Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 686: CHƯƠNG 686: BỒI THƯỜNG

Nhìn dáng vẻ thong dong cùng thần sắc thản nhiên của Dương Khai, nụ cười của Thương Viêm càng lúc càng quỷ dị, âm trầm.

Quả nhiên tiểu tử này rất hợp khẩu vị của mình!

Ngay trước mặt Giáo chủ Lôi Quang, giết cả đại trưởng lão của người ta mà mặt không biến sắc, tim không loạn nhịp.

Lá gan thật không nhỏ. Tiểu tử này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Thương Viêm vừa quan sát Dương Khai, ánh mắt vừa thoáng lộ vẻ suy tư.

Sư tổ bảo y đi tìm hắn, y đã tốn mất hai tháng ròng, vốn dĩ trong lòng còn đầy bực dọc và phiền muộn. Nhưng vào lúc này, y bỗng cảm thấy hai tháng qua thật vô cùng đáng giá.

- Tiểu tử, hôm nay nếu ngươi không cho ta một lời giải thích thỏa đáng, thì đừng hòng rời khỏi nơi này! - Hạ Thành Ấm sắc mặt tái mét, nghiến răng quát.

- Ngươi muốn giải thích điều gì? - Dương Khai cười nhạt. - Vừa rồi ta đã giải thích cả rồi.

- Đó chỉ là lời nói từ một phía của ngươi. Ngươi nghĩ bổn Giáo chủ sẽ tin sao?

Đỗ Vạn khẽ chau mày, thần sắc hòa ái nói:

- Tiểu hữu, sự tình có thật như lời ngươi nói không?

Dương Khai nghiêm mặt gật đầu.

- Nguyên nhân là gì? Tại sao bọn họ lại muốn đẩy ngươi vào Phong Nhãn, thổi bay thần hồn của ngươi ra thì có lợi ích gì cho chúng? - Đỗ lão hỏi han tỉ mỉ, biết rõ lần này nếu không cho Hạ Thành Ấm một lời giải thích rõ ràng, y tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Dương Khai lộ vẻ do dự, dường như không muốn trả lời.

Chuyện này liên quan đến vị bế quan nhân kia, một khi tin tức bị tiết lộ ra ngoài, sẽ vô cùng nguy hiểm cho hắn.

- Tiểu hữu cứ yên tâm, nếu ngươi nói ra sự thật, mà ngươi không hề có lỗi như lời ngươi nói, lão phu có thể bảo đảm cho ngươi an toàn rời khỏi đây mà không tổn hại chút nào, Thương Viêm cũng sẽ ra sức bảo vệ ngươi. - Đỗ Vạn nói rồi liếc mắt nhìn Thương Viêm.

Thương Viêm càng dứt khoát hơn:

- Cho dù ngươi sai, cũng không ai có thể động đến một sợi tóc của ngươi trước mặt ta.

Dương Khai ném cho y một ánh mắt cổ quái, thật sự không hiểu tại sao người này lại hết lòng bảo vệ mình như vậy.

Trầm ngâm một lúc lâu, Dương Khai mới âm trầm nhìn Hạ Thành Ấm:

- Lôi Quang Giáo chủ phải không? Nếu điều tra rõ ràng là Đoạn Hải và Hứa Kỳ muốn hãm hại ta, Lôi Quang các ngươi định bồi thường cho ta thế nào?

- Bồi thường cho ngươi? - Hạ Thành Ấm giận đến hai mắt long lên sòng sọc. - Ngươi kích sát một vị trưởng lão của Lôi Quang ta mà còn dám đòi bồi thường? Tiểu tử, ngươi có lầm không vậy? Kẻ chịu tổn thất bây giờ là Lôi Quang của ta!

- Y gieo gió gặt bão mà thôi. Lần này nếu không phải vận khí của ta tốt, e rằng đã sớm chết trong Phong Nhãn rồi. Ta giết y là chuyện đương nhiên.

Đỗ Vạn gật đầu nói:

- Nếu thật sự là Đoạn Hải và Hứa Kỳ mưu đồ bất chính, thì chúng chết cũng không đáng tiếc. Hạ Giáo chủ thấy sao? Dương tiểu tử là do lão hủ tiến cử vào Lôi Quang Thần Giáo các ngươi, lão hủ có trách nhiệm bảo vệ lợi ích và sự an toàn của hắn.

Tuy ngữ khí của Đỗ Vạn bình thản, nhưng bất cứ ai cũng nghe ra được sự không vui trong lời nói của lão.

Thân là một vị Luyện đan sư Thánh cấp, khó khăn lắm mới tiến cử được một nhân tài hiếm có vào Lôi Quang, nào ngờ lại gặp phải chuyện thế này. Đối với danh dự và uy tín của lão, cũng là một tổn hại cực lớn.

Hạ Thành Ấm trong lòng giận dữ, nhưng không dám phát tác trước mặt Đỗ lão, nghe vậy đành gật đầu nói:

- Đỗ lão nói phải, nếu sự việc đúng là như vậy, không cần người ngoài động thủ, bổn Giáo chủ sẽ tự tay thanh lý môn hộ, trả lại công đạo cho Đỗ lão!

Đỗ Vạn hài lòng gật đầu, ánh mắt chuyển sang Dương Khai:

- Bây giờ tiểu tử có thể nói rõ ngọn nguồn sự việc được rồi chứ?

- Ta vẫn muốn được bồi thường! - Dương Khai mỉm cười. - Chuyện này không thể cứ thế cho qua được.

- Bổn Giáo chủ là nể mặt Đỗ lão, ngươi là cái thá gì mà dám được voi đòi tiên! - Hạ Thành Ấm phẫn nộ trừng mắt nhìn Dương Khai, chỉ hận không thể bóp nát hắn thành tro.

- Ta ủng hộ ngươi! - Thương Viêm hết sức gật đầu với Dương Khai. - Hạ Giáo chủ nếu không bồi thường cho ngươi, ta sẽ khiến Lôi Quang biến mất khỏi thế gian này trong vòng một tháng.

- Đại thúc thúc thật uy phong. - Mễ Na hưng phấn nhìn Thương Viêm, vẻ mặt đầy sùng bái.

Đại thúc…

Khóe miệng Thương Viêm khẽ giật giật, nhưng vẫn tỏ ra thản nhiên, phong độ ngời ngời.

Thần sắc Dương Khai càng thêm nghi hoặc, nhìn Thương Viêm, thật sự không hiểu vị cường giả này rốt cuộc là có ý gì. Nhưng bây giờ không phải lúc truy cứu ngọn nguồn, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được người này quả thực không có ác ý với mình, nên cũng yên tâm hơn không ít.

- Thương Viêm! - Hạ Thành Ấm siết chặt hai tay, chân nguyên toàn thân cuộn trào, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thương Viêm.

- Muốn đánh nhau à? Ta sẵn sàng tiếp. - Thương Viêm cười lạnh liên tục.

- Hai vị bình tĩnh một chút, chớ nên nóng vội. - Đỗ lão bất đắc dĩ đến cực điểm, chỉ có thể đứng ra hòa giải. - Hạ Giáo chủ, lão hủ cũng hy vọng, nếu sự việc thật sự như tiểu hữu này nói, ngài có thể bồi thường cho hắn một chút.

- Đỗ lão cũng nói như vậy sao? - Hạ Thành Ấm trở nên oán độc, da mặt co giật, do dự một hồi lâu mới quát: - Được, bổn Giáo chủ đáp ứng yêu cầu vô lễ này của hắn! Nhưng Đỗ lão, nếu tra ra sự việc không như hắn nói, thì đừng trách Hạ mỗ không nể mặt ngài.

- Mọi việc tùy ngươi. - Đỗ lão khẽ gật đầu, lúc này mới nhìn Dương Khai: - Ngươi có thể nói được rồi đó.

Dương Khai trầm ngâm một lát, thần sắc có chút bất đắc dĩ, mở miệng nói:

- Hai người bọn họ muốn thu thập thần hồn của ta!

Nói xong, Dương Khai khẽ phóng ra lực lượng thần thức của mình, giải thích:

- Bởi vì ta có Thần Thức Chi Hỏa!

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, gần như không dám tin vào tai mình.

Nhưng khi cảm nhận được khí tức nóng rực ẩn chứa trong lực lượng thần thức của Dương Khai, bọn họ lại không thể không tin.

Hai mắt Đỗ lão dần sáng rực lên, thần sắc vui mừng khôn xiết, nhìn Dương Khai chằm chằm, cứ như đang nhìn một món bảo vật kinh thiên động địa.

Thương Viêm cũng lộ vẻ kích động, một nhân vật mạnh mẽ như y, hiếm có chuyện gì có thể khiến y động dung, nhưng sau khi cảm nhận được Thần Thức Chi Hỏa của Dương Khai, nhất thời cũng có chút thất thần.

Y thầm cười trong lòng, thảo nào sư tổ lại bảo mình đi tìm tên tiểu tử này. Hóa ra hắn là một Luyện đan sư sở hữu Thần Thức Chi Hỏa!

Đó chẳng phải là có cùng vạch xuất phát với Thiên Tàng lão nhân vang danh đại lục hay sao? Không chừng sau này hắn có thể đạt tới tầm cao của Thiên Tàng lão nhân, được cả Nhân, Yêu, Ma tam tộc kính ngưỡng!

Thần Thức Chi Hỏa vốn đã vô cùng hiếm có, cho dù thỉnh thoảng xuất hiện một hai vị võ giả sở hữu nó, cũng chưa chắc đã tinh thông luyện đan. Chỉ khi hội tụ cả hai tài năng này mới thực sự là tinh hoa.

Hạ Thành Ấm trợn tròn mắt, nhìn Dương Khai, vẻ mặt đầy khổ não và hối hận.

- Ta nói với Đoạn Hải, rằng ta không thể ở lại Lôi Quang mãi được. Y và Hứa Kỳ liền nảy sinh ý đồ xấu, muốn mượn sức mạnh của Phong Nhãn để thổi bay Thần Thức Chi Hỏa của ta ra. Đây chính là sự thật. - Dương Khai thản nhiên giải thích.

Tuy đây không phải là nguyên nhân cốt lõi, nhưng cũng được xem là một trong những yếu tố khiến Đoạn Hải và Hứa Kỳ ra tay hạ sát Dương Khai.

Hắn cũng là bất đắc dĩ, không thể tiết lộ thông tin về vị bế quan nhân kia, chỉ có thể để lộ Thần Thức Chi Hỏa của mình.

- Thì ra là vậy. - Đỗ lão khẽ gật đầu, sau khi cảm nhận được Thần Thức Chi Hỏa, lão đã hoàn toàn tin tưởng những lời Dương Khai nói. Lão hít sâu một hơi, nhìn Hạ Thành Ấm nói: - Hạ Giáo chủ, ngài còn có gì muốn hỏi, hay là, ngài vẫn không tin lời của tiểu hữu này?

- Ta không có gì để hỏi. - Hạ Thành Ấm chậm rãi lắc đầu, khí thế toàn thân đã không còn, ánh mắt phức tạp nhìn Dương Khai. Nếu tiếp tục dây dưa, chỉ có thể đắc tội với Đỗ lão, đắc tội với Thương Viêm. Hậu quả này, Hạ Thành Ấm y không gánh nổi.

Hơn nữa, tên Dương Khai này sau này rất có thể cũng sẽ là một nhân vật có thủ đoạn thông thiên. Bây giờ đắc tội với hắn, e rằng sau này Lôi Quang sẽ không được yên ổn.

- Như vậy là tốt nhất. - Đỗ lão hài lòng gật đầu, thần sắc lại trở nên nghiêm túc, dặn dò: - Chuyện hôm nay, các vị ở đây biết là được rồi, nếu ai dám tiết lộ ra ngoài, đừng trách lão hủ không khách khí với kẻ đó.

- Rõ.

Thương Viêm và Hạ Thành Ấm đều trịnh trọng gật đầu.

Thần Thức Chi Hỏa cũng là bảo bối mà thế nhân hằng mơ ước. Một khi tin tức lộ ra ngoài, chỉ e sẽ rước lấy vô số phiền toái.

Phập…

Theo một đạo kình phong đánh ra, sinh cơ của Hứa Kỳ cũng lập tức biến mất. Ánh mắt Hạ Thành Ấm lóe lên, nhìn Dương Khai quả quyết động thủ, tuy trong lòng phẫn nộ nhưng lại không biết phải làm sao.

- Được rồi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện bồi thường rồi chứ. - Dương Khai nhếch miệng cười.

Da mặt Hạ Thành Ấm khẽ co giật. Dù trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng chỉ có thể lên tiếng hỏi:

- Ngươi muốn bồi thường cái gì? Chỉ cần là thứ Thần Giáo ta có, ta đều có thể đáp ứng. Nhưng ngươi đừng có ép người quá đáng, đưa ra yêu cầu mà ta không thể làm được.

- Đương nhiên là không rồi. - Dương Khai cười khà khà. - Ta muốn đến Lôi Nhãn tu luyện, xin Hạ Giáo chủ cho phép.

Lời này vừa nói ra, mọi người lại một lần nữa kinh ngạc nhìn hắn.

- Đến Lôi Nhãn? - Hạ Thành Ấm có chút không thể tin nổi. - Ngươi còn tu luyện công pháp lôi hệ sao?

- Đây là chuyện của ta, Hạ Giáo chủ không quản được đúng không? - Dương Khai lắc đầu.

- Sự biến mất của Phong Nhãn có liên quan đến các hạ không? - Hạ Thành Ấm cảnh giác nhìn Dương Khai.

- Có thể có, có thể không. Ta cũng không rõ lắm.

- Vậy nếu ngươi đến Lôi Nhãn, Lôi Nhãn cũng sẽ biến mất sao?

- Hẳn là không đâu. Điều này xin Hạ Giáo chủ yên tâm.

Ở trong Phong Nhãn, Dương Khai đã khuấy động lực lượng của nó, khiến nó bạo phát từ trong ra ngoài rồi bị hủy diệt. Lúc đó cũng chỉ là xuất phát từ tâm trạng muốn báo thù. Nếu không làm như vậy, Phong Nhãn sẽ không biến mất, nhưng cho dù giữ lại được, uy năng của nó cũng không còn mạnh mẽ như trước nữa.

- Hạ Giáo chủ sẽ không nuốt lời chứ? Vậy thì ta không đồng ý đâu. - Thương Viêm khiêu khích nhìn Hạ Thành Ấm.

- Phong Nhãn và Lôi Nhãn là căn bản lập giáo của Thần Giáo ta, hôm nay một cái đã biến mất, rất có khả năng liên quan đến hắn, sao ta có thể để mặc hắn vào nơi còn lại được. Ngươi nghĩ bổn Giáo chủ là kẻ ngốc sao?

- Ngươi không đáp ứng cũng phải đáp ứng! - Thương Viêm cười lạnh không ngừng, nói xong liền một tay tóm lấy Dương Khai, nhún người bay vút đi.

- Thương Viêm, ngươi đừng ức hiếp người quá đáng! - Hạ Thành Ấm tức giận gầm lên, vội vàng truy kích.

- Haiz! - Đỗ lão thở dài một hơi, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, do dự một lát rồi cũng cùng Mễ Na đuổi theo.

Tốc độ của Thương Viêm cực nhanh, bị y túm trong tay, Dương Khai gần như không mở nổi mắt, chỉ cảm thấy cảnh sắc xung quanh nhanh chóng lùi về phía sau. Trước sau chưa đến nửa nén nhang đã đến được Lôi Nhãn của Lôi Quang Thần Giáo.

Nơi này, tụ tập không ít đệ tử của Lôi Quang đang ngồi tu luyện, cảm nhận sự huyền diệu của lôi điện.

Đệ tử có thực lực mạnh hơn một chút thì ngồi cách Lôi Nhãn khá gần, còn những người thực lực yếu hơn thì ngồi ở khá xa.

Giữa không trung, một lốc xoáy thiểm điện cực lớn đang không ngừng đánh những luồng điện quang xuống, tiếng xẹt xẹt không ngừng vang lên bên tai, năng lượng lôi hệ tràn ngập khắp đất trời.

Lúc Thương Viêm dẫn Dương Khai đến nơi này, những đệ tử Lôi Quang đang ngồi tu luyện đều lộ vẻ kinh ngạc, đưa mắt nhìn sang.

- Tiểu tử, ngươi thật sự muốn vào đó sao? Nơi đó không phải chỗ để đùa giỡn đâu, không cẩn thận là thần hồn câu diệt đấy. - Thương Viêm ngưng mắt nhìn Lôi Nhãn cuồng bạo, vẻ mặt cũng có chút kiêng dè.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!