Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 641: CHƯƠNG 641: TIỂU HUYỀN GIỚI

Thời gian trôi qua, nhật nguyệt luân phiên, một tháng thoáng chốc đã hết.

Trong căn phòng đá rộng lớn của Dương Khai, Hoàn Nhi đứng cách đó mấy trăm trượng, ánh mắt chán chường nhìn hắn đang vùi đầu vào công cuộc tìm kiếm tri thức trên chiếc bàn dài. Vốn dĩ nơi đó chất chồng mấy trăm cuốn sách, nhưng sau một tháng, Dương Khai đã đọc gần hết. Bên tay trái hắn là những cuốn đã đọc xong, còn bên phải chỉ còn lại số ít chưa xem.

Những tri thức quý giá chứa đựng trong đó đều đã khắc sâu vào tâm trí Dương Khai.

Hoàn Nhi khẽ thở dài, thầm kinh ngạc. Tên nhân loại này từ khi đặt chân đến đây một tháng trước, biểu hiện vô cùng điềm tĩnh. Suốt một tháng qua, hắn không hề bước ra khỏi cửa, ngày đêm say sưa nghiên cứu những cuốn sách cổ.

Đột nhiên, không gian bên cạnh chợt vặn vẹo, một luồng ba động năng lượng bình lặng truyền đến. Hoàn Nhi lập tức rạng rỡ, thái độ trở nên cung kính lạ thường.

Rất nhanh, từ giữa không gian méo mó đó, bóng dáng một mỹ phụ đoan trang dần hiện ra, chính là Lệ Đại Nhân.

– Bái kiến Đại Nhân!

Hoàn Nhi vội vàng khom lưng hành lễ.

– Ừm.

Lệ Đại Nhân khẽ gật đầu, liếc nhìn Dương Khai, mỉm cười hỏi:

– Hắn biểu hiện thế nào?

– Cũng thú vị lắm ạ...

Hoàn Nhi che miệng cười.

– Rất khác với những kẻ từng đến đây.

– Ồ? Nói ta nghe thử nào.

Lệ Đại Nhân hứng thú.

– Hắn dường như luôn mải mê nghiên cứu những cuốn sách mà các Luyện Đan Sư tiền bối để lại, không hề ra ngoài. Bề ngoài không hề sốt ruột, nóng vội, cứ như đang ở chính nhà mình vậy. Hì hì, Đại Nhân, ngài nói xem tên tiểu tử này có phải hơi ngốc không?

Lệ Đại Nhân chăm chú nhìn Dương Khai một lát, rồi chậm rãi lắc đầu. Bà nhíu mày, ánh mắt bỗng sáng rực:

– Hắn không ngốc. Song, trông thế này thì có vẻ hắn muốn theo con đường Luyện Đan Sư, đỡ cho ta phải thuyết giáo. Theo ta qua đó xem thế nào. Nếu biểu hiện của hắn đã khá thế, thì cũng đến lúc cho hắn biết vài chuyện rồi.

– Vâng!

Hoàn Nhi lập tức đáp lời.

Hai nữ nhân, một lớn một nhỏ, sải bước đi về phía Dương Khai, rất nhanh đã tới cạnh hắn.

Dương Khai thản nhiên ngồi trên chiếc ghế duy nhất, tâm trí vẫn đắm chìm trong cuốn sách trước mặt.

Hoàn Nhi khẽ ho một tiếng, gọi lớn:

– Tên ngoại lai!

– Chờ một lát!

Dương Khai không hề ngước mắt lên, đáp lại một câu hờ hững.

Hoàn Nhi sững sờ, lập tức bực mình quát lên:

– Lệ Đại Nhân đến thăm ngươi, ngươi còn không mau bái kiến!

Dương Khai khẽ hít một hơi, liếc nàng một cái rồi lại cúi xuống, tiếp tục chúi đầu vào sách, coi như không nhìn thấy nàng.

Hoàn Nhi không kìm được cơn cáu giận, đang định quở mắng thì Lệ Đại Nhân giơ tay lên, ra hiệu cho nàng đừng nói nữa, chỉ mỉm cười đứng một bên, lặng lẽ chờ đợi.

Hoàn Nhi nghiến răng ken két, trong bụng thầm mắng tên ngoại lai giả vờ giả vịt, nhưng cũng không biết làm gì, đành âm thầm tính toán cách lát nữa làm khó hắn.

Thời gian nhanh chóng trôi qua. Lệ Đại Nhân và Hoàn Nhi đã đứng chờ cạnh Dương Khai được nửa ngày, hắn mới khép cuốn sách cuối cùng lại, hít một hơi thật sâu.

– Đọc xong rồi sao?

Đến lúc này, Lệ Đại Nhân mới nhẹ nhàng hỏi.

Dương Khai thản nhiên gật đầu.

– Cảm thấy thế nào?

– Có chút thu hoạch!

Dương Khai đáp.

Hai mắt Lệ Đại Nhân rực sáng:

– Ngươi quả nhiên có chút tố chất của Luyện Đan Sư.

Không có tố chất Luyện Đan Sư, căn bản không thể hiểu được những cuốn sách này.

Dương Khai nhếch miệng cười:

– Chắc là trước đây, các ngươi cũng đã bắt không ít người sở hữu Thần Thức Chi Hỏa đến nhốt ở đây, bồi dưỡng họ thành Luyện Đan Sư đúng không... Ừm, ta đã hiểu ra chút ít về việc các ngươi muốn ta làm rồi.

Trong một tháng qua, Dương Khai đã xem hết số sách cổ do tiền nhân để lại. Trong đó có rất nhiều kinh nghiệm tâm đắc của các Luyện Đan Sư được sưu tầm, cũng có một vài bản ghi chép của những người có cảnh ngộ giống Dương Khai. Tất cả bọn họ đều bị Quan Nô bắt về đây, và nỗ lực trở thành Luyện Đan Đại Sư dưới sự ủng hộ và bồi dưỡng của chủ nhân nơi này. Đáng tiếc, không một ai đủ yêu cầu, sau cùng đều mất tăm mất tích.

Một tháng cũng đủ để Dương Khai làm rõ ý đồ của họ và hoàn cảnh của mình, khiến hắn bình tĩnh hơn hẳn. Chỉ cần những người này có việc muốn nhờ hắn, thì hắn sẽ không gặp nguy hiểm, ngược lại còn được lợi ích.

– Không sai. Bọn ta đã bắt không ít Võ Giả sở hữu Thần Thức Chi Hỏa, cũng đã tận sức bồi dưỡng họ thành Luyện Đan Sư xuất sắc.

Lệ Đại Nhân thẳng thắn thừa nhận.

– Để làm gì? Các ngươi cần Luyện Đan Sư để giải quyết chuyện gì?

Dương Khai nhíu mày.

– Luyện chế đan dược ư?

Lệ Đại Nhân ngạc nhiên nhìn hắn, mãi một lúc sau mới gật đầu:

– Đúng là để luyện chế một loại đan dược! Có điều, loại đan dược đó không phải Luyện Đan Sư nào cũng có thể luyện được, mà chỉ Luyện Đan Sư sở hữu Thần Thức Chi Hỏa mới có khả năng. Đây cũng là lý do mà ngươi bị bắt đến đây.

– Nói ta nghe thử nào. Vừa hay ta cũng muốn trở thành Luyện Đan Sư, nếu các ngươi có điều kiện thích hợp, thì ta cũng chẳng ngại giúp một tay!

Dương Khai ung dung nhìn bà.

– Nói khoác không biết ngượng!

Hoàn Nhi bĩu môi.

– Võ Giả sở hữu Thần Thức Chi Hỏa tuy vô cùng hiếm có, nhưng bao nhiêu năm qua, Quan Nô Tiền Bối cũng đã bắt mười mấy người về đây, người nào người nấy cũng rất ưu tú. Ngươi dựa vào đâu mà nghĩ mình có thể hoàn thành việc mà họ chưa làm được?

– Đấy là chuyện của ta, các ngươi không cần phải quan tâm. Huống hồ, các ngươi vẫn hy vọng ta sẽ thành công, chẳng phải thế sao?

Dương Khai mỉm cười.

– Đúng vậy. Bọn ta rất mong ngươi sẽ thành công, để giải trừ gông xiềng trói buộc dòng tộc ta nhiều năm qua, cho bọn ta được bước ra thế giới bên ngoài.

Lệ Đại Nhân khẽ gật đầu, đôi mắt rực sáng, thần sắc đầy kỳ vọng.

– Để ta giới thiệu, tổ tiên của bọn ta là Ma Đồ hầu hạ Đại Ma Thần. Không biết là cách đây bao nhiêu năm, vì một vài nguyên nhân, tổ tiên ta bị Đại Ma Thần phong ấn trong Tiểu Huyền Giới này, cả đời không thể nào thoát khỏi đây.

– Đại Ma Thần, Tiểu Huyền Giới?

Dương Khai nheo mắt lại.

– Đại Ma Thần là nhân vật chí cao vô thượng của Ma Tộc, là chủ nhân của tổ tiên bọn ta!

Lệ Đại Nhân giải thích với vẻ mặt vô cùng cung kính.

– Còn về Tiểu Huyền Giới, thì đó chính là khoảng không gian mà bọn ta đang cư trú. Tương truyền, khi các cao thủ siêu cường chiến đấu, thường hay khiến không gian bị xé toạc, và những không gian khép kín sinh ra từ đó gọi là Tiểu Huyền Giới. Chắc là ngươi cũng từng nghe nói về cái này rồi?

– Nghe rồi, chỉ là không biết nó được gọi là Tiểu Huyền Giới thôi.

Dương Khai gật đầu.

Nói vậy thì Truyền Thừa Động Thiên và khu kỳ địa ở U Minh Sơn cũng là Tiểu Huyền Giới.

Chợt nhận ra điểm bất thường, Dương Khai bật cười quái dị:

– Nếu Đại Ma Thần là chủ nhân của tổ tiên các ngươi, thế thì tại sao lại phong ấn tổ tiên các ngươi ở đây?

Lệ Đại Nhân lắc đầu cười khổ sở:

– Trong sách cổ tuy có ghi chép vài ba câu, nhưng lại không toàn diện. Chuyện đã qua quá lâu rồi, nguyên nhân đã không thể tìm hiểu được nữa. Nguyện vọng lớn nhất của bọn ta hiện tại chính là thoát khỏi vùng Tiểu Huyền Giới này. Có điều do vấn đề thể chất, nên không thể sống ở bên ngoài được. Bởi vậy mới cần đến một loại đan dược giải trừ những thiếu sót trong cơ thể bọn ta. Và loại đan dược này chính là thứ mà ngươi cần phải luyện chế.

– Ta hiểu rồi.

Dương Khai gật đầu, hỏi tiếp:

– Vậy còn Quan Nô? Chắc y là người của các ngươi đúng không? Tại sao y đi lại ở bên ngoài được, hơn nữa lại còn vác theo cái quan tài đỏ đó?

Thần sắc Lệ Đại Nhân có phần ảm đạm, bà khẽ giọng giải thích:

– Người ngươi nói chính là Quan Nô Tiền Bối. Thật ra Tiền Bối đã chết rồi, chẳng qua chỉ còn chút Thần Trí được duy trì bằng một phương pháp đặc biệt, để bôn ba bên ngoài tìm kiếm Võ Giả sở hữu Thần Thức Chi Hỏa cho bọn ta thôi. Vả lại, bọn ta cũng không biết Tiền Bối rốt cuộc là người thời nào. Theo trí nhớ của người sống thọ nhất trong bọn ta, Tiền Bối vẫn luôn tồn tại. Cái quan tài đỏ sau lưng Tiền Bối chính là Tiểu Huyền Giới phong ấn bọn ta. Có thể nói, Quan Nô Tiền Bối gánh trên lưng vận mệnh và sinh tử của mấy nghìn người trong dòng tộc ta.

– Vậy nếu có người hủy cái quan tài sau lưng y đi...

Dương Khai chợt có một ý nghĩ đáng sợ.

– Thì nơi này sẽ sụp đổ, tất cả chúng ta sẽ bị lực Hư Không giết chết!

Lệ Đại Nhân trầm giọng giải thích.

Dương Khai sững sờ, nổi da gà khắp mình mẩy:

– Vận mệnh của các ngươi hoàn toàn không nằm trong tay mình sao?

– Hiện giờ ngươi cũng vậy.

Lệ Đại Nhân mỉm cười.

– Thế nên, để thoát khỏi đây nhanh nhất có thể, ngươi hãy cố gắng lên. Hy vọng ngươi không như những người kia, có thể thỏa mãn tâm nguyện của bọn ta.

Dừng một chút, bà nói tiếp:

– Đúng rồi, hiện giờ ngươi là Luyện Đan Sư cấp gì, có thể luyện được đan dược cấp nào?

Dương Khai khẽ đằng hắng:

– Miễn cưỡng thì có thể luyện được đan dược Địa Cấp.

Hoàn Nhi liền đưa tay lên che miệng, đến Lệ Đại Nhân cũng nhìn Dương Khai kinh ngạc tột độ. Thấy hắn nói năng đĩnh đạc, vẻ mặt ung dung bình thản, hai người họ cứ tưởng hắn phải thuộc hàng Luyện Đan Sư tay nghề cao siêu, kỹ thuật thành thạo. Giờ thì hóa ra hoàn toàn không phải vậy, tên ngoại lai này rõ ràng chỉ vừa bắt đầu học luyện đan thôi, họ lập tức không nén nổi thất vọng.

Dương Khai khẽ cười:

– Một vị sư phụ đã dạy ta, chưa vào Thần Du Cảnh thì không luyện đan, nên gần đây ta mới bắt đầu nghiên cứu.

– Vậy ngươi phải mất bao lâu mới lên được cấp bậc Luyện Đan Sư Thánh Cấp đấy?

Hoàn Nhi ngạc nhiên hỏi.

– Chưa tới được Thánh Cấp, ngươi hoàn toàn không thể luyện được loại đan dược đó.

– Nhanh thôi.

Dương Khai nhếch miệng cười đầy tự tin.

– Mong là được như ngươi nói. Tốt hơn hết, ngươi phải hoàn thành mục tiêu này trong mười năm. Nếu trong mười năm mà không làm được... ngươi sẽ phải chết!

Lệ Đại Nhân nghiêm mặt.

– Không phải bọn ta muốn giết ngươi. Ngươi cũng cảm nhận được rồi đó, nơi này ngập đầy Ma Khí, đối lập với Chân Nguyên của loài người các ngươi. Để lâu dài, ngươi sẽ bị Ma Khí gây ảnh hưởng, đến lúc đó, Thần Trí sẽ mất tỉnh táo và trở nên vô dụng. Những người được Quan Nô Tiền Bối bắt về đây trước ngươi đều có kết cục này. Bọn ta bất đắc dĩ phải giết chúng đi.

– Điểm này thì các ngươi yên tâm đi, kể cả ta có ở trong này cả trăm năm, Ma Khí ở đây cũng sẽ không ảnh hưởng được ta đâu.

Dương Khai cười khẩy.

Không những không ảnh hưởng, mà Ngạo Cốt Kim Thân của hắn lại còn thích năng lượng ở đây nữa là.

– Khẩu khí lớn lắm...

Hoàn Nhi nhìn Dương Khai đầy khinh miệt.

– Loài người các ngươi xưa nay toàn thích nói khoác, chứ chẳng thực sự cầu thị như Ma Tộc bọn ta!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!