Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 622: CHƯƠNG 622: LẦN ĐẦU LUYỆN ĐAN

Mãi lâu sau, hắn mới bắt đầu thử lần thứ hai.

Thất bại vừa rồi đã khiến linh trận trong lò luyện đan cũng bị thiêu rụi, nên lần này buộc phải bắt tay làm từ đầu.

Hắn cẩn thận dùng chân nguyên khắc linh trận cần thiết vào bên trong lò luyện.

Nhưng lần này còn tệ hơn lần trước. Vì một sơ suất mà lúc dùng chân nguyên khắc linh trận, đã bị lệch đi một chút, ngay lúc linh trận vừa thành hình thì bỗng nhiên nổ tung.

Ngay lập tức, những luồng năng lượng hỗn loạn cuồng bạo phóng ra từ trong lò đan, tựa như mãnh thú thoát cương, khó thuần hóa.

Dương Khai đau đầu vô cùng, giờ hắn mới hiểu, nắm được tri thức thuật luyện đan là một chuyện, còn bắt tay luyện chế thật sự lại là một chuyện khác.

Bởi vậy mới thấy, thiên chất của tiểu sư tỷ quả thật đáng ngưỡng mộ, với thể chất Dược Linh Thánh Thể, nàng có thể luyện đan theo ý muốn, bất cứ dược liệu nào vào tay nàng cũng đều ngoan ngoãn dung hợp, biến hóa thành đan dược như ý nàng mong muốn.

Sau ba lần thất bại liên tiếp, linh trận của hắn mới ổn định trong lò đan được.

Vì trong quá trình khắc linh trận, bắt buộc phải tập trung hết sức, không thể lơ là dù chỉ một chút, hơn nữa toàn bộ linh trận cũng phải thông suốt liền mạch, nếu ở giữa có bất cứ sai sót hay khác thường nào, linh trận sẽ lập tức đổ bể.

Việc này cực kỳ hao tổn tinh lực và chân nguyên.

Chỉ có cách hoàn thành một cách chính xác, linh trận mới có thể thành hình và phát huy được tác dụng của nó.

Nói nghe thì dễ, nhưng nếu bắt tay vào việc thật, thì sẽ thấy khó khăn chồng chất, đủ khiến người ta phải nản lòng thoái chí. May mà Dương Khai vốn có ý chí kiên cường, không nhụt chí chỉ vì một hai lần thất bại.

Mỗi một lần thất bại chỉ tăng thêm kinh nghiệm cho thành công của hắn mà thôi.

Sau khi linh trận đã ổn định, Dương Khai lại thả dược liệu vào lò luyện từng thứ một, tay thúc đẩy chân nguyên, nhanh chóng nung chảy số dược liệu đó thành dược dịch, dung hòa vào nhau.

Đủ thứ dược tính đã bốc lên, quyện vào nhau, xung đột dược tính, nảy sinh những biến hóa vi diệu.

Lần này hắn điều tiết đã cẩn thận hơn, thế mà vẫn thất bại.

Khi hắn định loại bỏ tạp chất trong dược dịch để dược dịch tinh khiết hơn, thì bỗng nhiên một tiếng nổ vang bên trong lò luyện, mùi khét lại trào ra lần nữa.

Ngồi bất động như pho tượng trong phòng, Dương Khai im lặng suy nghĩ, từ từ khôi phục tinh thần lực.

Sau một hồi điều tức, tinh thần lực đã trở về trạng thái tốt nhất, hắn lại bắt tay vào việc.

Thất bại, thất bại...

Thất bại liên tiếp nhiều lần, đủ khiến bất kỳ ai phải mệt mỏi, nhưng Dương Khai vẫn bình thản, hết lần này đến lần khác đổ phế liệu từ trong lò ra, rồi lặp lại các thao tác trước đó.

Vì hắn biết, vào mỗi một lần thất bại, hắn lại có thêm chút tiến bộ.

Trăm hay không bằng tay quen, câu này quả không sai! Muốn luyện chế được đan dược, không phải một sớm một chiều là làm được, hiện tại hắn chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Số phế liệu trong phòng mỗi lúc một nhiều, mùi cháy khét lan tỏa khắp nơi, Dương Khai cũng chưa bao giờ lơ là đến một giây.

Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết là đã qua bao lâu rồi.

Số dược liệu mua bằng năm mươi viên tinh thạch đã hao tổn đến tám phần, Dương Khai vẫn chưa thể luyện ra được một viên thành đan.

Nhưng hắn cứ như bị nhập định, thần sắc vẫn cẩn trọng, chăm chú như thế.

Hít một hơi thật sâu, Dương Khai thử lại lần nữa, không biết đã là lần thứ mấy rồi.

Có điều lần này khác với những lần trước, hắn mơ hồ có một cảm giác, đó là cảm giác tự tin, hắn dự cảm rằng lần này chắc chắn sẽ thành công.

Đã thành thạo công việc khắc linh trận, Dương Khai chỉ cần khoảng mười hơi thở là có thể khắc xong một linh trận ổn định trong lò luyện đan.

Từng cây thảo dược được thả vào trong lò và hòa tan, ngưng tụ thành dược dịch dưới tác dụng của chân nguyên. Chân nguyên luồn lách không ngừng giữa dược dịch, tẩy luyện tạp chất cùng những thành phần không cần thiết trong dược dịch.

Toàn bộ quá trình không có một chút sai sót, Dương Khai tựa như một luyện đan sư lão luyện đang dần dần ngưng tụ đan dược.

Rất nhanh, một mùi hương thanh nhã thoảng ra từ trong lò đan.

Dương Khai phấn khởi, càng không dám qua loa sơ suất trong việc điều khiển lượng chân nguyên và hỏa lực luyện đan.

Lại thêm một hồi lâu nữa, khi những dược dịch đó đã cô đọng tới cực hạn, Dương Khai liền thu hồi tất cả chân nguyên lại.

Lúc này, linh trận trong lò luyện cũng co rút dữ dội, tựa như một tấm lưới lớn gom gọn tất cả dược dịch lại, và ngưng tụ thành một viên đan tròn xoe.

Leng keng...

Một âm thanh giòn giã vang lên từ trong lò luyện đan.

Dương Khai mồ hôi đầm đìa, nhưng lại không kìm nén nổi sự vui sướng trong lòng, hắn vội vàng lấy viên đan trong lò ra.

Hương thơm mê người quẩn quanh chóp mũi, một viên đan nhỏ bé lại kết tinh gần như mọi tâm huyết của Dương Khai, nó chỉ lớn bằng đầu ngón tay cái, bên trong cơ hồ ẩn chứa tất cả dược tính của số dược liệu kia.

Cẩn thận cảm nhận qua, Dương Khai phát hiện viên đan đầu tiên do mình luyện ra lại chỉ là Phàm cấp hạ phẩm.

Số nguyên liệu mà hắn dùng tới toàn là Địa cấp, vì ở Thông Huyền Đại Lục, dược liệu Phàm cấp về cơ bản không có ai hái cả, chẳng khác nào hoa dại ven đường, không có chút giá trị.

Địa cấp thì còn chút tác dụng.

Dùng nguyên liệu Địa cấp luyện chế ra đan dược Phàm cấp, thì thành quả thế này chẳng đạt yêu cầu. Nhưng Dương Khai đã hài lòng rồi, vì đây là viên đan đầu tiên do hắn tự tay luyện thành.

Nắm viên đan này trong tay, Dương Khai đăm chiêu suy nghĩ về những cảm thụ trong quá trình luyện chế.

Hắn nghĩ bụng, nếu có thể ngưng luyện dược tính thêm, tạp chất sẽ được tẩy luyện triệt để hơn, hỏa lực được khống chế ổn định hơn nữa, chất lượng đan dược chắc chắn sẽ tốt hơn.

Vả lại, qua lần thành công này, Dương Khai đã nhận thức sâu sắc sự uyên thâm của thuật luyện đan, và cũng đã có được cái nhìn nhất định về những bí ẩn và huyền cơ trong luyện đan.

Muốn trở thành một luyện đan sư chân chính, chỉ nắm giữ tri thức khổng lồ thôi vẫn chưa đủ, mà buộc phải qua nhiều lần rèn giũa và tích lũy kinh nghiệm.

Thành công lần đầu đã giúp hắn tích lũy được không ít kinh nghiệm quý giá.

Sau khi nghỉ ngơi được một lúc, hắn lại tiếp tục kiên trì cố gắng.

Thoắt một cái, đã qua mười ngày.

Số dược liệu Dương Khai mua bằng năm mươi viên tinh thạch đã được dùng hết toàn bộ.

Đúng vào lúc hắn định xuất quan, thì bên ngoài chợt vang lên tiếng bước chân khẽ khàng, qua tiếng bước chân ấy, Dương Khai liền nhận ra người đang đến.

Khẽ mỉm cười, hắn phất tay xua đi kết giới bao trùm gian phòng, chủ động mở cửa ra.

Thủy Linh đứng ngay bên ngoài, sắc mặt có đôi phần phức tạp.

Ngửi thấy mùi bên trong phòng, nàng liền đưa tay lên khẽ phẩy phẩy, nhíu mày bảo:

- Mùi gì vậy?

Dương Khai gãi tai, hơi lúng túng.

Cách đó không xa, Vân Huyên và đám người Quý Hoằng (gã râu quai nón) cũng đã đi đến.

Biết Dương Khai mấy ngày nay đang luyện đan, Quý Hoằng đi đến nháy mắt ra hiệu với Dương Khai:

- Huynh đệ, thành quả thế nào rồi? Có luyện được đan dược thượng hạng gì không, đem ra chia sẻ xem nào?

- Quý Hoằng!

Vân Huyên trừng y một cái.

Trước đó, vừa nhìn Dương Khai là đủ biết hắn chưa bao giờ luyện đan, hắn bỗng nổi hứng mua dược liệu về thử luyện, lại không có ai chỉ dạy, luyện ra đan dược mới là chuyện lạ.

Nếu đan dược mà dễ luyện đến vậy, thì thân phận luyện đan sư đã chẳng tôn quý đến thế.

Từ mùi khét lẹt xộc ra ngoài và số phế liệu chất thành đống kia, Vân Huyên đã đủ hiểu mười ngày qua Dương Khai chật vật tới đâu rồi.

- Hê hê, nói chơi thôi mà.

Quý Hoằng cười hề hề, y cũng không có ác ý.

Vân Huyên nhìn Dương Khai một cái với vẻ áy náy, ngập ngừng một lúc mới nói:

- Nếu ngươi thật sự muốn luyện đan, ta có thể giới thiệu ngươi tới làm học đồ ở Đan hội của Minh, tới đó tìm một vị sư phụ chỉ bảo, tốt hơn so với việc tự mày mò.

- Không cần đâu, ta chỉ nghịch cho vui thôi mà.

Dương Khai lắc đầu cười.

Vân Huyên khẽ gật đầu, không nói gì thêm, chỉ cảm thấy tên thiếu niên này rất thú vị, đúng là hắn rất có hứng với Đan đạo, nhưng lại không muốn để ai dạy, mà thà tự mình mò mẫm trong phòng một mình còn hơn.

Vân Huyên thầm thở dài, nếu cứ thế này thì cả đời này hắn cũng đừng hòng luyện thành đan dược, có điều đây là chuyện của người khác, người ngoài như nàng đâu tiện xen vào.

- Dương Khai, Thủy Thần Điện phái người đến đón ta về rồi.

Thủy Linh nói.

- Ồ? Vậy xin chúc mừng.

Dương Khai cười đáp.

- Ừ, ta đợi ngươi là để cáo biệt với ngươi.

Thủy Linh nói.

Hai ngày trước, người của Thủy Thần Điện đã đặt chân đến Độc Ngạo Thành, có điều lúc đó Dương Khai vẫn đang bế quan luyện đan trong phòng, nên Thủy Linh cũng ngại không thể lập tức rời đi.

Dù gì thì Dương Khai cũng đã đưa nàng về đây.

Sắp đến lúc chia tay, Thủy Linh cũng không hề buồn bã, mà chỉ hân hoan vô cùng, dọc đường đi ra ngoài toàn vừa nói vừa cười với bọn Dương Khai.

Bên ngoài phủ đệ của đội Vân Huyên, có một cỗ xe trang trí xa hoa được kéo bằng mấy con dị thú kỳ tuấn, dưới chân chúng là những luồng gió năng lượng âm thầm cuộn trào.

Dương Khai nhìn vào đó, không khỏi tấm tắc khen ngợi.

- Tiểu thư!

Bên ngoài xe, có một vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh đang chờ, nhìn thấy Thủy Linh đi ra liền gọi một tiếng, thần sắc lạnh lùng.

Thủy Linh khẽ gật đầu, rồi quay sang bảo Dương Khai:

- Dù sao đi nữa, ta vẫn muốn cảm tạ ngươi. Ừm, miếng ngọc bội Thủy Lam này ngươi cầm lấy, khi nào ngươi cần gì thì có thể đến Thủy Thần Điện tìm ta. Ngoài ra, tung tích mấy vị bằng hữu của ngươi, ta cũng sẽ để ý giúp cho. Nếu có tin tức gì, ta sẽ tìm cách thông báo cho ngươi biết.

- Đa tạ.

Dương Khai đưa tay nhận lấy ngọc bội Thủy Lam, chân thành cảm tạ.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh nọ nhìn Dương Khai hơi ngạc nhiên, dường như không hiểu được, một thiếu niên như hắn sao lại được tiểu thư nhà mình coi trọng đến mức tặng cả ngọc bội Thủy Lam như vậy.

Ánh mắt Vân Huyên cũng sáng rực, quan sát Dương Khai một cách ngờ vực.

Tuy Thủy Linh đã ở lại phủ đệ của họ được mười mấy ngày, quan hệ đôi bên cũng khá vui vẻ, nhưng đến tận giờ, Vân Huyên vẫn chưa rõ quan hệ giữa Dương Khai và Thủy Linh rốt cuộc là gì.

- Thế nhé, ta đi đây.

Thủy Linh nhoẻn miệng cười, quay người bước lên xe.

Vị cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia vẻ mặt lạnh lùng, không thèm nhìn bọn Dương Khai lấy một cái, liền đi thẳng tới chỗ của phu xe phóng thích chân nguyên nội thể ra, dưới chân mấy con dị thú kia liền nổi gió, cỗ xe vút bay lên không trung trong một tia sáng và rời đi trong nháy mắt.

- Không hổ danh là tiểu công chúa của Thủy Thần Điện, nghi thức đón tiếp này quả thật vô cùng oai phong.

Đám người Quý Hoằng nhìn đến mê mẩn.

Cỗ xe đó vừa nhìn đã đủ biết là bí bảo chuyên để chở người phi hành, đẳng cấp không thấp, luyện chế cũng cực kỳ khó, chỉ có thế lực như Thủy Thần Điện mới sở hữu được.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!