Đến Lôi Quang Thần Giáo khoảng một tháng, Dương Khai cũng dần thích nghi với cuộc sống nơi đây.
Lần trước, khi Cơ Mộng đến, nàng phụng mệnh Đoạn Hải mang theo rất nhiều dược liệu cho Dương Khai. Mỗi ngày, Dương Khai tiện tay luyện chế đan dược, nhưng cũng không dám luyện chế quá nhiều để tránh sự chú ý không cần thiết. Hắn chỉ duy trì tốc độ của một luyện đan sư bình thường, mỗi ngày luyện chế hai ba viên Linh đan.
Thời gian còn lại, hắn đều dành để tu luyện bản thân hoặc thăm dò những ảo diệu cùng thông tin trong Luyện Đan Chân Quyết.
Trải qua một tháng ở cùng nhau, Dương Khai nhận thấy Cơ Mộng trở nên câu nệ, dè dặt hơn rất nhiều. Khi đối mặt với hắn, nàng luôn tỏ ra yếu thế và cẩn trọng, hoàn toàn không còn vẻ tùy ý, vui vẻ như khi ở tuyết sơn trước kia.
Bình thường, nàng chỉ ẩn mình trong một gian phòng khác để tu luyện, hiếm khi gặp Dương Khai.
Dương Khai bận rộn với công việc của mình nên cũng không quá bận tâm đến nàng. Điều này khiến Cơ Mộng thầm cảm thấy không thoải mái. Có lúc nàng muốn tìm Dương Khai trò chuyện để bồi đắp tình cảm, nhưng rồi lại xấu hổ.
Một tháng sau, vào một ngày nọ, khi Dương Khai đang tĩnh tọa, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa.
- Vào đi.
Cơ Mộng đẩy cửa bước vào, đứng ngay ngưỡng cửa hành lễ:
- Khách khanh đại nhân.
- Có chuyện gì sao? Dương Khai cười khẽ, tùy ý liếc nhìn nàng một cái.
- Đã đến ngày nộp đan dược hàng tháng. Tại hạ cần nộp số đan dược mà đại nhân đã luyện chế được trong thời gian qua về tổng đàn Thần Giáo. Cơ Mộng nhẹ giọng giải thích. Đây cũng là một trong những nhiệm vụ mà Đoạn Hải đã giao phó cho nàng. Mỗi tháng, bang thủ bên cạnh các khách khanh luyện đan sư đều sẽ thu thập những đan dược mà họ luyện chế được, sau đó đưa cho Đoạn Hải để cung cấp cho nội bộ Thần Giáo sử dụng.
Dương Khai gật đầu, lấy ra những Linh đan mà mình đã luyện chế được trong mấy ngày qua rồi đưa cho Cơ Mộng.
Cơ Mộng cảm ơn rồi nhận lấy, khẽ cắn môi, định nói gì đó rồi lại thôi, thần sắc lộ vẻ khó xử.
Dương Khai thuận miệng nói:
- Ta nghe các luyện đan sư khác nói, chỉ cần có sự cho phép của ta, ngươi có thể lấy một vài viên đan dược trong đó để dùng, có phải vậy không?
Cơ Mộng khẽ gật đầu xác nhận.
Dương Khai mỉm cười:
- Vậy ngươi cứ lấy năm viên mà dùng đi.
Tuy vật liệu luyện đan do Lôi Quang Thần Giáo cung cấp, nhưng khi luyện đan sư luyện đan, việc hao tổn vật liệu hay thất bại là điều khó tránh khỏi. Một khi điều này xảy ra, vật liệu sẽ bị lãng phí.
Do đó, hàng tháng luyện đan sư luyện chế được bao nhiêu đan dược, chỉ có bản thân họ và bang thủ của họ mới rõ.
Cứ như vậy, trước khi đưa về tổng đàn Lôi Quang Thần Giáo, họ có thể "đụng chút tay chân". Trong phạm vi chấp nhận được của Thần Giáo, những khách khanh luyện đan sư này đều sẽ giữ lại một phần nhỏ đan dược, dùng làm vật bồi dưỡng cho bang thủ của mình. Làm như vậy không những giúp bang thủ có được lợi ích, mà còn có thể giành được hảo cảm, khiến họ càng ra sức giúp đỡ mình.
Đây là một bí mật công khai, Đoạn Hải cũng rõ mưu mẹo trong đó, nhưng chưa từng ngăn cản.
Bởi vì phần nhỏ đan dược mà các luyện đan sư giữ lại, sau cùng cũng sẽ dùng cho đệ tử của Thần Giáo. Đã phái những nữ tử có tướng mạo và tư chất xuất sắc này đến hầu hạ, chăm sóc luyện đan sư, Đoạn Hải cũng hy vọng họ có thể nhanh chóng trưởng thành, một ngày nào đó trở thành trụ cột của Thần Giáo.
Dương Khai cũng đã thăm dò được tình báo này khi nói chuyện phiếm với các luyện đan sư khác.
Nghe Dương Khai nói vậy, Cơ Mộng không khỏi vui mừng, liên tục cảm tạ:
- Đa tạ khách khanh đại nhân. Tại hạ nhất định sẽ tận dụng thật tốt năm viên Linh đan này.
Nàng chỉ có tu vi Thần Du Cảnh bát tầng, Linh đan có thể mang lại lợi ích cực lớn giúp nàng tấn thăng.
Dương Khai không nói gì thêm, viết một văn tự, ghi rõ tổng cộng tháng này mình đã luyện được bao nhiêu Linh đan, để nàng đưa cho Đoạn Hải.
Cơ Mộng cảm kích không thôi, nhanh chóng rời khỏi núi.
Về tới tổng đàn Thần Giáo, nàng giao Linh đan và văn tự Dương Khai viết cho Đoạn Hải. Đoạn Hải kiểm tra số lượng Linh đan, gật đầu hài lòng.
Khi Cơ Mộng đang định cáo lui, Đoạn Hải lại gọi nàng lại.
- Trưởng lão còn có việc gì sao? Cơ Mộng nghi hoặc hỏi.
- Ngươi cảm thấy người này thế nào? Đoạn Hải đột nhiên hỏi một câu như vậy khiến Cơ Mộng không biết phải trả lời ra sao.
- Cũng tạm được, chỉ hơi trầm mặc, ít nói, không giao tiếp với người khác. Tại hạ hầu hạ bên đó một tháng, không nói với hắn quá mười câu.
- Ngươi không nói chuyện nhiều với hắn sao? Đoạn Hải không khỏi ngạc nhiên.
- Vậy hắn có… ngươi?
Cơ Mộng đỏ mặt, vội vàng lắc đầu.
Đoạn Hải chau mày, lộ vẻ không vui, nói:
- Hẳn là ngươi hiểu rõ mục đích ta phái ngươi qua đó. Những khách khanh này đều là nền tảng phát triển lớn mạnh của Thần Giáo ta, nhưng họ chỉ là khách khanh, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Ngươi nhất định phải nắm giữ hắn, tốt nhất là khiến hắn cam tâm tình nguyện bái nhập Thần Giáo ta, trở thành đệ tử của Thần Giáo ta.
- Đệ tử đã hiểu. Cơ Mộng cúi đầu.
- Ngươi có thể đảm nhiệm phần việc này không? Nếu không thể, ta có thể đổi người khác thay thế, Thần Giáo ta không thiếu nữ tử xinh đẹp.
- Đệ tử sẽ cố gắng hết sức. Cơ Mộng cắn răng đáp.
- Ừ, đi đi. Ta kỳ vọng vào biểu hiện của ngươi. Đoạn Hải vẫy tay. Cơ Mộng với tâm tình nặng trĩu bước ra.
Sau khi nàng rời đi, Đoạn Hải mới lắc đầu, nói với Hứa Kỳ đang ngồi bên cạnh lắng nghe:
- Sư đệ, xem ra bây giờ người này quả thực không có ý định ở lại Thần Giáo ta. Khi dẫn hắn đến, hắn cũng từng nói như vậy. Nếu không, một thanh niên khí huyết phương cương như hắn, cả ngày đối mặt với mỹ sắc há có thể không động lòng?
- Điều này chứng tỏ hắn có mục đích và lòng kiên trì của riêng mình. Loại người này đều rất có chủ kiến, không dễ khống chế. Hứa Kỳ cũng thở dài một tiếng.
- Nhưng khi đó hắn nói đợi thời cơ thích hợp, cần Thần Giáo ta giúp một việc, cũng không biết rốt cuộc là cần giúp việc gì. Đoạn Hải hồ nghi không hiểu.
- Vậy sư huynh định làm thế nào?
- Cứ xem đã. Bên Độc Ngạo Minh đã có người đến, sẽ thăm dò tỉ mỉ tình báo liên quan đến hắn. Luyện đan sư Linh cấp trẻ tuổi này… Ta thực sự không nỡ!
Hứa Kỳ cũng đồng ý gật đầu. Nếu có khả năng, bọn họ không muốn đắc tội với Dương Khai, ngược lại còn vui lòng giao hảo với hắn.
Sau khi Cơ Mộng quay về, Dương Khai rõ ràng nhận thấy nàng hơi buồn, có thêm tâm sự. Dương Khai cũng không hỏi han. Việc nữ nhân có tâm sự là chuyện rất bình thường, hỏi nhiều chỉ rước họa vào thân. Hắn hàng ngày vẫn chỉ chìm đắm trong công việc của mình.
Tuy có giao tình của Đỗ lão và Đoạn Hải đảm bảo, nhưng hắn cũng sẽ không ngu ngốc mà tin tưởng Đoạn Hải như vậy. Trong thời gian này, hắn cũng đang khảo sát Lôi Quang Thần Giáo, muốn biết liệu mình có thể yên tâm nương nhờ thế lực này để tìm tung tích Tô Nhan và tiểu sư tỷ hay không.
Nếu thực sự không được, Dương Khai sẽ không chút do dự rời khỏi nơi này.
Độc Ngạo Minh chắc chắn không thể quay về. Nhiều người đã chứng kiến hắn bị Bối Quan Nhân bắt đi, nếu xuất hiện ở Độc Ngạo Minh, chắc chắn hắn sẽ trở thành tiêu điểm.
Chỗ xương bả vai sau lưng truyền đến cơn đau kịch liệt, phong lôi ẩn chứa trong đó lại bắt đầu quấy phá. Dương Khai đang tĩnh tọa bỗng bừng tỉnh, còn chưa mở mắt ra đã ngửi thấy một mùi hương mê hoặc lòng người.
Ngạc nhiên ngước nhìn lên, hắn chỉ thấy Cơ Mộng đang đứng bên giường, nhìn chằm chằm vào mình với vẻ sâu kín, trong đôi mắt đẹp ấy hiện lên quang mang phức tạp.
- Ngươi đang làm gì vậy? Dương Khai ngạc nhiên hỏi.
Cơ Mộng đỏ mặt, dường như có chút kích động, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại, cắn môi cúi xuống, ngồi xuống giường, nặn ra một nụ cười gượng gạo, khẽ nói:
- Đại nhân không hề động lòng chút nào sao?
- Ngươi nói chuyện đó sao? Thần sắc Dương Khai trở nên cổ quái.
- Đại nhân cảm thấy thế nào? Cơ Mộng sáng mắt nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt thẹn thùng, nhưng cũng to gan đến cực điểm, chủ động nắm lấy một bàn tay Dương Khai, kéo bàn tay ấy đặt lên ngực mình.
- Ngươi không phải chứ? Dương Khai cảm nhận được sự đầy đặn kia, đàn hồi kinh người, chợt chấn động.
Hắn không ngờ Cơ Mộng lại đột nhiên dùng thủ đoạn này. Trong lòng bàn tay, một hạt nhỏ dần dần nổi lên. Hơi thở của Cơ Mộng trở nên thô trọng, hai gò má nóng rực như thiêu đốt, nàng suồng sã liếc nhìn thân dưới của Dương Khai, bàn tay nhỏ bé run rẩy mò tìm, thổ khí như lan:
- Tất cả đệ tử được phái đến đây đảm đương bang thủ của khách khanh đều đã chuẩn bị tâm lý. Các vị khách khanh có thể muốn làm gì thì làm. Dương Khai nắm chặt bàn tay nhỏ bé đang sờ soạng của nàng, chau mày nói:
- Đây là nguyện ý của ngươi, hay là mệnh lệnh của Đoạn Hải?
- Có quan hệ gì sao?
- Cơ Mộng, đây không phải là bản tính của ngươi, hà tất phải tự làm khó mình?
Thần sắc Cơ Mộng ngây ngốc, cắn răng nói:
- Đại nhân có phải là nam nhân không, đã vậy rồi mà còn không động lòng?
Dương Khai mỉm cười:
- Ta có phải là nam nhân hay không, không cần chứng minh với ngươi, phải không?
- Nhưng lần trước ở tuyết sơn, đại nhân nói muốn cho ta mở mang tầm mắt một chút. Cơ Mộng tiến lại gần, hương phong ập tới, say đắm lòng người, khiến tâm trí loạn ý mê.
- Ta không thích nữ nhân quá phong tao, nhưng nếu ngươi muốn vui đùa một chút, ta có thể thỏa mãn ngươi. Dương Khai nhếch miệng cười.
- Vậy thì chúng ta cứ vui đùa một chút đi! Cơ Mộng oán hận nhìn Dương Khai.
Nụ cười Dương Khai trở nên tà ác hơn, đưa tay ra, kéo Cơ Mộng lại, đặt nàng xuống giường. Bàn tay to lớn phủ lên bầu ngực căng tròn kia, bắt đầu xoa bóp.
- Ngươi làm gì vậy? Cơ Mộng kinh sợ, vừa nãy tên khốn kiếp này còn tỏ ra không để ý, bỗng nhiên lại đại phát thú tính như vậy, thực sự khiến nàng không chịu nổi.
- Như ngươi mong muốn đó. Dương Khai cười gian không ngớt.
- Vậy ngươi phải đáp ứng tại hạ một chuyện! Cơ Mộng vội nói. Bị Dương Khai xoa bóp như vậy, nàng lập tức mơ màng, thuận theo đó mà khẽ rên, má đào ửng hồng, thân hình nóng rực.
- Chuyện gì?
- Sau khi có được ta, ngươi phải gia nhập Thần Giáo, trở thành đệ tử của Thần Giáo!
- Nếu ta nói không thì sao?
- Vậy thì đợi khi nào ngươi nghĩ thông suốt rồi thì có tại hạ. Trước lúc đó, ngoài chuyện này ra thì tùy ngươi.
Nghe nàng cò kè với mình như vậy, nhiệt tình của Dương Khai bỗng nguội lạnh. Hắn chau mày, đưa tay kéo nàng dậy, thản nhiên nói:
- Tối rồi, về nghỉ ngơi đi.
Cơ Mộng ngây ngốc nhìn hắn, vẻ mặt thất vọng, thần sắc u oán. Nàng nhận ra, hình như mình đã hơi nóng vội. Với thần sắc phức tạp, nàng xin lỗi một tiếng, chỉnh lại y sam rồi từ từ lùi ra.
Sau khi nàng rời đi, Dương Khai mới mỉm cười, tin chắc rằng sau một lần chịu thiệt lớn như vậy, sau này e là nữ nhân này sẽ không dám tỏ ra càn rỡ trước mặt hắn nữa đâu.
Đối với nữ tử này, Dương Khai vốn có ấn tượng không tồi, cảm thấy nàng thoải mái, tính tình phóng khoáng, có gì nói đó. Nhưng bây giờ thực sự không thích hợp để tiếp xúc quá sâu với nàng. Tốt nhất là giữ khoảng cách nhất định, sau này tránh khỏi dây dưa không dứt.