Tuy võ giả nơi đây không đông đúc như ở Lôi Quang, nhưng Dương Khai lại phát hiện trình độ chung của họ lại vượt trội hơn không chỉ một bậc.
Linh khí nơi đây nồng đậm, cuồn cuộn chảy trong sơn cốc tựa như Trường Giang, Hoàng Hà. Dương Khai vừa đến, hít một hơi liền cảm thấy toàn thân khoan khoái, tâm thần sảng khoái, cả người nhẹ bẫng.
Sơn cốc vô cùng rộng lớn, Dương Khai lơ lửng giữa không trung nhìn xuống mà vẫn không thấy được điểm cuối, sắc mặt không khỏi kinh ngạc.
Nói nơi đây là một sơn cốc, chi bằng nói đây là một bình nguyên trũng xuống.
Bốn phía sơn cốc là hơn trăm ngọn núi cao chọc trời. Trong núi có vô số chim muông dị thú, linh thảo diệu dược, tràn trề sức sống.
Những ngọn núi này nhìn qua như phân bố ngẫu nhiên, bao quanh lấy sơn cốc. Nhưng Dương Khai lại cảm thấy chúng được bố trí theo một cách rất đặc biệt. Thiên địa linh khí ở phương xa dường như được dẫn dắt bởi một lực lượng thần kỳ, thông qua trăm ngọn núi xung quanh, không ngừng rót vào sơn cốc, nuôi dưỡng võ giả trong cốc và linh thảo diệu dược trên núi.
Thương Viêm và Phi Vũ liếc nhìn nhau, âm thầm gật đầu.
Dương Khai chỉ liếc mắt đã nhìn ra vài phần huyền cơ nơi đây, nhãn lực quả thật không tầm thường.
- Trăm ngọn núi này là căn cơ của Thiên Tiêu Tông bọn ta.
Thương Viêm giải thích.
- Ồ? Có lai lịch gì sao?
- Đương nhiên là có.
Thương Viêm khẽ gật đầu.
- Hẳn là ngươi cũng đã cảm nhận được linh khí bên ngoài đang hội tụ vào trong tông. Đây chính là Bách Phong Linh Trận, lấy một trăm lẻ một ngọn núi xung quanh làm trận nhãn, xây dựng nên một tòa kinh thiên cự trận! Những ngọn núi này chỉ có một nửa là do thiên nhiên tạo ra.
- Một nửa còn lại thì sao?
- Là do tổ sư một tay tạo nên.
Thương Viêm nhếch miệng cười.
Thần sắc Dương Khai chấn động, cảm thán nói:
- Tổ sư quý tông thật lợi hại.
- Đương nhiên, thực lực đạt tới một trình độ nhất định thì có thể dời sông lấp biển, thậm chí là hái sao bắt trăng. Nghe nói còn có cường giả có thể thâm nhập vào tinh không, tìm kiếm đủ loại đại cơ duyên, đại tạo hóa trong bầu trời sao kia.
- Thâm nhập tinh không?
Ánh mắt Dương Khai lộ vẻ kinh ngạc, tựa như có một cánh cửa lớn đang chậm rãi mở ra trước mắt hắn, để hắn khám phá những điều thần kỳ mà trước đây chưa từng nghĩ tới, hai mắt không kìm được mà sáng rực lên, cẩn thận lắng nghe.
- Thâm nhập tinh không!
Thương Viêm quả quyết gật đầu.
- Viên đá thanh sắc kỳ dị mà ngươi thấy trên tay Đỗ lão mấy ngày trước chính là sản vật trong tinh không, Thông Huyền Đại Lục không hề có. Viên đá đó vô cùng quý giá, đáng tiếc cuối cùng đã bị hủy.
- Trong tinh không có đủ mọi dược tài, khoáng vật mà ngươi không thể tưởng tượng nổi, đó là những thứ quý giá vượt qua cả Thánh cấp, thậm chí còn có tinh thú lợi hại hơn cả cường giả Nhập Thánh Cảnh. Con nào cũng cường đại vô song, thân hình vô cùng to lớn, không chừng con nhỏ nhất cũng lớn hơn cả sơn cốc của Thiên Tiêu Tông ta.
Dương Khai há hốc miệng, vẻ mặt đầy vẻ khó tin.
Những điều Thương Viêm nói quả thực quá mức hoang đường.
- Ừm, đây cũng chỉ là truyền thuyết, rốt cuộc tinh không như thế nào thì ta cũng không biết, cũng chưa có cường giả nào từng chứng minh rằng mình đã thâm nhập tinh không cả.
Thương Viêm hít mũi, nói thêm.
Dương Khai ngạc nhiên bật cười, gật đầu nói:
- Nhưng Bách Phong Linh Trận này của Thiên Tiêu Tông các ngươi cũng rất lợi hại rồi. Ở chỗ của ta, đây căn bản là một điều vĩ đại không thể nào tưởng tượng nổi.
- Ở chỗ của ngươi?
Thương Viêm kinh ngạc.
- Ừm, ta đến từ một nơi nhỏ bé, nơi đó hoang vu hẻo lánh, không tuyệt vời như thế giới bên này.
Dương Khai thản nhiên giải thích.
- Thì ra là vậy.
Thương Viêm khẽ gật đầu.
- Bách Phong Linh Trận thực sự rất vĩ đại. Dù ở Thông Huyền Đại Lục cũng hiếm khi thấy được. Linh trận này không chỉ có thể ngưng tụ thiên địa linh khí, nếu thực sự gặp phải đại nạn, nó còn có thể phát huy tác dụng phòng ngự. Nhưng cũng không ai dám đến xâm phạm Thiên Tiêu Tông ta, cho nên ta cũng chưa từng thấy qua dáng vẻ hoàn chỉnh của Bách Phong Linh Trận.
- Hai người đừng phí lời nữa, mau xuống đi.
Phi Vũ hơi mất kiên nhẫn, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.
- Giới thiệu cho tiểu huynh đệ một chút thôi mà.
Sau khi Thương Viêm quyết định sẽ kết giao với Dương Khai, cách xưng hô cũng trở nên thân thiết hơn.
Thương Viêm không nói nhiều, dẫn Dương Khai và Phi Vũ bay xuống dưới.
Có lẽ do linh khí nơi đây quá nồng đậm, nhìn từ không trung xuống, cảnh sắc không rõ ràng lắm, mọi thứ dưới sơn cốc đều mờ ảo, tựa như tiên cảnh chốn nhân gian.
Một lát sau, ba người đáp xuống đất.
Thương Viêm thong thả đi về phía trước, đệ tử Thiên Tiêu Tông gặp dọc đường đều cung kính hành lễ vấn an. Tu vi của những võ giả này đều không thấp, đa số đều là Thần Du Cảnh, khí tức trên người hùng hậu, dường như còn mạnh hơn rất nhiều so với võ giả cùng đẳng cấp, cùng cảnh giới.
Dương Khai thầm tấm tắc lấy làm lạ.
Những đệ tử của Thiên Tiêu Tông này, tinh khí nội liễm, sức sống tràn trề, huyết nhục và kinh mạch đều vững chắc vô cùng, chân nguyên cũng cực kỳ nồng đậm, hùng hậu, lực chiến đấu rõ ràng là không thể xem thường.
Sau khi giao năm đệ tử cứu được cho người khác chăm sóc, Thương Viêm dẫn Dương Khai đến trước một sân viện vắng vẻ, nói:
- Ngươi cứ ở đây đi, đợi ta bẩm báo với tổ sư rồi sẽ đến tìm ngươi.
- Bây giờ ta không cần đi bái kiến vị tiền bối kia sao?
Dương Khai chau mày. Hắn vốn tưởng mình sẽ lập tức được gặp tổ sư của Thiên Tiêu Tông.
Trong lòng hắn có rất nhiều nghi vấn, rất muốn gặp vị cường giả Nhập Thánh Cảnh kia để giải tỏa những khúc mắc của bản thân. Nhưng ý của Thương Viêm dường như là chưa đến lúc.
- Đợi tổ sư triệu kiến rồi ngươi hãy đi.
Thương Viêm cười cười, không nói thêm gì, quay người rời đi, vô cùng tự tại.
Phi Vũ nhìn Dương Khai, cũng rất thân thiện, nói:
- Ngươi không cần phải áp lực quá, tổ sư không thể có ác ý với một tiểu tử như ngươi đâu. Nếu thật sự muốn hại ngươi, cũng không cần đặc biệt phái Thương Viêm ra mặt. Ừm, cho ngươi hai thứ này giết thời gian đây.
Nói xong, nàng đột nhiên đưa cho Dương Khai hai vật.
Dương Khai nhận lấy, phát hiện đó là một cặp gông xiềng không biết làm từ chất liệu đá gì.
- Đây là thứ gì?
Dương Khai quan sát một lúc, phát hiện vật này không có gì thần kỳ, ước chừng cũng không nặng tới nửa cân, bên trong cũng không có dấu vết của trận pháp hay năng lượng, dường như chỉ là đồ chơi.
- Ngươi thử rót chân nguyên của mình vào xem, rót vào càng nhiều càng tốt!
Phi Vũ nhắc nhở.
Dương Khai gật đầu, chân nguyên trong cơ thể tuôn ra, rót vào hai chiếc gông xiềng kia.
Lát sau, hắn đột nhiên cảm thấy một cảm giác nặng nề ập tới. Cảm giác này nặng đến mức ngay cả hắn cũng không đứng vững, thân mình nghiêng về phía trước, suýt nữa thì ngã sấp xuống đất.
Lộn vài vòng trên không trung, hắn mới khó khăn lắm ổn định lại thân hình để không bị mất mặt.
Ầm ầm…
Hai tiếng động trầm đục vang lên, cặp gông xiềng kia rơi xuống đất, nện thành hai cái hố thật sâu.
Dương Khai đột nhiên biến sắc, sững sờ nhìn biến cố trước mắt.
Cùng với đó là một tràng cười trong trẻo như chuông bạc của Phi Vũ, nàng cười đến mức run cả người.
- Ngươi đùa ta?
Dương Khai chau mày, trừng mắt nhìn vị mỹ phụ này.
Cảm thấy người phụ nữ này không có ác ý với mình, Dương Khai đương nhiên cũng không nghĩ nhiều, nhưng không ngờ nàng lại chơi ác như vậy. Hai cái gông xiềng này rõ ràng không phải là đồ chơi bình thường, mà là thứ có lai lịch.
- Tỷ tỷ chỉ đang dạy ngươi, đừng dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.
Phi Vũ cười khanh khách.
Dương Khai hít sâu một hơi, gật đầu nói:
- Đã lĩnh giáo, đại thẩm quả nhiên âm hiểm.
Tiếng cười của Phi Vũ chợt tắt, trong đôi mắt đẹp hiện lên vẻ giận dữ, trừng mắt nhìn Dương Khai không chút nể nang.
Tiếng cười ha hả vang lên từ một ngọn cây bên cạnh.
Phi Vũ vung tay một chiêu, một con thủy long nhe răng múa vuốt bỗng nhiên bắn ra, lao đến cắn người đang ẩn nấp trên cây.
- Ngươi thử cười nữa xem, xem ta có xé rách cái miệng của ngươi không!
Phi Vũ trừng mắt lạnh lùng nhìn người đó.
Người nọ rụt cổ, quả nhiên không dám cười nữa, búng tay đánh vỡ thủy long của Phi Vũ, thân hình lóe lên rồi biến mất, thanh âm từ xa vọng lại:
- Tiểu tử, muốn sống lâu thì tránh xa bà điên này ra một chút.
- Lực Hoàn, hôm nay ngươi chết chắc rồi!
Thân mình Phi Vũ run lên, vội vàng đuổi theo.
Sắc mặt Dương Khai trở nên nghiêm nghị.
Lại là một vị cường giả Siêu Phàm tam tầng cảnh!
Lúc nãy, người đó ẩn nấp bên cạnh mà ngay cả Dương Khai cũng không hề cảm nhận được, khí tức thu liễm vô cùng hoàn mỹ.
Tuy chỉ là thoáng qua, nhưng Dương Khai cũng nhìn rõ diện mạo của người đó. Thân hình gầy gò, thấp bé, hai bên khóe miệng có bộ râu cá trê, trông hèn mọn hết chỗ nói, là một cường giả rất dễ nhớ.
Trên đường đi, Thương Viêm từng nói với hắn, Thiên Tiêu Tông có tứ đại hộ pháp Siêu Phàm tam tầng cảnh. Thương Viêm và Phi Vũ là hai trong số đó.
Hẳn là tên Lực Hoàn này cũng vậy, còn người cuối cùng, Dương Khai vẫn chưa gặp.
Nhưng xem ra, bốn người này dường như đều có sở trường riêng.
Thương Viêm là hỏa, Phi Vũ là thủy, Lực Hoàn kia hẳn là thiên về tốc độ hoặc sức mạnh. Trong nháy mắt bộc phát lúc nãy, Dương Khai đã thấy rõ, đương nhiên biết được sự mạnh mẽ của y.
Sững sờ đứng nguyên tại chỗ, không ai đến chào hỏi mình, vẻ mặt Dương Khai có chút cổ quái.
Cứ mơ hồ đi tới một tông môn cường đại như vậy, còn không biết nguyên nhân cụ thể, điều này khiến Dương Khai có chút không được tự nhiên.
Nhưng nghĩ nhiều cũng vô ích, bây giờ chỉ đành chờ gặp được tổ sư của Thiên Tiêu Tông rồi hỏi cho rõ ngọn ngành.
Ánh mắt lóe lên, Dương Khai nhìn chằm chằm vào hai chiếc gông xiềng đặc biệt trong hố sâu trước mặt, giơ tay cầm chúng lên.
Lúc chạm vào, Dương Khai ngạc nhiên phát hiện hai chiếc gông này không hề nặng, vẫn như cảm giác lúc trước, chừng nửa cân là cùng.
Nhưng khoảnh khắc vừa rồi, chúng nặng đến mức suýt nữa đã kéo bay cả người hắn, hơn nữa còn rơi xuống tạo thành cái hố lớn cũng là sự thật.
Chau mày nghi hoặc một lúc, Dương Khai lại rót chân nguyên vào trong.
Một lát sau, Dương Khai nhướng mày, quả nhiên như hắn dự liệu. Chân nguyên vừa rót vào, hai chiếc gông trên tay bỗng nhiên trở nên nặng hơn rất nhiều, đè lên vai khiến hắn chấn động.
Tiếp tục rót vào, cảm giác nặng nề càng thêm mãnh liệt.
Dương Khai còn chưa xuất hết toàn lực, đã phát hiện mình không cầm nổi hai chiếc gông này, ít nhất chúng cũng nặng tới năm sáu ngàn cân.
Mặt đất nơi hắn đứng bỗng nhiên nứt ra những vết rạn như mạng nhện, đã không chịu nổi áp lực cực lớn này.
Cảm nhận được sự huyền diệu của hai chiếc gông, Dương Khai vui mừng khôn xiết, bỗng nhiên cảm thấy vật mà Phi Vũ đưa cho mình quả thực không tồi, vừa hay có thể dùng để giết thời gian, lại vừa vặn thích hợp để rèn luyện sức mạnh nhục thân.