Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 688: CHƯƠNG 688: PHI VŨ

Thiên Tiêu Tông lấy một tòa thành đá lớn làm trung tâm, là một trong bốn thế lực lớn xung quanh.

Nói là bốn thế lực lớn, nhưng thực tế ba tông môn khác hoàn toàn không thể sánh bằng Thiên Tiêu Tông. Bất kể là nội tình hay số lượng cường giả, Thiên Tiêu Tông đều hoàn toàn dẫn đầu.

Cổ Nguyệt Động Thiên, Sinh Môn, Lôi Quang Thần Giáo, bất kỳ phái nào cũng đều chưa có cường giả cảnh giới Nhập Thánh trấn thủ. Nhưng nghe đồn ở Thiên Tiêu Tông đã có hai đến ba vị cường giả Nhập Thánh.

Mà bên dưới cảnh giới Nhập Thánh, còn có ba vị Siêu Phàm Cảnh Tam Tầng đỉnh phong nổi danh khắp nơi.

Bốn người này đều là những người có thủ đoạn mạnh mẽ, Thương Viêm cũng là một trong số đó.

Nhưng trong mắt thế nhân, Thiên Tiêu Tông là cùng ngồi cùng ăn với ba thế lực khác, cũng vì thế mà đệ tử không quá đông đảo, không sánh được với số đệ tử của Lôi Quang.

Dương Khai được Thương Viêm mang theo bay thẳng đi, không ngừng hỏi thăm tình hình của Thiên Tiêu Tông.

Thương Viêm có vẻ trầm mặc ít lời, giữ chữ tín vững vàng, nhưng Dương Khai hỏi câu nào y vẫn kiên nhẫn giải đáp câu đó.

Đồng thời, y cũng đang quan sát Dương Khai.

Thương Viêm vẫn còn mê man không biết vì sao Tổ Sư lại phái y đi tìm thiếu niên này.

Nửa ngày sau, mắt thấy sắp tiếp cận Thiên Tiêu Tông, Thương Viêm bỗng nhiên dừng lại, sắc mặt hồ nghi nhìn về phía trước, khẽ "di" một tiếng, dường như không phát hiện ra điều gì.

Rất nhanh, Dương Khai cũng đã nhận ra một cỗ khí tức dũng mãnh đang tiếp cận. Khí tức này dao động mạnh mẽ, không hề kém cạnh Thương Viêm, nhưng lại mang đến cảm giác áp bách hoàn toàn khác biệt. Khí tức của người tới vô cùng miên nhu, tựa như Trường Giang Hoàng Hà cuồn cuộn chảy mãi không thôi.

Dương Khai không khỏi lộ ra vẻ mặt tò mò, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Một lát sau, một đạo lam quang từ xa nhanh chóng tiếp cận, dừng lại trước mặt Thương Viêm. Lam quang tiêu tán, một mỹ phụ ăn mặc vô cùng phóng khoáng hiện lên.

Mỹ phụ kia có làn da trắng như tuyết, đôi mắt tràn ngập nước, dường như ẩn chứa sự quyến rũ vô cùng, bên khóe miệng có một nốt ruồi to bằng hạt gạo càng làm tăng thêm phần động lòng người.

Mỹ phụ mang vẻ mặt cười, y phục hở hang, để lộ gần như nửa bầu ngực trắng nõn, cùng với khe sâu mê hồn. Hạ thân mặc một tà váy xẻ cao, để lộ một bên đùi thon dài trắng muốt, suýt nữa thì lộ cả phần hông, loáng thoáng có thể thấy được vẻ tuyệt vời mông lung giữa hai chân nàng...

Dương Khai trợn mắt há hốc mồm, không kìm nổi nhìn thêm mấy lần nữa.

Mỹ phụ cũng chẳng kiêng dè gì, cũng không có biểu hiện xấu hổ, ngược lại cười dài đánh giá Dương Khai, trên dung nhan diễm lệ lộ ra thần sắc hứng thú.

Thương Viêm nhướng mày:

“Phi Vũ, sao ngươi lại đi ra? Tổ Sư không phải cấm túc ngươi nửa năm mới kết thúc sao? Ngươi đừng nói cho ta biết ngươi lén chạy tới đây chứ?”

“Người ta cũng không lén chạy tới đâu.”

Phi Vũ bĩu môi, khẽ cắn răng, không thấy nàng có thêm động tác gì, đột nhiên vươn một bàn tay ra trước mặt Dương Khai, nâng cằm hắn lên:

“Vị tiểu ca này, ngươi ở đâu đấy, sao nhìn quen mặt như thế?”

Dương Khai không khỏi toàn thân nổi da gà.

Thương Viêm liền tranh thủ kéo Dương Khai ra đằng sau, như gà mẹ che chở cho gà con. Y đứng giữa Phi Vũ và Dương Khai, cau mày nói:

“Đừng có càn quấy, đây là người Tổ Sư muốn tìm.”

“Người Tổ Sư muốn tìm?”

Phi Vũ nghe thấy thế, đôi mắt nổi lên hào quang khác thường:

“Tổ Sư tìm hắn làm gì chứ?”

“Ta cũng không rõ ràng.”

Thương Viêm lắc đầu:

“Nhưng hắn cũng không phải là đồ chơi của ngươi.”

“Biết rồi.”

Phi Vũ không kiên nhẫn bĩu môi:

“Nói chuyện của ngươi đi, ngươi không thành thật ở trong tông môn, chạy đến đây làm gì?”

“Tổ Sư bảo ta đi ra mà,” Phi Vũ cười hì hì: “Nếu như không có mệnh lệnh của lão nhân gia, ta làm sao dám tùy tiện ra ngoài chứ?”

Dừng một chút, mắt đẹp liền dịu dàng nói:

“Ừm, Tổ Sư để cho ta lấy công chuộc tội, nói là nếu lần này ta có thể giải quyết được chuyện này liền miễn lệnh cấm nửa năm kia của ta.”

“Phái ngươi đi giải quyết chuyện gì?”

Thương Viêm tò mò hỏi, lời vừa nói ra, lại tự tát một cái lên mặt mình, giơ tay nói:

“Coi như ta không có hỏi, ta về tông môn trước, ngươi cứ tự nhiên.”

“Ngươi đừng có đi chứ!”

Phi Vũ kéo lại cánh tay Thương Viêm, yểu điệu nói:

“Ngươi đã hỏi, ta đương nhiên là muốn nói cho ngươi.”

Nói như thế, nàng cũng không dám làm Thương Viêm mất vui liền mới giải thích.

Bên ngoài trăm dặm Thiên Tiêu Tông, dường như có đệ tử phát hiện ra một sơn động trong khi tu luyện, bên trong có chút cấm chế, linh khí dồi dào, hẳn là phúc địa còn sót lại của vị cao nhân nào đó từ rất nhiều năm trước. Đệ tử đó không thể bài trừ cấm chế liền quay lại tông môn gọi đám sư huynh đệ mở ra phúc địa. Vốn chúng định tìm kiếm chút cơ duyên, không ngờ bên trong phúc địa đó lại có một cạm bẫy bí mật, nhất thời trở tay không kịp, trúng độc thủ.

Tất cả người đi vào trong đó đều trúng một loại thượng cổ dị trùng Phệ Hồn. Tin tức truyền lại Thiên Tiêu Tông, Tổ Sư sai Phi Vũ đi xử lý việc này.

“Phệ Hồn Chi Trùng?”

Sắc mặt Thương Viêm cũng là đại biến:

“Loại thượng cổ dị trùng này không phải tuyệt diệt rồi sao?”

“Ai mà biết được.”

Phi Vũ nhún vai:

“Cũng không biết tên đê tiện khốn kiếp nào dám để lại phúc địa này ở gần Thiên Tiêu Tông của chúng ta. Nếu tìm được thi cốt của hắn, ta nhất định phải hủy sạch.”

“Tổ Sư phái ngươi đi, ngươi định chuẩn bị sao? Vật kia không phải là người bình thường có thể đối phó được, làm không tốt ngươi cũng sẽ bị chôn vùi bên trong đó.”

“Đúng thế mà.”

Phi Vũ vẻ mặt ủy khuất đáng thương:

“Cho nên, Thương Viêm ngươi giúp ta đi.”

“Ta làm sao giúp ngươi? Ta cũng không có biện pháp đối phó loại thượng cổ dị trùng đó.”

“Ngươi là tu luyện hỏa hệ công pháp mà, không đốt cháy được chúng nó sao?”

“Chân Nguyên Chi Hỏa, ngươi cảm thấy có thể đốt cháy chúng sao? Suy nghĩ của ngươi thật lạ.”

Thương Viêm hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên nhìn Dương Khai một cái, vẻ mặt dường như nghĩ tới điều gì.

“Nhưng trừ ngươi ra, không có ai giúp được ta nữa. Hai tên khốn Lực Hoàn cùng Phi Tiễn kia ta đều kéo rồi, bọn chúng đều tránh ta, thật đáng ghê tởm.”

Phi Vũ nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta cũng có thể trốn ngươi mà.”

Thương Viêm cảm thấy đau đầu, sớm biết thế thì đã không lắm mồm hỏi rồi. Sống chung với nữ nhân này nhiều năm như thế, Thương Viêm vẫn là không kìm nổi bị bề ngoài của nàng ta lừa, thường xuyên rơi vào trong bẫy của nàng.

“Hiện tại đã muộn.”

Phi Vũ u lãnh nhìn Thương Viêm:

“Hoặc là ngươi muốn giúp cũng phải giúp, không muốn giúp cũng phải giúp!”

Thương Viêm bất đắc dĩ thở dài:

“Lần này không đi, ta cũng phải mau chóng mang tiểu tử này về gặp Tổ Sư.”

“Dù sao ngươi cũng đã trì hoãn hai tháng, cũng không cần quan tâm tới chút thời gian như thế. Đi cùng ta một lần đi, nếu thật không được, ta cũng không miễn cưỡng ngươi,” Phi Vũ liền khuyên giải.

Thương Viêm chau mày, nhìn như đang cân nhắc. Phi Vũ thấy y bắt đầu bị dụ, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, càng không ngừng khuyên bảo.

Thật lâu sau, Thương Viêm mới gật đầu:

“Được rồi, lần này ta sẽ giúp ngươi một phen, nhưng… thành công hay không ta cũng không thể cam đoan được.”

Phi Vũ vui mừng, liên miệng nói:

“Chỉ biết ngươi tốt nhất, hai tên khốn Lực Hoàn cùng Phi Tiễn kia, lần sau cho bọn hắn chết luôn.”

“Nhưng mà ta cũng có yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?”

Thương Viêm ho nhẹ một tiếng:

“Ta nhớ năm mươi năm trước, ngươi có chế tạo một đám Hồng Hoa Nhưỡng?”

Khuôn mặt Phi Vũ biến đổi, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Chuyện năm mươi năm trước mà ngươi cũng nhớ rõ?”

“Ta lúc nào cũng nhớ thương thứ tốt.”

Thương Viêm khẽ gật đầu, đương nhiên nói:

“Ừm, nếu như thành công, cho ta phân nửa.”

“Không được, kia Hồng Hoa Nhưỡng là ta chạy khắp Bắc Giang, thật vất vả mới thu thập được một ngàn loại linh hoa mà làm ra, bản thân ta cũng còn chưa uống ngụm nào đâu. Ngươi vừa há miệng đòi một nửa, đúng là còn đáng giận hơn cả Lực Hoàn với Phi Tiễn! Nếu như thế, ta tình nguyện không cần ngươi hỗ trợ!”

Dương Khai ngạc nhiên nhìn mỹ phụ này, mơ hồ cảm thấy cái gọi là Hồng Hoa Nhưỡng kia còn quý hơn cả tính mạng của nàng nữa.

“Ngươi chế tạo hai mươi phần mà, chia cho ta một nửa, còn mười phần.”

“Nhiều lắm là cho ngươi một vò, hơn nữa thì cũng đừng nghĩ nữa!”

“Tám vò!”

“Một vò!”

“Năm vò!”

...

Sau một hồi cò kè mặc cả, Thương Viêm cuối cùng chỉ có thể hừ hừ mũi:

“Một vò thì một vò.”

“Thế cũng phải xem ngươi có bản lãnh đó hay không!”

Phi Vũ khinh thường bĩu môi:

“Nếu như ngươi không giúp được gì, một ngụm ta cũng không cho ngươi uống.”

Nói xong, nàng trừng mắt nhìn Dương Khai một cái:

“Tiểu tử thối, cười cái gì, cười đã chưa hả?”

“Không có, nhưng mà cũng khá thú vị đấy.”

Dương Khai nhún nhún vai, nhìn hai vị Siêu Phàm Cảnh Tam Tầng không ngừng cãi vã, cảm nhận hữu tình giữa bọn họ, quả thật làm cho lòng người ấm áp.

Dương Khai dường như thật lâu chưa thể nghiệm cảm giác như thế, tự khi đi vào Thông Huyền Đại Lục xong vẫn là cô đơn.

“Đi thôi, phúc địa kia ở hướng nào?”

Điều kiện được thống nhất, Thương Viêm cũng không muốn lãng phí thời gian.

“Đi theo ta,” Phi Vũ vừa nói xong, liền đi trước dẫn đường.

Mỹ phụ phi động, mông tròn cùng vòng eo đong đưa, mái tóc đen đung đưa theo gió, lộ ra cần cổ trắng nõn, tinh mỹ như đồ sứ.

“Đừng có nhìn nàng ta, cẩn thận nàng ta móc hai tròng mắt ngươi ra,” Thương Viêm nhỏ giọng nhắc nhở bên tai Dương Khai.

“Không đến mức đó chứ?” Dương Khai ngạc nhiên.

“Lần trước Sinh Môn có một Trưởng Lão cũng là vì nhìn nàng ta mấy lần, bị nàng ta…”

Thương Viêm nói xong, dùng tay minh họa thủ thế, bổ từ trên xuống, sát qua hạ thân của Dương Khai.

Dương Khai mặt tối sầm.

“Đây là lí do tại sao Tổ Sư phải cấm nàng ta.”

Thương Viêm chính sắc gật đầu:

“Ừm, tuy nhiên đừng nhìn nàng ta ăn mặc quyến rũ thế, kỳ thật nàng ta vẫn là xử…”

Lời còn chưa nói hết, liền nghênh diện một đôi bàn tay trắng như phấn. Thương Viêm vội vàng không kịp chuẩn bị, bị đánh bay hơn trăm trượng.

Phi Vũ lăng lăng trên không, trên mặt một mảnh băng hàn ý, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thương Viêm bị đánh bay, dịu dàng quát nói:

“Ngươi thật cho rằng ta là kẻ điếc sao?”

Dương Khai không khỏi nuốt nước miếng, âm thầm lo lắng cho Thương Viêm.

“Tiểu huynh đệ, lại đây, tỷ tỷ mang ngươi đi.”

Phi Vũ bỗng nhiên lại mang vẻ mặt tươi cười, vẫy vẫy tay với Dương Khai, cũng không đợi hắn trả lời, liền dùng Chân Nguyên bao bọc lấy hắn, sóng vai bay đi trước.

Ngửi lấy mùi thơm cơ thể của mỹ phụ, Dương Khai có chút mất tự nhiên, vẻ mặt lại nghiêm trang, nhìn không chớp mắt.

“Đừng có nghe tên khốn đó nói vừa, hắn đang phỉ báng ta.”

Phi Vũ nhẹ nói, thổ khí như lan, đi vào lòng người:

“Nhìn thêm chút cũng không sao, tỷ tỷ sẽ không hạ độc thủ với ngươi, ta vốn ôn nhu mà.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!