Tại một góc trong Dương Khai Phủ, người đến kẻ đi, vô cùng náo nhiệt.
Trong phủ đệ, người đông như mắc cửi, gần như toàn bộ đều tập trung tại đây. Ngay cả những cao thủ Thần Du Cảnh cũng không ngồi tu luyện mà đều nghển cổ trông về phía trước, vẻ mặt ai nấy đều tràn đầy mong ngóng và sốt ruột.
Hơn một tháng trước, khi Thương Vân Tà Địa xâm chiếm trên quy mô lớn, họ đã vô cùng lo sợ và tuyệt vọng. Dương Khai vốn định dẫn họ rời khỏi nơi này, nhưng cuối cùng vì bị Diệp Tân Nhu và bảy người của Phong Thần Điện ngăn cản nên đành phải ở lại.
Tất cả đều cho rằng mình chắc chắn sẽ chết, nhưng cuối cùng Thiên Hành Cung do Mộng Vô Nhai tế ra đã bảo vệ an toàn cho tất cả mọi người, lúc này họ mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, họ lại vô cùng mờ mịt về tương lai và lối thoát của mình. Bởi lẽ thiên hạ này rộng lớn như vậy, ngoài Dương Khai Phủ ra, họ không tìm thấy bất cứ nơi nào khác.
Nhưng hôm nay, sau hơn một tháng, những võ giả này lại tỏ ra phấn chấn lạ thường, khuôn mặt ai cũng hiện lên nụ cười vui vẻ. Người người đều vô cùng hào hứng, tràn đầy hy vọng vào tương lai và tiền đồ của mình, không còn dáng vẻ ủ dột như một tháng trước nữa.
Cách nơi mọi người tập trung mấy chục trượng có hai hồ nước thật lớn, trong hồ tràn ngập một thứ chất lỏng không rõ tên, đủ loại dược tài quý hiếm trôi nổi lềnh bềnh, dược hương nồng đậm tỏa ra, gần như bao trùm cả Dương Khai Phủ. Mùi thơm ngào ngạt xộc vào mũi khiến người ta sảng khoái tinh thần, thư thái không nói nên lời.
Lúc này, trong hai hồ nước đã ngồi chật kín người, trông như đang tu luyện.
Khi họ vận chuyển công pháp, nước trong hồ sinh ra vô số năng lượng kỳ diệu, gột rửa thân thể của những võ giả này, thanh tẩy tạp chất bên trong cơ thể họ.
Dưới đáy hồ, có thể mơ hồ nhìn thấy dấu vết của một vài trận pháp. Lúc này, những trận pháp đó đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Dưới tác dụng của trận pháp, dược hiệu trong hồ nước không ngừng được thôi phát, giúp các võ giả hấp thu dễ dàng hơn.
Thỉnh thoảng lại có người đột phá cảnh giới hiện tại, thành công bước lên một tầng cao mới.
Mỗi khi như vậy, người đột phá sẽ vui mừng khôn xiết, đám người vây xem xung quanh cũng cất tiếng reo hò không ngớt.
Cả tòa Chiến Thành dường như cũng vì sự đột phá liên tục của nhiều người trong phủ đệ mà khiến thiên địa linh khí có dấu hiệu hỗn loạn.
- Linh trì do Hạ cô nương của Lăng Tiêu Các tạo ra, nghe nói còn có hiệu quả thần kỳ hơn cả Hóa Long Trì của Dương gia, quả thật có công hiệu tẩy kinh phạt tủy. Dù tư chất ngươi có kém cỏi đến đâu, chỉ cần vào đó ngâm mình mấy ngày là có thể loại bỏ toàn bộ tạp chất trong cơ thể, khiến tiềm lực của chúng ta tăng vọt.
Một thanh niên gầy gò phấn khích nói với người bên cạnh, hai nắm tay siết chặt, dường như đang biểu đạt sự kích động từ tận đáy lòng.
- Không phải nghe nói, mà là thật sự có hiệu quả thần kỳ.
Người bên cạnh gật đầu chắc nịch.
- Ngươi chưa thấy cảnh tượng bao nhiêu người cùng đột phá sao? Ta vốn tưởng những Huyền Đan trong phủ đã cải tạo tư chất của chúng ta trở nên xuất sắc lắm rồi, nào ngờ chúng ta vẫn còn có thể tiến thêm một bước nữa.
- Hóa Long Trì của Dương gia, nơi thần kỳ như vậy, nghe nói ở Dương gia chỉ có người tư chất hơn người, lại còn phải có cống hiến to lớn cho gia tộc mới có tư cách bước vào, hưởng chút lợi ích trong đó. Dù vậy, đó cũng là bảo địa mà người của Dương gia tranh nhau sứt đầu mẻ trán. Nhưng so với phủ chúng ta, Hóa Long Trì là cái thá gì chứ? Đây mới là Hóa Long Trì thực sự!
Người thứ ba vô cùng phấn khích, nói năng cũng không kiêng dè:
- Nghe nói chưa, lúc Tiểu công tử còn nhỏ muốn vào Hóa Long Trì, đã bị Dương gia từ chối không biết bao nhiêu lần. Theo ta thấy, đám người Dương gia kia đúng là có mắt không tròng, ếch ngồi đáy giếng. Tiểu công tử lợi hại như vậy mà họ cũng dám cự tuyệt.
- Đừng nói chuyện Dương gia nữa, để người khác nghe được không hay đâu. Dương gia có đối xử không công bằng với Tiểu công tử đi nữa, thì Tiểu công tử vẫn là người của Dương gia, không phải chuyện chúng ta có thể bàn tán sau lưng.
- Đúng, đúng, đúng.
- Chẳng phải chúng ta đang đợi để vào Linh Trì ở đây sao. Vũ Thiên của Ánh Nguyệt Môn chỉ vào ngâm ba ngày mà từ Chân Nguyên Cảnh tầng bảy đột phá thẳng lên Chân Nguyên Cảnh đỉnh phong, bây giờ đang bế quan xung kích Thần Du Cảnh, chúng ta không thể thua hắn được.
- Hi hi, nhóm tiếp theo là đến lượt Phi Vũ Các chúng ta rồi, thật đáng mong đợi. Đám ngốc Thiên Nguyên Thành kia lại bỏ đi như vậy, không những chết một cách oan uổng mà còn đánh mất cơ hội tốt thế này.
Người nói cười châm biếm, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.
Liễu Phi Sinh của Thiên Nguyên Thành, trước khi Thương Vân Tà Địa kéo đến đã dẫn người của mình rời khỏi Dương Khai Phủ, nhanh chóng đầu quân cho Diệp Tân Nhu, khiến người trong phủ đều chỉ trích sau lưng.
Nhưng dưới sự liên thủ công kích của Âm Minh Quỷ Vương và Tuyệt Đại Tà Vương, người của Thiên Nguyên Thành cũng đã chết sạch.
Đủ loại tiếng bàn tán không ngừng vang lên trong đám người. Ánh mắt và nét mặt của ai nấy đều tràn ngập vẻ mong đợi.
Dương Khai bước ra từ nơi bế quan. Bế quan một thời gian dài như vậy, hắn vẫn không hề luyện hóa được Độc Nhãn Kim Nhân kia, ngược lại còn cảm thấy nó không giống một món Thần Hồn Bí Bảo như mình vẫn nghĩ.
Độc Nhãn Kim Nhân đó thật sự giống như con mắt của người hoặc yêu thú.
Không thể luyện hóa, thần thức của Dương Khai không thể dung hợp với nó, nên tạm thời không biết làm cách nào để thúc giục nó cho mình sử dụng.
Ngửi thấy dược hương tràn ngập trong phủ đệ, Dương Khai ngẩn ra, quay đầu nhìn quanh bốn phía lại không thấy một bóng người.
Thần thức buông ra, hắn nhanh chóng cảm nhận được sự khác thường, vội vàng đi đến nơi mọi người đang tụ tập.
- Xảy ra chuyện gì?
Khi đến nơi, Dương Khai vẫn tưởng đã có chuyện gì xảy ra nên vội vàng hỏi.
Nghe thấy tiếng của hắn, Thu Ức Mộng đang đứng trên một đài cao cách hai linh trì không xa liền vẫy tay gọi:
- Dương Khai, bên này.
Dương Khai khẽ nhún người bay lên đài cao, nhìn quanh bốn phía, thần sắc kinh ngạc.
Tất cả mọi người đều tập trung ở đây, bên cạnh có hai hồ nước ngâm rất nhiều dược tài, trong hồ thì ngồi chật kín người. Dương Khai cẩn thận quan sát, phát hiện những người đó đều là người của Huyết Chiến Bang.
Trên đài cao, bên cạnh Thu Ức Mộng, một vị công tử trẻ tuổi nhìn Dương Khai với vẻ mặt đầy cảm kích.
- Chuyện gì vậy?
Dương Khai nhìn mà không hiểu.
Đám người của Huyết Chiến Bang có rất nhiều người chân nguyên dao động, rõ ràng là sắp đến ngưỡng cửa đột phá.
- Chuyện này, ngươi hỏi Hạ cô nương đi. Nàng ấy tạo ra đó, ta cũng không hiểu lắm, chỉ biết thứ này rất lợi hại.
Thu Ức Mộng cười hì hì, đẩy Hạ Ngưng Thường ra phía trước.
- Tiểu sư tỷ, chuyện gì vậy?
Ánh mắt Dương Khai dừng lại trên chiếc khăn che mặt của Hạ Ngưng Thường.
Nàng khẽ đáp:
- Không phải ngươi cho ta rất nhiều linh dịch sao? Nếu chỉ luyện đan thì không dùng nhiều đến vậy. Hơn nữa đan dược trong phủ nhất thời cũng không dùng hết, mấy ngày nay đan phòng cũng không luyện chế gì. Ta muốn dùng những thứ đó để giúp mọi người cải thiện tư chất.
- Làm sao được vậy?
Tuy Dương Khai biết dùng Vạn Dược Linh Dịch trong thời gian dài có thể giúp người ta tẩy kinh phạt tủy, nhưng phát huy hiệu quả nhanh như vậy thì cũng quá đáng kinh ngạc.
- Lấy người làm đan mà luyện.
Hạ Ngưng Thường khẽ nói.
- Lấy người làm đan mà luyện?
Dương Khai kinh ngạc hết lần này đến lần khác.
- Nhờ những linh trận mà ngươi dạy, ta đã tìm ra phương pháp, dùng linh trận kết hợp với linh dịch và một vài nguyên liệu quý hiếm khác. Trong thời gian ngắn, kích phát dược hiệu của những nguyên liệu này, dưới tác dụng của linh trận và dược hiệu, sẽ loại bỏ tạp chất trong cơ thể họ, dùng thủ pháp và phương thức luyện đan để luyện hóa bọn họ.
Hạ Ngưng Thường giải thích.
Những luyện đan sư khác thì luyện đan, còn Tiểu sư tỷ bây giờ đã thoát khỏi tầng bậc đó, nàng có thể luyện người.
Thiên tư bực này, quả thật kinh tài tuyệt diễm.
Dương Khai bước tới, nhẹ nhàng hỏi:
- Sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?
- Không đâu.
Tiểu sư tỷ chậm rãi lắc đầu.
- Nhưng làm như vậy, tuy hiệu quả nhanh, thậm chí rất nhiều người có thể đột phá mấy tiểu cảnh giới, nhưng vẫn không tốt bằng việc dùng linh dịch trong thời gian dài.
- Đủ rồi.
Dương Khai khẽ gật đầu. Đối với những người trong phủ này mà nói, có được kỳ ngộ và tạo hóa như vậy đã là mỹ mãn, cảm kích vô cùng rồi.
Dương Khai cũng không ngờ, Hạ Ngưng Thường có thể dùng những Vạn Dược Linh Dịch đó để làm được đến mức này.
Cứ như vậy, thực lực của những người này sẽ được nâng cao nhanh chóng, năng lực tự vệ cũng sẽ tăng cường mạnh mẽ.
Quan trọng nhất là việc liên tiếp đột phá tiểu cảnh giới và cải thiện thể chất bản thân chắc chắn là một sự khích lệ lớn lao cho tinh thần chán nản trước đó của họ.
Trên khuôn mặt của các võ giả trong Dương Khai Phủ đã không còn nhìn thấy sự hoang mang và tuyệt vọng nữa. Tất cả bọn họ đều vô cùng phấn chấn, ý chí chiến đấu sục sôi.
Sau khi hai người họ nói chuyện xong, Thu Ức Mộng mới cười duyên dáng nói:
- Đám người Huyết Chiến Bang này đã tu luyện được hai ngày rồi. Thêm một ngày nữa là phải đổi nhóm khác. Ba ngày một nhóm, e là phải duy trì một thời gian dài mới có thể hoàn thành.
Hoắc Tinh Thần đứng bên cạnh vô cùng ảo não:
- Đều tại lão gia tử nhà ta, triệu hồi hết những người ta dẫn tới về, nếu không họ cũng có thể được hưởng đãi ngộ này.
- Đúng vậy, người của Thu Vũ Đường thuộc Thu gia ta... Haiz.
Thu Ức Mộng cũng tiếc hận không thôi.
Người của Thu Vũ Đường đã bỏ ra rất nhiều công sức cho Dương Khai Phủ trong đoạt đích chi chiến, nhưng cuối cùng lại bị Thu Thủ Thành triệu hồi về gia tộc.
Nếu họ ở lại, bây giờ chắc chắn cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ như vậy.
- Lão gia tử quá độc ác. Quả nhiên không thích hợp làm gia chủ nữa.
Hoắc Tinh Thần tỏ vẻ mặt hung hăng như muốn giết cha đoạt vị, thầm hận không ngừng.
- Các ngươi cũng đừng tụ tập ở đây nữa, nên làm gì thì làm đi, vài người ở lại trông coi sắp xếp là được rồi.
Dương Khai dặn dò.
- Buổi tối tất cả nhớ đến phòng ta, cho các ngươi ít đồ.
Bây giờ sự tồn tại của Vạn Dược Linh Dịch đã không còn là bí mật gì nữa, những vị công tử tiểu thư trong phủ đã theo mình từ đoạt đích chi chiến đến bây giờ, dù là lúc hung hiểm hay thuận lợi đều đứng về phía mình, Dương Khai cũng có ý muốn cho họ thêm chút lợi ích.
Nghe hắn nói vậy, tất cả mọi người đều sáng mắt lên, trong lòng thầm mong đợi.
Thu Ức Mộng lườm Dương Khai một cái:
- Coi như ngươi còn chút lương tâm, không uổng công bọn ta kiên định theo ngươi như vậy.
Bị Thu Ức Mộng lườm cho một cái, Dương Khai có chút khó chịu, đang định giả vờ như không nghe thấy thì phía dưới truyền đến tiếng hô:
- Dương công tử, Dương công tử!
Dương Khai nhìn theo hướng tiếng gọi, phát hiện ra Lý Nguyên Thuần của Thái Nhất Môn ở hải ngoại đang vẫy tay với mình.
- Lý tiền bối lên đây nói chuyện.
Dương Khai mỉm cười.
Thân hình Lý Nguyên Thuần khẽ lắc một cái đã lên tới đài cao, cười hì hì, có phần hơi ngượng ngùng nói:
- Dương công tử, đã lâu không gặp.
- Lâu lắm sao?
Dương Khai bế quan, cũng không biết rốt cuộc đã bao nhiêu ngày trôi qua.
- Đã hơn một tháng rồi.
Lý Nguyên Thuần nhấn mạnh.