Tử Mạch vội vàng dẫn Dương Khai và Thủy Linh ra khỏi khu rừng rậm, chạy băng băng về hướng Phế Thổ, dường như sợ sư phụ của mình lại đổi ý.
Nửa ngày sau, tốc độ của nàng mới chậm lại, khẽ thở dốc, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Dương Khai và Thủy Linh nói:
- Hai người các ngươi... haizz…
- Sư phụ của ngươi quả là một người thú vị.
Dương Khai cười ha hả.
- Sư phụ không phải là người không biết phải trái. Người rất cảm kích các ngươi đã ra tay diệt sát những kẻ kia, cho nên mới để các ngươi đi.
- Cảm kích?
Dương Khai lắc đầu.
- Ta lại không nhìn ra, lão thả cho bọn ta đi cũng là có tính toán riêng.
- Tính toán gì?
Tử Mạch kinh ngạc.
Dương Khai khẽ cười, giơ tay vạch một đường trên mu bàn tay. Nơi đó bỗng xuất hiện một vết thương, máu tươi tươm ra, Dương Khai nhanh tay lẹ mắt, từ vết thương nặn ra một vật nhỏ xíu.
- Mịch Tung Trùng?
Tử Mạch biến sắc, sững sờ nhìn Dương Khai, đột nhiên phản ứng lại:
- Là sư phụ gieo vào người ngươi?
- Ngươi nói xem?
Dương Khai hỏi lại, vẻ mặt trêu tức.
Tử Mạch bỗng cảm thấy xấu hổ. Có thể xuất quỷ nhập thần gieo Mịch Tung Trùng lên người Dương Khai, cũng chỉ có sư phụ mới làm được. Hơn nữa, cấp bậc của con trùng này không thấp, vừa nhìn đã biết là do sư phụ bồi dưỡng.
- Đừng để ý, sư phụ ngươi làm vậy, một là không muốn giết bọn ta. Dù sao bọn ta cũng đã trút giận thay cho Ngự Trùng nhất mạch các ngươi, hơn nữa ta còn có ân cứu mạng với ngươi. Hai là cũng muốn giữ lại chút manh mối để xoa dịu cơn giận của Điện chủ Sâm La Điện.
Dương Khai phân tích, dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng sư phụ Tử Mạch, vừa nói vừa thả Mịch Tung Trùng vào lại nội thể.
- Ngươi…
Tử Mạch ngây người nhìn.
- Sao ngươi lại thả nó vào?
- Nếu ta giết nó, sư phụ ngươi làm sao ăn nói với Điện chủ Sâm La Điện?
Dương Khai cười cười:
- Nếu ta đoán không lầm, con trùng này có thể định vị được vị trí của ta đúng không?
- Ừm, Mịch Tung Trùng là thư hùng song sinh, gieo lên người ngươi là thư trùng, nhờ vào hùng trùng có thể tìm thấy ngươi.
Tử Mạch khẽ gật đầu.
- Vậy hùng trùng bây giờ hẳn đang trong tay Điện chủ Sâm La Điện.
Chỉ vài ba câu, Dương Khai đã làm rõ cục diện trước mắt, Tử Mạch tỏ ra vô cùng bội phục.
- Ngươi không sợ sao?
Tử Mạch nhìn Dương Khai.
Dương Khai lắc đầu:
- Lão dám tới, ta sẽ để lão có đi mà không có về.
- Thật là càn rỡ.
- Không nói chuyện này nữa. Sâm La Điện các ngươi rốt cuộc là thế nào?
Cuối cùng Dương Khai cũng không nhịn được mà hỏi.
Trước kia giả ngốc không hỏi là vì không muốn bị cuốn vào phiền phức. Bây giờ đã bị cuốn vào rồi, đương nhiên phải tìm hiểu một chút.
Tử Mạch khẽ thở dài nói:
- Sâm La Điện là thế lực siêu cấp duy nhất của Thiên Lang, nhưng trong Điện lại có ngũ đại chi mạch. Ngự Trùng nhất mạch của bọn ta là một trong số đó, cũng là chi mạch nhỏ yếu nhất. Cứ mười năm, ngũ đại chi mạch sẽ chọn ra một người tranh giành vị trí Điện chủ. Điện chủ lần này lại là phụ thân của tên Hình Bảo lúc nãy, Hình Tông. Lão cũng là một nhân vật ghê gớm, nhưng quá ham mê quyền lực, thấy nhiệm kỳ sắp mãn liền dùng một vài thủ đoạn, lôi kéo sự ủng hộ của bốn chi mạch khác. Sư phụ của ta không muốn thỏa hiệp, muốn làm theo quy củ của tổ tông, nhưng lại bị Hình Tông chèn ép xa lánh. Từ một năm trước, Ngự Trùng nhất mạch của bọn ta đã bị đuổi ra khỏi Sâm La Điện, vào khu rừng kia sinh sống.
Dương Khai khẽ gật đầu, hiểu được phần nào thế cục của Sâm La Điện.
Ngự Trùng nhất mạch chỉ có khoảng trăm người. Tuy có cao thủ Siêu Phàm Cảnh tọa trấn, nhưng đối mặt với sự chèn ép của Điện chủ Sâm La Điện, e là cũng không thể sống yên ổn, đành phải rời khỏi tông môn.
- Dù bọn ta tạm thời rời khỏi Sâm La Điện, rời khỏi vòng xoáy thị phi nhưng vẫn không được yên ổn. Tên Hình Bảo đó cứ dăm ba ngày lại dẫn người đến gây phiền phức, gây áp lực buộc bọn ta thỏa hiệp, muốn bọn ta quy thuận phụ thân y, nhưng sư phụ vẫn một mực không chịu.
- Chẳng trách lúc ta mới đến, ngươi lại nói những lời như vậy.
Dương Khai hiểu ra.
Tử Mạch mỉm cười:
- Ta không biết là ngươi tới. Ta còn tưởng bao nhiêu năm không gặp, ngươi đã chết ở đâu đó rồi.
Dừng một chút lại thở dài:
- Tình hình là như vậy đó.
Dương Khai im lặng, không có biểu hiện gì khác. Nếu Tử Mạch là võ giả Đại Hán, hắn còn có thể mời nàng về Trung Đô. Nhưng nàng là người của Thiên Lang, Dương Khai không tiện nói ra lời này. Dù Tử Mạch đồng ý đến Trung Đô, sư phụ của nàng cũng sẽ không đi.
Từ thái độ không chịu thỏa hiệp với Hình Tông có thể thấy, lão nhân đó là một người khá bảo thủ. Người như vậy, thường sẽ không muốn rời xa quê hương, rời bỏ nơi đã nuôi dưỡng mình.
Chuyện tông môn của người khác, Dương Khai không muốn nhúng tay vào. Nhưng nếu người ta chọc đến mình, Dương Khai cũng sẽ không nương tay.
Cùng lúc đó, trong khu rừng cách Sâm La Điện ba mươi dặm.
Một đại hán khoảng bốn năm mươi tuổi, vẻ mặt uy nghiêm bỗng nhiên bay đến.
Ánh mắt run rẩy nhìn đám thịt nát và vũng máu bên dưới, khí tức của đại hán trở nên dồn dập, chân nguyên điên cuồng hung hãn bộc phát, gầm lên giận dữ:
- Lưu Vân, cút ra đây cho ta!
- Điện chủ, Lưu Vân đã chờ từ lâu.
Sư phụ Tử Mạch quỷ dị hiện thân, thản nhiên chào hỏi.
- Hình Bảo chết dưới tay ai?
Hình Tông quát lên giận dữ, khí tức toàn thân chìm nổi bất định, rõ ràng là đang trên bờ vực bùng nổ. Vẻ mặt bất thiện nhìn Lưu Vân, tỏ vẻ như chỉ cần một lời không hợp ý là sẽ lập tức hạ sát thủ.
- Hai võ giả của Đại Hán.
- Võ giả của Đại Hán?
Hình Tông nổi giận.
- Sao võ giả Đại Hán lại xuất hiện ở đây? Không phải ngươi cấu kết với người ngoài gây bất lợi cho con ta chứ?
- Điện chủ nói đùa rồi, nếu ta muốn động thủ, Hình Bảo đã chết không biết bao nhiêu lần. Chỉ là nể mặt Điện chủ, lão phu mới luôn nhẫn nhịn sự láo xược của y.
Lưu Vân hừ lạnh, cũng không hề sợ hãi Hình Tông.
Cơn giận của Hình Tông dịu đi một chút, nhưng vẫn không chịu bỏ qua, quát:
- Rốt cuộc là thế nào?
Lưu Vân kể tóm tắt lại chuyện xảy ra, sau đó nói:
- Lão phu cũng không ngờ hai người đó nói giết là giết, muốn ngăn cản cũng không kịp.
- Vậy hai tên đó bây giờ ở đâu?
Hình Tông truy vấn.
- Không phải đã bị ngươi bắt lại, đợi ta đến xử lý sao?
Lưu Vân chậm rãi lắc đầu:
- Chúng chạy thoát rồi.
Hình Tông nheo mắt, khí tức một lần nữa trở nên nguy hiểm:
- Có ngươi ở đây mà chúng có thể chạy thoát? Chẳng lẽ không phải ngươi cố tình thả chúng đi?
- Cũng có thể nói như vậy, dù sao cũng không thù không oán với ta, ta không nhất thiết phải động thủ với chúng.
Lưu Vân ung dung nói.
Cơn giận của Hình Tông cuối cùng cũng bùng phát, khí thế kinh người áp tới, lạnh lùng nói:
- Chuyện hôm nay, nếu ngươi không cho ta một lời giải thích, ta sẽ diệt Ngự Trùng nhất mạch của ngươi!
Lưu Vân cười lạnh:
- Lão phu chỉ nghĩ, mối thù giết con lớn như vậy, nên để Điện chủ đích thân giải quyết mới đúng, cho nên lão phu mới không vượt quá chức phận.
Nói xong, lão lấy ra một con trùng nhỏ, nói:
- Điện chủ hẳn là nhận ra con trùng này chứ?
- Mịch Tung Trùng?
Hình Tông sáng mắt.
- Đúng vậy.
Lưu Vân khẽ gật đầu.
- Chính là Mịch Tung Trùng. Trên tay lão phu là hùng trùng, còn thư trùng đã được gieo lên người kẻ đã giết Hình Bảo. Dựa vào con hùng trùng này, Điện chủ hẳn có thể dễ dàng tìm được tung tích của bọn chúng.
- Mau đưa cho ta!
Hình Tông vội giơ tay.
Lưu Vân chậm rãi lắc đầu:
- Muốn hùng trùng cũng không phải không được, nhưng lão phu có điều kiện.
- Ngươi dám ra điều kiện với ta?
Hình Tông giận quá hóa cười.
- Ngươi cho rằng không có Mịch Tung Trùng, ta không tìm được người sao? Nực cười, chỉ cần hắn còn ở Thiên Lang, không tới một ngày ta có thể tìm được hắn.
- Nếu Điện chủ biết chúng đến nơi nào, ngài sẽ không nghĩ như vậy đâu.
Lưu Vân cũng cười lạnh không thôi.
Hình Tông chau mày, trầm giọng nói:
- Bọn chúng đi đâu?
- Phế Thổ!
Hình Tông sững sờ, hít sâu một hơi, nói:
- Ngươi có điều kiện gì, nói nghe xem!
Phế Thổ, dù là Hình Tông cũng không dám bảo đảm mình có thể tìm thấy hai người ở trong đó. Năng lượng nơi ấy quá hỗn loạn, cũng quá hung hiểm, không có mục tiêu rõ ràng sẽ rất dễ lạc đường, cả đời không ra được.
- Ngự Trùng nhất mạch trở về Sâm La Điện, mười năm thay Điện chủ một lần, làm theo quy củ của tổ tông. Nếu Điện chủ không đồng ý, bây giờ lão phu sẽ hủy con hùng trùng này!
- Ngươi dám!
Hình Tông nổi trận lôi đình, gầm lên một tiếng.
Lưu Vân cười lạnh, chân nguyên trên tay phun ra nuốt vào bất định, không nóng không vội, tỏ vẻ đã nắm chắc phần thắng.
Một lúc lâu sau, Hình Tông mới gật đầu:
- Ta đồng ý với ngươi, chỉ cần ta có thể báo được thù giết con, tất cả đều tùy ngươi.
- Hy vọng Điện chủ sẽ không nuốt lời!
Lưu Vân chau mày, dù không tin tưởng Hình Tông lắm nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác, bèn tiện tay ném hùng trùng qua.
Hình Tông nhận lấy, hừ lạnh một tiếng rồi bay về phía Phế Thổ.
...
Hai ngày sau, bên ngoài Phế Thổ, nhóm ba người của Dương Khai dừng lại.
Nhìn thấy cảnh tượng tiêu điều, không chút sức sống phía trước, dường như cả đại địa đều không thể tồn tại, Dương Khai và Thủy Linh đều cảm thấy có chút kỳ lạ.
Vùng đất trước mặt toát ra khí tức quá mức cổ quái, chẳng trách lại trở thành cấm địa của Thiên Lang.
- Chính là nơi này.
Khuôn mặt Tử Mạch có chút sợ hãi, không muốn vào trong.
- Cảm ơn.
Dương Khai thản nhiên gật đầu. Hai ngày đi đường, Tử Mạch cũng đã nói cho Dương Khai không ít chuyện liên quan đến Phế Thổ, để hắn có chút chuẩn bị.
- Các ngươi thực sự muốn vào trong đó?
Tử Mạch chần chừ nhìn Dương Khai, không biết rốt cuộc hắn muốn vào đó làm gì.
- Đương nhiên muốn vào.
- Vậy ta đợi các ngươi ra.
Tử Mạch thở dài một tiếng, không khuyên can nữa.
- Không cần đâu.
Dương Khai lắc đầu.
- Lần này đi, e là sau này sẽ không gặp lại. Bọn ta cũng sẽ không quay lại, ngươi tự về Sâm La Điện đi.
Tử Mạch kinh ngạc.
- Quay về nói với sư phụ ngươi, lần sau nếu còn dám tính kế ta, dù lão là sư phụ ngươi, ta cũng sẽ giết lão!
Dương Khai nhếch miệng, tà khí đầy mặt, cười rồi dẫn Thủy Linh bước vào trong Phế Thổ.
Tử Mạch thất thần, mãi một lúc sau mới hét lên:
- Dương Khai, cẩn thận, tuyệt đối đừng chết!
Dương Khai không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay.
Rất nhanh, thân ảnh của hắn và Thủy Linh liền biến mất trong tầm mắt của Tử Mạch.
Bất giác, Tử Mạch sinh ra một cảm giác buồn bã mất mát.
Thực ra giao tình giữa nàng và Dương Khai cũng không sâu đậm gì. Sống cùng nhau một thời gian trong dị địa đó, từng biểu hiện của Dương Khai đều khiến nàng kinh ngạc. Lần này gặp lại, Dương Khai lại mang đến cho nàng rung động rất lớn.
Không ngờ tên khốn kiếp này lại có tu vi Thần Du Cảnh lục tầng.
Có lẽ là chưa bao giờ gặp một nam nhân nào xuất sắc như vậy. Dương Khai rời đi khiến nàng cảm thấy có chút tiếc nuối.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀