Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 619: CHƯƠNG 619: SỰ LÔI KÉO CỦA THỦY LINH

Cho nên Độc Ngạo Minh cũng có uy vọng đối với một số võ giả không có tông môn, không có môn phái. Rất nhiều võ giả đều gia nhập Độc Ngạo Minh để mưu cầu chút lợi ích.

Cũng vì nguyên do này, số lượng đệ tử Độc Ngạo Minh tuy rằng khổng lồ nhưng cao thủ thực sự không nhiều, vì vậy khi so sánh, luôn có phần yếu kém hơn.

Vân Huyên vừa nghe nói Thủy Linh là đệ tử Thủy Thần Điện, biểu lộ sự ngưng trọng, cũng có chút băn khoăn, nàng không dễ gì đắc tội Thủy Thần Điện.

Tuy nhiên hiện tại Xích Huyết Chân Lan đã được bọn họ đoạt được, cũng vì có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, Thủy Linh rốt cuộc có phải đệ tử Thủy Thần Điện hay không cũng chẳng còn quan trọng.

Hai ngày sau, mọi người ra khỏi đầm lầy.

Lại một ngày sau, tòa thành hoang dã thật lớn tọa lạc bên ngoài đã hiện rõ trong tầm mắt Dương Khai, đó chính là Độc Ngạo Thành, cũng chính là tổng bộ Độc Ngạo Minh.

Chuyến đi ba ngày này khiến Dương Khai thực sự cảm nhận được linh khí nồng đậm của Huyền Thông Đại Lục, cũng nghe được từ trong đối thoại của những người này thấy được đây là một vùng đất trù phú, nơi đây có rất nhiều thứ mà trong thế giới trước kia ngay cả mơ cũng không dám mơ tới, cũng có rất nhiều cường giả, cao thủ nổi tiếng xa gần.

Tầm mắt Dương Khai trở nên khoáng đạt hơn, tâm cảnh cũng có chút biến hóa vi diệu.

Cửa Độc Ngạo Thành có một vài người mặc trang phục thị vệ đang kiểm tra người đi lại. Bọn họ chỉ cảnh giác quan sát, không hề có ý ngăn cản.

Dưới sự dẫn dắt của Vân Huyên, một đám người ung dung tiến vào thành.

Không khí huyên náo ập đến, võ giả qua lại nhiều không kể xiết, như cá diếc qua sông, nối tiếp không ngừng.

Vân Huyên cười giải thích:

- Bởi vì Độc Ngạo Minh chúng ta chủ yếu kinh doanh một số tài liệu tu luyện nên ở đây rất náo nhiệt. Rất nhiều người đều muốn tới đây mua tài liệu luyện đan, luyện khí. Trên đại lục này, ngoại trừ Thương Thành – tổng bộ Thương Minh thì chính là Độc Ngạo Thành của chúng ta có hàng hóa lưu thông tấp nập nhất. Tuy nhiên Thương Minh là giao thương ba bên, điểm này chúng ta không so được.

- Giao thương ba bên?

Dương Khai nghi hoặc.

- Đúng vậy, Thương Thành của Thương Minh là một nơi trung lập, việc buôn bán của bọn họ Ma Tộc, Yêu Tộc và Nhân Tộc đều có lui tới. Ngươi không biết sao?

Đôi mắt đẹp của Vân Huyên lóe lên vẻ khó hiểu, nhìn Dương Khai.

- Ta ít khi ra ngoài nên không rõ lắm những chuyện bên ngoài.

Dương Khai thuận miệng đáp, thần thái thong dong.

Vân Huyên ừ một tiếng, không hỏi thêm nữa, tránh làm Dương Khai không vui. Ba ngày ở chung này, nàng cũng đã nhận ra Dương Khai khá trầm mặc, lại tỏ ra hứng thú với những điều mà bọn họ đã quá quen thuộc. Rõ ràng đây là biểu hiện của người ít trải nghiệm.

Nhưng tâm tư hắn lại thâm trầm, lòng dạ không nông cạn, những điều chưa rõ cũng không hỏi nhiều, chỉ dùng ánh mắt quan sát. Điều này khiến Vân Huyên có chút khó hiểu, không biết thiếu niên này rốt cuộc là một lăng đầu tiểu tử mới bước chân vào đời hay là một người từng trải.

Nói ngắn gọn, thời điểm Vân Huyên đối mặt hắn không cảm thấy chút áp lực nào.

- Hai vị nếu tiện, xin mời đến phủ đệ tiểu đội chúng ta nghỉ ngơi một lát. Chúng ta mua một nhà ở trong thành, điều kiện cũng rất tốt.

Vân Huyên mời.

- Đi.

Thủy Linh đồng ý, nàng nhanh chóng muốn tìm chỗ tắm rửa, trong thời gian đi lại vừa rồi mặt mũi nàng đã lấm lem tro bụi rồi.

- Quý Hoằng, ngươi dẫn họ đi.

Vân Huyên lệnh một tiếng.

Người đàn ông râu quai nón kia gật đầu:

- Giao cho ta.

- Hai vị mời đi trước, chúng ta còn muốn tới liên minh một chuyến, bàn giao xong chúng ta sẽ trở về.

Dương Khai gật gật đầu, cùng Thủy Linh đi sau người đàn ông râu quai nón, hướng về một phía trong thành.

Đi không bao lâu liền tới trước một tòa nhà. Quý Hoằng nhiệt tình dẫn hai người đi vào, gọi người hầu chuẩn bị nước tắm, sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho Dương Khai và Thủy Linh, vô cùng nhiệt tình.

Tòa nhà hoàn cảnh coi như cũng ổn, mặc dù ở khu náo nhiệt nhưng lại có kết giới bảo hộ nên không hề nghe thấy tạp âm.

Dương Khai cũng đã đến rồi thì an tọa, không hề cảm thấy khó chịu.

Đến bữa tối, có người hầu đến gọi nói là đã chuẩn bị xong bữa tối.

Dương Khai bước ra cửa, rõ ràng phát hiện Thủy Linh đã khôi phục dung mạo, đang ở bên ngoài đợi mình.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, rồi cùng bước đi.

Bữa tối, một vài người trong đội Vân Huyên cực kỳ hiếu khách, đều tới mời rượu. Thủy Linh tỏ ý không uống, Dương Khai thì không hề từ chối, thưởng thức rượu ngon món lạ của xứ người, tâm tình khoan khoái.

Vân Huyên đem một trăm hai mươi khối tinh thạch trao cho Dương Khai như đã định trước, mỉm cười nói:

- Hãy dùng tiết kiệm, đừng ra ngoài ăn chơi đàng điếm. Độc Ngạo Thành có nhiều thứ hấp dẫn mà ngươi khó lòng kháng cự, nhất là đối với một nhóc con vắt mũi chưa sạch như ngươi, ha ha…

Khi nói chuyện, đôi mắt đẹp duyên dáng, vì uống chút rượu nên giọng điệu cũng có phần phóng khoáng hơn, khuôn mặt ửng hồng, hơi thở mang theo hương vị ngọt ngào, thoạt nhìn cực kỳ quyến rũ.

Đám người râu quai nón vừa thấy bộ dáng Vân Huyên như vậy đều bỏ qua Dương Khai, với ý đồ chuốc say Vân Huyên mà không ai hay biết.

Vân Huyên cũng không cự tuyệt ai, khiến Dương Khai nhìn xem trợn mắt há mồm.

Náo nhiệt hơn nửa đêm, sau khi Dương Khai và Thủy Linh rời đi, những người Độc Ngạo Minh vẫn tiếp tục, nhưng cũng chỉ còn sót lại Quý Hoằng còn chút hơi tàn, những người khác đều bị Vân Huyên hạ gục gọn gàng trên mặt đất.

Trở lại phòng, Dương Khai lấy tinh thạch từ trong không gian Hắc Thư ra, cẩn thận cảm nhận một phen, đôi mắt không khỏi sáng bừng.

Hắn phát hiện trong những khối tinh thạch này chứa đựng năng lượng khổng lồ, có thể bổ sung chân nguyên cho bất kỳ võ giả nào.

Mặc dù lúc trước đã từng hỏi Thủy Linh về sự huyền bí của tinh thạch, nhưng đến khi có được nó trong tay, Dương Khai mới thực sự nhận ra giá trị quý báu của thứ này.

Nếu có thứ này, các võ giả ở thế giới trước kia cũng có thể nhanh chóng nâng cao tu vi. Đáng tiếc, bọn họ không có được điều kiện thuận lợi như vậy.

Tinh thạch ở Huyền Thông Đại Lục là vật phẩm có giá trị cao, có thể dùng để tu luyện, cũng có thể dùng để luyện đan luyện khí, lại cũng dùng làm tiêu chuẩn đo lường giá trị hàng hóa.

Dương Khai thấy kỳ lạ, căn bản không ngờ trên đời lại có loại vật phẩm này.

Từ khi đi vào Huyền Thông Đại Lục, hắn liền như đặt chân lên một mảnh đất mới, mọi thứ đều xa lạ, khiến người ta cảm thấy mới mẻ.

Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa. Dương Khai phóng thần thức ra, sau khi xác nhận thân phận của người gõ cửa, hắn khẽ phất tay, cửa phòng liền mở rộng. Thủy Linh mang theo ánh trăng bước vào.

- Sao vậy?

Dương Khai hỏi.

- Không có gì, không ngủ được tìm ngươi nói chuyện.

Thủy Linh tự mình ngồi vào ghế, rót một chén trà cho bản thân.

- Ta thấy hôm nay ngươi ra ngoài một chuyến là để báo tin bình an về nhà, đúng không?

- Ngươi phát hiện rồi à?

Thủy Linh kinh ngạc nhìn hắn.

Dương Khai khẽ mỉm cười.

- Ừm, đúng vậy, báo tin về nhà. Ở Độc Ngạo Minh này có một cứ điểm của Thủy Thần Điện ta. Ta ghé qua báo một tiếng, dù sao cũng đã mất tích hơn hai năm rồi. Khoảng nửa tháng nữa, bên đó sẽ cử người tới đón ta về.

- Ngươi có thân phận thế nào ở Thủy Thần Điện? Xem ra địa vị không hề thấp.

- Ha ha, cha ta là Điện chủ Thủy Thần Điện.

Dương Khai nhướng mày:

- Hóa ra ngươi là tiểu công chúa của Thủy Thần Điện.

Thủy Linh bĩu môi:

- Tiểu công chúa thì sao chứ? Thời gian ở bên ngươi, chẳng phải vẫn tùy ngươi ức hiếp, muốn nặn thế nào thì nặn đó sao?

Dương Khai cười cười:

- Giờ ngươi không phải muốn trả thù đấy chứ?

- Ta đâu rỗi hơi làm vậy?

Thủy Linh khinh thường bĩu môi, không thèm để ý. Dương Khai đã đưa nàng trở về, nàng còn mang ơn hắn, đâu còn nhớ tới chuyện trả thù.

- Thế nhưng, ta có một thỉnh cầu, hy vọng ngươi có thể lắng nghe một chút.

Thủy Linh thần sắc bỗng trở nên nghiêm túc.

- Ồ?

- Ngươi có thể gia nhập Thủy Thần Điện chúng ta không?

Thủy Linh đi thẳng vào trọng tâm.

Dương Khai thần sắc quái dị, nhíu mày nhìn nàng:

- Vì sao lại muốn ta gia nhập?

- Bởi vì ta thấy rất nhiều kỳ tích trên người ngươi, ta cũng tin vào bản lĩnh của ngươi. Tương lai ở Huyền Thông Đại Lục, ngươi tất nhiên sẽ làm nên chuyện lớn, cho nên ta hy vọng ngươi có thể gia nhập Thủy Thần Điện của chúng ta. Chỉ cần ngươi đồng ý, ta có thể cho ngươi hoàn cảnh tu luyện tốt nhất, giúp ngươi nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Đúng rồi, ngươi đến đây chủ yếu là muốn tìm những người bạn của mình phải không? Có Thủy Thần Điện hỗ trợ, mọi chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

- Điều kiện rất hậu hĩnh à.

Dương Khai khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười đầy ẩn ý.

- Ngươi xứng đáng để ta đưa ra những điều kiện như vậy, hơn nữa ta cũng có khả năng thực hiện chúng.

- Ta tin.

Dương Khai gật gật đầu. Thủy Linh là tiểu công chúa Thủy Thần Điện, quả thực có năng lực như vậy.

- Vậy ngươi có đồng ý không?

Thủy Linh mong đợi.

Dương Khai lắc đầu, nghiêm mặt nói:

- Rất cảm tạ ngươi đã để mắt đến ta như vậy, nhưng ngươi sống ở Trung Đô lâu như vậy, hẳn là cũng hiểu con người ta.

- Ta đương nhiên hiểu. Ta sẽ không hạn chế ngươi điều gì, ngươi chỉ cần gia nhập Thủy Thần Điện là được, tất cả những thứ khác đều thuận theo ý ngươi.

- Gia nhập Thủy Thần Điện, đó chính là hạn chế lớn nhất.

Dương Khai cười cười.

- Quả nhiên là vậy…

Thủy Linh khẽ thở dài. Mặc dù nàng biết đề nghị của mình có đến tám phần không thành hiện thực, nhưng vẫn không nhịn được nói ra, chỉ mong Dương Khai tối qua uống nhiều rượu, đầu óc nóng lên mà đồng ý.

Hiện tại xem ra, hắn còn tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào.

- Thôi được, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Nhưng nếu có một ngày ngươi đồng ý đến Thủy Thần Điện, nhất định phải nói cho ta biết.

Dương Khai không tỏ vẻ gì.

Một đêm bình yên trôi qua. Ngày thứ hai Vân Huyên đã tới, chủ động đề xuất muốn đưa Dương Khai và Thủy Linh đi thưởng lãm phong cảnh Độc Ngạo Thành.

Dương Khai vừa lúc muốn tìm hiểu phong thổ của vùng đất này, nên cũng không cự tuyệt.

Nhìn nàng biểu hiện như không có chuyện gì, Dương Khai lập tức nhận ra tửu lượng hào sảng của nữ tử này.

Theo lời những người trong phủ, tối qua mấy người trong tiểu đội Vân Huyên đều đã gục ngã, chỉ riêng Vân Huyên còn một mình uống thêm vài hũ nữa mới thôi.

Tửu lượng bậc này khiến Dương Khai cũng kinh hãi, không khỏi có chút e dè.

Độc Ngạo Thành không nhỏ, mặc dù diện tích không lớn hơn Trung Đô, nhưng so với thành trì ở thế giới trước kia mà nói, thì đã là quá lớn rồi.

Trên bầu trời thỉnh thoảng lại có một ít kỳ yêu dị thú bay qua. Trên lưng những yêu thú này đều có võ giả. Ngoài việc dùng yêu thú làm tọa kỵ, còn có một vài người dùng bí bảo để bay. Tạo hình không giống nhau, mỗi con đều xinh đẹp huy hoàng, bay lượn khắp nơi.

Vân Huyên nói người dám bay trên không gian Độc Ngạo Thành đều là những người có thân phận địa vị, những tiểu nhân vật như bọn họ cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi dưới mặt đất.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!