Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 609: CHƯƠNG 609: TIẾN ĐẾN THIÊN LANG QUỐC

Ngày lại ngày trôi qua, sự chênh lệch giữa ba luồng sắc thái trong Thiên Hành Cung ngày càng trở nên rõ rệt.

Ma khí đen kịt kia ngày một cường thịnh, còn hai màu đỏ rực và trắng muốt thì dần dần lụi tàn.

Gần một tháng sau, một tiếng nổ vang lên, sắc đen kia đã tràn ngập toàn bộ Thiên Hành Cung, hai màu đỏ trắng nháy mắt mai một.

Lập tức, luồng ma khí tà sát đen kịt này hung hãn lao tới, tạo thành một cơn lốc xoáy, cắn nuốt hai màu sắc kia không còn một mảnh.

Thời gian dần trôi, thân hình Dương Khai hiện ra trước mắt mọi người, áp lực hủy diệt bao trùm Trung Đô gần một tháng nay cũng theo đó mà tiêu tán.

Xôn xao…

Thiên Hành Cung bao phủ Dương Khai phủ, giờ khắc này cũng đã tiêu hao hết năng lượng, sụp đổ xuống.

Không rõ cấp bậc của Thiên Hành Cung, nhưng sau khi Mộng Vô Nhai rời đi, nó vẫn có thể bảo vệ Dương Khai phủ, không cần ai rót năng lượng vào mà vẫn vững chắc đến tận bây giờ, có thể thấy được sự lợi hại của nó.

Cung điện nhỏ nhắn từ không trung rơi xuống, Dương Khai vẫy tay thu nó vào.

Đây là bí bảo của Mộng Vô Nhai, Dương Khai cảm ứng một chút, lại phát hiện không thể kết nối được, đành phải từ bỏ, cất nó vào trong không gian của Hắc Thư.

Lặng lẽ đứng tại chỗ, cảm nhận sự biến hóa của bản thân, khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch lên một nụ cười.

Tất cả mọi người trong phủ đều tiến lên, thần sắc vui mừng nhìn Dương Khai.

- Khai thiếu, xem bộ dạng của ngươi là có thu hoạch lớn a.

Hoắc Tinh Thần cười ha hả nói.

Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu:

- Cũng có một chút.

Sắc mặt của mười ba vị Huyết Tùy Tùng lại có chút hồ nghi khó hiểu, bởi vì bọn họ phát hiện Dương Khai hao phí suốt một tháng, hấp thu năng lượng của Ngọc trung Chân Linh, cho dù thành công nhưng tu vi của hắn cũng không có gì thay đổi, vẫn là ở mức Thần Du Cảnh lục tầng.

Phát hiện này làm cho họ không sao hiểu nổi.

Tu vi không thay đổi, vậy lực lượng của Ngọc trung Chân Linh đã bị Dương Khai hấp thu vào đâu chứ?

Chân Dương chi lực hủy diệt đó, tối thiểu cũng có thể khiến tu vi của hắn tăng lên hai, ba tầng mới đúng.

Tuy nhiên Dương Khai không nói rõ, bọn họ cũng không tiện hỏi, thực lực nâng cao không phải chỉ đơn giản là tăng tu vi. Trong mơ hồ, mười ba vị Huyết Tùy Tùng đối mặt với Dương Khai giờ phút này lại không khỏi sinh ra cảm giác bị áp chế.

Dường như chỉ cần Dương Khai muốn, hắn có thể lấy mạng của họ bất cứ lúc nào.

Ai nấy đều lắc đầu khó hiểu.

Hấp thu lực lượng của Ngọc trung Chân Linh, Thiên Hành Cung cũng được thu hồi, trước khi chia tay, mọi tâm nguyện của Dương Khai đều đã đạt được.

Duy chỉ có một điều làm hắn tiếc nuối chính là trong khi chiến đấu với Ngọc trung Chân Linh, chiếc Hàn Ngọc Sàng của Tô Nhan đã bị hòa tan hoàn toàn.

Cấp bậc của Hàn Băng Ngọc Sàng dù sao cũng không bằng Ngọc trung Chân Linh.

Tiếp tục ở lại Trung Đô thêm hai, ba ngày, sắp xếp ổn thỏa mọi việc, nói lời từ biệt với tất cả thân bằng hảo hữu, Dương Khai cuối cùng cũng lên đường.

Thủy Linh hưng phấn đi theo hắn, một tấc cũng không rời.

Bên ngoài thành Trung Đô, một đám người nhìn hắn rời đi, không ít người lệ rơi đầy mặt, hốc mắt đỏ bừng, quyến luyến không rời.

- Chuyến đi này của Khai thiếu, chỉ sợ cũng đừng mong bình yên.

Hoắc Tinh Thần bỗng nhẹ nhàng hít vào một hơi, dường như dự cảm được điều gì.

Một đường bay nhanh như chớp, Thủy Linh có vẻ vô cùng hưng phấn, từ khi nàng bất cẩn lạc vào thế giới này, rồi xui xẻo không tìm thấy đường về, đã gần hai năm rồi. Hiện tại cuối cùng cũng có hy vọng về nhà, nàng đương nhiên vui vẻ, dọc đường đi líu ríu không ngừng, toàn kể những chuyện ở dị vực đó.

Dương Khai cũng không để ý tới nàng, chỉ lẳng lặng lắng nghe để nắm thêm tin tức về bên kia.

Thủy Linh cũng không giận, cứ tự mình nói, nói mệt thì nghỉ ngơi, nghỉ xong lại nói tiếp.

Tốc độ của hai người không nhanh không chậm, bay qua nhiều vùng đất khác nhau, trong lòng Dương Khai cũng vui vẻ thoải mái, tràn đầy nhiệt huyết mong chờ về tương lai.

Mười ngày sau, Thủy Linh vẫn không thấy được đường về nhà, cuối cùng không nhịn được hỏi:

- Đây là đâu vậy?

- Thiên Lang!

- Thiên Lang?

Thủy Linh chu môi lên, ở đây hai năm, nàng đương nhiên từng nghe tới quốc gia Thiên Lang này. Đó là một quốc gia giáp với Đại Hán, dân phong dũng mãnh, thổ địa cằn cỗi, là một nơi hoàn toàn khác biệt với Đại Hán.

- Khó trách những nữ tử kia lại không biết xấu hổ như thế.

Thủy Linh nhẹ giọng lẩm bẩm, đôi mắt nhìn mấy nữ tử cách đó không xa, mấy người đó đều ăn mặc vô cùng hở hang, trên thân chỉ vỏn vẹn có một dải yếm che ngực, toàn bộ chiếc rốn tinh xảo, bờ vai trắng mịn đều lộ hết ra ngoài.

Hạ thân lại chỉ có một chiếc quần ngắn cũn cỡn, hai cặp đùi thon dài như hút hết ánh mắt của người khác.

Đi ngang qua mấy nữ tử đó, khóe miệng họ còn mang theo nụ cười quyến rũ, không ngừng liếc mắt đưa tình với Dương Khai.

- Chúng ta tới đây làm gì? Không phải đi tìm đường tới Thông Huyền Đại Lục sao?

Thủy Linh khó hiểu.

Thông Huyền Đại Lục, chính là một cách gọi khác của Dị Vực, đó là một mảnh đại lục linh khí dồi dào, tông môn san sát, cường giả nhiều như mây…

- Tìm người.

Dương Khai thuận miệng giải thích một câu, giơ tay hô lớn:

- Các vị cô nương xin dừng bước.

Mấy nữ tử nghe thấy thế liền dừng lại, một người thoạt nhìn lớn tuổi nhất trong đó cười hì hì nói:

- Tiểu ca này có chuyện gì không?

Nàng ta còn có ý dùng thần thức dò xét Dương Khai.

Dương Khai cũng không để tâm, từ năm đó tiếp xúc với nữ tử Thiên Lang, hắn liền biết nữ tử ở đây không bị ràng buộc bởi cái gọi là lễ giáo, phong tục của họ chính là như thế.

- Ta muốn hỏi đường, đi Sâm La Điện phải đi thế nào?

Dương Khai nói thẳng, không giấu giếm.

Vừa dứt lời, mấy nữ tử liền biến sắc, người lớn tuổi nhất lại cảnh giác đánh giá Dương Khai, hỏi:

- Ngươi muốn đi Sâm La Điện?

Dừng một chút lại hỏi:

- Ngươi đi Sâm La Điện làm gì?

Dương Khai nhíu mày, mơ hồ ý thức được điều gì đó, nhưng vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa nói:

- Ta muốn tìm người, ta có vài thứ để lại ở đó.

- Tìm ai, để lại cái gì?

Cô gái kia tiếp tục truy hỏi.

Dương Khai mỉm cười, hắn không quen thuộc nơi này, vất vả lắm mới gặp được mấy người, đương nhiên phải hỏi đường, lại không ngờ đối phương cảnh giác như thế, cứ như thể mình muốn đến Sâm La Điện làm chuyện xấu không bằng.

Hắn không muốn dính vào chuyện của Thiên Lang, càng không muốn quan tâm đến chuyện của Sâm La Điện, chỉ là muốn tìm Tử Mạch của Thiên Lang để lấy lại sợi thần hồn trong người nàng.

Dù sao Địa Ma cũng từng nói, những thứ này ở lại trong đầu người khác sẽ có chút nguy hiểm với bản thân mình. Một khi người kia chết đi, Dương Khai cũng sẽ chịu tổn hại.

Thu hồi lại sợi thần hồn kia, Dương Khai còn muốn nhờ Tử Mạch giúp tìm đường đi tới cấm địa của Thiên Lang.

Thiếu nữ này phản ứng kịch liệt như thế, làm cho Dương Khai có chút mất kiên nhẫn.

Sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, trở nên dữ tợn đáng sợ, lộ ra hàm răng trắng hếu, liên tục cười lạnh:

- Không cần hỏi nhiều như thế, chỉ cần nói cho ta biết đáp án là được.

Thấy hắn thay đổi lớn như vậy, mấy thiếu nữ kia cũng không khỏi lùi lại sau mấy bước, ngưng tụ lực lượng, vẻ mặt không tốt nhìn Dương Khai, ra chiều muốn động thủ.

Dương Khai hừ nhẹ một tiếng, một cỗ áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, mấy nữ tử đó lập tức cảm thấy bản thân như đang bị một ngọn núi lớn đè lên, vô cùng nặng nề, khuôn mặt đỏ bừng, thở không ra hơi.

Thiếu nữ lớn tuổi nhất sắc mặt trắng bệch, lúc này mới ý thức được sự khủng bố của Dương Khai, tay dường như đang lén lút rắc thứ gì đó.

Hai mắt Dương Khai lóe sáng, vươn một bàn tay, lòng bàn tay truyền ra lực hút khổng lồ.

Viu, viu viu…

Mấy vật nhỏ dưới đất bị Dương Khai hút lên.

- Khống Hồn Trùng?

Vẻ mặt Dương Khai đầy ý vị, nhìn mấy con côn trùng nhỏ trên bàn tay, không khỏi cảm thấy thân thiết.

Năm đó ở dị địa kia, mấy võ giả Thiên Lang đều thông qua Khống Hồn Trùng này để khống chế mấy trăm con yêu thú, cũng như các võ giả Đại Hán.

Tử Mạch cũng muốn dùng chiêu này để đối phó Dương Khai, lại bị hắn dễ dàng hóa giải.

Vừa rồi nữ tử này lén lút rải xuống đất, chính là mấy con Khống Hồn Trùng, hiển nhiên cũng định làm giống như đám Tử Mạch lúc đó, muốn khống chế Dương Khai.

Nhưng mà thủ đoạn này làm sao có thể hữu dụng với hắn chứ?

Nghe thấy ba chữ này, mấy nữ tử hoa dung thất sắc, người đứng đầu lại hét to:

- Sao ngươi lại biết?

- Ta đương nhiên biết.

Dương Khai đắc ý cười cười.

- Không thể nào, y phục của ngươi rõ ràng là của người Đại Hán, Khống Hồn Trùng là bí mật bất truyền của chúng ta, ngươi không thể nào gặp qua được.

- Bí mật bất truyền của các ngươi?

Dương Khai cau mày, nụ cười càng thêm dữ tợn.

- Ngươi có quan hệ gì với Tử Mạch?

Hai mắt nữ tử kia lộ vẻ kinh ngạc:

- Ngươi biết sư tỷ của ta?

- Sư tỷ?

Dương Khai ngạc nhiên, hắn chẳng qua cũng chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ mấy nữ tử này lại thật sự có quan hệ với Tử Mạch.

Dù sao lúc trước Tử Mạch đã nói với hắn, mấy người họ cũng chỉ là một chi của Sâm La Điện, chủ yếu nghiên cứu cách khống chế dị trùng. Vừa rồi mấy thiếu nữ này cũng dùng Khống Hồn Trùng nên Dương Khai liền đoán họ cũng có quan hệ với Tử Mạch.

Hóa ra lại là sư tỷ sư muội… vẻ mặt Dương Khai có chút quái dị, thật đúng là trùng hợp.

- Đúng vậy, Tử Mạch là đại sư tỷ của chúng ta! Sao ngươi lại biết nàng?

Cô gái kia hỏi.

- Biết thì chính là biết.

Dương Khai nhíu mày:

- Các ngươi là sư muội của Tử Mạch, vậy thì trả lại Khống Hồn Trùng cho ngươi.

Nói xong liền ném mấy con dị trùng qua.

Thiếu nữ giơ tay nhận lấy, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, trên mặt vẻ mờ mịt, mặc dù ít nhiều còn có cảnh giác, nhưng nhiều hơn lại là sợ hãi.

- Dẫn ta đi gặp sư tỷ của các ngươi, ta tìm nàng có việc.

Dương Khai thản nhiên bảo.

Mấy nữ tử nhìn nhau, chần chờ thật lâu, thiếu nữ lớn tuổi nhất mới nhẹ nhàng gật đầu.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Các nàng đi trước dẫn đường, Dương Khai cùng Thủy Linh đi theo sau. Mấy nữ tử thỉnh thoảng quay lại liếc nhìn rồi lại xì xào bàn tán, hiển nhiên là không hiểu tại sao Đại sư tỷ lại có thể quen biết một võ giả Đại Hán, hơn nữa xem dáng vẻ của hắn dường như còn có chút khúc mắc với Đại sư tỷ.

Không phải là đến tìm thù đó chứ? Trong lòng mấy nữ tử thầm đoán, không khỏi hoảng sợ.

Người này thoạt nhìn cũng trạc tuổi các nàng, thế mà tu vi lại sâu không lường được, thật sự có chút bí hiểm.

Nếu hắn thật sự tới báo thù thì mấy nàng cũng không sợ, dù sao Sâm La Điện cũng có cường giả tọa trấn, hắn mạo hiểm đi qua như thế, rõ ràng là chui đầu vào lưới.

Nghĩ tới đây, mấy thiếu nữ thấy yên tâm hơn, vừa đi vừa thoải mái nói chuyện với Dương Khai, ý đồ moi móc chút tin tức.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!