Dương Khai mắt sáng rực, mừng rỡ khôn xiết. Dù Mộng chưởng quầy không nói nhiều, Dương Khai cũng ít nhiều đoán được vài phần.
Trong cơ thể Mộng Vô Nhai có phong ấn. Vì phong ấn nên lão mới chỉ có tu vi ở Thần Du Cảnh đỉnh phong. Nếu có thể giải khai phong ấn, lão có thể duy trì tu vi Siêu Phàm nhị tầng cảnh.
- Chúc mừng Mộng chưởng quầy.
Dương Khai cũng rất vui khi Mộng Vô Nhai có thể tìm được cơ hội giải khai phong ấn.
- Mộng chưởng quầy, có nhìn thấy bóng dáng của Dương Bách và những lão gia của Bát đại gia không?
Dương Khai vội vàng hỏi tiếp.
Mộng Vô Nhai lắc đầu, liền nói:
- Nếu muốn tìm họ, Ngưng Thường có thể giúp ngươi.
Dương Khai vội vàng chuyển ánh mắt sang tiểu sư tỷ.
Hạ Ngưng Thường khẽ gật đầu, cũng không nói gì, chỉ vung tay, đánh ra một đạo năng lượng. Đạo năng lượng ấy nhanh như tia chớp, biến mất tại khúc quanh dẫn ra bốn phương tám hướng.
Đợi một lát, đạo năng lượng kia mới quay về.
Hạ Ngưng Thường chỉ tay về một hướng. Dương Khai khẽ cười, liền đi theo hướng nàng chỉ.
- Dương Khai, ta ở lại thay Mộng chưởng quầy và Hạ Ngưng Thường hộ pháp.
Tô Nhan do dự nói.
Nàng rất muốn cùng Dương Khai hành động. Vì cho đến bây giờ, mọi hiểm nguy, mọi cuộc chiến, về cơ bản đều do một mình Dương Khai gánh vác. Nhưng bây giờ thấy Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường đang tiến hành một vài việc quan trọng, bên cạnh không ai thủ hộ, nàng cũng cảm thấy không yên tâm.
Nàng ở lại, ít nhất có thể bảo vệ an toàn cho hai người vào những lúc nguy hiểm.
Dương Khai gật đầu:
- Vậy nàng hãy cẩn thận!
- Chàng cũng vậy.
Tô Nhan mỉm cười.
Từ biệt Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường, Dương Khai cùng Địa Ma thuận theo phương hướng mà tiểu sư tỷ chỉ dẫn, đi một mạch về phía trước. Thần niệm cường đại liên tục thăm dò động tĩnh bốn phía.
Rất nhanh, vài luồng sinh mệnh khí tức khắc sâu vào cảm giác của Dương Khai. Dương Khai khẽ động tâm thần, dẫn theo Địa Ma đi về phía đó.
Ở phía trước, có chín thân ảnh.
Tám thân ảnh trong số đó là các lão gia của Bát đại gia đuổi theo Tà chủ đến đây. Thân ảnh còn lại chính là Dương Bách.
Khi Dương Khai và Địa Ma đuổi đến, hai bên đang giằng co.
Dù tám vị gia chủ đều có tu vi Siêu Phàm Cảnh, nhân số đông đảo, nhưng đối đầu với nhân vật như Tà chủ vẫn không dám manh động. Lúc này, khí tức Dương Bách tản mát ra tạo nên áp lực cực lớn cho họ.
Còn Dương Bách thì thần thái ung dung, sâu trong đôi mắt còn ẩn chứa chút hưng phấn. Dù thủ đoạn thông thiên, y cũng không vội động thủ, ung dung nhìn tám người, ánh mắt mang ý trêu tức.
Thấy Dương Khai và Địa Ma bỗng nhiên hiện thân ở đây, ánh mắt Dương Bách càng sáng hơn, cười nói:
- Sư điệt cũng đến rồi. Không tệ, không tệ. Sư thúc đang lo không có ai chứng kiến giờ khắc này, có thêm người đến cũng tốt.
Dương Khai hừ lạnh, bước chậm về phía trước, nghiêm nghị đánh giá Dương Bách:
- Sư thúc, ngươi hao tâm tốn sức, hao phí toàn bộ sinh mệnh của cao thủ Thương Vân Tà Địa, chỉ để tìm thấy địa mạch này dưới Trung Đô Thành?
- Đúng vậy!
- Tại sao?
Dương Khai chất vấn,
- Địa mạch này thuộc Trung Đô, dù ngươi tìm thấy, nhất thời cũng không thể hấp thu hết năng lượng trong đó, chỉ lợi cho Bát đại gia. Nhìn sư thúc không phải kẻ ngốc, hẳn sẽ không làm chuyện lỗ lã như vậy đâu nhỉ?
Dương Bách lộ vẻ thâm ý, khẽ gật đầu:
- Xem ra thì sư điệt thông minh hơn tám người này một chút. Họ đều cho rằng mục đích của ta là chiếm hữu địa mạch này, thực ra họ đã lầm. Ta không có bản lĩnh lớn đến vậy để hấp thụ năng lượng của địa mạch trước mắt mọi người Trung Đô, cũng không có dã tâm lớn đến thế.
Sắc mặt đám người Dương Ứng Hào thay đổi, nét mặt đầy nghi hoặc.
Họ đều cho rằng thứ mà Dương Bách để ý tới là năng lượng trong địa mạch này, không ngờ bây giờ y lại buột miệng phủ nhận.
Vậy y làm như vậy để làm gì?
- Mặc kệ mục đích của ngươi là gì, hôm nay nơi đây chính là chỗ táng thân của ngươi!
Dương Ứng Hào hừ lạnh, cắt lời lải nhải của Dương Bách.
Dương Bách khẽ cười nói:
- Chỉ dựa vào mấy người các ngươi thì không có bản lĩnh đó đâu. Chỉ cần ta muốn, ta có thể đoạt mạng các ngươi bất cứ lúc nào.
- Tại sao sư thúc còn chần chừ chưa động thủ?
Dương Khai tỏ vẻ châm chọc.
- Ta nói rồi, ta cần có người đến chứng kiến. Vốn dĩ Phiến Khinh La là lựa chọn tốt nhất. Ta cũng đã chuẩn bị dẫn nàng đến đây cùng hưởng thụ, đáng tiếc nàng không tán thưởng, bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.
Dương Bách chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt thất vọng.
- Sư thúc có hứng thú thật quái đản.
- Không sao.
Dương Bách nhún vai, thần thái tùy tiện.
- Vì ta sắp rời khỏi nơi này, đến một thế giới cao cấp hơn.
- Thế giới cao cấp hơn?
Tám người kinh ngạc, không hiểu y đang nói gì.
Địa Ma cười khặc khặc, Dương Khai như chợt hiểu ra điều gì.
- Vô tri.
Trên mặt Dương Bách hiện lên một tia thương xót.
- Các ngươi cho rằng Thần Du Chi Thượng đã là đỉnh cao nhất của võ đạo ư? Các ngươi nhầm rồi, Thần Du Chi Thượng không phải, hơn nữa, tên của nó cũng không phải là Thần Du Chi Thượng. Đây chỉ là cái tên mà các ngươi tự đặt cho cảnh giới này mà thôi.
Thần sắc tám vị gia chủ chấn động, kinh ngạc, dường như nghe thấy chuyện gì đó ghê gớm lắm, không khỏi có chút mong đợi nhìn Dương Bách, kỳ vọng hiểu được rốt cuộc Thần Du Chi Thượng là cảnh giới như thế nào.
- Đó là Siêu Phàm Cảnh, cảnh giới vượt qua phàm nhân.
Dương Khai lộ vẻ chán ghét, cắt ngang lời khoe khoang của Dương Bách, lắc đầu nói:
- Sư thúc, vốn dĩ ta cho rằng ngươi là một nhân vật, bây giờ xem ra ngươi chẳng qua chỉ là một tên nhãi nhép.
Ánh mắt Dương Bách lạnh lùng, dường như không ngờ Dương Khai cũng hiểu biết đôi chút về cảnh giới này, lập tức trở nên thư thái, gật đầu nói:
- Là vị nhân huynh sau lưng ngươi nói cho ngươi biết phải không?
Địa Ma cười quái đản, không nói một lời, cũng nhìn Dương Bách với vẻ khinh thường.
Dương Bách khoe khoang sự hiểu biết về Siêu Phàm Cảnh trước mặt y, quả thật là múa rìu qua mắt thợ.
Nhìn Địa Ma, Dương Bách thành khẩn nói:
- Nhân huynh, nói ra thì ta và ngươi đều xuất thân từ cùng một nguồn gốc. Một thân thành tựu của ta từ nhục thân hiện tại của ngươi, chúng ta nên thân thiết hơn một chút mới đúng. Nếu nhân huynh đồng ý, không phiền chúng ta liên thủ tại đây chứ?
- Miễn đi.
Địa Ma cười hi hi,
- Lão phu theo thiếu chủ còn có tiền đồ hơn nhiều.
- Ngươi thật sự cảm thấy như vậy sao?
Dương Bách hơi thất vọng, cường điệu:
- Dù sư điệt ta tư chất bất phàm, thành tựu cả đời e là cũng chỉ có thể giới hạn ở đây mà thôi. Nếu ngươi đi cùng ta, ta có thể dẫn ngươi mở mang kiến thức về một thế giới rộng lớn hơn.
Nói xong, Dương Bách đột nhiên đưa tay vỗ vào vách động bên cạnh, chân nguyên hung mãnh rót vào, năng lượng toàn bộ địa mạch trong nháy mắt xuẩn xuẩn dục động, không ngừng tập trung về phía này.
Không lâu sau, tại vị trí Dương Bách vừa kích, đột nhiên trào ra một điểm đen nhỏ. Điểm đen nhỏ này nhanh chóng lan rộng, chỉ trong hai ba tức đã biến thành một hắc động rộng mấy trượng.
Sâu thăm thẳm khiến người ta phải sợ hãi, dường như có thể cắn nuốt hết thảy.
Mấy lão gia chủ của Bát đại gia biến sắc, vội vàng lùi lại, không biết rốt cuộc hắc động này là thứ gì.
Ngược lại, Dương Khai và Địa Ma trợn tròn mắt, đồng thời kinh hô:
- Hư Không Thông Đạo?
Dương Bách kinh ngạc nhìn họ, không ngờ họ có thể hoàn toàn nhận ra cái này, gật đầu nói:
- Không sai, chính là Hư Không Thông Đạo. Đầu bên kia chính là thế giới cao cấp hơn, khác xa với thế giới này. Đây chỉ là nơi man di, năng lượng thiên địa thiếu thốn, cường nhân thưa thớt. Nhưng bên kia thì khác, năng lượng thiên địa dồi dào, thích hợp với những võ giả cảm ngộ thiên đạo võ đạo, cường nhân lớp lớp. Nhân huynh, chỉ cần ngươi gật đầu, ta nguyện ý để ngươi cùng ta tiến vào đó, cùng hưởng tài nguyên ở đó.
- Thì ra là vậy!
Địa Ma ra sức gật đầu,
- Xem ra, ngươi không những kế thừa truyền thừa của nhục thân này, mà còn kế thừa cả ký ức của y.
- Đúng!
Dương Bách gật đầu không chút e dè.
Thi thể ma đầu dưới Khốn Long Giản tại Lăng Tiêu Các kia, nay đã bị Địa Ma chiếm được, trở thành thân thể của y. Nhưng trước đó, Dương Bách đã chiếm được truyền thừa và tư tưởng của y từ thi thể này, nhờ đó mới biết huyền bí của Siêu Phàm Cảnh, và thực lực mới tăng lên nhanh như vậy.
Hẳn là ký ức ẩn chứa trong thi thể ma đầu đó đã chỉ dẫn Dương Bách tìm đến địa mạch dưới Trung Đô Thành, tìm được vị trí của Hư Không Thông Đạo.
Mục đích của y không phải là Trung Đô, cũng không phải là địa mạch, mà chỉ là Hư Không Thông Đạo trước mắt này.
Y muốn thoát khỏi thế giới này, đến nơi đó, theo đuổi cảnh giới và tu vi cao hơn.
- Nhưng, hình như ký ức ngươi đạt được không hoàn chỉnh.
Địa Ma cười quái đản.
- Vì sao nhân huynh lại nói vậy?
Dương Bách khẽ chau mày.
- Ngươi cho rằng tài nguyên ở đó có thể mặc sức cho ngươi sử dụng? Ngươi cho rằng cao thủ ở đó dễ bắt nạt? Nực cười, dù ở đây là nơi man di, nhưng ở đó đâu đâu cũng hung hiểm. Tu vi của ngươi không tệ, ở đây có thể xưng vương xưng bá, nhưng nếu đến đó, cùng lắm cũng chỉ là Chấp sự trưởng lão của một tông môn mà thôi. Nếu ta là ngươi, chi bằng chọn ở đây tiêu dao tự tại.
Địa Ma chậm rãi nói, thần thái ung dung.
- Sao ngươi biết nhiều như vậy?
Dương Bách cuối cùng cũng kinh ngạc,
- Không thể nào, ta đã kế thừa toàn bộ ký ức còn lại trong thi thể đó. Ngươi không thể có được tư tưởng của y.
- Lão phu không cần phải đạt được tư tưởng của y, vì bản thân lão phu… chính là đến từ thế giới đó!
Địa Ma cười lớn, chỉ vào mình nói:
- Chủ nhân ban đầu của thân thể này quả thật là phải xem lại, đáng lẽ ra phải là vãn bối của vãn bối của lão phu!
Dương Bách đột nhiên biến sắc, nhìn Địa Ma như nhìn quái vật, sâu trong đôi mắt cuối cùng cũng toát ra vẻ kiêng dè.
Vì đạt được truyền thừa trong thi thể đó nên y mới có được thành tựu của ngày hôm nay, nhưng Địa Ma lại nói ma đầu đó là vãn bối của vãn bối của mình. Vẻ mặt khinh miệt, coi thường khiến Dương Bách cảm thấy không biết nên tin vào đâu. Nhận thức từ trước tới nay của mình hoàn toàn bị lật đổ.
- Muốn lừa ta?
Thần sắc Dương Bách trở nên lạnh lùng,
- Mặc kệ ngươi ba hoa chích chòe, ta cũng không mắc lừa. Đã đi đến ngày hôm nay rồi, thế giới bên đó như thế nào, ta sẽ tận mắt chứng kiến.
Địa Ma chậm rãi gật đầu:
- Ngươi mới chính là người vô tri nhất.
- Không đến lượt ngươi đánh giá!
Dương Bách quát lên chói tai, một thân khí tức đột nhiên trở nên nguy hiểm, tà sát ma khí nồng đậm từ nội thể tuôn trào, cả khuôn mặt cũng trở nên hung ác vạn phần, như tà ma giáng lâm, ngạo mạn không ai bì kịp.
- Nhập ma!
Dương Khai giơ tay điểm vào trán, năng lượng khổng lồ trong Ngạo Cốt Kim Thân cũng hung mãnh bùng phát. Từng đạo hoa văn tựa ma vân bao trùm cơ thể hắn, mức độ nồng đậm của tà sát chi khí không hề thua kém Dương Bách, thậm chí còn vượt hơn một bậc.