Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 595: CHƯƠNG 595: LỰC HƯ KHÔNG

- Chạy đi đâu?

Dương Khai vẻ mặt dữ tợn, khẽ lắc mình tăng tốc đến cực hạn, chắn ngang lối vào Hư Không Thông Đạo, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Dương Bách, toàn thân chân nguyên hung mãnh phun trào.

- Cút ngay!

Dương Bách tung một chưởng hướng thẳng vào ngực Dương Khai, kình khí trong lòng bàn tay tựa như lưỡi của linh xà, không ngừng vươn ra táp tới, vô cùng nguy hiểm.

Ầm một tiếng, thân hình Dương Khai hơi lay động, khoé miệng tràn ra một tia máu tươi, Dương Bách cũng bị chấn lùi về sau mấy bước.

- Ha ha ha!

Dương Khai cất tiếng cười ngạo nghễ, cao giọng nói:

- Sư thúc, ngươi hiện chỉ còn tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh, ta xem ngươi trốn thế nào cho thoát!

Vừa dứt lời, sức mạnh thần thức khổng lồ bùng nổ, thanh tiểu kiếm trong thức hải được thúc giục, tỏa ra hàn ý lạnh thấu xương, tấn công về phía Dương Bách.

Dương Bách kinh hãi không dám ngăn cản, vội vàng lui về phía sau.

Địa Ma cười khặc khặc quái dị, hoá thành một đạo huyết quang tấn công sát bên người Dương Bách.

Sau khi hồi phục tinh thần, các lão gia chủ của Bát đại gia cũng đồng loạt xuất chiêu.

Trong phút chốc, Dương Bách rơi vào thế hạ phong, tay chân luống cuống.

Bị Tỏa Ma Liên khóa mất hơn nửa tu vi, hiện giờ chỉ có thể phát huy thực lực Siêu Phàm nhất tầng cảnh, y căn bản không phải là đối thủ của Dương Khai và những người này.

Mỗi một lần y muốn trốn vào Hư Không Thông Đạo đều bị chặn lại.

Sắc mặt Dương Bách vô cùng dữ tợn. Kể từ khi kế thừa được truyền thừa và một phần ký ức của Ma Đầu trong Khốn Long Giản, y đã không ngừng hướng tới thế giới ở tầng thứ cao hơn. Thu phục toàn bộ Thương Vân Tà Địa, xâm chiếm Dược Vương Cốc cũng chỉ là để khai chiến với Bát đại gia.

Trù tính kế hoạch lâu như vậy, mắt thấy sắp được toại nguyện lại bị Tỏa Ma Liên làm hỏng đại sự, trong lòng y điên cuồng gào thét.

Nhưng dù sao cũng là cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh, dù lâm vào tình thế nguy hiểm, Dương Bách tạm thời vẫn chưa bại trận, các loại thủ đoạn thông thiên lần lượt thi triển, kinh người đến cực điểm.

Dương Khai lòng thầm ngưng trọng, cũng không giao đấu trực diện với y nữa, chỉ lặng lẽ vận dụng Thần Hồn Bí Bảo, ánh mắt lạnh lùng quan sát Dương Bách đang ngoan cố chống cự.

Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ đến cực điểm từ xa nhanh chóng tiếp cận. Nhận ra chủ nhân của luồng khí tức này, Dương Khai vui mừng quay đầu nhìn lại.

Quả nhiên, bóng dáng Mộng Vô Nhai chậm rãi xuất hiện ở phía xa. Mộng chưởng quỹ vẻ mặt phấn chấn, khí tức trên người đã khác một trời một vực so với lúc trước, thậm chí còn mạnh hơn nhiều so với thời điểm lão giải trừ tự thân phong ấn.

Phía sau lão, Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường cũng nhanh chóng hiện hình.

Hiển nhiên, Mộng Vô Nhai đã giải trừ được phong ấn trên cơ thể mình. Lão của ngày hôm nay đã khôi phục lại trình độ Siêu Phàm Cảnh, Dương Khai đoán rằng lão thậm chí có thể là cường giả đỉnh phong Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Đây chỉ là một loại cảm giác, nhưng Dương Khai lại tin chắc không nghi ngờ.

Mộng Vô Nhai tới nơi cũng không nhiều lời, chỉ khẽ nắm tay lại, một sức mạnh vô hình bỗng như núi lớn đè lên người Dương Bách, khiến y không thể nhúc nhích.

Nhân cơ hội này, Địa Ma và các lão gia chủ Bát đại gia ồ ạt thi triển sát chiêu, tức khắc đánh cho Dương Bách máu tươi phun trào, thân thể tàn tạ.

- Sao lại có thể?

Dương Bách kinh ngạc nhìn Mộng Vô Nhai vừa xuất hiện, không tài nào tin nổi người này lại có được sức mạnh và tu vi không kém mình là bao.

- Sư thúc, ngày chết của ngươi tới rồi!

Dương Khai lạnh giọng quát.

Dương Bách mặt xám như tro tàn, trong đáy mắt loé lên vẻ điên cuồng tột độ, thân lâm tuyệt cảnh nhưng vẫn cất tiếng cười ha hả:

- Lũ ngu muội vô tri, dù ta có chết các ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn!

Nói rồi, toàn thân chân nguyên cùng khí tức của y đột nhiên trở nên nguy hiểm vạn phần, thân hình cũng phình trướng lên một cách dị thường, sắc mặt Dương Bách đỏ phừng, máu tươi rỉ ra từ khắp nơi.

Trong không khí nhanh chóng lan tỏa một cảm giác bất an đến kinh hồn bạt vía.

Mộng Vô Nhai thần sắc lạnh lùng, nghiêm nghị quát:

- Chặn y lại, y định tự bạo chân nguyên!

Dương Khai sắc mặt đại biến, lập tức vận dụng Thần Hồn Bí Bảo hình thanh tiểu kiếm đâm thẳng vào đầu Dương Bách. Thần thức của đối phương cũng cực kỳ cứng cỏi, thanh tiểu kiếm lần đầu tiên lại không thể phá vỡ phòng ngự thức hải của y.

Mộng Vô Nhai khẽ vặn cổ tay, một đạo sức mạnh trực tiếp đánh trúng đỉnh đầu Dương Bách.

Tiếng cười của Dương Bách cứng ngắc trong cổ họng, thần thái trong hai tròng mắt nhanh chóng tan rã, nhưng chân nguyên cuồng bạo trong người y vẫn hung mãnh bộc phát ra ngoài.

Ầm!

Các lão gia chủ Bát đại gia đang vây quanh Dương Bách nhất tề bị đánh bay, máu tươi phun xối xả. Địa Ma cũng kêu thảm một tiếng, lộn nhào mấy vòng rồi rơi vào Hư Không Thông Đạo, biến mất không thấy tăm hơi.

Ngay sau đó, toàn bộ năng lượng địa mạch khổng lồ của Trung Đô dường như bị kích hoạt, gây ra phản ứng dây chuyền, lấy nơi Dương Bách tự bạo làm tâm điểm, không ngừng phát nổ từ sâu trong lòng đất lan ra.

Cùng lúc đó, một luồng sức mạnh quỷ dị quét ngang qua.

Mộng Vô Nhai kinh ngạc nhìn bốn phía, ánh mắt chăm chú nhìn vào Hư Không Thông Đạo, thất thanh hét lên:

- Nơi này sao lại có Hư Không Thông Đạo?

Mạnh như Mộng Vô Nhai mà giờ phút này cũng như gặp phải đại họa, thoáng chốc trở nên hoảng hốt.

Lão chỉ thất thần một thoáng rồi vội lui về phía sau, nhanh như chớp đến bên cạnh Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường, mỗi tay ôm một người, tuôn ra chân nguyên bảo hộ lấy cả hai, đồng thời hô lớn:

- Dương Khai, theo lão phu vào trong!

Khi nói chuyện, thân hình lão đã lao vào Hư Không Thông Đạo.

Dương Khai tuy không biết vì sao Mộng chưởng quỹ lại kinh hoảng như vậy nhưng cũng nhận ra sự tình không ổn.

Dương Bách tự bạo chân nguyên đã dẫn tới dị biến trong địa mạch Trung Đô, loại dị biến này là tai nạn có tính chất hủy diệt, chỉ e đến Mộng Vô Nhai cũng không ngăn cản nổi.

Hiện tại muốn sống chỉ có thể tiến vào Hư Không Thông Đạo để đến thế giới đối diện.

Nghe tiếng Mộng Vô Nhai la lên, Dương Khai cũng không chần chừ, hướng về phía các lão gia chủ đang bay toán loạn nói:

- Bát vị tiền bối, lại đây!

Vừa dứt lời, hắn đã lao vào Hư Không Thông Đạo.

Đúng lúc này, Hư Không Thông Đạo vốn tối đen như mực bỗng nhiên sụp đổ, xung quanh xuất hiện vô số vết nứt không gian, bên tai không ngừng vang lên những tiếng răng rắc.

Luồng sức mạnh quỷ dị đó ập thẳng vào mặt.

Dương Khai đã từng chứng kiến sự khủng bố khi Hư Không Thông Đạo tan vỡ. Năm đó lúc chạy trốn khỏi Hư Không Thông Đạo dưới Khốn Long Giản, những cường giả Thần Du Cảnh của Thu gia và Tử Vi Cốc không may bị sức mạnh bộc phát từ Hư Không Thông Đạo trực tiếp cắt thành hai nửa.

Một nửa thân thể đến được Thương Vân Tà Địa, nửa còn lại không biết trôi dạt về đâu, cảnh tượng đáng sợ đó vẫn hiện rõ mồn một trước mắt hắn.

Loại hư không lực này không phải thứ con người có thể chống cự.

Mà hiện giờ, Hư Không Thông Đạo trước mắt cũng đang tan vỡ dưới sự công kích của sức mạnh địa mạch.

Dương Khai sắc mặt hoảng sợ, khẩn trương lấy ra cốt thuẫn che chắn trước mặt, điên cuồng rót chân nguyên vào đó.

Một luồng ý niệm lo lắng truyền đến từ phía trước, chính là của Mộng Vô Nhai, nhưng Dương Khai đưa mắt nhìn lại không hề thấy bóng dáng lão đâu.

Một luồng ánh sáng mãnh liệt ập tới, chói đến nỗi làm Dương Khai không mở nổi mắt, chỉ cảm thấy cốt thuẫn bị một lực cắt xé kinh hoàng công kích, khiến hắn bị đánh bay về phía sau.

Nương theo đó là thân thể đau nhức và đầu óc quay cuồng, ý thức của Dương Khai nhanh chóng trở nên mơ hồ.

… …

Kể từ khi Thương Vân Tà Địa đại bại, Tứ Đại Tà Vương tử trận, Tà chủ Dương Bách không rõ tung tích cho đến nay đã trôi qua nửa năm.

Trong nửa năm này, toàn bộ Trung Đô trăm việc chờ làm.

Trận chiến ngày hôm đó không biết dưới lòng đất đã xảy ra biến cố gì, toàn bộ mặt đất Trung Đô sụt lún hơn mười trượng, bây giờ nhìn lại, Trung Đô rộng lớn như tọa lạc trong một thung lũng.

Nhà cửa sụp đổ vô số, người chết không đếm xuể.

Duy chỉ có Dương Khai Phủ được Thiên Hành Cung bảo hộ là vẫn nguyên vẹn không chút tổn hao.

Trong trận chiến ấy, các lão gia chủ của Bát đại gia cũng không rõ tung tích, không ai biết họ đã đi đâu, nhưng ai cũng ngầm hiểu rằng họ lành ít dữ nhiều.

Mà điều làm Bát đại gia đau lòng nhất chính là Dương Khai cũng đã mất tích.

Ngôi sao mới nổi lên từ đoạt đích chi chiến ở Trung Đô, người vẫn luôn tỏa ra hào quang dị thường, tạo nên vô số kỳ tích không tưởng, dẫn dắt đồng minh của phủ mình dốc sức chiến đấu với các công tử khác của Dương gia, đối kháng Bát đại gia, chống chọi cuộc xâm lăng của Thương Vân Tà Địa.

Dù mới chỉ hai mươi tuổi, nhưng hắn của ngày hôm nay đã trở thành một nhân vật huyền thoại.

Dương gia đại gia chủ mất tích, giờ đây, Dương gia to lớn như vậy do Dương Chiếu, công tử thứ hai trong thế hệ trẻ, tiếp quản, cùng với các công tử trẻ tuổi của Thất gia còn lại duy trì công cuộc tái thiết Trung Đô.

Muốn xây dựng lại tòa đô thành khổng lồ này, e rằng phải mất hơn mười năm.

Điều duy nhất khiến người ta cảm thấy vui mừng chính là sau trận chiến ấy, toàn bộ Trung Đô trở nên linh khí dồi dào, vô cùng thích hợp để tu luyện. Chính nguyên nhân này đã hấp dẫn vô số đệ tử tông môn thế gia đến Trung Đô hỗ trợ, họ vừa tiến hành công việc tái thiết, vừa tu luyện tại đây.

Giữa đống hoang tàn, Thu Ức Mộng với thân ảnh cô độc, ánh mắt ưu phiền lẳng lặng đứng đó.

Phía sau nàng xuất hiện một người, chính là Hoắc đại công tử của Trung Đô Lang.

Hoắc Tinh Thần dường như cũng đã trưởng thành không ít, đứng sánh vai cùng Thu Ức Mộng hồi lâu mới mở miệng:

- Hảo nhân bất trường mệnh, họa hại di thiên niên. Đừng quá lo lắng, Dương thiếu gia chắc hẳn đang trốn ở nơi nào đó âm thầm quan sát chúng ta thôi.

Thu Ức Mộng lẩm bẩm:

- Phải vậy không? Vậy sao huynh ấy mãi không xuất hiện, đã nửa năm rồi.

Hoắc Tinh Thần trầm mặc.

Nếu Dương Khai thực sự không có việc gì, lẽ ra phải sớm xuất hiện mới đúng, nhưng đến nay đã nửa năm trôi qua, không ai biết tung tích của hắn.

Chẳng những Dương Khai không rõ tung tích, mà cả cường giả thần bí Mộng Vô Nhai của phủ hắn, cùng với Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường của Lăng Tiêu Các, toàn bộ đều không thấy bóng dáng.

Dường như trong lần đại biến đó, họ đã hẹn cùng nhau biến mất.

Thu Ức Mộng đến muốn tìm người để hỏi cũng không có.

- Tinh Thần, ngươi nói xem… huynh ấy liệu có phải đã chết rồi không?

Đôi mắt đẹp của Thu Ức Mộng chớp động, hai giọt lệ khẽ rơi, nàng cắn môi dưới hỏi.

- Dương thiếu gia chết?

Hoắc Tinh Thần cười to.

- Nếu Dương thiếu gia chết thì cả thiên hạ này đều chết hết. Ngươi đừng lo cho huynh ấy, cứ chăm sóc bản thân cho béo trắng mập mạp vào, đợi đến ngày huynh ấy về còn có cái mà ăn.

- Vô sỉ!

Thu Ức Mộng hung hăng lườm Hoắc Tinh Thần.

Hoắc Tinh Thần cười ha hả, nhìn đống hoang tàn trước mặt, ánh mắt của Hoắc đại công tử cũng có chút mê man.

Dương thiếu gia à Dương thiếu gia, ngươi rốt cuộc đang ở nơi nào? Nếu chết rồi thì thôi, mọi người cũng không có ý định tìm kiếm ngươi đâu. Nhưng nếu ngươi chưa chết thì hãy mau chóng xuất hiện lên tiếng đi, có rất nhiều người còn đang lo lắng cho ngươi đấy.

Khóe mắt Hoắc đại công tử có chút ươn ướt, tâm tình không biết vì sao bỗng trở nên ảm đạm.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!