Điều khiến Đoàn Hải kinh hãi nhất chính là, chính lão là người đã dẫn Dương Khai về Lôi Quang từ tay Đỗ Vạn.
Mới đây Hứa Kỳ còn trấn an lão rằng, một nhân vật có thân phận như Đỗ lão sẽ không đích thân đến Lôi Quang đòi người, thế nhưng giờ phút này, Đỗ Vạn lại đang ngồi ngay trước mặt lão.
Đoàn Hải thấp thỏm bất an, cố giữ vẻ trấn tĩnh, cười lớn tiến lên hành lễ:
– Bái kiến Đỗ lão.
Sau đó chắp tay chào Thương Viêm:
– Thương Viêm huynh.
Đỗ Vạn khẽ gật đầu.
Hạ Thành Mẫn cười nói:
– Đoàn Trưởng Lão vất vả rồi, mời ngồi.
Đoàn Hải ngồi xuống, thần sắc có phần không được tự nhiên, bởi đôi mắt chim ưng của Thương Viêm Tông Chủ Thiên Tiêu Tông cứ nhìn chằm chằm vào lão đầy hăm dọa, khiến lão bất giác cảm thấy bất an.
Như đã phát giác ra điều này, ánh mắt Thương Viêm càng thêm phần sắc bén.
Ho khan một tiếng, Đoàn Hải khẽ giọng hỏi:
– Không biết lần này Giáo Chủ triệu tập thuộc hạ là có chuyện gì quan trọng?
– Không phải chuyện lớn lao gì.
Hạ Thành Mẫn cười đáp.
– Đỗ lão và Thương Viêm huynh lần này đến Lôi Quang chúng ta là để tìm một người.
– Tìm người?
Đoàn Hải càng thêm kinh hãi, da mặt co giật, cố gượng cười:
– Tìm ai ạ?
Lão mơ hồ có dự cảm chẳng lành.
– Chính là tên tiểu tử mà ngươi đưa về từ Đan Sư Hiệp Hội hai tháng trước.
Đỗ Vạn tiếp lời, thần sắc ôn hòa.
Đoàn Hải muốn khóc mà không ra nước mắt, bụng thầm mắng tên mỏ quạ Hứa Kỳ, quả nhiên là nói đâu trúng đó. Nhân vật như Đỗ lão đã thực sự đến Lôi Quang đòi người, lão nhất thời luống cuống chân tay không kịp trở mình.
Trong lòng rối bời, nhưng ngoài mặt không để lộ chút nào, lão nhanh chóng chuyển hướng suy nghĩ, tìm cách hóa giải vấn đề nan giải này.
– Đoàn Trưởng Lão?
Đỗ lão phát hiện Đoàn Hải dường như đang thất thần, không khỏi nhíu mày.
– À, có...
Đoàn Hải vội vàng chỉnh sửa lại sắc mặt.
– Vị tiểu hữu đó có thoải mái ở Lôi Quang không?
Đỗ Vạn ân cần hỏi.
– Thoải mái lắm. Ta đã phái nữ đệ tử có tư chất xuất sắc, dung mạo khí chất tuyệt hảo trong Giáo tới hầu hạ bên cạnh hắn. Hai tháng qua, Dương Khách Khanh cũng luyện chế không ít Linh Đan cho Thần Giáo ta, phẩm chất đều rất cao.
– Dĩ nhiên, kiến thức Luyện Đan Thuật của Dương tiểu hữu về một mặt nào đó, đến lão phu còn không thể theo kịp.
Lão vừa dứt lời, Hạ Thành Mẫn và Thương Viêm đều kinh ngạc nhìn Đỗ Vạn, tinh quang lấp lóe trong mắt.
– Lão phu không hề thổi phồng, đó là sự thật. Ta nghĩ, thuật luyện đan của Dương tiểu hữu nhất định là được một vị cao nhân chỉ điểm.
Đoàn Hải lập tức biến sắc. Từ lời nói của Đỗ Vạn, lão ý thức được một vấn đề mà mình đã bỏ qua: Chẳng lẽ tên tiểu tử kia thật sự có hậu đài cực kỳ vững chắc? Hoặc hắn là đệ tử của một vị Luyện Đan Sư bậc cao nào đó? Bằng không, sao Đỗ lão lại đưa ra lời đánh giá cao đến thế về hắn?
Thoáng chốc, Đoàn Hải rét run cả tay chân, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
– Vị Khách Khanh này lợi hại vậy sao?
Hạ Thành Mẫn cũng lấy làm hứng khởi, phấn chấn nói:
– Có thể mời được một nhân vật như vậy về đây, quả đúng là may mắn cho Thần Giáo ta! Đoàn Hải, tuyệt đối không được bạc đãi hắn đấy. Từ nay về sau phải cho hắn những điều kiện tốt nhất, bằng không, Thương Viêm huynh sẽ giành người với chúng ta đấy.
Khóe miệng Đoàn Hải khẽ giật giật, lão cười nhạt:
– Thuộc hạ sẽ xử lý thỏa đáng.
– Vậy hiện giờ hắn đang ở đâu? Đỗ lão và Thương Viêm huynh muốn gặp hắn, ngươi đi mời hắn qua đây đi.
Ánh mắt Hạ Thành Mẫn đầy trông đợi, lão muốn gặp Dương Khai, xem thử rốt cuộc hắn là người ra sao mà lại được Đỗ lão tán dương đến vậy.
Một giọt mồ hôi lập tức chảy xuống từ trên trán Đoàn Hải, lão ngồi yên một chỗ không động đậy.
– Còn không mau đi đi?
Hạ Thành Mẫn bực mình hối thúc.
– Giáo Chủ...
Mặt Đoàn Hải vặn vẹo đau khổ, lão lắp bắp:
– Bây giờ... e là hắn không tiện qua.
– Sao lại không tiện qua?
Thương Viêm nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lạnh lùng hỏi, thần sắc không hề thân thiện.
Sự thoái thác của Đoàn Hải, cùng với thần thái và ngữ khí mất tự nhiên lúc nãy, khiến Thương Viêm ý thức được vài điều bất thường. Lão nheo mắt nhìn Đoàn Hải, một tia nhìn lạnh lẽo lướt qua, u ám nói:
– Đừng bảo là hắn xảy ra điều gì bất trắc rồi chứ?
– Không không không, hắn không bị gì cả.
Đoàn Hải vội xua tay.
– Chỉ là bây giờ thì quả thực là không tiện.
– Đoàn Hải!
Hạ Thành Mẫn tỏ ra không hài lòng.
– Ngươi làm gì vậy? Đỗ lão và Thương Viêm huynh đích thân đến đây chính là để gặp vị Khách Khanh đó, sao ngươi cứ một mực khước từ, đó đâu phải đạo đãi khách của Thần Giáo ta.
– Giáo Chủ...
– Rốt cuộc hiện giờ hắn đang ở đâu?
Hạ Thành Mẫn sốt ruột hỏi.
Biết là thoái thác thêm nữa thì chỉ khiến cục diện càng thêm gay go, Đoàn Hải nghiến răng đáp:
– Ở chỗ Phong Nhãn.
– Tại sao lại ở Phong Nhãn?
Đỗ Vạn biến sắc.
Phong Nhãn và Lôi Nhãn của Lôi Quang Thần Giáo, Đỗ Vạn dĩ nhiên là có nghe qua. Đó là thánh địa tu luyện lý tưởng nhất của các Võ Giả tu luyện thuộc tính Phong, Lôi, nhưng Dương Khai là Luyện Đan Sư, tới Phong Nhãn làm gì?
– Trước đó hắn nói cần luyện chế một loại Linh Đan, cần mượn năng lượng của Phong Nhãn, nên bảo ta dẫn hắn tới đó.
Đoàn Hải chợt nảy ra một cái cớ rất hay.
Thương Viêm hướng mắt qua Đỗ Vạn, hàm ý dò hỏi.
Đỗ Vạn khẽ gật đầu:
– Đúng là có khả năng này. Lúc Luyện Đan Sư luyện đan, mượn uy năng Thiên Địa sẽ đem lại lợi ích gấp bội, có điều việc này yêu cầu phải có tay nghề và thủ pháp cao thâm, bằng không căn bản không thể khu động uy năng của Thiên Địa. Vị tiểu hữu này quả nhiên là lợi hại.
Đoàn Hải bất giác thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cái cớ này của lão quả đúng là tuyệt diệu.
– Nếu là đang ở chỗ Phong Nhãn, thì hai vị hãy ở lại Thần Giáo ta vài ngày, đợi vị Khách Khanh đó trở ra hẵng gặp, được không?
Hạ Thành Mẫn hỏi Đỗ lão và Thương Viêm.
Đỗ lão khẽ cười:
– Lão phu thì sao cũng được, ý của Thương Viêm huynh thì sao?
– Ta muốn gặp hắn ngay bây giờ!
Thương Viêm lạnh lùng nói, ngữ khí lãnh đạm khó gần.
Hạ Thành Mẫn cười ha hả:
– Thương Viêm huynh, thiết nghĩ huynh cũng đã từng nghe nói, Phong Nhãn, Lôi Nhãn chính là cấm địa của Thần Giáo ta, người ngoài không được đặt chân vào. Hơn nữa nếu giờ qua đó, không khéo lại quấy rầy hắn luyện đan, Thương Viêm huynh đợi thêm vài ngày nữa được không?
– Cấm địa cái thá gì!
Thương Viêm tỏ ra khinh thường. Nói xong, lão phóng ra Thần Thức khổng lồ cảm tri một lúc, không phí lời với hai gã Lôi Quang này nữa, lão đứng dậy đi ra ngoài, bay thẳng về phía Phong Nhãn.
– Này, Thương Viêm huynh!
Đoàn Hải thất kinh, định cản lại nhưng đã muộn.
– Vị đại thúc này nóng tính ghê.
Mễ Na thấy Thương Viêm bay đi mất, liền tỏ ra phấn khởi kèm sùng bái, hối thúc Đỗ Vạn:
– Đỗ lão, chúng ta cũng qua đó đi.
Đỗ Vạn liếc nhìn Hạ Thành Mẫn. Vị Giáo Chủ này sắc mặt u ám, Thương Viêm không nể mặt lão đến vậy, cũng khiến lão tức tối vạn phần, nhưng người ta đã đi rồi, lão có phẫn nộ tới đâu cũng đành chịu. Trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Vậy chúng ta qua đó xem thế nào đi.
Nói xong, lão cũng đứng dậy.
– Làm phiền Hạ Giáo Chủ rồi.
Đỗ Vạn tỏ ra áy náy.
– Đỗ lão khách khí rồi.
Hạ Thành Mẫn dĩ nhiên không dám tỏ thái độ gì với vị Luyện Đan Sư Thánh Cấp này.
Mấy người bọn họ vội vã theo sau Thương Viêm, tiến về Phong Nhãn.
Đoàn Hải mặt xanh lét, lòng rối như tơ vò. Lão cứ tưởng có thể kéo dài thêm mấy ngày, lợi dụng khoảng thời gian này, ít nhất lão có thể bỏ trốn khỏi Lôi Quang Thần Giáo, tránh xa kiếp nạn này, nhưng không ngờ tất cả lại đổ bể trong phút cuối.
Giờ mà đi thì chỉ khiến người khác thêm nghi ngờ.
Theo sau Hạ Thành Mẫn và Đỗ lão, Đoàn Hải mang tâm trạng vô cùng phức tạp, thầm nghĩ lần này e là gay to rồi.
Không lâu sau, họ đã đến được vị trí của Phong Nhãn, Thương Viêm là người đến đích đầu tiên.
Nhìn về lốc xoáy chứa đầy năng lượng gió kia, Thương Viêm bất giác lộ vẻ kiêng dè. Thứ uy năng hủy diệt này, đến lão cũng không thể không chùn bước trước nó.
Nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Dương Khai đâu, sắc mặt Thương Viêm liền khó coi hẳn đi.
Hứa Kỳ ở lại đây trông chừng, thấy vậy liền kinh hãi, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đợi đến khi nhìn thấy Hạ Thành Mẫn và Đỗ Vạn, lão giật thót tim, vờ như bình tĩnh bước đến hành lễ, rồi hỏi Đoàn Hải:
– Sư huynh, chuyện này là sao?
– Đỗ lão và Thương Viêm huynh muốn xem thử Dương Khách Khanh luyện đan thế nào rồi.
Đoàn Hải thuận miệng đáp.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Hứa Kỳ, lão hiểu ra ngay hàm ý của Đoàn Hải.
Hai huynh đệ họ làm việc chung nhiều năm, tuy không đến mức tâm đầu ý hợp, nhưng thi thoảng một cái liếc mắt, một câu nói giản đơn cũng đủ giúp đối phương hiểu ý mình.
– Hắn đâu?
Thương Viêm quay lại, nhìn Đoàn Hải đầy u ám.
Đoàn Hải há miệng, không biết trả lời thế nào, liền quay sang Hứa Kỳ:
– Sư đệ, Dương Khách Khanh đâu? Lúc ta đi, không phải hắn vẫn ở bên ngoài sao?
Hứa Kỳ ngầm hiểu, liền đáp:
– Hắn vào trong rồi, hắn nói ở đó tiện luyện đan hơn.
– Vào trong ư?
Tất cả đều biến sắc.
– Sao hắn lại vào đó?
Đỗ lão run lập cập.
– Đừng nói hắn chỉ là Thần Du Cảnh Đỉnh Phong, đến Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh vào đó cũng chỉ có nước chết thôi! Sao các ngươi lại để hắn vào?
Hứa Kỳ cười mỉa:
– Ta không ngăn hắn được, Dương Khách Khanh bảo khỏi phải lo, hắn tự có cách toàn mạng.
– Chuyện... chuyện này...
Đỗ lão sốt ruột thấy rõ.
Thương Viêm vẫn không lên tiếng, Thần Thức khổng lồ phóng ra, xông vào trong Phong Nhãn cuồng loạn. Mới chưa đầy một giây, lão liền rên lên một tiếng trầm đục, lùi về sau mấy bước, sắc mặt tái đi.
Lão định dùng Thần Thức dò la tình hình trong Phong Nhãn, nhưng lại không tránh được thương tổn.
Ánh mắt lóe sáng, Thương Viêm lãnh đạm nhìn Đoàn Hải và Hứa Kỳ:
– Rốt cuộc là hắn tự vào, hay là bị các ngươi ném vào?
Hạ Thành Mẫn nhíu mày, giọng hơi bực bội:
– Ý Thương Viêm huynh là gì? Không lẽ huynh cho rằng Trưởng Lão Thần Giáo ta lại hãm hại một vị Khách Khanh?
Thương Viêm cười nhạt, đôi mắt chim ưng lướt qua Đoàn Hải và Hứa Kỳ, khí tức dần dần nguy hiểm hơn.
Đoàn Hải và Hứa Kỳ không dám nhìn thẳng vào lão, bèn né tránh ánh mắt.
Đỗ Vạn quan sát hết thảy, gương mặt già nua chợt trầm xuống. Lão nhớ lại chuỗi lời thoái thác của Đoàn Hải lúc đó, bèn cảm thấy có gì đó không đúng.
Người ở đây đều là cường nhân trong những cường nhân, tất nhiên không ngốc. Đoàn Hải và Hứa Kỳ tuy phối hợp với nhau thêu dệt nên lời dối trá gần như hoàn hảo, nhưng vẫn bị họ nhìn ra sơ hở.
– Rốt cuộc là sao?
Hạ Thành Mẫn sắc mặt u ám, lạnh lùng hỏi hai vị Trưởng Lão.
– Thương Viêm huynh nghi ngờ Thần Giáo ta, các ngươi hãy nói rõ ràng ra cho ta!
– Xin Giáo Chủ minh giám.
Đoàn Hải tỉ tê.
– Dương Khách Khanh tay nghề luyện đan siêu quần, bọn thuộc hạ hậu đãi còn không kịp, sao có thể hãm hại hắn!
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn