Cách Dương Khai và Thủy Linh khoảng một trăm trượng, hơn hai mươi vị Thần Du Cảnh cùng Hình Tông đứng sững lại, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía trước, sâu trong đáy mắt lộ rõ vẻ kiêng dè.
- Hình Điện chủ, đó là tuyệt địa tử vong của Phế Thổ, chúng ta thật sự phải vào sao?
Người đàn ông ban nãy có phần hoảng sợ hỏi.
Cái gọi là tuyệt địa tử vong, chính là nơi mà bất cứ ai một khi đặt chân đến gần, đều không thể sống sót trở ra.
Dù là Siêu Phàm Cảnh cũng không ngoại lệ!
Năm đó, một vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Thiên Lang vì muốn tìm kiếm ảo diệu trong Phế Thổ mà đã ngã xuống nơi này. Tin tức truyền ra, cả Thiên Lang chấn động. Kể từ đó, vùng đất trong phạm vi trăm trượng này được gọi là tuyệt địa tử vong.
Phàm là người đến Phế Thổ tìm kiếm cơ duyên đều sẽ tránh xa khu vực này.
Bọn chúng không ngờ hai võ giả Đại Hán mà mình truy đuổi lại chạy đến đây, lập tức rơi vào thế khó xử.
Hình Tông cũng có chút do dự, vết xe đổ của người đi trước khiến lão không thể không cẩn trọng.
Một lúc sau, thần sắc lão đột nhiên trở nên kiên định:
- Sợ cái gì chứ? Nếu chúng bình an vô sự thì lời đồn đại kia cũng không đúng. Nếu các vị không có gan thì cứ đứng ngoài xem, hai tên võ giả Đại Hán nhãi nhép này, ta chỉ cần phất tay là có thể giải quyết!
Sở dĩ dọc đường dẫn theo hơn hai mươi người đến đây là vì Hình Tông cũng sợ có điều bất trắc. Tuy lão là Siêu Phàm Cảnh, đối phó với hai võ giả Đại Hán không phải là chuyện khó khăn, nhưng ở Phế Thổ, mọi thứ đều không thể lường trước, đông người vẫn dễ hành sự hơn.
Nói xong, lão liền sải bước tiến vào, vẻ mặt tràn ngập phẫn nộ và thù hận.
Hơn hai mươi người kia chần chừ một lúc rồi cũng vội vàng nối gót theo sau.
Khoảng cách trăm trượng nhanh chóng được rút ngắn.
Khi Hình Tông chỉ còn cách Dương Khai năm trượng, nhìn rõ diện mạo của hắn và Thủy Linh, thần sắc không khỏi sững sờ.
Lão gần như không thể ngờ hai võ giả Đại Hán mà mình truy đuổi lại trẻ tuổi đến vậy.
- Điện chủ Sâm La Điện?
Dương Khai nghiêng đầu, với vẻ mặt chẳng biết trời cao đất dày, tùy ý hỏi một câu.
Hình Tông hừ lạnh, cơ mặt co giật, đôi mắt đỏ ngầu:
- Có thể nhận ra thân phận của ta, ngươi hẳn là hung thủ đã sát hại con trai ta?
Dương Khai cười lắc đầu:
- Không phải ta, là nàng ấy giết.
Vừa nói, hắn vừa giơ tay chỉ về phía Thủy Linh. Thủy Linh ưỡn ngực, ra vẻ dám làm dám chịu, không chút sợ hãi, nhưng vẫn núp sau lưng Dương Khai như cáo mượn oai hùm.
Nàng không hiểu vì sao khi đối mặt với một vị Siêu Phàm Cảnh, Dương Khai lại không hề tỏ ra sợ hãi. Nhưng chính vẻ điềm tĩnh này lại khiến Thủy Linh ý thức được rằng hắn hẳn phải có chỗ dựa vững chắc.
Hình Tông nheo mắt lại, ánh mắt sắc lẹm như dao găm thẳng vào người Thủy Linh, thần sắc độc ác, dữ tợn:
- Bất kể là ai trong các ngươi động thủ, hôm nay đều phải trả giá!
Dương Khai ung dung nhìn lão, cười hi hi:
- Không biết Điện chủ muốn bọn ta trả giá như thế nào?
- Giết người đền mạng! Chỉ có tiên huyết và linh hồn của các ngươi mới có thể an ủi được vong linh của con trai ta trên trời!
- Chuyện này không thể thương lượng được sao?
Dương Khai chau mày.
- Nói thật, tuy ta thấy con trai ngươi không thuận mắt, nhưng cũng không có ý định giết y. Nhưng nữ đồng hành của ta tính tình nóng nảy, con trai ngươi lại buông lời trêu ghẹo nàng, bị nàng một chiêu diệt sát, cũng coi như là gieo gió gặt bão.
- Khốn kiếp!
Hình Tông gầm lên giận dữ, cắt ngang lời giải thích của Dương Khai.
- Chỉ vì trêu ghẹo ả ta mà các ngươi dám giết con trai ta?
- Nếu ta không giết y, e rằng chuyện không chỉ đơn giản là trêu ghẹo đâu. Đức hạnh của con trai ngươi thế nào, hẳn là ngươi biết rõ nhất.
Thủy Linh tức giận đáp lại.
Hình Tông hít sâu một hơi, đánh giá Thủy Linh. Dù khuôn mặt lấm lem bụi đất, vẫn có thể nhìn ra vài phần thanh tú diễm lệ, lão lập tức hiểu ra, Hình Bảo trêu ghẹo ả ta cũng không phải là không có nguyên do.
- Nói như vậy là con trai ta sai trước?
- Đúng vậy.
Thủy Linh gật đầu.
- Được, vậy thì ta cho các ngươi một cơ hội, tự chọn cho mình một cách chết đi!
Đám cường giả sau lưng Hình Tông lập tức phá lên cười ha hả, ánh mắt trêu tức nhìn Dương Khai và Thủy Linh, trong lòng không ngừng lắc đầu. Bọn chúng thầm nghĩ hai võ giả Đại Hán này thật có mắt không tròng, giết ai không giết lại đi giết con trai của Hình Điện chủ, gặp phải vận rủi này cũng đáng đời.
- Vậy thì không còn gì để nói nữa.
Dương Khai khổ não lắc đầu.
- Ta đến Thiên Lang cũng chỉ là đi ngang qua thôi. Thực ra ta không hề muốn gây xung đột với người của Thiên Lang các ngươi, cũng không muốn giết người.
- Ngươi còn muốn giết người?
Hình Tông nghe vậy thì ngây ra nhìn Dương Khai, rồi hừ lạnh một tiếng:
- Ngươi không có cơ hội đó đâu. Sau ngày hôm nay, ngươi đã là một cái xác chết, vĩnh viễn đừng mong có thể giết người được nữa.
Dương Khai nhếch miệng cười, đột nhiên một tấm cốt thuẫn cực lớn xuất hiện trước mặt hắn. Cốt thuẫn đó to bằng cả một căn nhà, tạo hình quái đản, xung quanh là những chiếc gai nhọn hoắt, cái miệng thú há to tỏa ra dao động năng lượng kinh thiên động địa.
- Lên đường bình an!
Dương Khai đứng sau cốt thuẫn, vẫy tay với đám người Thiên Lang.
Hình Tông và hơn hai mươi vị Thần Du Cảnh lập tức cảm thấy một nỗi sợ hãi và bất an tột cùng dâng lên trong lòng.
Ý nghĩ vừa lóe lên, miệng thú trên cốt thuẫn liền phun ra một luồng uy năng hủy thiên diệt địa.
Một cột sáng năng lượng mà mắt thường cũng có thể thấy rõ từ miệng thú bắn ra, trong đó ẩn chứa hư không chi lực khổng lồ, lao thẳng đi ngàn trượng, san phẳng cả một vùng Phế Thổ.
Trong phạm vi ngàn trượng, tất cả mọi thứ đều hóa thành tro bụi trong nháy mắt, bị hư không chi lực cắt thành vô số mảnh nhỏ.
Đám cao thủ Thần Du Cảnh của Thiên Lang ngay cả thời gian phản ứng cũng không có đã tan thành mây khói.
Duy chỉ có Hình Tông thực lực cao hơn một bậc, chỉ kịp gắng gượng chống đỡ trong khoảnh khắc, nhưng cũng không thể ngăn nổi luồng xung kích cuồn cuộn kia, cuối cùng chỉ có thể kêu thảm mà chết.
Thủy Linh ngây người tại chỗ.
Tuy nàng biết Dương Khai có chỗ dựa nên mới điềm tĩnh như vậy, nhưng lại không ngờ chỗ dựa của hắn lại hung tàn đến thế.
Nàng vẫn chưa kịp hoàn hồn. Kẻ địch đã chết sạch, trong đó còn có cả một cao thủ Siêu Phàm Cảnh.
Thủy Linh chưa bao giờ nghĩ rằng, cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng có lúc lại dễ dàng bị tiêu diệt đến vậy.
Từng luồng năng lượng thần thức được Dương Khai dẫn dắt, lặng lẽ chui vào thức hải của hắn.
Tấm cốt thuẫn cực lớn trên tay sau khi bộc phát cũng nhanh chóng thu nhỏ lại như ban đầu.
Rắc rắc rắc…
Trên cốt thuẫn nhanh chóng xuất hiện vô số vết nứt. Dương Khai nhíu mày, vội vàng thu nó lại.
Lần trước dưới lòng đất Trung Đô, hắn đã dùng cốt thuẫn chống lại năng lượng trong Hư Không Thông Đạo khiến nó bị hao tổn. Lần này lại bộc phát như vậy, mức độ hư hại của cốt thuẫn càng thêm nghiêm trọng.
Nếu không tìm một Luyện Khí Sư tài ba tu bổ lại, e rằng nó không thể sử dụng được nữa.
Năng lượng hỗn loạn xung quanh đột nhiên có chút biến hóa vi diệu, dường như một kích vừa rồi đã gây ra sự thay đổi nào đó. Từng cảm giác bất an đến kinh tâm động phách truyền đến, Dương Khai và Thủy Linh quay đầu nhìn lại, sắc mặt đại biến.
Chỉ thấy ở nơi bóng tối âm u đó, năng lượng bị áp chế đang có dấu hiệu sắp bùng nổ.
- Theo sát ta!
Dương Khai không dám chần chừ, vội vàng nhún mình lao về phía đó. Thủy Linh cũng vội vàng đuổi theo.
Khi lao vào vùng bóng tối âm u, Dương Khai không ngừng vận chuyển chân nguyên, để chân nguyên theo một phương thức và tiết tấu đặc thù khuếch tán ra bốn phía.
Đây là cách mà Mộng Vô Nhai đã truyền cho Dương Khai vào thời khắc cuối cùng. Chỉ có thủ đoạn này mới có thể phá giải được lớp phòng ngự cuối cùng này để đến được vị trí của Hư Không Thông Đạo.
Nếu không biết phương pháp mà tùy tiện xông vào, chỉ có thể bị ý cảnh và ảo diệu ẩn chứa trong từng chiêu thức kia kích sát.
Quả nhiên có hiệu quả, năng lượng hỗn loạn kia tuy tàn phá bừa bãi, nhưng dưới thủ pháp của Dương Khai, những nơi hắn đi qua đều trở nên yên ắng, không hề có chút nguy hiểm nào.
Vượt qua biển lửa, xuyên qua tầng băng, lướt qua lưới điện, trải qua đủ loại hiểm trở, Dương Khai cuối cùng cũng dẫn Thủy Linh đến được trước bóng tối kia.
Hắn giơ tay đẩy về phía trước, chân nguyên cuồn cuộn rót vào.
Bóng tối âm u đột nhiên mở rộng, một cảm giác hư không đến kinh người truyền tới.
- Đường về nhà!
Thủy Linh sáng mắt, kích động tột đỉnh.
- Vào đi!
Dương Khai đưa tay kéo nàng một cái, đẩy nàng vào trong Hư Không Thông Đạo. Một lát sau, chính hắn cũng chui vào.
Xung quanh là một màu đen kịt, hư vô, hỗn độn, dường như thiên địa chưa mở, nhật nguyệt chưa phân.
Cảm giác mất trọng lượng khó chịu truyền đến. Dù điềm tĩnh như Dương Khai cũng cảm thấy có chút luống cuống chân tay.
Một bàn tay nhỏ nhắn trong bóng đêm quờ quạng, nắm chặt lấy tay Dương Khai. Đó là Thủy Linh!
Nàng cũng vô cùng khẩn trương, sợ hãi, vô thức muốn tìm một chút chỗ dựa từ Dương Khai.
Dương Khai khẽ nắm lấy tay nàng, truyền cho nàng một chút an ủi.
Cảm giác xuyên qua Hư Không Thông Đạo lần này không giống lần trước. Lần trước chỉ là di chuyển trong Đại Hán, khoảng cách không quá xa. Nhưng lần này lại là di chuyển giữa hai thế giới khác nhau.
Cứ rơi xuống không ngừng, dường như không có điểm dừng.
Cũng không biết bao lâu sau, Dương Khai đột nhiên cảm thấy mắt sáng lên, bóng tối biến mất, thay vào đó là bầu trời trong xanh và không khí trong lành tràn vào lồng ngực.
Bịch bịch…
Hai người lần lượt rơi xuống đất, toàn thân Dương Khai và Thủy Linh dính đầy bùn đất.
Cả hai vội vàng đứng dậy, quan sát bốn phía.
Dưới chân là đầm lầy nhầy nhụa, xung quanh có vài cây cối, thỉnh thoảng có một vài loại thú hình thù kỳ quái qua lại không ngớt trong đầm lầy.
Không có nguy hiểm gì, nhưng sắc mặt Dương Khai có chút cổ quái.
Bởi vì thiên địa linh khí nơi đây nồng đậm đến cực điểm, thậm chí còn vượt qua cả Trung Đô sau đại biến. Ở đây, hàng tỷ lỗ chân lông trên khắp cơ thể hắn đều mở ra, Chân Dương Quyết tự động vận chuyển, điên cuồng hấp thụ linh khí xung quanh.
- Ha ha!
Thủy Linh sững sờ một lúc rồi bật cười thành tiếng.
- Về rồi, về rồi, cuối cùng ta đã về rồi!
- Nơi đây là Thông Huyền Đại Lục?
Dương Khai nhìn nàng hỏi.
Thủy Linh hưng phấn gật đầu, bùn đất trên mái tóc rơi lả tả, dáng vẻ lấm lem bẩn thỉu, nhưng dường như nàng chẳng hề để tâm, ngược lại còn xông vào ôm chầm lấy Dương Khai, nức nở:
- Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã đưa ta về.
Lòng Dương Khai dâng trào xúc động, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Thông Huyền Đại Lục, cuối cùng cũng đã tới!
Bầu trời này, hẳn là Tô Nhan và tiểu sư tỷ cũng đang nhìn. Miền đất này, hẳn là họ cũng đã đặt chân lên.
Còn có Mộng chưởng quầy và Địa Ma.
Sống chung dưới một bầu trời, cuối cùng cũng sẽ có ngày tìm được họ!
Dương Khai hít một hơi thật sâu, tâm trạng kích động nhanh chóng bình ổn trở lại.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa