Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 617: CHƯƠNG 617: TA CÓ THỂ GIÚP

Thủy Linh trước đó đã tiết lộ cho Dương Khai không ít thông tin, càng thẳng thắn thừa nhận rằng, nếu phân chia đẳng cấp thế lực ở Đại Hán, Thủy Thần Điện cũng miễn cưỡng được xem là thế lực nhất đẳng vì có cao thủ Nhập Thánh Cảnh trấn thủ.

Sự khiêm tốn của nàng khiến Dương Khai lầm tưởng Thủy Thần Điện cũng chẳng có gì đáng kể.

Nhưng hiện tại, khi thấy thần sắc của những người thuộc Độc Ngao Minh này biến đổi, Dương Khai đột nhiên cảm giác được thế lực xuất thân của Thủy Linh cũng không hề tầm thường.

Chí ít, nữ tử cầm đầu đám người kia vừa nghe được ba chữ Thủy Thần Điện, thần sắc đã lập tức trở nên ngưng trọng, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng dè.

Nàng ta chần chừ nhìn Thủy Linh, rồi cùng mấy người kia lui lại vài bước, xì xào bàn tán.

Không biết bọn họ rốt cuộc đang nói gì, Dương Khai cũng không có ý định nghe lén mà chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Thủy Linh thì thả lỏng vẻ mặt. Trước đó nàng không rõ đây là nơi nào nên không dám tùy tiện để lộ thân phận, nhưng khi nghe bọn họ tự xưng là người của Độc Ngao Minh thì cũng không còn gì phải e dè nữa.

Bởi vì khoảng cách giữa Thủy Thần Điện và Độc Ngao Minh không quá xa, đi lại một chuyến cũng chỉ mất nửa tháng. Hơn nữa, giữa hai bên còn có chút giao dịch qua lại, xem như cũng có chút giao tình.

Mấy người của Độc Ngao Minh vừa nói nhỏ vừa không ngừng đánh giá Dương Khai và Thủy Linh, dường như đang thảo luận về tính chân thật trong lời nói của nàng.

Một lúc sau, nữ tử kia mới nhẹ nhàng thở ra, nói với Thủy Linh:

- Cô nương, ngươi nói mình là người của Thủy Thần Điện, vậy có gì làm bằng chứng không?

- Có chứ.

Thủy Linh mỉm cười, lấy ra một khối ngọc bài xanh biếc ném qua.

Nữ tử tiếp nhận, cảm nhận một chút, sắc mặt càng thêm ngưng trọng, gật đầu nói:

- Khối ngọc bài này quả thực ẩn chứa thủy nguyên lực tinh thuần, hẳn là do cao thủ tinh thông thủy hệ tạo thành. Tuy nhiên, xin lỗi, chúng ta chưa từng gặp qua ngọc bài như vậy nên cũng không thể khẳng định ngươi chính là đệ tử của Thủy Thần Điện.

Vừa nói, nàng ta vừa ném ngọc bài trả lại. Địch ý trên mặt tuy đã thu lại rất nhiều nhưng vẫn còn đôi chút cảnh giác.

Trầm ngâm một lát, nàng ta mở miệng nói:

- Như vậy đi, nếu thuận tiện, hai vị có thể cùng chúng ta đến Độc Ngao Minh ở vài ngày được không? Nếu điều tra rõ cô nương chính là đệ tử Thủy Thần Điện, vậy thì chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra. Còn nếu không phải… thì, các ngươi hiểu đấy.

Lời lẽ của nữ tử vừa cương vừa nhu, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, cho thấy nàng là người có tư duy và năng lực ứng biến.

- Được thôi.

Thủy Linh vui vẻ cười, không hề cự tuyệt.

Dù sao thân phận của nàng cũng không phải là giả, chỉ cần những người của Độc Ngao Minh đi tìm hiểu một phen, nhất định sẽ rõ ràng.

- Dương Khai, ngươi thấy sao?

Thủy Linh trưng cầu ý kiến của Dương Khai, dù sao nàng cũng biết tính hắn là ăn mềm không ăn cứng. Người ta rõ ràng muốn giam lỏng hai người, nếu chẳng may chọc phải tính khí thất thường của Dương Khai, không chừng sẽ lại có một trận huyết chiến.

Dương Khai nhún vai:

- Không sao cả, dù sao ta cũng không biết đi đâu.

Thủy Linh không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nữ tử kia ôn hòa gật đầu:

- Hai vị, mời.

Nói rồi, nàng đi trước dẫn đường, Dương Khai và Thủy Linh theo sau, còn sáu bảy người Thần Du Cảnh kia thì đi sau cùng, tạo thành thế gọng kìm trước sau.

Hành động này cho thấy bọn họ vô cùng cẩn trọng.

Lúc đi trên đầm lầy, nữ tử kia cũng vô tình hay cố ý dò hỏi tin tức từ Thủy Linh. Thủy Linh không có gì phải sợ hãi, tự nhiên cũng không giấu diếm.

Trò chuyện càng nhiều, nữ tử càng cảm thấy Thủy Linh không giống như đang nói dối.

- Đúng rồi, các ngươi nói Xích Huyết Chân Lan kia là thế nào vậy?

Thủy Linh thuận miệng hỏi một câu.

Nữ tử liên tục cười khổ, cũng không kiêng dè mà lập tức kể lại đầu đuôi sự việc.

Sau khi nghe xong, Thủy Linh quay đầu lè lưỡi với Dương Khai.

Dương Khai vẻ mặt vô tội, hắn nào biết mình đã phá hỏng chuyện tốt của người khác vào thời khắc mấu chốt.

- Lần này nó trốn thoát, ít nhất nửa năm nữa cũng không hiện thân, thậm chí có khả năng sẽ rời khỏi vùng đầm lầy này, muốn tìm lại nó khó như lên trời.

Nữ tử thở dài một tiếng.

- Xích Huyết Chân Lan đối với các ngươi rất quan trọng à?

- Đối với chúng ta thì không quá quan trọng, nhưng đối với thiếu chủ của Lang Gia Phúc Địa lại là thứ không thể thiếu. Chúng ta đã hứa nửa tháng sau sẽ đem Xích Huyết Chân Lan giao cho người của Lang Gia Phúc Địa, bây giờ thiên địa linh vật đã mất, cũng không biết phải ăn nói thế nào.

- Thiếu chủ Lang Gia Phúc Địa, Mục Huy? Huynh ấy bị thương sao?

Thủy Linh kinh ngạc.

- Cô nương quen biết Mục thiếu chủ?

- Ừm, có quen.

Thủy Linh gật gật đầu.

Ánh mắt nữ tử lóe lên, bỗng nhiên mỉm cười, thái độ cũng trở nên thân thiện hơn rất nhiều.

- Xem ra cô nương quả nhiên là người của Thủy Thần Điện.

- Đương nhiên rồi, Thủy Thần Điện chúng ta và Lang Gia Phúc Địa cũng rất có giao tình. Nếu là Mục Huy cần, ta có thể giúp các ngươi.

- Hả?

Nữ tử dừng bước, nghi ngờ nhìn nàng.

- Xích Huyết Chân Lan kia đã trốn vào trong vũng bùn đúng không?

- Đúng vậy.

- Đưa ta đến chỗ nó biến mất, ta xem có thể tìm ra nó hay không.

Đám người Độc Ngao Minh kinh ngạc nhìn Thủy Linh. Hồi lâu sau, nữ tử mới cười khổ lắc đầu:

- Cô nương, tấm lòng của ngươi chúng ta xin nhận, nhưng đầm lầy phía trước toàn là bùn nước sâu mấy ngàn trượng, dù là cao thủ tinh thông thủy hệ cũng không thể nào tìm được nó. Ta biết Thủy Thần Điện các ngươi chủ tu công pháp võ kỹ Thủy hệ, nhưng…

- Ta không chỉ tinh thông sức mạnh Thủy hệ.

Thủy Linh tự tin cười.

Nàng vốn là Thủy Linh Chi Thể, một loại thể chất đặc thù, ở nơi có nước, nàng có thể phát huy ra toàn bộ thực lực.

Nữ tử chần chừ một lát rồi bỗng nhiên gật đầu, xoay người đi về một hướng khác:

- Vậy thì theo ta.

Việc đã đến nước này, nàng quyết định để Thủy Linh thử một lần. Không thành công cũng không sao, nếu thành công, nửa tháng sau Độc Ngao Minh sẽ có thể ăn nói với Lang Gia Phúc Địa.

Không bao lâu, một đám người liền đến nơi Xích Huyết Chân Lan bỏ trốn. Trên mảnh đầm lầy kia, Dương Khai cảm nhận được dấu vết của cấm chế và cạm bẫy, lập tức hiểu ra những người này quả thực không nói dối, bọn họ đúng là đang bắt giữ Xích Huyết Chân Lan, nhưng lại thất bại trong gang tấc.

- Chính là chỗ này.

Nữ tử chỉ vào vũng lầy trước mặt nói.

Dương Khai bung thần thức ra dò xét xung quanh, cũng không có phát hiện gì đặc biệt.

- Ta xuống xem một chút.

Thủy Linh nói xong, thân hình nhoáng lên một cái đã lao vào vũng bùn rồi biến mất không thấy tăm hơi.

Nữ tử và đám người Độc Ngao Minh nhìn Dương Khai, cũng không để ý nhiều đến hắn, chỉ lo lắng chờ đợi.

Ước chừng thời gian một nén nhang, vũng lầy trước mặt bỗng nổi lên một chuỗi bọt nước, mọi người tinh thần chấn động, âm thầm mong đợi.

Xoạt…

Thủy Linh từ trong đầm lầy trồi lên, quần áo không hề ẩm ướt nhưng sắc mặt lại trắng bệch, môi tím tái, không ngừng run rẩy, trông qua có thể thấy nàng bị đông cứng không hề nhẹ.

Đám người Độc Ngao Minh vội vàng nhìn nàng.

Thủy Linh lắc lắc đầu.

Vẻ mặt những người đó lập tức tràn đầy thất vọng.

- Ngươi sao vậy?

Dương Khai kinh ngạc kêu lên. Hắn phát hiện Thủy Linh giống như vừa mới đi ra từ một ngọn núi băng vĩnh cửu, lạnh đến không chịu nổi, trên người còn tỏa ra hàn khí mà mắt thường có thể trông thấy.

- Đợi lát nữa nói.

Thủy Linh vội vàng vận chuyển công pháp, xua tan hàn ý trong cơ thể.

Một hồi lâu sau, Thủy Linh mới dần hồi phục, nhẹ nhàng hít vào một hơi rồi đứng dậy nói:

- Tuy không thể bắt nó mang về, nhưng ta đã tìm được nó.

- Tìm được nó?

Đôi mắt đẹp của nữ tử sáng ngời, không khỏi vui mừng khôn xiết.

- Ừ, nhưng chỉ mình ta không thể làm gì được nó.

- Vì sao?

Nữ tử vội hỏi.

- Bởi vì dưới kia có một tầng Băng Diệm Tinh Sa.

- Băng Diệm Tinh Sa?

Đám người Độc Ngao Minh kinh hô, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ tham lam.

- Đó là cái gì?

Dương Khai đoán ý qua lời nói và sắc mặt, lập tức biết Băng Diệm Tinh Sa này hẳn là một bảo bối vô cùng quý giá.

- Tài liệu luyện khí Linh cấp thượng phẩm, nhiệt độ cực thấp, là bảo bối mà rất nhiều cường giả Siêu Phàm Cảnh tha thiết mơ ước, thậm chí cao thủ Nhập Thánh Cảnh lúc luyện chế bí bảo cũng sẽ cần dùng đến.

Thủy Linh giải thích một câu.

Vẻ mặt của mọi người trong Độc Ngao Minh đều trở nên phấn chấn.

- Hóa ra là Băng Diệm Tinh Sa.

Nữ tử kia liên tục gật đầu.

- Tuy rằng ta biết nơi sinh ra thiên địa linh vật nhất định sẽ có bảo bối bầu bạn, nhưng không ngờ lại là thứ này.

- Hẳn là Băng Diệm Tinh Sa đã thúc đẩy Xích Huyết Chân Lan sinh trưởng.

Thủy Linh nghe vậy thì cười.

- Tuy nhiên, tầng băng kia rất dày, ta không có cách nào phá vỡ.

- Ta giúp ngươi.

Một nam tử thân hình tròn trịa trong đám người Độc Ngao Minh bước ra, đi tới trước mặt Thủy Linh, giơ tay lên, một ngọn lửa cực nóng lập tức hiện ra, đắc ý nói:

- Ta tu luyện sức mạnh Hỏa hệ, chính là khắc tinh của băng.

Thủy Linh lắc đầu.

- Ngươi không được, thực lực quá thấp.

- Nhưng ta cũng là Thần Du Cảnh bát tầng.

Nam tử kia có chút không phục.

Thủy Linh vẫn lắc đầu:

- Ta có trợ thủ, không cần đến ngươi. Dương Khai, ngươi theo ta xuống dưới, tầng băng kia e là chỉ ngươi mới có thể phá vỡ.

Nam tử kia liếc nhìn Dương Khai, lập tức có chút vừa xấu hổ vừa tức giận:

- Ta còn không làm được, hắn một gã Thần Du Cảnh thất tầng thì làm được gì?

- Ta nói hắn có thể, hắn sẽ có thể. Các ngươi còn muốn Xích Huyết Chân Lan không? Ta bây giờ không bắt buộc phải giúp các ngươi.

Nam tử kia lập tức im bặt.

Nữ tử cười giảng hòa:

- Cô nương đừng nóng giận, cứ làm theo ý ngươi đi.

Băng Diệm Tinh Sa tuy rằng quý giá, nhưng thứ Độc Ngao Minh cần nhất hiện tại vẫn là Xích Huyết Chân Lan. Nữ tử tự nhiên không muốn làm Thủy Linh không vui.

Thủy Linh gật gật đầu, kéo Dương Khai lặn vào trong đầm lầy.

Đợi sau khi bọn họ biến mất, người đàn ông râu quai nón tên Quý Hoằng trong đám người Độc Ngao Minh kia bỗng nhiên sực tỉnh, vỗ đùi nói:

- Nguy rồi, tiểu thư, hai người này sẽ không nhân cơ hội bỏ trốn đấy chứ?

Nghe vậy, nữ tử không khỏi dung hoa thất sắc, bỗng nhiên cảm thấy chuyện này rất có khả năng.

Người ta không có lý do gì vô duyên vô cớ giúp mình. Đối mặt với một gốc thiên địa linh vật và một món tài liệu Linh cấp thượng phẩm hấp dẫn, nói không chừng bọn họ sẽ lấy cả hai thứ rồi một đi không trở lại.

- Không đến mức đó chứ.

Nữ tử cũng ngẩn người ra.

- Nàng ta vì sao chỉ cần người kia giúp? Đây rõ ràng là mượn cớ để hợp sức, thuận tiện lấy được bảo bối rồi chuồn mất!

Lời này rất có lý, đám người Độc Ngao Minh ai nấy đều căm phẫn, xôn xao oán trách.

Sắc mặt nữ tử ngày càng khó coi, trong lòng muốn đuổi theo xem cho rõ, nhưng cao thủ không tu luyện sức mạnh Thủy hệ mà hành động dưới đầm lầy sâu như vậy là một việc vô cùng nguy hiểm.

Thần thức tỏa ra, cũng không thể dò xét được gì.

Lòng nữ tử lập tức nguội lạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!