Hoa Đoạn Hồn đưa ra điều kiện như vậy, chẳng những khiến Chung Diệu Khả biến sắc mà ngay cả những người khác cũng lộ vẻ kỳ dị.
Dạ Phỏng và Từ Thiên Hạo trầm tư một chút, lập tức tỉnh ngộ, bụng thầm mắng Hoa Đoạn Hồn gian xảo quỷ quyệt, cũng vội vàng dùng lợi ích cùng địa vị Trưởng Lão trong tông môn để tha thiết mời chào Chung Diệu Khả gia nhập Tu La Môn hoặc Xích Luyện Tông.
Người của Vân Long Đảo và Song Tử Đảo cũng vội vàng đưa ra lời mời.
Trong phút chốc, những nhân vật có địa vị nhất trong ngũ đại tông môn đều nhìn Chung Diệu Khả với ánh mắt tràn đầy hy vọng. Dường như vào khoảnh khắc này, Chung Diệu Khả đã hóa thành một thiên tài kiệt xuất, tất cả các tông môn đều rộng mở cánh cửa chào đón nàng.
Chung Diệu Khả ngẩn người, những đệ tử Cổ Vân Đảo vừa rồi còn vui mừng khi thấy nàng gặp họa lập tức thay đổi thái độ, trong lòng tràn đầy ngưỡng mộ và ghen tị.
Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà một đệ tử chẳng có gì xuất sắc lại có thể khiến cho nhiều tông môn niềm nở mời chào như vậy?
- Đảo Chủ…
Hàn Chiếu lặng lẽ nhìn Cổ Phong, nháy mắt ra dấu.
Cổ Phong vốn là người thông minh, lập tức ôn tồn cất lời:
- Các vị, các vị làm vậy sao được? Chung Diệu Khả là đệ tử Cổ Vân Đảo chúng ta, các vị lại tranh giành đệ tử Cổ Vân Đảo ngay trước mặt ta, các vị coi Cổ Phong ta đã chết rồi sao?
- Ha ha…
Hoa Đoạn Hồn cười khanh khách:
- Cổ Đảo Chủ nói lời gì vậy, vừa rồi chẳng phải ngài còn muốn ném tiểu cô nương này vào Thương Viêm Động sao? Dù sao ngài cũng không quan tâm đến sinh tử của nó, chẳng bằng để nó theo ta, gia nhập Lạc Hoa Thần Giáo, ta chắc chắn sẽ bồi dưỡng nó thật tốt, không để uổng phí thiên phú của nó.
- Đúng vậy, Cổ Đảo Chủ nên làm vậy đi.
Từ Thiên Hạo mỉm cười nói.
- Không được là không được, Chung Diệu Khả sống là người của Cổ Vân Đảo, chết là ma của Cổ Vân Đảo, không ai được đưa nó đi!
Cổ Phong lắc đầu liên tục, kiên quyết từ chối.
Đến nước này, y cũng đã nhận ra, Chung Diệu Khả ít nhiều cũng có chút phân lượng với Dương Khai, nắm giữ Chung Diệu Khả đồng nghĩa với nắm giữ mối giao hảo với Dương Khai.
- Việc này còn phải xem ý của tiểu cô nương đây, ngài nói cũng không được, không thể vì trước đây nó là đệ tử Cổ Vân Đảo của ngài mà hiện giờ ngài có thể quyết định tương lai của nó.
Hoa Đoạn Hồn khẽ hừ một tiếng, dịu dàng nhìn Chung Diệu Khả, nhẹ giọng nói:
- Tiểu cô nương, đừng sợ, tự nói xem, ngươi muốn gia nhập tông môn nào? Ngươi yên tâm, ngươi chọn ai cũng vậy, sẽ không ai làm khó ngươi đâu.
- Chúng ta đều tôn trọng ý kiến của ngươi!
Dạ Phỏng nhấn mạnh, những người khác cũng chung thái độ.
Chung Diệu Khả bối rối, cúi đầu rụt rè, không dám trả lời, bất giác khẽ nhích lại gần Dương Khai, dường như muốn tìm kiếm một chút an toàn.
Trước giờ nàng chăm sóc chim khổng tước, vùi đầu tu luyện ở một góc hẻo lánh của Cổ Vân Đảo, chưa từng chứng kiến một cảnh tượng vĩ đại như vậy, nhất thời không thể thích ứng ngay được.
Nhất là đối diện với những lời mời của các tông môn này, Chung Diệu Khả thật sự không biết nên lựa chọn như thế nào, làm thế nào mới đúng.
- Không phải cãi nhau nữa!
Lý Nguyên Thuần bỗng nhiên uy nghiêm nói:
- Lão phu mấy năm nay luôn luôn tìm kiếm một đệ tử bế quan, đáng tiếc vẫn chưa tìm được người thích hợp. Hôm nay hiếm hoi mới gặp được một người, các ngươi cũng đừng tranh với lão phu.
- Tiền bối…
Đám người Cổ Phong hoảng sợ, tất cả đều vô cùng chấn động nhìn Lý Nguyên Thuần.
Nghe ý tứ trong lời nói của Lý Nguyên Thuần, dường như lão có ý thu nạp Chung Diệu Khả làm đồ đệ.
Đây là chuyện đại sự chứ chẳng đùa!
Ba vị cao thủ Thần Du Cảnh Chi Thượng đứng đầu Thái Nhất Môn là những nhân vật đỉnh phong ở hải ngoại. Hai vị kia đều có đệ tử chân truyền, duy chỉ có Lý Nguyên Thuần là không có. Mấy năm nay quả thật nghe nói lão đang tìm kiếm một đệ tử bế quan thích hợp, đáng tiếc ở hải ngoại cũng không có ứng cử viên nào xuất sắc có thể lọt vào pháp nhãn của lão.
Không ngờ, hôm nay Chung Diệu Khả lại có được thiên đại cơ duyên này.
- Đúng vậy, lão phu muốn thu nhận nó làm đệ tử bế quan!
Lý Nguyên Thuần khẽ gật đầu.
Những lời này vừa thốt ra chẳng những khiến các đệ tử Cổ Vân Đảo kia phải tròn mắt, mà ngay cả bọn Cổ Phong cũng đều nhìn Chung Diệu Khả bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Có cao thủ Thần Du Cảnh Chi Thượng bậc này dạy bảo, bọn họ dường như đã nhìn thấy tiền đồ xán lạn của Chung Diệu Khả.
- Tiểu cô nương, ngươi có đồng ý làm đồ đệ của lão phu không?
Lý Nguyên Thuần điềm nhiên nhìn Chung Diệu Khả hỏi một câu.
Chung Diệu Khả hơi đỏ mặt, cảm thấy hết sức xúc động, vẻ mặt hoang mang, bỗng nhiên hít vào một hơi thật sâu, đứng thẳng lên, hạ giọng nói:
- Nhưng vãn bối vẫn là đệ tử Cổ Vân Đảo…
- Cổ Phong!
Lý Nguyên Thuần quay sang nhìn Cổ Phong, cười ha hả:
- Lão phu muốn nhận nó làm đồ đệ, ngươi có ý kiến gì không?
Cổ Phong vội vàng xua tay:
- Không dám, không dám, được tiền bối coi trọng, đó là phúc của nó, Cổ Phong nào dám có dị nghị gì?
Nói xong, y liền nhìn Chung Diệu Khả, nói:
- Từ nay về sau, con không còn là người của Cổ Vân Đảo nữa. Sau này theo Lý tiền bối, nhất định phải lấy hiếu làm đầu, không được làm những chuyện ruồng bỏ sư môn, khi sư diệt tổ, con đã rõ chưa?
- Đệ tử xin ghi nhớ!
Chung Diệu Khả gật đầu.
Lý Nguyên Thuần vui vẻ cười vang.
Khi những người này tranh giành Chung Diệu Khả, Dương Khai vẫn không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng ngoài quan sát, đến khi mọi chuyện kết thúc, hắn mới mở miệng nói:
- Chúc mừng sư tỷ gặp được minh sư, sư đệ xin tặng tỷ chút lễ vật.
- Không cần đâu.
Chung Diệu Khả vội vàng khoát tay.
- Dương công tử đã tặng quà, nhất định phải nhận, không được làm Dương công tử mất mặt!
Lý Nguyên Thuần vội vàng quát một tiếng, thần sắc khẩn trương, sợ Chung Diệu Khả cự tuyệt.
Dương Khai khẽ mỉm cười, lấy ra một tiểu bình nước đưa cho Chung Diệu Khả, nhẹ giọng nói:
- Thứ này mỗi ngày dùng một giọt, sau khi trở về hãy đưa cho Lý tiền bối để ông ấy cất giữ, coi như ta đền đáp ân cứu mạng của sư tỷ.
- Ừ!
Chung Diệu Khả nhận tiểu bình nước, nhìn nó trong tay, gương mặt lộ vẻ khó hiểu, không biết Dương Khai tặng thứ gì mà lại trị trọng đến vậy.
Ngẩng đầu nhìn lên, Chung Diệu Khả giật mình, rất nhiều người đều đang nhìn chằm chằm vào tiểu bình nước trên tay mình, dường như vừa phát hiện ra một chí bảo vậy.
- Dương công tử yên tâm, đã là lễ vật của công tử tặng cho đệ tử của lão, lão phu có thể cam đoan, ngoài nó ra, bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng đụng tới.
Lý Nguyên Thuần trầm giọng nói.
- Thế thì tốt rồi.
Dương Khai gật đầu, với con người Lý Nguyên Thuần, hắn coi như có thể yên tâm. Những lời nói ra trước mặt nhiều người như vậy, chẳng khác gì đã tỏ rõ thái độ của mình.
- Chư vị xin dừng bước, vãn bối xin cáo từ!
Dương Khai chắp tay, khẽ gật đầu với Phiến Khinh La, rồi cùng nàng bay vút lên không trung, rời đi nhanh như tia chớp.
Nhìn bóng dáng hắn dần dần biến mất, nhớ lại mọi chuyện ở Trung Đô, mọi người ở hải ngoại chư tông đều cảm thấy thấp thỏm không nguôi.
- Tiền bối, sư đệ của tiểu nữ rốt cuộc là ai vậy?
Ánh mắt Chung Diệu Khả có chút mơ màng, cho tới lúc này nàng vẫn không hiểu, tại sao người sư đệ đã sống cùng nàng suốt nửa năm qua này lại thay đổi nhanh chóng như vậy, trở thành một nhân vật lớn khiến tất cả mọi người đều kính cẩn tiếp đãi.
- Vẫn còn gọi là tiền bối ư?
Lý Nguyên Thuần vuốt râu, khẽ mỉm cười.
- Sư phụ…
Chung Diệu Khả hơi ngượng ngùng.
- À, sư đệ này của con là người đứng đầu Bát Đại Gia ở Trung Đô, Gia Chủ Dương gia. Nửa năm trước, dưới sự thống lĩnh của hắn, Trung Đô mới có thể chống lại bọn xâm lược Thương Vân Tà Địa, và tiêu diệt toàn bộ đám giặc này.
- Lợi hại đến vậy sao?
Chung Diệu Khả không hiểu biết nhiều, nghe Lý Nguyên Thuần nói như vậy, cũng chỉ tỏ ra ngạc nhiên thán phục đôi chút.
- Đúng rồi.
Cổ Phong bỗng nhiên chen vào:
- Nói ra thì, con và hắn đúng là rất có duyên đấy. Mấy năm trước, chính hắn đã dùng dao găm gắn lá thư đó trên cửa nhà con, thông báo cho chúng ta biết tung tích của Hóa Sinh Phá Nguyệt Công. Mấy năm sau, con lại cứu hắn trên biển, đây có tính là ở hiền gặp lành hay không nào?
- Hả?
Chung Diệu Khả biến sắc, thất thanh kêu lên:
- Là hắn ư?
- Chính là hắn, hắn chưa nói với con sao?
Cổ Phong kinh ngạc hỏi.
Chung Diệu Khả nghẹn ngào, vai khẽ run, ngơ ngẩn nhìn theo hướng Dương Khai biến mất, trái tim tràn đầy sự lạc lõng và buồn rầu.
...
Nhanh như chớp, cảnh vật xung quanh nhanh chóng lùi lại phía sau.
Dương Khai, Phiến Khinh La và Bích Lạc, một hàng ba người, lao vút đi như sao xẹt.
Đi phía sau Dương Khai, nhìn bóng lưng to lớn của hắn, ánh mắt Phiến Khinh La hơi có chút mơ màng, hơi thở cũng dần trở nên nặng nề.
Nhận thấy sự bất thường của nàng, Bích Lạc liền vội vàng tiến lên, nắm chặt tay nàng.
Phiến Khinh La chậm rãi lắc đầu, ra hiệu mình không sao, không dám để Dương Khai phải lo lắng.
Tuy nhiên trong lòng nàng cũng có chút kinh ngạc, tiểu nam nhân này hiện giờ tuy mới chỉ đạt đến Thần Du Cảnh Lục Tầng, nhưng tốc độ bay còn nhanh hơn mình một chút, trong cơ thể tuôn trào nguyên khí tinh thuần nồng đậm, cũng mạnh mẽ hơn mình.
Phiến Khinh La không hề e sợ, ngược lại còn có chút tự hào.
Dọc đường không nói chuyện gì, ba người cắm đầu cắm cổ bay liên tục ba ngày.
Phiến Khinh La và Bích Lạc đang đi phía sau Dương Khai bỗng nhiên ngừng lại.
Nhận thấy điều này, Dương Khai cũng dừng lại, quay đầu hỏi:
- Sao vậy?
Phiến Khinh La khẽ thở hổn hển, mỉm cười nói:
- Chúng ta tách ra ở đây đi. Ngươi phải về Trung Đô, còn ta là Yêu Mị Nữ Vương, là dư nghiệt của Thương Vân Tà Địa, đương nhiên phải quay về Phiêu Hương Thành.
Dương Khai nhíu mày nói:
- Thương Vân Tà Địa đã không còn nữa rồi, ngươi còn so đo chuyện này làm gì? Bên kia sẽ không có ai trách móc ngươi đâu.
Phiến Khinh La lắc đầu, tỏ ra kiên quyết.
Dương Khai trầm ngâm nói:
- Nếu như vậy, ta cũng không ép ngươi. Đợi ta sắp xếp xong mọi chuyện ở Trung Đô, ta sẽ một mình đến gặp ngươi, giải quyết hết mọi vấn đề giữa đôi ta.
- Ta chờ ngươi!
Phiến Khinh La nhoẻn miệng cười.
Dương Khai gật đầu, nhanh chóng rời đi.
Đợi sau khi hắn rời đi, một lát sau, Bích Lạc mới thầm thở dài một tiếng:
- Đại nhân, như vậy có ổn không?
- Không có gì không ổn cả, chỉ cần không làm tổn hại đến hắn là đủ.
- Nhưng Tình Chủng trong người ngài…
Mắt Bích Lạc lập tức đỏ hoe.
- Bây giờ ngài còn có thể áp chế được sao? Một khi không áp chế được nữa thì ngài sẽ tự rước lấy cái chết! Hắn không hề quan tâm đến ngài chút nào, tại sao ngài phải nghĩ cho hắn? Hãy bỏ vòng trói của Tình Chủng ra rồi trực tiếp lấy mạng hắn đi, vậy là mọi chuyện sẽ kết thúc!
- Bích Lạc!
Phiến Khinh La lớn tiếng, thở hổn hển.
- Đừng nói nữa, bi kịch của Độc Quả Phụ, hãy để ta kết thúc, không thể tiếp tục truyền đời, nếu không, con gái ta cũng sẽ phải chịu đau đớn như vậy, đây chính là lời nguyền của Độc Quả Phụ!
Bích Lạc lệ rơi đầy hai má, đau đớn nhìn Yêu Mị Nữ Vương, trong lòng hận Dương Khai đến cực điểm.