Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 61: CHƯƠNG 61: TRẢ NÀNG MỘT MÓN NỢ ÂN TÌNH

Long Tại Thiên vì sao lại nhắm vào mình? Dương Khai liếc nhìn Hồ Mị Nhi, bắt gặp ánh mắt áy náy hổ thẹn của nàng, trong lòng đã mơ hồ đoán ra được vài phần.

Có những chuyện không cần phải hỏi tường tận.

Hồ Mị Nhi quả là một nữ tử thông minh lanh lợi, dù Dương Khai chỉ liếc nhìn thoáng qua, nàng cũng đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.

Nàng dịu dàng nói:

- Long gia gia không cho ngươi vào khu mỏ, ta cũng không tiện làm trái ý người. Hay là thế này, ta vào mua giúp ngươi mấy hạt giống kia, ngươi ở đây đợi ta một lát.

- Được.

Dương Khai biết đây là cách duy nhất, bèn lấy hết những thứ đáng giá trên người ra, đồng thời nói cho Hồ Mị Nhi tên của mấy đệ tử Huyết Chiến Bang đã nhặt được đám hạt giống kia. Chuyện này hắn đã hỏi rõ từ chủ sạp hàng ở chợ Hắc Phong từ trước.

Hồ Mị Nhi vừa tiến vào khu mỏ dưới lòng đất, Dương Khai liền đưa mắt quan sát mấy gian phòng trên mặt đất. Vừa rồi Long Tại Thiên đã bước vào một trong số đó, hắn có thể cảm nhận được một ánh mắt từ bên trong đang gắt gao nhìn chằm chằm vào mình.

Trong phòng, một lão một trẻ đang đứng bên cửa sổ, cùng nhìn về phía Dương Khai.

Lão già chính là Long Tại Thiên, kẻ vừa ra tay với Dương Khai, còn người trẻ tuổi kia trạc tuổi hắn, chính là tiểu tôn tử của Long Tại Thiên, Long Huy!

Lúc này, Long Huy nhìn Dương Khai bằng ánh mắt lạnh lẽo, có chút bất mãn nói:

- Gia gia, sao vừa rồi không nhân cơ hội giết quách hắn đi?

Long Tại Thiên hừ lạnh một tiếng:

- Có Mị Nhi bảo vệ, cháu bảo ta làm sao ra tay?

- Vậy càng phải giết hắn! Cháu chưa từng thấy Mị Nhi muội muội để tâm đến nam nhân nào như vậy. Quan hệ giữa tên tiểu tử đó và Mị Nhi muội muội xem ra không tầm thường, giữ lại ắt là mầm họa.

- Đúng vậy, trước đây chưa từng thấy Mị Nhi bảo vệ ai như thế, lần này lại vì hắn mà chống đối cả ta, xem ra quả thật không bình thường.

Long Tại Thiên khẽ chau mày.

Long Huy ghen tuông ra mặt.

- Bây giờ Mị Nhi đã vào khu mỏ rồi, hay là gia gia ra tay lần nữa?

Long Tại Thiên có chút bất mãn nhìn Long Huy:

- Gia gia ra tay không khó, giết hắn dễ như trở bàn tay. Nhưng nếu vì cái chết của hắn mà khiến Mị Nhi oán hận cháu, cháu thấy có đáng không?

Long Huy ngẩn ra, lắc đầu:

- Không đáng, nhưng chẳng lẽ cứ để hắn và Mị Nhi qua lại như vậy sao? Cháu không cam tâm.

- Cháu đó! - Long Tại Thiên không khỏi thở dài. - Cháu nên học hỏi đại ca của cháu nhiều hơn, xem nó đối đãi với nữ nhân mình yêu thích thế nào. Muốn có được Mị Nhi thì phải dụng tâm suy nghĩ, gia gia có thể thay cháu giết người, chứ đâu thể giúp cháu chiếm được trái tim nữ nhi, đúng không? Hồ Man cả đời không có con trai, chỉ có hai nữ nhi là Kiều Nhi và Mị Nhi. Nếu cháu và đại ca cháu có thể chiếm được cả hai, sau này Huyết Chiến Bang sẽ là của Long gia chúng ta! Ba đời rồi, Long gia ta đã bán mạng cho Huyết Chiến Bang mấy chục năm, cũng nên nếm thử tư vị làm chủ rồi chứ!

Long Huy nghe xong, nhiệt huyết sôi trào, gật đầu nói:

- Đã đến lúc Long gia ta làm chủ rồi. Gia gia yên tâm, Mị Nhi không thoát khỏi tay cháu đâu. Đại ca cũng nhất định sẽ chiếm được Hồ Kiều Nhi.

- Ừ, cháu có chí khí đó là tốt. - Long Tại Thiên mỉm cười gật đầu.

Long Huy nhìn Dương Khai ở phía xa với ánh mắt đầy thù địch, có chút rục rịch:

- Gia gia, vậy tên này…

- Cháu tự tìm cơ hội đi, thực lực của hắn không cao, cháu tự mình đối phó được.

- Vâng! - Long Huy cười lạnh.

Nhưng bây giờ không thể động thủ, dù sao lát nữa Hồ Mị Nhi cũng sẽ ra. Song, hắn đã là đệ tử Lăng Tiêu Các thì chạy trời không khỏi nắng.

Dương Khai đợi không lâu, Hồ Mị Nhi đã mồ hôi nhễ nhại đi ra, mặt mày tươi rói nhét bốn hạt giống vào tay hắn:

- May mà không làm nhục sứ mệnh.

Tiểu thư Huyết Chiến Bang muốn mua đồ, mấy tên đệ tử kia nào dám không bán?

- Đa tạ! - Dương Khai cẩn thận cất bốn hạt giống vào lòng.

Đứng yên một lúc, Dương Khai vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Ngươi đã giúp ta một lần, vậy hãy để ta trả lại ngươi ân tình này.

Hồ Mị Nhi có chút kỳ quái nhìn hắn:

- Ý ngươi là gì?

Dương Khai vẫy tay:

- Theo ta.

Hồ Mị Nhi tuy không biết hắn định làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo.

Ra khỏi khu mỏ chừng ba mươi trượng, Dương Khai đột nhiên dừng lại, khẽ giẫm chân nói:

- Ngươi hãy nhớ kỹ vị trí ta đang đứng, sâu dưới lòng đất khoảng bảy mươi trượng, chắc chắn có một vật phi phàm.

Hồ Mị Nhi trừng to mắt, nghi hoặc hỏi:

- Sao ngươi biết?

Dương Khai trầm ngâm đáp:

- Ta tu luyện một môn công pháp đặc thù, trong phạm vi nhất định có thể cảm nhận được năng lượng thuộc tính dương. Sâu bên dưới lòng đất có một bảo bối thuần dương, năng lượng dao động mà nó tỏa ra còn tinh thuần hơn Dương Viêm Thạch gấp trăm nghìn lần.

Ngay từ lúc vừa đến đây, Dương Khai đã cảm nhận được nơi này có điều khác thường, nhưng suy đi tính lại, hắn vẫn quyết định nói cho Hồ Mị Nhi biết. Thứ nhất, đây là địa bàn của Huyết Chiến Bang, dù hắn có lòng tham cũng không có sức lấy. Thứ hai, cũng là để trả lại ân tình cho Hồ Mị Nhi, hôm nay nàng đã giúp hắn, những điều này Dương Khai đều ghi nhớ trong lòng.

- A? - Nghe Dương Khai nói vậy, Hồ Mị Nhi kinh ngạc vô cùng.

- Ngươi có tin ta không?

- Tin. - Hồ Mị Nhi đáp lời vô cùng dứt khoát, khiến Dương Khai không khỏi có chút cảm động.

- Vậy thì tốt rồi. - Dương Khai mỉm cười. - Tuy ta không biết bên dưới rốt cuộc là thứ gì, nhưng giá trị của nó chắc chắn không thấp. Hơn nữa, ngoài nó ra dường như còn có vật khác, cụ thể là gì thì ta không cảm nhận được. Nhưng ta đoán, bí mật ẩn giấu dưới lòng đất này có thể chính là căn nguyên tạo nên sự kỳ lạ của khu mỏ Huyết Chiến Bang. Hoặc có thể nói, chính vì sự tồn tại của chúng mà nơi này mới hình thành một khoáng mạch.

Hồ Mị Nhi không khỏi xúc động, nếu lời Dương Khai nói là thật, vậy thì bí mật dưới lòng đất này tuyệt đối là chuyện kinh thiên động địa.

- Ngươi là một cô nương thông minh, nên biết phải làm thế nào. - Dương Khai nghiêm túc nhắc nhở.

- Ta hiểu. - Hồ Mị Nhi gật đầu lia lịa.

- Được rồi, chúng ta đi thôi. - Dương Khai mỉm cười.

- Ừm.

Đi giữa rừng sâu, cả Dương Khai và Hồ Mị Nhi đều không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh ấm áp này.

Hồ Mị Nhi cảm thấy rất vui, vì Dương Khai đã nói cho nàng biết một bí mật quan trọng như vậy, chứng tỏ ấn tượng của hắn về nàng đã thay đổi rất nhiều. Nàng vẫn nhớ, trước đây thái độ của hắn đối với mình luôn lạnh nhạt, thậm chí còn tùy ý quát mắng.

Nhưng lần này thì khác, hắn đã dịu dàng hơn rất nhiều.

- Chúng ta cáo biệt ở đây nhé. - Dương Khai đột nhiên dừng bước.

Hồ Mị Nhi thoáng sững sờ, lúc này mới nhận ra hai người đã đi đến ngã rẽ quen thuộc. Thời gian trôi qua thật nhanh! Nàng có chút ai oán thầm nghĩ.

- Cáo từ. - Dương Khai nói một câu rồi vội vã đi về phía Lăng Tiêu Các.

Đúng là một nam nhân tiêu sái! Hồ Mị Nhi cười khổ không thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!