Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 628: CHƯƠNG 628: MỊ YÊU

Ba tiểu đội ban đầu có hơn hai mươi người, giờ đây số người sống sót chỉ còn chưa tới một nửa. Trong khoảnh khắc sinh tử này, sinh mệnh của các võ giả Thần Du Cảnh dường như trở nên vô cùng yếu ớt.

Sắc mặt mọi người tái nhợt, không kịp thương tiếc cho những người đã ngã xuống, chỉ khao khát thoát khỏi nơi tử địa này.

Dương Khai đi theo phía sau đội ngũ, thần thức không dám tùy tiện phóng ra. Bởi lẽ, kẻ địch đã kích sát Tôn Doanh vẫn chưa hề lộ diện, nhưng cảm giác nhạy bén mách bảo hắn rằng có một đôi mắt đang âm thầm quan sát mọi hành động của họ. Đó gần như là ánh mắt ung dung trêu tức, đang thưởng thức cảnh tượng con mồi chạy trốn, tận hưởng niềm khoái cảm khi thấy con mồi hoảng loạn sợ hãi.

Sắc mặt Dương Khai âm trầm, ý thức được rằng phiền phức lần này e là không hề nhỏ. Không thể phán đoán được thực lực chân chính của địch nhân, cũng không thể nhìn thấy chân thân của đối phương. Hắn chỉ có thể liệu cơm gắp mắm, đi bước nào hay bước đó.

Những người còn sống sót của Độc Ngạo Minh đều hoảng loạn bất an.

Vút...

Một tiếng xé gió bén nhọn truyền đến, tất cả mọi người đều biến sắc, lập tức dừng bước, cảnh giác nhìn bốn phía, toàn thân lực lượng âm thầm ngưng tụ.

Không có gì cả.

Nhưng Quý Hoằng lại kinh hô: - Tiểu thư, Trịnh Ngữ...

Nghe vậy, mọi người đều nhìn về phía võ giả tên Trịnh Ngữ, chỉ thấy thần sắc hắn dại ra, đôi mắt thất thần, đứng chôn chân tại chỗ, sinh cơ ẩn chứa trong cơ thể đang nhanh chóng tiêu tán.

- Trịnh Ngữ! Người có mối quan hệ khá tốt với hắn khẽ gọi một tiếng nhưng không thấy hồi đáp.

Người đó đưa tay khẽ đẩy Trịnh Ngữ, Trịnh Ngữ ngã thẳng cẳng xuống đất, bụi đất văng tung tóe.

- A... Nguyễn Tâm Ngữ kinh hô, tay che miệng, sắc mặt trắng bệch.

- Trịnh Ngữ chết rồi! Quý Hoằng trợn trừng mắt, vẻ mặt không thể tin được.

Vân Huyên dường như cũng chịu một cú sốc cực lớn, mặt tái nhợt, quay đầu nhìn bốn phía, nhưng vẫn không phát hiện ra hành tung của địch nhân.

Chu Lạc bất giác run rẩy.

Võ giả tên Trịnh Ngữ này là đội viên trong tiểu đội của hắn, thực lực đạt tới Thần Du Cảnh lục tầng, nhưng lại bị người ta giết chết vô thanh vô tức ngay trước mắt bao người, toàn thân không hề có một vết thương nào. Biến cố này khiến hắn như rơi vào hầm băng, toàn thân dâng lên một luồng hàn ý thấu xương.

Kẻ địch ẩn nấp kia có thể dùng thủ đoạn này giết chết Trịnh Ngữ, vậy thì cũng có thể đoạt mạng bất kỳ ai trong số họ. Sau khi ý thức được cục diện này, tất cả mọi người đều không biết phải làm sao.

- Tiếp tục đi! Sắc mặt Dương Khai bình tĩnh, trầm giọng quát.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn cảm nhận được một luồng lực lượng thần thức quỷ dị và cường đại công kích tới, chợt lóe lên rồi biến mất. Sự cường đại của lực lượng thần thức đó khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy lo lắng bất an. Chính vì sử dụng thần thức vô ảnh vô hình, kẻ địch ẩn nấp mới có thể giết chết một vị võ giả Thần Du Cảnh mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Thậm chí, nếu kẻ đó muốn, có thể tùy ý lấy mạng của tất cả mọi người. Nhưng nàng ta không làm vậy.

Dương Khai chỉ nghĩ đến một khả năng: tính cách của kẻ này hơi cổ quái, thích thưởng thức thái độ giãy giụa của người khác trong tuyệt cảnh. Địch nhân như vậy cực kỳ khó đối phó! Dương Khai nhất định phải tìm được sơ hở của nàng ta. Dù không thể phản kích, ít nhất cũng phải tìm ra một con đường sống.

Nghe hắn nhắc nhở, Vân Huyên cũng đã lấy lại tinh thần, sắc mặt trấn định hơn một chút, vẫy tay nói: - Đi!

Nhóm mười mấy người tiếp tục nhanh chóng tiến về phía trước, tiếp cận cấm chế mà Tôn Doanh đã bố trí trước đó. Khi tiến vào hầm mỏ, Tôn Doanh đã kích hoạt cấm chế, dùng kết giới bao vây toàn bộ hầm mỏ, phòng ngừa Phệ Kim Thú chạy trốn. Nhưng giờ đây, tầng kết giới này lại trở thành tấm bình phong cản trở họ thoát thân.

Nếu muốn ra ngoài, họ buộc phải phá giải cấm chế của Tôn Doanh.

Vân Huyên, Nguyễn Tâm Ngữ và Chu Lạc vội vàng liên thủ phá giải.

Vừa mới có động tác, một tiếng vang nhỏ lại truyền đến.

Vút...

Lại một võ giả Thần Du Cảnh ngã rạp xuống, chết ngay tức khắc, giống hệt võ giả tên Trịnh Ngữ. Thức hải bị phá hủy, không ai có thể sống sót.

Đám người Vân Huyên run rẩy, không dám có bất kỳ hành động nào, sợ kẻ kia nhắm vào mình. Hoàn cảnh nguy cơ tứ phía khiến họ không tìm thấy một tia an toàn nào để dựa dẫm.

Rất lâu sau, vẫn không có gì khác thường xảy ra.

Đám người Vân Huyên thở hổn hển nhìn nhau, lại một lần nữa động thủ phá giải cấm chế.

Vút...

Người thứ ba ngã xuống.

Nguyễn Tâm Ngữ bỗng nhiên bật khóc, nước mắt như mưa tuôn dài trên khuôn mặt nàng, bờ vai khẽ run, nấc lên nói: - Rốt cuộc là chuyện gì, là ai đang âm thầm hạ độc thủ?

Vân Huyên hít sâu một hơi, dù trên mặt sợ hãi đến cực điểm nhưng vẫn cố gắng trấn định, run giọng hét: - Vị cao nhân nào đang ẩn mình, không ngại hiện thân bái kiến. Chúng ta là đệ tử của Độc Ngạo Minh, chấp hành nhiệm vụ tại đây, nếu có điều gì đắc tội, mong lượng thứ.

- Ha ha ha... Một tràng tiếng cười giòn tan truyền vào tai mỗi người, trong đó ẩn chứa một luồng mị hoặc không thể xem thường. Thanh âm này vang lên, bất luận là ai cũng không khỏi rung động, thân thể trở nên nóng ran.

- Các ngươi dám bắt yêu thú của ta thì phải trả giá. Tiếng cười đó mơ hồ bất định, căn bản không thể xác định phát ra từ đâu, dường như vang lên ngay bên tai, lại như ở khắp mọi nơi.

Sắc mặt Vân Huyên trầm xuống, cười gượng: - Chúng ta không hề biết đám yêu thú đó có chủ nhân, nếu biết...

- Không cần giải thích, bây giờ ta chỉ muốn giết các ngươi cho vui, các ngươi cứ việc giãy giụa đi. Ha ha...

Thanh âm mềm yếu, dịu dàng kia khiến huyết mạch người nghe sôi sục, một cảm giác khác thường dâng lên từ đáy lòng, khiến người ta chỉ tiếc là không thể hóa thành dã thú, tìm chủ nhân của thanh âm mà giày vò một phen, dấy lên bản năng và kích động nguyên thủy nhất trong lòng mỗi nam nhân.

Dương Khai âm thầm vận chuyển Hợp Hoan Công, xua tan sự rạo rực trong lòng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bí ẩn. Hắn phát hiện ra địch nhân này quả nhiên giống như mình đoán, tính cách đúng là cổ quái. Kẻ như vậy rất nguy hiểm, nhưng cũng vô cùng tự đại. Chỉ cần chờ đợi, nàng ta nhất định sẽ để lộ sơ hở.

Điều Dương Khai lo lắng nhất bây giờ là nàng ta sẽ tự mình ra tay. Một khi nàng ta tự mình xuất thủ, hắn không thể nào che giấu lực chiến đấu thực sự của mình. Đến lúc đó, hắn nhất định sẽ bị nàng ta chú ý.

Nghe kẻ đó nói như vậy, thần sắc Vân Huyên cũng trở nên ảm đạm, vội vàng hô hoán mấy câu, nhưng kẻ đó vẫn không đáp lại. Ngược lại, võ giả thứ tư của Độc Ngạo Minh lại bị kích sát ngay trước mắt mọi người.

Sự khủng hoảng cực độ lan tràn, đám người Vân Huyên luống cuống tay chân tiếp tục phá giải cấm chế.

Hết người này đến người khác liên tục ngã xuống. Sát tính của kẻ đó đại khởi, dường như đã không còn thỏa mãn với việc sát hại từng người một, một khi ra tay là đoạt đi hai ba mạng người.

Số lượng đệ tử Độc Ngạo Minh nhanh chóng giảm xuống. Thành viên tiểu đội Vân Huyên cũng liên tiếp ngã xuống. Nhìn thấy những người bạn đồng hành sớm tối cùng mình bao nhiêu năm bỏ mạng, trước khi chết, ngay cả hình dáng của địch nhân cũng không nhìn thấy, nước mắt Vân Huyên không ngừng rơi xuống, đau khổ khôn nguôi.

Quý Hoằng cũng phát điên, hai tay nắm chặt cây đại phủ, nộ quát: - Xú biểu tử cút ra đây cho ta! Úp úp mở mở, chẳng lẽ xấu xí quá sợ người khác nhận ra sao?

Câu này vừa nói ra, thân hình Quý Hoằng liền run lên bần bật, lập tức đứng nguyên tại chỗ. Tuy vẫn uy phong lẫm liệt cầm đại phủ, đứng chắn trước mặt mọi người, vững chãi như tường đồng vách sắt. Nhưng những người còn sống đều cảm nhận rõ ràng sinh mệnh của Quý Hoằng đang tiêu tán.

- Quý Hoằng! Vân Huyên run giọng la lên.

Dương Khai lắc đầu, thần sắc cũng ảm đạm, trong lòng dâng lên sự căm tức. Người đàn ông râu quai nón này nhìn thì có vẻ thật thà, chất phác, hơi mê muội, nhưng kỳ thực hắn cũng không tồi. Ấn tượng của Dương Khai đối với hắn không hề xấu.

Quay đầu nhìn bốn phía, bên Độc Ngạo Minh chỉ còn lại ba người sống sót. Không biết là vô tình hay hữu ý, ba người còn sống đều là đội trưởng của ba tiểu đội. Cộng thêm Dương Khai là bốn người. Bản thân bình an vô sự, điều này khiến Dương Khai cảm thấy may mắn. Nhưng bây giờ chỉ còn lại bốn người, nếu nàng ta còn ra tay nữa, rất có khả năng hắn sẽ là người bị nàng ta nhắm tới.

Trầm ngâm, Dương Khai thoải mái hô lớn: - Cô nương, đã đến lúc xuất hiện rồi phải không? Dù là chết, ngươi cũng phải cho ta nhìn xem, rốt cuộc ai đã giết ta.

- Ngươi điên rồi sao? Chu Lạc nộ quát một tiếng, trừng mắt nhìn Dương Khai, thần thái hung dữ. Kẻ địch ẩn nấp này thủ đoạn tàn nhẫn, tính cách kỳ quái, giết người như ngóe. Bây giờ họ đã thấy cấm chế, chỉ cần phá giải là có thể thoát thân. Không ngờ Dương Khai lại nói ra những lời như vậy vào lúc này. Làm như vậy chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao? Lỡ đâu nàng ta hiện thân thật...

Nghĩ vậy, tròng mắt Chu Lạc run rẩy.

Bởi vì trong hư không phía trước, một đạo thân ảnh mơ hồ quỷ dị xuất hiện, từ từ ngưng thực.

Nhìn thấy đạo thân ảnh này, cảm xúc nổi giận của Chu Lạc đột nhiên bình thản, hai mắt ngập tràn quang mang mơ màng, thần sắc tràn đầy yêu thương.

Không chỉ Chu Lạc, ngay cả Dương Khai cũng sáng mắt, không hiểu sao trong lòng lại sinh ra một cảm xúc kỳ lạ.

Nữ nhân trong không trung kia vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, mái tóc đen nhánh mềm mại dài đến eo, mắt đẹp duyên dáng, môi hồng đỏ mọng, thân hình mảnh dẻ, có vẻ hơi yếu đuối, khiến người ta không khỏi sinh ra tâm tình muốn bảo vệ nàng.

Đặc biệt là đôi mắt hồn nhiên vô tội kia của nàng cũng đủ để bất kỳ nam nhân nào trong thiên hạ phải xiêu lòng. Làn da trắng nõn như sương tuyết, tuy nhìn yếu đuối nhưng thân hình lại nõn nà, vòng mông cao ngạo nghễ, hai gò bồng đảo không to không nhỏ. Trên người nàng mặc một bộ bì giáp tinh xảo, cái bụng phẳng lì và lỗ rốn tinh xảo lộ ra ngoài, hai chân trần, đôi bàn chân nhỏ nhắn tinh mỹ khiến người ta muốn chạm vào.

Hai mắt Chu Lạc bốc hỏa, hơi thở thô trọng, nhìn chằm chằm nữ nhân kia, thần sắc nhanh chóng dịu đi.

Dương Khai rùng mình, âm thầm cảnh giác. Hắn chưa bao giờ gặp một nữ nhân như thế. Phiến Khinh La tuy đủ lẳng lơ nhưng cũng không thể khiến người ta vừa nhìn thấy nàng là tan biến hết địch ý trong lòng.

Nhưng nàng ta thì có thể. Khoảnh khắc nàng ta lộ diện, Dương Khai đột nhiên phát hiện ra địch ý trong lòng mình đều tan biến hết, chỉ còn lại sự kích động muốn bảo vệ nàng. Nữ tử xinh đẹp mềm yếu như vậy, nếu không ai bảo vệ, chỉ sợ sẽ nhanh chóng bị tổn hại.

- Mị Yêu! Vân Huyên la lên thất thanh, sắc mặt đột nhiên trở nên tái nhợt.

Nguyễn Tâm Ngữ dường như cũng đã nhìn ra thân phận thật sự của nữ tử này, thân hình chợt run lên, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác mặc cảm tự ti.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!