## CHƯƠNG 681: PHONG NHÃN CHI UY
## Chương 681: Phong Nhãn Chi Uy
Trong địa lao u tối, Cơ Mộng nhìn Dương Khai, thần sắc xa xăm.
Dương Khai cười ha hả:
“Nếu ngươi đã không dễ dàng tin tưởng ta, vậy tại sao còn muốn lôi kéo ta? Bây giờ ta có thể đồng ý bất cứ điều kiện nào của ngươi, nhưng chỉ cần ra khỏi đây, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt lời.”
“Phải, vậy nên bọn họ mới cần ta bảo đảm ngươi sẽ không nuốt lời.”
Cơ Mộng cười gượng.
“Ta là đệ tử của Thần Giáo, Lôi Quang là sư môn của ta, mong ngươi đừng trách cứ.”
Dương Khai hờ hững nhìn nàng.
Thật sự thì hắn không có tư cách để trách cứ Cơ Mộng điều gì, nhưng nếu nhìn từ lập trường của hắn, thì cô nương này vô hình trung cũng là kẻ thù của hắn rồi.
Đối với kẻ thù, xưa nay Dương Khai không bao giờ nhân từ nương tay.
Nhận ra sự lạnh lùng trong ánh mắt Dương Khai, Cơ Mộng chợt đắng lòng, khuyên giải:
“Vì sao ngươi cứ phải cố chấp như thế? Tuy ta không biết Đoàn Trưởng Lão muốn đoạt được thứ gì từ ngươi, nhưng chỉ cần ngươi chịu hợp tác, Trưởng Lão sẽ không bạc đãi ngươi đâu. Người giam cầm ngươi, nhưng không tra tấn, cũng chẳng giết hại, như thế đã đủ thấy thành ý của người rồi.”
“Quả đúng là đầy thành ý.”
Dương Khai xỉa xói.
“Ngươi cứ thỏa hiệp đi được không? Chỉ cần ngươi thỏa hiệp, với ngươi, với Đoàn Trưởng Lão, với ta, đều có lợi cả.”
Cơ Mộng nhẹ nhàng khuyên giải.
“Cũng có lợi với ngươi?”
Dương Khai thắc mắc.
“Đoàn Hải đã hứa hẹn không ít điều kiện cho ngươi rồi chứ gì?”
Cơ Mộng không trả lời, nàng lấy một bình ngọc xanh phỉ thúy ra từ trong ngực áo, mở bình ra, một làn sương trắng mờ ảo tràn ra khỏi miệng bình.
Cơ Mộng khẽ thổi, làn sương đó liền bay vào trong địa lao, lượn lờ quanh Dương Khai.
Dương Khai nhìn nàng cảnh giác, hắn cố nín thở, nhưng làn sương này vẫn thẩm thấu qua lỗ chân lông, luồn sâu vào trong cơ thể hắn.
Mơ hồ, Dương Khai cảm giác có gì đó khác lạ, máu trong người chảy nhanh hơn hẳn, tim đập dữ dội, thậm chí trong đầu còn vang vọng tà niệm.
Cơ Mộng đỏ mặt giải thích:
“Đây là Thất Tình Lục Dục Sương, có thể xem là một loại xuân dược cực mạnh.”
“Ngươi muốn làm gì?”
Dương Khai cười lớn.
“Đừng nói là ngươi muốn làm trò Bá Vương Ngạnh Thượng Cung sao?”
Một cô nương như hoa như ngọc lại dùng xuân dược với hắn, chuyện này đúng thật là thiên cổ kỳ đàm.
“Phải. Đoàn Trưởng Lão nói, chỉ cần ta sinh con cho ngươi, thì ngươi có thể ra khỏi đây.”
Cơ Mộng nhìn Dương Khai đầy xa xăm.
Dương Khai tối sầm mặt, chợt hiểu ra dụng tâm hiểm ác của Đoàn Hải.
Lão không biết làm thế nào để khống chế Dương Khai, nên đã dùng thủ đoạn đê tiện này.
Hổ dữ còn không ăn thịt con, chỉ cần Dương Khai có con, và đứa con đó nằm trong tay lão, thì lão chẳng sợ Dương Khai bất tuân.
Tuy chu kỳ đầu cơ này rất dài, nhưng lão vẫn đợi được.
Chỉ trong chốc lát, làn sương trắng bao quanh Dương Khai đã thấm trọn vào cơ thể hắn. Dần dần, tròng mắt Dương Khai đỏ lên, hơi thở nặng nhọc hơn hẳn, mắt sáng quắc nhìn Cơ Mộng đứng ngoài cửa lao, tràn ngập mùi vị xâm chiếm.
Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, Cơ Mộng cũng bất giác xấu hổ, nhăn nhó, cả người mất tự nhiên, nhưng cũng không có động tác thừa, chỉ lặng lẽ chờ dược tính phát huy.
“Ngươi thích ta à? Muốn gửi gắm cả đời mình cho ta sao?”
Dương Khai gắng gượng duy trì sự tỉnh táo, lạnh lùng nhìn Cơ Mộng.
“Chưa hẳn là thích.”
Cơ Mộng chậm rãi lắc đầu.
“Chúng ta cũng không thân quen gì mấy, nhưng gửi gắm thân mình cho ngươi thì hẳn là một chọn lựa không tồi. Ngươi là Luyện Đan Sư, tiền đồ rộng mở, ta chỉ là một đệ tử bình thường của Thần Giáo, muốn thay đổi vận mệnh, chỉ đành dựa vào người đàn ông mình lựa chọn.”
“Ngươi nghĩ nhiều quá rồi.”
Dương Khai nhếch miệng cười nham hiểm.
“Cho dù ta có lấy ngươi, sau này cũng sẽ không đối tốt với ngươi, chưa biết chừng còn đánh mắng ngươi nữa!”
Cơ Mộng khẽ rùng mình, thần sắc ảm đạm:
“Vậy thì ta cũng đành nhận.”
“Thật là ngoan cố.”
Dương Khai lắc đầu, một chút thiện cảm với nàng cũng đã tan thành mây khói.
“Chắc là ngươi không trụ nổi nữa rồi phải không?”
Cơ Mộng khẽ cắn môi, gọi lớn:
“Đoàn Trưởng Lão, mở cửa ra đi.”
Cửa lao bỗng lóe lên vài tia sáng, cấm chế xung quanh cũng lập tức được phá giải. Cơ Mộng đẩy cửa đi vào, bước đến trước mặt Dương Khai, cúi xuống lặng lẽ nhìn hắn.
Hương thơm say lòng phả đến, bị ảnh hưởng bởi hơi thở của nữ nhân này, hình như Dương Khai đã có dấu hiệu phát điên, đôi mắt ánh lên sắc thái như dã thú.
Cơ Mộng hơi sợ sệt, nhưng vẫn cố nén cảm giác khó chịu trong lòng xuống, nàng nhắm nghiền mắt lại, ấn đôi môi đỏ mọng về phía Dương Khai.
Hơi thở rối loạn, Cơ Mộng từ từ nhắm mắt lại, gương mặt ửng đỏ.
Chính vào khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau, Cơ Mộng thình lình kêu lên, lập tức mở mắt ra.
Cổ nàng bị một tay Dương Khai bóp chặt, đôi mắt của gã nam nhân này rất sáng, hơi thở đều đặn, đâu rồi dấu hiệu bị ảnh hưởng bởi xuân dược?
Trong đôi mắt hắn nhìn nàng đong đầy sự căm ghét và khinh thường, vẻ mặt khinh bạc.
“Nữ nhân nên biết tự trọng.”
Dương Khai lạnh lùng nói.
Cơ Mộng giãy giụa, vất vả lắm mới thoát khỏi bàn tay Dương Khai, vội vàng chạy ra khỏi nhà lao, thở dốc hồng hộc, nàng kinh hãi nhìn Dương Khai mà không tin vào mắt mình.
“Ta đã từng tiếp xúc với quá nhiều nữ nhân tu luyện Mị Công rồi. Chỉ một chút xuân dược nhỏ nhoi mà muốn ép ta động tình, thủ đoạn này của Đoàn Trưởng Lão quả thực quá vụng về.”
Dương Khai nhìn về một góc trong hư không, cười khẩy liên hồi.
Ngoài địa lao, Đoàn Hải đang dùng Thần Thức quan sát động tĩnh bên trong, sắc mặt liền sa sầm xuống.
“Dương Khách Khanh, ta...”
Cơ Mộng hé miệng lắp bắp.
“Không muốn chết thì cút đi!”
Dương Khai hờ hững nhìn nàng, vẻ mặt hà khắc.
Cơ Mộng liền hồn bay phách lạc, đấu tranh mãi một lúc, mới che mặt bỏ đi.
“Sư huynh, tiểu tử này thật quái dị. Thất Tình Lục Dục Sương là thứ đệ đã dồn hết sức vào điều chế, ngay cả Siêu Phàm Cảnh cũng khó lòng kháng cự, sao hắn lại vô sự?”
Bên ngoài địa lao, Hứa Kỳ lộ ra vẻ kinh ngạc.
Sắc mặt Đoàn Hải mù mịt, lão cũng không biết nên làm sao cho phải.
Dương Khai cứng đầu như vậy, khiến lão cảm thấy đôi phần bất lực.
“Sư huynh, chi bằng đưa hắn tới Phong Nhãn!”
Hứa Kỳ khẽ giọng đề nghị.
“Phong Nhãn?”
Đoàn Hải nhíu chặt mày.
“Đệ muốn mượn sức mạnh của Phong Nhãn để thổi tan Thần Hồn hắn?”
“Không sai!”
Hứa Kỳ gật đầu.
“Với tình hình này, chúng ta không có cách nào có được hắn. Nếu đã thế, lấy Thần Hồn của hắn cũng được rồi. Khoan bàn mấy ký ức liên quan đến Bối Quan Nhân của hắn, chỉ riêng Hỏa Thần Thức đã có thể giữ lại, truyền cho những người hữu duyên hấp thụ. Nói không chừng trong Thần Giáo có đệ tử nào đó may mắn hấp thụ được Hỏa Thần Thức của hắn...”
Mắt Đoàn Hải lóe sáng, nghĩ kỹ thì lão cũng thấy cách này quả thực rất được.
Kế sách đã nảy sinh, Đoàn Hải cũng không hề chần chừ, gật đầu nói:
“Cứ làm vậy đi, có điều nếu dùng đến Phong Nhãn, thì vẫn phải bẩm cáo với Giáo Chủ cho phải.”
“Đợi sau khi thành công rồi bẩm cáo cũng không muộn, Giáo Chủ nhất định sẽ rất vui.”
“Được rồi, đệ hãy đi chuẩn bị trước đi, lát nữa ta sẽ đưa tiểu tử đó qua.”
Đoàn Hải phất tay.
Hứa Kỳ gật đầu, phấn khích ngự không bay đi.
Đứng ngoài địa lao ngẫm một chốc, Đoàn Hải mới đẩy cửa đi vào, bước đến trước địa lao mở cửa ra, chẳng nói chẳng rằng, giơ tay xách Dương Khai đi.
Dương Khai làm ngơ, nhắm mắt thư giãn.
“Dương Khách Khanh, nếu ngươi đã không biết thức thời như thế, thì cũng đừng trách lão phu không nể mặt ngươi.”
Đoàn Hải vừa nói, vừa ngự không bay về hướng Phong Nhãn.
Dương Khai nhếch miệng cười:
“Đoàn Trưởng Lão định đưa ta đi đâu vậy?”
“Lôi Quang Thần Giáo ta có vài nơi là cội nguồn lập giáo. Bây giờ chúng ta đang đến một nơi trong số đó, nơi đó gọi là Phong Nhãn, tích chứa sức mạnh của gió. Rất nhiều đệ tử tu luyện công pháp và võ kỹ thuộc tính Phong trong Thần Giáo đều chọn tu luyện ở đó, cảm ngộ những ảo diệu của gió. Ngoài nơi này ra, Lôi Quang Thần Giáo ta còn có một Lôi Nhãn, tương tự như Phong Nhãn, nhưng kể cả lão phu cũng không dám đến quá gần, vì sức mạnh ở đó, con người không thể chống đỡ được. Tại Phong Nhãn, dù là cường giả Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh, Thần Hồn cũng sẽ bị thổi tan tác.”
Dương Khai sa sầm mặt, lập tức ý thức được điều bất ổn.
“Giờ ngươi muốn hối hận thì vẫn còn kịp, chỉ cần ngươi chịu se duyên với Cơ Mộng, sinh một đứa bé, ta sẽ thừa nhận ngươi là người trong Thần Giáo, sau này nhất định sẽ được đối đãi trọng hậu, không dám bạc đãi một chút nào.”
Đoàn Hải thử khuyên giải lần cuối.
“Ngươi thấy sao?”
“Không được!”
Dương Khai lắc đầu, lặng lẽ hít một hơi. Hắn đang nghĩ có nên thừa lúc này thi triển Ma Thần Biến, vùng thoát khỏi Đoàn Hải, sau đó bỏ trốn khỏi nơi này hay không.
Nhưng ở địa bàn của người ta, Dương Khai không dám chắc được mấy phần thành công. Nhỡ đâu thất bại, thì hắn chẳng còn cơ hội để thử lại nữa.
Chính vào lúc đang do dự, Dương Khai chợt cảm giác được, bốn phía bỗng có năng lượng linh động phiêu du.
Đó là năng lượng gió!
Năng lượng khổng lồ nồng nặc chưa từng thấy. Xương bả vai sau lưng hắn lại đau nhức, mơ hồ còn có một cảm giác phấn chấn, khoái trá dâng trào.
Dương Khai giật mình, vội vàng áp chế ý nghĩ trong đầu, tập trung nhìn về phía xa.
Ở giữa khoảng không nơi xa đó, một cơn lốc xoáy khổng lồ đang từ từ xoay chuyển, năng lượng gió phiêu du linh động tràn ngập đất trời. Càng đến gần đó, năng lượng gió lại càng nhiều.
“Hùng vĩ đấy chứ?”
Đoàn Hải tỏ ra tự hào.
“Chính nhờ ở đây có Phong Nhãn và Lôi Nhãn, Lôi Quang Thần Giáo ta mới cắm rễ ăn sâu ở vùng này. Nơi này có thể coi là cấm địa của Thần Giáo ta, ngoài những đệ tử được cho phép ra, bất cứ ai cũng không được đặt chân tới. Những đệ tử đó tu luyện ở đây thì sẽ phát triển hơn gấp bội lần.”
Dương Khai khẽ gật đầu, dị tượng Thiên Địa này quả thực rất hùng vĩ, rõ ràng không phải làm từ bàn tay con người, mà nhờ một vài nhân tố nào đó, uy năng Thiên Địa mới phóng thích tại đây, hơn nữa còn không ngừng giải phóng qua năm dài tháng rộng.
Vừa lời qua tiếng lại, hai người vừa nhanh chóng đến gần.
Hứa Kỳ đã chờ sẵn ở đó, thấy Đoàn Hải mang Dương Khai đến, phấn khởi nói:
“Các đệ tử đã được giải tán hết, Sư Huynh, có thể bắt đầu rồi.”
Đoàn Hải chậm rãi gật đầu, nhìn xoáy vào Dương Khai:
“Dương Khách Khanh, ngươi vẫn còn một cơ hội cuối cùng để lựa chọn. Vào trong Phong Nhãn, ta không cách nào bảo đảm cho sự an toàn của ngươi được.”
“Không cần nói nữa.”
Dương Khai nhếch miệng cười.
“Tự tìm đường chết!”
Hứa Kỳ hừ lạnh.
Đoàn Hải hít sâu một hơi:
“Vậy thì ngươi đi đi.”
Nói xong, lão liền xách Dương Khai ngự không bay thẳng về phía trước. Rất nhanh, hai người đã đến gần vị trí của Phong Nhãn. Một người mạnh như Đoàn Hải mà cũng buộc phải vận Chân Nguyên, ngăn cản sức kéo và lực sát thương đến từ Phong Nhãn.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺