Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 597: CHƯƠNG 597: HẮN RỐT CUỘC LÀ AI?

- Tiểu cô nương kia là thế nào?

Phiến Khinh La lại cảnh giác hỏi, đôi mắt đẹp hướng về phía trong phòng.

- Ta và nàng có chút duyên nợ, cũng là nàng đã cứu ta.

Dương Khai thuận miệng nói.

- Ngươi chưa động đến nàng ta?

Khóe miệng Phiến Khinh La nhếch lên một nụ cười mờ ám.

- Ta mà nhàm chán đến thế à?

Dương Khai hừ một tiếng, thần sắc trở nên nghiêm nghị, cất lời:

- Trung Đô bên đó thế nào rồi?

- Mọi chuyện đều ổn, ngoại trừ việc ngươi mất tích. Hơn nữa, những người có quan hệ thân thiết với ngươi cũng đều mất tích, bọn họ muốn tìm người hỏi thăm tình hình cũng không được, nên đều đang rất hoang mang.

Dương Khai khẽ vuốt cằm, tình huống này đã nằm trong dự liệu của hắn.

Thấy Dương Khai không có vẻ gì là bi thương, Phiến Khinh La mới tỉnh ngộ. Những người có quan hệ thân thiết với hắn mất tích có lẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nếu không hắn đã chẳng có biểu hiện như vậy.

- Hôm đó… rốt cuộc dưới lòng đất Trung Đô đã xảy ra chuyện gì? Dương Bách thì sao?

Phiến Khinh La chần chừ, hơi có vẻ gấp gáp hỏi han.

- Một lời khó nói hết.

Dương Khai cười khổ lắc đầu, không muốn nhiều lời.

- Còn về phần Dương Bách, gã chết rồi.

- Chết rồi?

Đôi mắt đẹp của Phiến Khinh La lóe lên ánh hào quang vui sướng và hưng phấn.

- Ừ, chết rồi, ta tận mắt nhìn thấy.

Dương Khai nhếch miệng cười.

Bích Lạc hai tay nắm chặt thành quyền, hưng phấn hô lớn:

- Tuyệt quá!

- Dương Bách chết rồi, ngươi cũng đã bình an vô sự, tại sao nửa năm nay không trở lại Trung Đô mà lại ở đây?

Phiến Khinh La âm thầm nhìn Dương Khai.

- Ngươi đang trốn tránh điều gì?

- Ta không phải trốn tránh.

Dương Khai lắc đầu, tùy ý nói:

- Nếu lúc này ta trở về Trung Đô, cả Trung Đô sẽ do ta gánh vác, bọn họ sẽ chỉ biết coi ta là chủ chốt, không có chủ kiến của riêng mình. Nếu ta không có ở đó, bọn họ mới có thể phát huy được năng lực của bản thân, làm tốt vai trò gia chủ của Bát Đại Gia.

Hơn nữa, Dương Khai cũng cần có thời gian suy nghĩ lại mọi sự tình, để xem xét lại tư tưởng của mình nên mới lánh mặt ở hải ngoại hơn nửa năm.

- Ngươi muốn thoát ra khỏi tầm mắt của những người ở Trung Đô?

Phiến Khinh La như có chút suy tư, nghe ra ý tứ trong lời nói của Dương Khai.

- Có thể nói như vậy.

Dương Khai cũng không phủ nhận.

- Bởi vì không lâu nữa ta sẽ rời khỏi nơi này, để bọn họ dựa dẫm quá nhiều, một khi ta đi sẽ bất lợi cho họ.

- Ngươi muốn đi đâu?

Yêu Mị Nữ Vương bỗng căng thẳng. Không biết vì sao, nàng cảm thấy lần này Dương Khai rời đi, e rằng sau này khó có ngày gặp lại. Nàng không tự chủ được, trái tim tràn đầy vẻ chua xót.

- Lúc đó sẽ nói cho ngươi biết.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

- Tuy nhiên hôm nay ngươi đã tìm tới đây, ta cũng nên về Trung Đô xem sao.

Nói đoạn, ánh mắt hắn bỗng nhiên xoay hướng sang một bên, cất tiếng:

- Hàn trưởng lão, đã tới rồi thì hiện thân đi.

Phiến Khinh La hé miệng cười, đôi mắt đẹp cũng chuyển sang hướng đó, thần sắc thong dong.

Hàn Chiếu đã đến từ lâu, gần như Phiến Khinh La chân trước vừa tới, lão đã chân sau đến đây. Chẳng qua trên Cổ Vân Đảo bỗng nhiên xuất hiện Phiến Khinh La, một nữ tử diêm dúa lẳng lơ như vậy, Hàn Chiếu không khỏi có chút cảnh giác liền lén lút trốn ở một bên theo dõi tình hình.

Lão muốn tìm hiểu rõ thân phận của Phiến Khinh La.

Nhưng không ngờ người ta đã sớm phát hiện khí tức của lão.

Hàn Chiếu quá sợ hãi, lúc này mới tỉnh ngộ thực lực của đối phương cao hơn mình rất nhiều. Nếu không thì không thể liếc mắt đã nhìn thấy mình ẩn nấp. Không hề nghĩ ngợi, thân hình nhoáng lên, định rời khỏi nơi này.

Đồng thời, miệng cũng hô lớn để truyền tin cảnh giác.

Dương Khai vẻ mặt bất đắc dĩ ra dấu cho Phiến Khinh La.

Phiến Khinh La chỉ tay, một đạo năng lượng như tơ nhện bắn ra, bay tán loạn trong không trung rồi trực tiếp trói chặt Hàn Chiếu lại.

Bịch! Hàn Chiếu rơi tại chỗ, một thân chân nguyên bị giam cầm trong cơ thể. Đợi đến lúc lão bò được dậy, đôi mắt run rẩy kịch liệt, không thể tin được nhìn Phiến Khinh La, thất thanh nói:

- Thần Du Chi Thượng?

Hàn Chiếu cũng có tu vi Thần Du Cảnh thất tầng, cho dù là cao thủ Thần Du Cảnh đỉnh phong cũng không thể tiện tay một đòn đã giam cầm lão như vậy. Người có tu vi bực này chỉ có thể là Thần Du Chi Thượng!

Hàn Chiếu không ngốc, thoáng chốc đã đoán được thực lực tu vi của Phiến Khinh La.

Trong lòng lập tức sợ hãi, lão không biết nữ tử diêm dúa lẳng lơ quyến rũ, thực lực siêu quần như vậy bỗng nhiên đến Cổ Vân Đảo rốt cuộc là có ý đồ gì.

Dương Khai lững thững đi tới, dừng lại trước mặt lão ba trượng, thần sắc bình thản nhìn lão.

- Thả ra.

Dương Khai nhìn Yêu Mị Nữ Vương, ra lệnh.

Phiến Khinh La bĩu đôi môi đỏ mọng, tâm niệm vừa động, những sợi tơ nhện trói buộc Hàn Chiếu đã biến mất không còn tăm hơi.

Hàn Chiếu vẻ mặt cảnh giác kiêng kị nhìn Phiến Khinh La, trong lòng hoảng loạn, nhận thấy đối phương không có địch ý cũng không khỏi thả lỏng một chút. Lão trầm ngâm một lúc rồi mở miệng dò hỏi:

- Các hạ rốt cuộc là thần thánh phương nào, đến Cổ Vân Đảo của ta có chuyện gì?

- Nàng tới tìm ta đấy.

Dương Khai đáp.

- Hàn trưởng lão không cần lo lắng, nàng sẽ không làm gì bất lợi đối với Cổ Vân Đảo.

- Tìm ngươi?

Hàn Chiếu ngây người, kinh ngạc chấn động nhìn tên đệ tử ký danh có vẻ bình thường trước mặt mình, đầu óc có chút quay cuồng.

Dương Khai từ sau khi vào Cổ Vân Đảo vẫn biểu hiện bình thường, toàn thân không có dấu vết tu luyện, khiến Hàn Chiếu cho rằng hắn chẳng qua chỉ là một ngư dân bình thường. Vì Dung Diệu Khả thỉnh cầu nên lão mới đồng ý để Dương Khai ở lại Cổ Vân Đảo chăm sóc đám khổng tước của lão, lại không ngờ một người như vậy lại có cao thủ Thần Du Chi Thượng tìm đến tận nơi.

Giờ phút này, vị cao thủ Thần Du Chi Thượng kia lại răm rắp nghe theo lời hắn.

Hắn rốt cuộc có thân phận gì?

Nhìn lại Dương Khai, Hàn Chiếu dường như thấy được sau lưng hắn có một bóng dáng khổng lồ mờ ảo cao như núi, mang lại cho người ta cảm giác nặng nề không thể chống đỡ.

Trong lúc nói chuyện, xa xa có tiếng xé gió truyền đến, chính là lúc Hàn Chiếu kêu lên đã gọi Đảo chủ Cổ Vân Đảo và mấy vị trưởng lão tới.

Cổ Phong thân hình cao lớn vạm vỡ, vai rộng eo thon, vẻ mặt trông rất dũng mãnh, tu vi dường như đã đạt đến Thần Du Cảnh đỉnh phong, những trưởng lão khác cũng đều là Thần Du Cảnh bát tầng, cửu tầng.

Những người này là trụ cột của Cổ Vân Đảo, cũng là đám cao thủ lợi hại nhất Cổ Vân Đảo.

- Hàn trưởng lão, đã xảy ra chuyện gì?

Cổ Phong vừa tới nơi đã quát hỏi vang dội, những trưởng lão khác cũng cảnh giác, vẻ mặt nghiêm trọng.

Không đợi Hàn Chiếu trả lời, hai mắt Cổ Phong bỗng nhiên tỏa sáng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Phiến Khinh La, vẻ mặt động lòng, thất thanh nói:

- Trên đời này lại có nữ tử như vậy sao?

Chẳng những Cổ Phong nhìn thấy động lòng mà những trưởng lão khác cũng bị lay động, hoa mắt thất thần. Phiến Khinh La lẳng lơ quyến rũ, chỉ cần là đàn ông đều không thể nào chống lại được.

Vừa nói, Cổ Phong vừa cười ha hả:

- Hàn trưởng lão tìm thấy nữ tử này ở đâu vậy? Bổn đảo chủ thu nhận nàng làm thiếp một phòng cũng không tệ.

Vừa nói vừa lao tới Phiến Khinh La.

- Đảo chủ, không được!

Hàn Chiếu phút chốc tái mặt, vội vàng ngăn cản.

Bịch!

Một tiếng động lớn truyền tới, lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, Cổ Phong đã như một viên đạn pháo bay ra khỏi nòng, miệng phát ra tiếng gào thét kinh hoàng, rơi vào vùng biển phía xa xa, bắn lên một mảng bọt nước.

Không ai biết lão bị đánh bay ra ngoài như thế nào, chỉ mơ hồ nhìn thấy bàn tay Phiến Khinh La khẽ động một chút.

- Thần Du Chi Thượng?

Mấy vị trưởng lão đồng thời kinh hô, trên mặt kinh ngạc, không dám mảy may khinh thường Phiến Khinh La.

Hàn Chiếu miệng há hốc, ánh mắt dừng ở nơi Cổ Phong rơi xuống, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Xong rồi! Đảo chủ không ngờ lại đùa giỡn với một vị Thần Du Chi Thượng, hôm nay Cổ Vân Đảo e rằng phải máu chảy thành sông, gặp họa diệt môn rồi.

- Chư vị trưởng lão, nếu ai còn dám mơ tưởng đến nữ nhân của ta, thì kết cục sẽ không chỉ đơn giản là bị đánh bay như vậy đâu.

Dương Khai tiến tới một bước, lạnh lùng nhìn những cao thủ Cổ Vân Đảo này.

Một tràng tiếng răng va vào nhau lập cập truyền tới, Hàn Chiếu chấn động kinh ngạc, sau một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, vội vàng nói:

- Hiểu rồi.

Nghi ngờ trong lòng cũng càng trở nên nồng đậm, thiếu niên này lại dám nói nữ tử lẳng lơ diêm dúa kia là nữ nhân của hắn, mà đối phương cũng không phủ nhận, đây là tình huống gì?

Lại lẳng lặng liếc mắt đánh giá Phiến Khinh La, Hàn Chiếu rõ ràng phát hiện vẻ mặt hạnh phúc, vui vẻ và thích chí của nàng ta.

- Hàn mỗ cả gan xin hỏi, các hạ đến Cổ Vân Đảo đây rốt cuộc là muốn làm gì?

Hàn Chiếu cả người lạnh toát, cả gan dò hỏi. Đối phương nửa năm trước đã tiềm phục tại Cổ Vân Đảo, đến hôm nay mới lộ ra bộ mặt thật, hắn muốn gì? Cổ Vân Đảo có thứ gì có thể làm cho nhân vật bực này coi trọng hay sao?

Những trưởng lão khác cũng thấy bất ổn, vô cùng lo lắng, đến dũng khí nghĩ cách cứu đảo chủ ngã xuống nước cũng không có.

- Ta chỉ là không cẩn thận gặp rủi ro mà tới đây, không định làm gì đối với Cổ Vân Đảo, điểm này kính xin Hàn trưởng lão yên tâm.

Dương Khai trầm ngâm mở miệng nói:

- Ồ, bây giờ ta cần gặp Lý Nguyên Thuần, vị nào có thể giúp ta tìm người này không?

- Lý Nguyên Thuần?

Hàn Chiếu nhíu mày, như kịp phản ứng, kinh hô:

- Thái Nhất Môn Lý tiền bối?

- Đúng. Lão ta hẳn là đã trở về Thái Nhất Môn rồi nhỉ?

Dương Khai hỏi.

- Sau trận chiến đó một tháng, Lý Nguyên Thuần và các tông môn hải ngoại không tìm được ngươi nên đều đã rời khỏi Trung Đô rồi.

Phiến Khinh La ở bên cạnh nhẹ giọng đáp.

- Trở về là tốt rồi.

Dương Khai khẽ gật đầu, lại nhìn Hàn Chiếu.

Hàn Chiếu toát mồ hôi lạnh:

- Các hạ thứ lỗi, Hàn mỗ đến thân phận thật của các hạ còn không biết thì làm sao đi gặp mặt Lý tiền bối được? Huống chi Thái Nhất Môn thế lực lớn bực này cũng không phải ta có thể tùy ý đặt chân tới, Lý tiền bối lại đức cao vọng trọng, ta chỉ sợ là… không mời được. Nếu như các hạ quả thực có việc muốn tìm Lý tiền bối thì chẳng thà tự mình đi một chuyến đến Thái Nhất Môn, thế nào?

Lão vội vàng muốn đuổi Dương Khai đi.

- Lão chỉ cần nói cho ông ta biết, Dương Khai muốn gặp ông ta. Có tới hay không là việc của ông ta.

- Còn không mau đi đi!

Phiến Khinh La trừng mắt nhìn lão, nũng nịu quát mắng.

- Được.

Hàn Chiếu đành lên tiếng, co cẳng chạy như bay về hướng Thái Nhất Môn.

Ở lại nơi này cảm giác áp bức quá mạnh mẽ, những gì nghe thấy nhìn thấy đều đã vượt qua khỏi phạm trù lý giải của Hàn Chiếu, lão cũng muốn nhanh chóng thoát khỏi đây.

Lúc chạy như bay, gió lạnh thổi qua, Hàn Chiếu mới phát hiện sau lưng mình đã ướt sũng.

Đợi Hàn Chiếu đi rồi, những vị trưởng lão còn lại ngơ ngác nhìn nhau, cùng nhau trao đổi ánh mắt, một trưởng lão thoạt nhìn khá khôn khéo nói:

- Trước khi Hàn trưởng lão quay lại, các hạ không ngại hạ mình dời bước đến Dưỡng Thần Điện nghỉ tạm một lát, để bọn ta làm tròn bổn phận chủ nhà, thế nào?

- Ừm.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.

- Mời

❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!