Không ai biết y xuất hiện thế nào, cũng chẳng rõ y đã ở đây từ bao giờ. Mãi cho đến khi y hiện thân, chúng nhân mới thấy được bóng dáng của y.
- Hai vị lão gia chủ nặng lời rồi. Hôm nay bọn ta đến, không phải để khai chiến với chư vị.
Dương Bách lạnh lùng nhìn mọi người, thần thái ung dung.
- Không muốn khai chiến?
Dương Ứng Hào hừ lạnh.
- Vậy hôm nay Tà chủ và Lục Tà Vương đến đây là vì chuyện gì?
Dương Bách thản nhiên đáp:
- Chỉ để cầu hòa.
- Cầu hòa?
Vẻ mặt tất cả mọi người đều trở nên vô cùng kỳ quặc, không ngờ Dương Bách lại nói ra những lời này.
Dương Bách không để tâm đến người khác nữa, đưa mắt nhìn về phía Dương Khai, đánh giá tỉ mỉ, thần sắc ngưng trọng chưa từng thấy, trầm giọng nói:
- Sư điệt, lâu rồi không gặp.
- Sư thúc, đã lâu không gặp!
Dương Khai nhếch miệng mỉm cười.
Dương Bách khẽ gật đầu:
- Sư thúc đã xem thường ngươi rồi. Ta không ngờ ngươi lại trở thành kẻ địch lớn nhất của ta. Có thể làm được đến mức này, sư điệt quả nhiên không đơn giản.
- Sư thúc quá khen, thời thế tạo anh hùng mà thôi. Sư điệt còn phải cảm tạ sư thúc đã cho ta cơ hội để thi triển tài năng của mình.
- Người một nhà cả, đừng khách sáo.
Sắc mặt Dương Bách âm trầm, trông có vẻ không vui. Tuy thủ đoạn của y thông thiên, nhưng quả thật y đã nhìn lầm. Không ngờ một người trẻ tuổi như Dương Khai lại có thể khuấy động phong vân lớn đến vậy, còn ép y hôm nay phải bất đắc dĩ chủ động hiện thân.
- Sư điệt, hôm nay sư thúc tới đây, là thật lòng muốn giảng hòa với ngươi.
Thần sắc Dương Bách vô cùng thành khẩn.
- Tuy bây giờ sức mạnh mà các ngươi tập hợp lại gần như đã vượt qua Thánh địa của ta, nhưng nếu thật sự giao chiến, ngươi thấy bên này có thể sống sót được mấy người? Chi bằng chúng ta hãy dừng tay tại đây, thế nào?
- Được.
Dương Khai gật đầu.
- Sư thúc đã có ý này, sư điệt sao dám làm trái? Ta cũng không muốn đối đầu với một cao thủ như sư thúc.
- Sư điệt quả nhiên biết điều.
Dương Bách khẽ cười.
Thần sắc Dương Khai đột nhiên thay đổi, lạnh lùng nói:
- Nhưng trước khi giảng hòa, sư thúc có thể dâng đầu lên được không? Phụ thân và sư công vẫn luôn canh cánh trong lòng về sư thúc lắm đấy!
- Láo xược!
Bá Thiên Lực Vương gầm lên giận dữ.
- Thằng nhóc con, ngươi…
Chưa nói dứt lời đã bị Dương Bách giơ tay ngăn lại.
Dương Bách chậm rãi lắc đầu:
- Xem ra sư điệt quyết tâm muốn đối đầu với ta rồi.
Vẻ mặt y vô cùng đau đớn, dường như tiếc cho quyết định của Dương Khai.
- Sư điệt, quyết định của ngươi sẽ chi phối sinh tử của vô số người, sẽ khiến cho vô số kẻ phải sinh ly tử biệt. Ta hy vọng ngươi suy nghĩ cho kỹ.
Dương Bách cố gắng thuyết phục lần cuối.
- Ngươi cứ hỏi Bát đại gia này, hỏi cả Trung Đô này, xem họ có muốn giảng hòa với ngươi không!
Dương Khai hừ lạnh quát.
Dương Bách khẽ thở dài:
- Đã vậy thì không cần nói nhiều nữa.
Lời vừa dứt, khí tức của tất cả mọi người đều dâng lên.
Dương Khai nhìn Dương Bách thật sâu, bỗng nhiên gầm lên một tiếng giận dữ:
- Khai chiến!
Đám cường giả của Bát đại gia nhất tề xông lên. Đám võ giả ẩn nấp trong Dương Khai phủ cũng lao ra từ trong đám người. Ba mươi vị Huyết Thị, Lã Tư, Lý Nguyên Thuần, Lăng Thái Hư và mười vị Siêu Phàm Cảnh mới gia nhập sau này, ai nấy đều bùng phát chân nguyên, xông lên bao vây tiễu trừ Lục Đại Tà Vương.
Tiếng cười khặc khặc quái dị truyền ra, thân hình Độc Vương vừa lắc, một đám sương độc màu xanh lục từ không trung lan tỏa, bao trùm khắp nơi.
Trong cơ thể Quỷ Vương không ngừng bắn ra từng đạo oan hồn linh thể, tiếng gào khóc thảm thiết khiến cả Trung Đô chìm trong từng trận âm phong.
Thiểm Điện Ảnh Vương hóa thành một đạo thiểm điện, thân hình nhanh đến cực điểm, gần như không ai có thể nắm bắt được. Duy chỉ có một bóng ảnh như giòi trong xương bám sát theo y.
Đó là Ảnh Cửu!
Ảnh Cửu đã tấn thăng lên Siêu Phàm Cảnh. Về tốc độ, tuy vẫn không bằng Thiểm Điện Ảnh Vương nhưng cũng đủ sức kiềm chế y đôi chút.
Tiếng gầm rung trời của Bá Thiên Lực Vương truyền ra, một quyền hung mãnh đảo xuống, một quyền không hề hoa mỹ. Quyền kình bùng nổ đã đánh nát Tế Thiên Đài của Dương gia, mặt đất trong phạm vi mười trượng lập tức lõm xuống.
Trong miệng Lôi Đình Thú Vương phát ra tiếng kêu, vô số yêu thú ngũ giai, lục giai nhanh chóng chạy từ xa tới, dẫn đầu là con Yêu Thú Chu Mẫu thất giai.
Đám cường giả của Thương Vân Tà Địa, kẻ thì ngự không phi hành, người thì cưỡi yêu thú, khí thế ngút trời, lao về phía này.
Trong Lục Tà Vương, đã có năm người ra tay không hề chần chừ.
Duy chỉ có Phiến Khinh La, thần sắc do dự phức tạp, lặng lẽ lùi về sau mấy bước, tùy ý vung vẩy chân nguyên, từng đạo năng lượng mê hoặc lòng người lan tỏa ra.
Nàng không muốn chiến đấu, nhưng Dương Bách lại ở đây, nàng bắt buộc phải làm bộ làm tịch.
- Nghịch đồ, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!
Lăng Thái Hư nhằm thẳng vào Tà chủ Dương Bách, liên thủ với các cường giả Siêu Phàm Cảnh của Bát đại gia tấn công y.
- Sư tôn…
Dương Bách nhìn lão với vẻ thương hại nhưng lại không hề giao phong chính diện với họ, chỉ khẽ lắc người, hóa thành một đạo thanh quang, biến mất không thấy đâu nữa.
Không ai biết rốt cuộc y đã đi đâu.
Một trận đại chiến xưa nay chưa từng có đã bùng nổ trong nháy mắt.
Trung Đô Bát đại gia, cường giả Dương Khai phủ và quân xâm lược của Thương Vân Tà Địa gần như đều dốc toàn bộ lực lượng vào trận chiến này.
Lấy Dương gia làm trung tâm, đủ loại uy năng của bí bảo và ánh sáng hoa lệ của vũ kỹ đồng loạt bừng sáng, thiên địa linh khí hỗn loạn, năng lượng tàn sát bừa bãi.
Các gia chủ vừa mới nhậm chức của Thất đại gia tuy cũng tham chiến, nhưng đều được cường giả của từng nhà bảo vệ chặt chẽ. Trước khi thế cục chưa rõ ràng, Thất đại gia không yên tâm để họ tùy tiện xông pha.
Chỉ riêng Dương Khai dẫn theo Địa Ma, không ngừng con thoi giữa chiến trường.
Trong thức hải, Kim Nhân Độc Nhãn liên tục tỏa ra lực hút cực lớn. Một khi có cao thủ Thần Du Cảnh chết trong phạm vi hai mươi trượng, Dương Khai liền hút năng lượng thần thức đang tan rã của chúng sau khi chết vào thức hải của mình.
Dương Khai cũng không gây khó dễ cho cường giả Siêu Phàm Cảnh, mục tiêu của hắn chỉ là Thần Du Cảnh.
Thậm chí không cần Địa Ma ra tay, cho dù là cường giả Thần Du Cảnh đỉnh phong, bây giờ cũng không còn là đối thủ của Dương Khai.
Siêu Phàm Cảnh của Thương Vân Tà Địa, tính đi tính lại cũng chỉ còn lại mười mấy người. Số lượng ít ỏi như vậy, căn bản không là gì dưới sự liên thủ của Bát đại gia và Dương Khai phủ.
Lúc đầu Dương Ứng Hào nói đúng. Chỉ cần Dương Khai phủ có thể liên thủ với Bát đại gia thì chẳng khó khăn gì để khu trừ Thương Vân Tà Địa.
Chiến đấu từ trưa mãi cho đến rạng sáng ngày hôm sau, song phương tử thương vô số. Tuy Bát đại gia và Dương Khai phủ cũng có tổn thất, nhưng phía Thương Vân Tà Địa lại nguyên khí đại thương.
Chỉ e là trải qua cuộc chiến này, Thương Vân Tà Địa khó mà hồi phục lại được. Nhìn thấy hy vọng, đám võ giả của Bát đại gia và Dương Khai phủ càng chiến đấu càng dũng mãnh, ngược lại võ giả và yêu thú của Thương Vân Tà Địa lại liên tiếp thối lui.
Đang đọ sức với vài cường giả Bát đại gia, Phiến Khinh La bỗng nhiên cảm thấy một cỗ khí tức quỷ dị tiến lại gần, trong lòng chợt lo lắng. Chưa kịp phản ứng thì Dương Bách đột nhiên hiện thân trước mặt nàng.
- Khinh La, đi theo ta!
Dương Bách thản nhiên dặn dò, không nói lời nào, một chưởng đánh vào mấy tên võ giả đang bao vây tấn công Phiến Khinh La.
Cao thủ đứng đầu Siêu Phàm tam tầng cảnh xuất chiêu, những võ giả của Bát đại gia ngay cả năng lực chống đỡ cũng không có, máu tươi phun xối xả, bay ra như diều đứt dây.
Thần sắc Phiến Khinh La hoảng sợ, khẽ gật đầu, cùng Dương Bách vọt lên không trung.
Dương Bách phất tay, ngăn cách khí tức của mình và Phiến Khinh La, chỉ lạnh lùng nhìn xuống cuộc chiến phía dưới, dường như không hề có ý định nhúng tay vào.
- Chủ thượng, mục đích của người rốt cuộc là gì?
Phiến Khinh La nhìn Dương Bách, đợi một hồi lâu sau thấy y không có ý lên tiếng mới chủ động mở miệng hỏi.
- Mục đích của ta?
Dương Bách nhìn nàng.
- Đệ tử Thánh địa tử thương trầm trọng, đám Quỷ Vương cũng dần chống đỡ không nổi, người không xuất thủ cứu viện sao?
- Tại sao phải cứu viện?
Dương Bách khẽ cười.
- Sống chết của chúng, có liên quan gì đến ta đâu?
- Quả nhiên, Thánh địa đối với Chủ thượng mà nói chỉ là một quân cờ!
Trong ánh mắt của Phiến Khinh La hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.
- Từ trước tới nay người không hề quan tâm đến sự tồn vong của Thánh địa. Buồn cười là đám Quỷ Vương cứ cho rằng dưới sự dẫn dắt của người, Thánh địa sẽ diệt được Bát đại gia, trở thành kẻ đứng đầu thiên hạ.
- Đó là suy nghĩ của chúng, ta chưa bao giờ nói với chúng như vậy cả.
Dương Bách gật đầu không chút e dè.
- Đã vậy thì tại sao Chủ thượng còn gọi ta lên đây?
Phiến Khinh La lòng dạ bất an, có chút bất mãn hỏi.
- Bởi vì ta cần một nữ nhân đứng sau lưng ta.
Dương Bách nhìn nàng vẻ thích thú, đôi mắt thanh tịnh, không chút ý xấu nào.
Phiến Khinh La cười, chế nhạo:
- Không ngờ Chủ thượng cũng có hứng thú với nữ nhân.
- Ta là nam nhân, là nam nhân thì cần nữ nhân.
Dương Bách nói.
- Nhưng nữ nhân xứng với ta, khắp thiên hạ cũng chỉ có một mình ngươi. Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm gì ngươi, chỉ cần ngươi ở bên ta chứng kiến hết thảy những điều này. Một mình chung quy cũng có chút cô đơn.
- Chứng kiến? Chứng kiến cái gì?
Phiến Khinh La ngạc nhiên.
- Sắp rồi, đợi chút nữa sẽ biết.
Dương Bách cười bí hiểm. Phiến Khinh La có thể thấy rõ thần sắc kích động trong đôi mắt y. Kiểu kích động này trước kia y chưa bao giờ biểu hiện ra, dường như sắp có chuyện gì đó khiến y cực kỳ phấn khích sắp xảy ra.
- Khinh La, quan hệ của ngươi và sư điệt ta hình như rất thân thiết.
Dương Bách vô tình cố ý hỏi một câu.
Trong lòng Phiến Khinh La khẽ động, nhanh chóng trấn tĩnh lại, trầm giọng nói:
- Vì một vài nguyên nhân, ta đã là nữ nhân của hắn.
Dương Bách kinh ngạc, nhưng cũng không hề để ý, gật đầu nói:
- Vậy thì từ hôm nay trở đi hãy quên hắn đi. Tuy hắn rất lợi hại, nhưng đi theo ta, ngươi sẽ nhận ra, thế giới này không hề đơn giản như ngươi nghĩ. Ngươi sẽ được nhìn thấy rất nhiều sự việc và cảnh tượng mà trước đây ngươi chưa từng nghĩ đến.
Phiến Khinh La kinh ngạc nhìn y, không hiểu rốt cuộc ý y nói là gì.
- Chủ thượng đâu?
Thanh âm cuồng bạo truyền đến, chính là tiếng rống giận không cam lòng của Bá Thiên Lực Vương khi bị người của Dương Khai Phủ bao vây tấn công. Tuy thủ đoạn của y cường đại, thực lực thông thiên, nhưng song quyền khó địch tứ thủ, bị đám cường giả Dương Khai phủ công kích mạnh mẽ như vậy, y đã chịu không ít thua thiệt. Thấy người của Thánh địa hết người này tới người kia chết đi, nhưng lại vẫn không thấy Dương Bách xuất thủ, Bá Thiên Lực Vương lập tức bàng hoàng.
Thương Vân Tà Địa dám tới công phá Trung Đô, chỗ dựa lớn nhất chính là Dương Bách, nếu không đám Tà Vương này nào dám chạy tới đây tìm đường chết?
- E là Chủ thượng sẽ không quan tâm tới chúng ta nữa rồi!
Thần sắc Quỷ Vương độc ác, dữ tợn. Một đám mây đen cực lớn bao trùm lấy y. Đám mây đen đó hóa thành hình một khuôn mặt người, sinh động như thật, há cái miệng to như chậu máu vồ tới, cắn nuốt đám võ giả.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn