Rời khỏi chợ Hắc Phong huyên náo, dưới sự chỉ dẫn của Hồ Mị Nhi, hai người hướng về phía bắc Hắc Phong Lâm. Hồ Mị Nhi dường như đang vui, trong đôi mắt yêu kiều hiện rõ niềm vui, gương mặt ửng hồng.
"- Chuyện hôm đó, thật sự xin lỗi!" Dương Khai đột nhiên lên tiếng. Những lời hắn nói hôm đó quả thật hơi quá đáng, giờ lại đến cầu xin giúp đỡ, khiến hắn cảm thấy mình thật giả dối.
Hồ Mị Nhi khẽ cười: "- Không sao, ngươi cũng đâu có mắng ta. Mấy năm nay ta còn nghe những lời khó nghe hơn nhiều, chẳng phải vẫn sống tốt sao?"
"- Ngươi không hận ta?" Dương Khai ngạc nhiên.
"- Hận ngươi làm gì?" Hồ Mị Nhi mỉm cười, rồi đột nhiên nói tiếp: "- Thật ra ta vốn rất hận ngươi, nhưng mà... có một hành động của ngươi khiến ta không thể hận ngươi được."
"- Hành động gì?"
"- Ha ha, hôm đó lúc Thành Thiếu Phong và Nộ Đào đột nhiên xuất hiện, ngươi đã đứng chắn trước ta. Có lẽ chỉ là hành động vô thức thôi, nhưng bao năm qua, đây là lần duy nhất có người thật lòng muốn bảo vệ ta."
"- Ta không nhớ rõ nữa. Có điều, với ngươi cũng không dễ dàng gì." Dương Khai có chút cảm động. Một thiếu nữ đường đường lại tự nguyện hủy hoại danh tiếng của chính mình, chỉ để chiêu dụ thêm nhân tài cho Huyết Chiến Bang. Tuy dụng ý không tốt, nhưng lại ẩn chứa tấm lòng hiếu thảo.
Hồ Mị Nhi cười khanh khách: "- Không có gì là không dễ dàng cả. Ngươi không biết tìm niềm vui là bản năng của nữ nhân sao?"
"- Ha ha, ta chưa từng tiếp xúc với nữ nhân bao giờ."
"- Thật à?" Hai mắt Hồ Mị Nhi chợt sáng rực.
"- Ừ, cho nên mấy ngày nay mới toàn bị hai tỷ muội ngươi lấn lướt." Dương Khai nghiêm mặt.
Hồ Mị Nhi trừng mắt: "- Câu này của ngươi không nên nói! May mà tỷ tỷ không có đây, nếu không thì ngươi chết chắc!"
"- Tỷ tỷ ngươi..."
"- Chân Nguyên Cảnh nhất trọng!" Hồ Mị Nhi trả lời, vẻ mặt tự hào.
"- Lợi hại!" Dương Khai tán thưởng.
Tô Nhan là Chân Nguyên Cảnh tam trọng, tỷ tỷ của Hồ Mị Nhi kém Tô Nhan một chút, nhưng cũng không kém là bao.
Hồ Mị Nhi nhắc đến tỷ tỷ, lại nhớ đến câu Dương Khai nói lúc nãy, bất chợt cười ngặt nghẽo, không thể ngậm miệng lại được.
Dương Khai không nói gì, chỉ đành đứng yên chờ nàng ngừng cười lấy hơi.
Cười được một lúc, Hồ Mị Nhi mới từ từ ngừng lại, khẽ mỉm cười: "- Ta thấy ngươi thật sự có gan lớn, từ trước đến nay chưa có nam nhân nào dám nói vậy với tỷ tỷ cả, chỗ đó của tỷ tỷ ngươi... bên to bên nhỏ thật à?"
"- Chắc là do y phục thôi, lúc về ngươi bảo tỷ tỷ ngươi đừng để ý làm gì cả." Dương Khai cười ha hả.
"- Vậy còn của ta? Có cân xứng không?" Hồ Mị Nhi thẹn thùng, mạnh dạn hỏi.
"- Không chỉ cân xứng mà còn đầy đặn mềm mại." Dương Khai gật đầu: "- Thân hình ngươi rất đẹp, về điểm này, ngươi không cần phải tự ti."
Hồ Mị Nhi chợt cảm thấy khó mà chịu đựng nổi. Lời tán dương thẳng thắn, không có chút mục đích này, có lẽ là lời nói dễ nghe nhất mà nàng được nghe trong bao năm qua.
Trong khoảnh khắc đó, trong lòng nàng bỗng dâng lên niềm vui sướng.
"- Còn bao lâu nữa mới đến?" Dương Khai không muốn nói thêm về chủ đề này nữa, bèn chuyển sang chuyện khác.
"- Còn phải đi khoảng một canh giờ nữa, tuy nơi đó cũng ở trong Hắc Phong Lâm, nhưng lại nằm ngay trung tâm của Hắc Phong Lâm." Hồ Mị Nhi giải thích: "- Nơi đó có một mạch khoáng ngầm, mấy năm trước Huyết Chiến Bang phát hiện ra, bèn phái người đến đóng quân khai thác. Các sản vật khai thác ở đó đều rất đặc biệt."
"- Đặc biệt như thế nào?" Dương Khai hỏi.
"- Nơi đó chỉ có hai loại đá thuộc hai thuộc tính, một là Dương Viêm Thạch ngươi đã mua trước kia, một loại khác là Âm Nguyên Thạch. Ngươi nói xem có kỳ lạ không, hai loại đá này tương khắc nhau, thuộc tính hoàn toàn tương phản, vậy mà lại sản sinh ra trong cùng một mạch khoáng, thật khó hiểu tại sao lại như vậy."
"- Chuyện này đúng thật là hiếm thấy." Dương Khai cảm thấy kỳ lạ. Năng lượng dương tính trong Dương Viêm Thạch và năng lượng âm tính trong Âm Nguyên Thạch, thuộc tính đối lập, thông thường mà nói, tuyệt đối không thể tồn tại cùng một chỗ.
"- Các cao thủ trong bang cũng cảm thấy khu mỏ này có chút bất thường, nhưng thăm dò, khai thác đã mấy năm rồi, cũng không phát hiện ra điều gì đặc biệt. Ngược lại, số tiền kiếm được từ khu mỏ này cũng không phải là ít." Dường như Hồ Mị Nhi không xem Dương Khai là người ngoài, trong lòng nghĩ gì thì nói ra nấy.
"- Đó là vận may của Huyết Chiến Bang!" Dương Khai mỉm cười.
Hồ Mị Nhi khẽ ừ một tiếng, đột nhiên trầm mặc. Đi được một đoạn đường dài, nàng mới lên tiếng: "- Hôm nay cũng khéo thật, nếu qua hôm nay, ngươi có muốn tìm ta cũng khó khăn, đây cũng xem như là vận may của ngươi."
"- Ngươi định đi đâu à?" Dương Khai nghe ra ý khác trong lời nói của nàng.
"- Không phải là đi đâu cả." Hồ Mị Nhi lắc đầu, vừa giải thích, vừa lặng lẽ quan sát vẻ mặt Dương Khai: "- Lần trước, sau khi bị ngươi nói cho một bài học, ta chợt cảm thấy cách làm mấy năm gần đây của ta là sai lầm. Những nhân tài bị lôi kéo bởi thủ đoạn xấu xa đó, điều họ quan tâm không phải là Huyết Chiến Bang, mà là ta! Ta không thể cho họ những gì họ cần, họ tự khắc sẽ không dốc sức vì Bang. Vậy nên, ta quyết định bế quan tu luyện, đợi đến khi mạnh lên rồi, ta sẽ cùng cha phân ưu, giống như tỷ tỷ vậy!"
"- Ngươi có thể nghĩ được như vậy thì tốt rồi." Dương Khai gật đầu.
Nét mặt Hồ Mị Nhi thoáng hiện vẻ thất vọng, nàng phát hiện từ đầu đến cuối, Dương Khai trông vẫn bình thản, chứ không vì lời nói của mình mà có chút xao động nào cả.
Chua xót trong lòng, Hồ Mị Nhi cũng không còn hứng thú nói chuyện, chỉ lặng lẽ dẫn đường.
Nàng không nói gì, Dương Khai cũng tự biết không nên hé miệng, đi suốt hơn một canh giờ, hai người đã đến được mỏ khoáng của Huyết Chiến Bang.
Nơi này nằm ngay trung tâm Hắc Phong Lâm, rộng khoảng mười mấy dặm vuông, khu vực khai thác đều do Huyết Chiến Bang vạch ra, trong khu vực có dựng vài căn nhà, dành cho đệ tử ở lại nghỉ ngơi.
Vì mạch khoáng ở đây là mạch ngầm, nên lúc Dương Khai và Hồ Mị Nhi đến nơi, bên ngoài mỏ không quá náo nhiệt, chỉ thấy trên mặt đất có nhiều hố lớn, thông thẳng xuống dưới.
Ở vị trí cách xa gần trăm trượng, Dương Khai đã cảm thấy Dương Nguyên Ấn trong lồng ngực có phản ứng không hề nhẹ, đó là do Dương Viêm Thạch dưới lòng đất gây nên. Cùng với sự nâng cao công lực, phạm vi mà Dương Nguyên Ấn có thể cảm nhận được Dương Khí có chút gia tăng, nhưng không nhiều lắm.
Sự xuất hiện của hai người đã gây chú ý cho các đệ tử của Huyết Chiến Bang trên mặt đất, một lão giả đột nhiên xông tới, đứng chắn trước Dương Khai và Hồ Mị Nhi, chắp tay nói: "- Tiểu thư!"
"- Long gia gia." Hồ Mị Nhi reo lên thân mật, kéo Dương Khai lại giới thiệu: "- Đây là Phó Bang Chủ của Bang ta, Long Tại Thiên, Long gia gia."
Dương Khai vội vàng hành lễ: "- Bái kiến Long tiền bối."
Long Tại Thiên nhìn Dương Khai một cái đầy khinh miệt, không hề có phản ứng gì. Với công lực Thần Du Cảnh, địa vị cao quý Phó Bang Chủ Huyết Chiến Bang của lão, hà cớ gì phải để mắt đến hạng tiểu bối thấp hèn như Dương Khai chứ?
Lại một tên mặt trắng đào hoa! Long Tại Thiên đặc biệt khinh thường hạng người này, nếu không phải nể mặt Hồ Mị Nhi, lão đã một chưởng đánh chết Dương Khai rồi.
"- Tiểu thư, tiểu thư đến mỏ làm gì vậy?" Long Tại Thiên vuốt chòm râu trắng, hiền từ hỏi: "- Nơi này vừa bẩn vừa nóng, không phải nơi dành cho tiểu thư đâu, mau về đi, nếu để cha tiểu thư biết được sẽ trách mắng ta."
"- Không đâu, cha còn lâu mới dám trách người, gia gia là Tam Triều Nguyên Lão của Bang, cha chỉ tôn kính người thôi." Hồ Mị Nhi nũng nịu, Long Tại Thiên cũng tỏ vẻ hưởng thụ.
"- Long gia gia, bằng hữu này của ta muốn đến mỏ tìm mấy đệ tử mua ít đồ, người có thể cho bọn ta vào không?" Hồ Mị Nhi nói ra mục đích đến đây.