bất an.
– Muốn trợ giúp hay không?
Lý Nguyên Thuần tới gần Dương Khai, nhẹ giọng dò hỏi.
Điều gã mong muốn nhất lúc này, chính là Dương Khai trả lại Trấn Tông Chi Bảo cho Hải Ngoại Chư Tông. Hiện tại tiểu tử này rõ ràng rơi vào cục diện bốn bề thọ địch, Lý Nguyên Thuần thiện ý đề nghị cũng là muốn ban cho Dương Khai một ân huệ, sau khi thoát khỏi khốn cảnh, dĩ nhiên có thể cùng Dương Khai hảo hảo nói chuyện.
Nơi này có bảy vị Thần Du Cảnh đỉnh phong, Lý Nguyên Thuần cũng không có bản lĩnh cùng bọn họ tranh đấu, nhưng mang theo Dương Khai chạy trốn thì gã vẫn có thể làm được, dù sao gã cũng cùng cảnh giới trên.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu, khéo léo từ chối thiện ý của gã.
Tâm tư Lý Nguyên Thuần, hắn sao lại không biết?
Nếu quả thật chỉ lo chính mình chạy trốn, hắn đâu cần bất cứ kẻ nào hỗ trợ. Với thực lực hiện tại của hắn, thi triển Dương Viêm Chi Dực, dù là cao thủ Thần Du Cảnh cũng chỉ có thể hít khói phía sau.
Nhưng Dương Khai không có khả năng đi một mình.
Ánh mắt trao đổi của hai người không thể che giấu được bảy người Phong Thần Điện. Kỳ thật bọn họ vừa tới nơi này liền nhận thấy sự tồn tại của Lý Nguyên Thuần, đều là Thần Du Cảnh đỉnh phong, sự tồn tại của Lý Nguyên Thuần quá mức nổi bật.
Hải Ngoại Chư Tông, hôm nay đưa đến năm mươi vị cao thủ Thần Du Cảnh, còn có một vị Thần Du Cảnh đỉnh phong, điều này làm cho trong lòng mọi người nghi hoặc khó hiểu, không biết Dương Khai từ đâu tìm đến giúp đỡ, lại có thế lực hùng hậu đến thế.
Hơn nữa bọn họ không biết được tình hình hiện tại của Mộng Vô Nhai và Địa Ma, cho nên tuy rằng miệng gào thét nhưng cũng không dám tùy tiện ra tay.
Tình thế lập tức rơi vào thế giằng co.
Một tiếng ưng gáy trong trẻo từ xa truyền tới, tựa hồ vô cùng kinh hãi, trong thanh âm rõ ràng ẩn chứa ý tứ lo lắng và cảnh giác.
Nghe được thanh âm này, sắc mặt Dương Khai biến đổi.
Bảy người Phong Thần Điện đồng dạng thần sắc ngưng trọng, nhìn lại phương hướng của Kim Vũ Ưng.
– Đã muộn!
Dương Khai trên mặt lộ vẻ bất lực và phẫn nộ,
– Đối phương đã tới đây rồi.
Kim Vũ Ưng truyền đạt tin tức, chỉ có hắn biết được.
Nghe hắn nói vậy, mọi người mới bỗng nhiên ý thức được, lời ban đầu của Dương Khai không phải là tin tức giật gân, cũng không phải trò đùa gì, dường như người của Thương Vân Tà Địa, thật sự đã đánh tới rồi.
Trong lòng không khỏi kinh hãi tột độ hướng Dương Khai nhìn lại, hy vọng có được nhiều tin tức hơn nữa.
– Bích Lạc!
Dương Khai quay đầu nhìn Bích Lạc trốn trong đám người, phẫn nộ quát:
– Ngươi không phải nói bọn họ buổi tối mới có thể đến nơi này sao?
– Hẳn là vậy mà.
Bích Lạc cũng mơ hồ,
– Lấy tốc độ của đội ngũ Thánh Địa, đúng là đến tối mới có thể đến đây.
– Vậy tại sao bọn họ đã ở ngoài trăm dặm?
– Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai đây?
Bích Lạc cũng nổi giận.
Chỉ còn cách trăm dặm, thật sự quá ngắn, hơn nữa do Kim Vũ Ưng báo tin chậm trễ. Hiện tại muốn chạy e rằng đã không còn kịp nữa.
Diệp Tân Nhu thần sắc quái dị, phẫn nộ nói:
– Diễn kịch hay lắm, chuyện tới bây giờ, ngươi còn muốn...
Lời còn chưa nói hết liền đem nửa câu còn lại nuốt xuống bụng, ánh mắt thù hận của Dương Khai khiến ả sợ hãi, không dám nói tiếp.
– Thật sự đến rồi!
Dương Lập Đình bỗng nhiên biến sắc, ngẩng đầu nhìn lại phía chân trời.
Sáu người khác thần sắc cũng khó coi đến cực điểm.
Cho tới giờ, bọn họ mới biết được điều Dương Khai nói, tất cả đều là sự thật.
Vừa nhìn, mọi người lập tức há hốc mồm kinh ngạc.
Chỉ thấy ở đường chân trời, một đoàn mây đen cuồn cuộn, với một tốc độ kinh hoàng đang bay tới, trong mây đen kia lờ mờ hiện ra vài bóng người.
Điện quang chớp giật liên hồi, bầu trời bên kia toát ra khí tức khủng bố, khiến lòng người sợ hãi.
Một luồng khí tức hủy diệt theo mây đen tới gần, bao trùm Chiến Thành.
Mây đen bao phủ Chiến Thành…
Trong mắt mỗi người tràn đầy vẻ sợ hãi.
– Đó là Thiểm Điện Ảnh Vương!
Bích Lạc bỗng nhiên kinh hô,
– Chỉ có hắn mới có tốc độ như vậy, nhất định là hắn mang người tới rồi. Ta phải đi đây, hắn mà nhìn thấy ta ở đây thì đại nhân nhà ta không biết ăn nói sao.
Bích Lạc vội vã nói một câu, liền chạy đi như bôi mỡ vào chân.
– Ngăn nàng lại!
Diệp Tân Nhu khẽ quát.
Chuyện tới nước này, ả còn không chịu buông tha bất luận một cơ hội nào để chèn ép khí thế của Dương Khai.
Nhưng không ai nghe theo lệnh ả cả, Bích Lạc chỉ thoáng cái, liền không còn thấy bóng dáng.
Hiện tại tai họa đã cận kề, còn ai có tâm trí đâu mà để ý nữa? Bích Lạc nói cho cùng cũng chỉ là tỳ nữ của Phiến Khinh La, bắt nàng ta có tác dụng gì chứ?
Người của Ngũ Đại Tà Vương còn chưa tới, chỉ bằng luồng khí tức hủy diệt này, liền làm cho cả Chiến Thành lặng như tờ.
– Giờ đã tin chưa?
Dương Khai khinh thường nhìn Diệp Tân Nhu và bảy người Phong Thần Điện, khóe miệng cười lạnh như đao, vẻ mặt châm biếm.
Bảy người sắc mặt tái mét.
Nếu ngay từ đầu, khi Dương Khai phái Thu Ức Mộng và Hoắc Tinh Thần đi mật báo cho bọn họ, bọn họ liền bắt tay chuẩn bị ngay mà nói, đã không bị đánh úp bất ngờ như thế này.
Thậm chí, thời điểm ngăn cản Dương Khai rời đi, nếu tin lời hắn cũng không tính là quá muộn, ít nhất cũng cho mọi người thời gian chuẩn bị.
Nhưng hiện tại, đối phương đã sát phạt tới nơi, nói gì cũng đã quá muộn rồi.
Nơi đây tề tựu bảy vị Thần Du Cảnh đỉnh phong của Bát Đại Gia Tộc và khoảng hai ba trăm vị cao thủ Thần Du Cảnh. Nếu Chiến Thành tổn thất những người này, đây tuyệt đối là một cú đả kích nặng nề.
– Không thể để bọn họ chạy tới!
Dương Lập Đình thần sắc ngưng trọng,
– Ra nghênh chiến!
Nói xong không chút do dự hướng bên kia lao tới.
Sáu người khác lập tức theo sau, lão giả mập mạp của Hoắc gia trước khi đi, tiếc nuối và ảo não nhìn Dương Khai một cái, trên mặt lộ vẻ áy náy, chợt trầm giọng dặn dò Diệp Tân Nhu:
– Tiểu cô nương Diệp gia, nơi này giao lại cho ngươi, dù bằng cách nào, nhất định phải đảm bảo mọi người rút lui an toàn!
– Vâng.
Diệp Tân Nhu vội vàng đáp lời.
Mây đen tiến đến rất nhanh, vốn đang ở xa cuối chân trời, nhưng chỉ chút thời gian đã áp sát Chiến Thành hai mươi dặm. Sau khi đám người Dương Lập Đình nghênh chiến thì khoảng cách chỉ còn chưa tới mười dặm.
Đại chiến kinh thiên, bùng nổ trong khoảnh khắc.
Mây đen bị đánh tan, từ bên trong lộ ra ba bóng người.
Một người trong đó toàn thân điện quang lấp lánh, một người thân hình khôi ngô, trông như có lực lượng vô cùng lớn, người còn lại cưỡi trên một đầu yêu thú hùng mãnh.
Đó là Thiểm Điện Ảnh Vương, Bá Thiên Lực Vương, Lôi Đình Thú Vương!
Ba người đối đầu bảy người, dù chiếm ưu thế về nhân số, nhưng trái lại bảy người của Bát Đại Gia Tộc sắc mặt ngưng trọng, còn người của Thương Vân Tà Địa lại vẻ mặt thong dong.
Ở phía sau ba người còn có một con nhện khổng lồ, chỉ là con nhện này mọc ra một khuôn mặt người, quái dị đến tột cùng.
Khuôn mặt người đó là gương mặt của một nữ tử tuyệt mỹ, tuổi chừng mười sáu, xinh đẹp không gì sánh được, còn có mái tóc mềm mại, nhưng lại tô điểm cho thân thể đầy lông lá kia, toát lên vẻ dữ tợn đáng sợ.
– Mẫu Nhện?
Dương Khai thất thanh kinh hô, ngay lập tức liền nhận ra lai lịch con Trí Chu yêu thú này, đây chẳng phải con yêu thú mà hắn cùng Phiến Khinh La từng gặp qua sao?
Làm sao lại chạy đến nơi đây?
– A, nơi đây còn có loại yêu thú này ư, ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy đấy.
Thủy Linh kinh hô,
– Tuy nhiên đáng tiếc, không có Hóa Sinh Trì, nàng vĩnh viễn không thể tu luyện thành nhân hình được.
– Mộng chưởng quỹ, ngài thấy thế nào?
Dương Khai vội vàng hỏi Mộng Vô Nhai.
– Tình hình không mấy lạc quan.
Mộng Vô Nhai chậm rãi lắc đầu, tuy rằng hiện tại lão không có cách nào gỡ bỏ phong ấn phong tỏa thực lực của mình, nhưng nhãn lực vẫn còn tinh tường,
– Bảy vị Thần Du Cảnh đỉnh phong ở đây thực lực yếu kém, đối diện với ba người cường đại như vậy, cho dù chiếm ưu thế về nhân số, nhưng tình hình không mấy khả quan, rất có khả năng sẽ bỏ mạng tại đây!
Dương Khai không khỏi biến sắc.
Mộng Vô Nhai đánh giá hẳn không sai, dù sao lão và bảy người kia đã giao chiến, cũng biết được điểm mạnh yếu của bọn họ. Dương Khai vốn tưởng rằng có bảy người này xuất mã, Chiến Thành bên này có lẽ tạm thời không gặp nguy hiểm, nhưng hiện tại xem ra, bọn họ chỉ có thể cầm cự được một thời gian ngắn.
– Mộng chưởng quỹ, xin chỉ đường sinh lộ.
Dương Khai trên mặt lộ vẻ bất lực, bất đắc dĩ nhìn Mộng Vô Nhai.
Mộng Vô Nhai thản nhiên cười nói:
– Ngươi tin rằng ta có thể chỉ dẫn phương hướng cho ngươi sao?
– Đồ đệ bảo bối của lão ở đây, nếu thật sự gặp nguy hiểm mà nói, lão sẽ không thong dong đến thế.
Dương Khai cười khổ.
Sự chênh lệch thực lực tuyệt đối không phải một chút mưu kế có thể bù đắp được, Dương Khai hiện tại cũng chỉ có thể cầu cứu Mộng Vô Nhai.
Mộng chưởng quỹ quay đầu nhìn quanh một lượt, trầm giọng nói:
– Nếu hiện tại rời đi mà nói, những người ở đây đại khái chỉ có một thành thoát thân được. Tuy nhiên có lão phu và Lăng huynh bảo hộ, ngươi không cần lo lắng cho sự an nguy của mình, chúng ta sẽ mang ngươi rời khỏi.
– Ta muốn tất cả mọi người ở đây đều bình an rời đi!
Mộng Vô Nhai nhếch miệng cười:
– Ta biết ngươi sẽ nói như vậy.
Mọi người trong phủ không khỏi lộ vẻ cảm động, ngay cả những người từ hải ngoại cũng hơi biến sắc.
Dạ Phóng và Hoa Đoạn Hồn lén lút tới gần Lý Nguyên Thuần, hỏi:
– Tiền bối, chúng ta nên làm gì?
Lý Nguyên Thuần nhìn Dương Khai thật lâu, rồi lại nhìn Mộng Vô Nhai, mở miệng nói:
– Trước mắt cứ đi cùng bọn họ, nếu tình hình thực sự nguy cấp, lão phu sẽ mang tiểu tử đó rời khỏi đây, đến lúc đó các ngươi tự tìm đường thoát thân.
Sự tồn vong của Dương Khai liên quan trực tiếp đến tung tích của hàng trăm Trấn Tông Chi Bảo của các đại tông môn hải ngoại, Lý Nguyên Thuần không cho phép Dương Khai xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.
– Vâng.
Dạ Phóng và Hoa Đoạn Hồn nhẹ nhàng gật đầu, cũng đồng tình với Lý Nguyên Thuần.
Mộng Vô Nhai lại nói:
– Ba người kia hẳn chỉ là đội tiên phong của Thương Vân Tà Địa, e rằng lát nữa, người phía sau sẽ tới. Hơn nữa, ngươi xem, Lôi Đình Thú Vương bên kia còn dẫn theo rất nhiều yêu thú tới đây.
Theo hướng hắn chỉ, Dương Khai nhìn đến hơn mười dặm bên ngoài, một mảng khói bụi cuồn cuộn, trên bầu trời dày đặc vô số yêu thú. Chỉ thoáng cảm ứng một chút, sắc mặt không khỏi trầm xuống.
Nơi đó, yêu thú thấp nhất cũng là Ngũ Giai, chuẩn Lục Giai yêu thú cũng có rất nhiều.