Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 696: CHƯƠNG 696: MỘT ĐẠO LÊN ĐƯỜNG

Thấy Dương Khai xuất hiện, đám người Thương Viêm cũng không nhiều lời, lập tức lên đường.

Bốn người thi triển thân pháp, lướt đi như bay, Dương Khai không nhanh không chậm theo sát phía sau.

Cảm nhận tình trạng cơ thể hắn lúc này, Tứ Đại Hộ Pháp của Thiên Tiêu Tông đều không khỏi rùng mình.

Bởi vì họ phát hiện, kể từ mấy tháng trước khi Phi Vũ đưa Hỗn Nguyên Liêu cho Dương Khai, hắn vẫn luôn mang nó trên người, chưa từng tháo xuống. Ngay cả lúc này, hắn vẫn đang gánh chịu sức nặng mấy ngàn cân.

Mà bản thân hắn dường như đã hoàn toàn quen với sức nặng đó, vẻ mặt không chút gượng ép, bình thản như không.

Thân thể của tiểu tử này quả thật quá đỗi biến thái, e rằng không thua kém Ma tộc bao nhiêu! Trong lòng bốn người không hẹn mà cùng nảy ra ý nghĩ này.

Mới khởi hành không bao lâu, Thương Viêm bỗng nhiên khẽ “ồ” lên một tiếng, cúi đầu nhìn xuống phía dưới. Cùng lúc đó, Dương Khai cũng nghe được tiếng gọi từ bên dưới, nơi phát ra tiếng gọi là một lão nhân tóc bạc trắng, đang vuốt râu nhìn về phía này. Bên cạnh lão nhân có một thiếu nữ xinh xắn, hoạt bát đang vẫy tay gọi lớn.

- Là Đỗ lão!

Thương Viêm kinh ngạc, phất tay nói:

- Xuống dưới xem sao.

Theo y đáp xuống đất, Dương Khai quả nhiên gặp được Đỗ lão và Mễ Na. Vừa trông thấy Dương Khai, Mễ Na liền nhảy dựng lên, hầm hừ nói:

- Tên khốn nhà ngươi, không phải ngươi nói rảnh sẽ đến thăm ta sao? Sao mấy tháng rồi mà chẳng thấy bóng dáng đâu?

- E hèm… dạo này hơi bận nên quên mất.

Dương Khai có chút xấu hổ đáp.

- Có phải ngươi cảm thấy luyện đan thuật của ta không bằng ngươi, nên xem thường ta đúng không?

Mễ Na hai tay chống nạnh, hỏi dồn, không chịu buông tha.

- Không có, không có.

Dương Khai vội vàng xua tay.

- Thật sự là hơi bận mà.

- Tốt nhất là ngươi nói thật, nếu không ta cắn chết ngươi!

Lúc này Mễ Na mới nguôi giận:

- Ta bây giờ cũng là Linh cấp Hạ phẩm Luyện đan sư rồi, ngươi đừng có đắc ý, ta sắp vượt qua ngươi rồi.

Đỗ lão cười hiền hòa nhìn cảnh tượng bên này, ánh mắt lóe lên, nói:

- Mễ Na, Dương tiểu hữu dường như đã khác xưa rồi.

- Cái gì, có gì khác chứ?

Mễ Na nghi hoặc khó hiểu.

- Dương tiểu hữu hiện tại tối thiểu cũng là Linh cấp Thượng phẩm Luyện đan sư rồi nhỉ?

Ánh mắt Đỗ lão sáng rực, nhìn chằm chằm Dương Khai.

Dương Khai gãi đầu, thần sắc bỗng trở nên nghiêm túc, ôm quyền nói:

- Thật xin lỗi, Đỗ lão, trước đây ở Hiệp hội Luyện đan sư đã không nói thật với các vị, thực ra mấy tháng trước ta đã là Linh cấp Thượng phẩm Luyện đan sư rồi.

Đỗ lão thần sắc biến đổi, kinh ngạc nhìn Dương Khai, còn Mễ Na thì không khỏi che miệng, vẻ mặt như bị đả kích nặng nề, hồn bay phách lạc.

- Hóa ra là vậy.

Đỗ lão bỗng nhiên mỉm cười:

- Xem ra lão phu đã xem thường ngươi rồi. Dương tiểu hữu không cần để ý, bây giờ ngươi nói thật với lão phu, lão phu cũng rất vui mừng.

- Đỗ lão làm sao lại biết bây giờ ta là Linh cấp Thượng phẩm Luyện đan sư?

Dương Khai nghi hoặc hỏi.

- Chẳng phải các vị đây đang đưa ngươi đến Phù Vân Thành sao? Luyện đan sư có thể đến nơi đó, tối thiểu cũng phải là Linh cấp Thượng phẩm.

Đỗ lão khẽ mỉm cười.

Thương Viêm sắc mặt khẽ động:

- Đỗ Lão cũng đến đó sao?

- Đúng vậy, lão phu cố ý ở đây chờ các ngươi. Đường sá xa xôi, lão hủ cũng muốn tìm vài vị bảo tiêu đồng hành.

Đỗ lão nửa đùa nửa thật nói:

- Nhưng các ngươi yên tâm, lão phu qua bên kia không phải vì đóa Ma Hoa ngàn năm sắp nở kia, chỉ là mang Mễ Na ra ngoài lịch lãm, tăng thêm kiến thức. Tiểu nha đầu này không biết trời cao đất dày, cứ tưởng trên đời này chỉ có mình nàng là Luyện đan sư có tư chất xuất chúng. Tin rằng chuyến đi này sẽ giúp nàng thu hoạch được nhiều điều.

- Đỗ lão, người ta đâu có nghĩ vậy nữa đâu.

Mễ Na ấm ức nói.

Trước khi gặp Dương Khai, Mễ Na quả thực có chút mắt cao hơn đầu. Tuổi nàng không lớn, nhưng mấy tháng trước đã là Huyền cấp Thượng phẩm Luyện đan sư. Đỗ lão và sư phụ của nàng đều đặt kỳ vọng rất lớn, xem nàng như người thừa kế của Hiệp hội Luyện đan sư Cự Thạch Thành để bồi dưỡng.

Thế nhưng sau khi gặp Dương Khai, Mễ Na liên tục bị đả kích, lần này lại càng nghiêm trọng hơn. Dương Khai lại đã là Linh cấp Thượng phẩm Luyện đan sư, trong khi nàng vẫn còn đang đắc ý vì chút đột phá nhỏ nhoi của mình.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Mễ Na đỏ bừng, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống, không bao giờ ra ngoài gặp ai nữa.

Đỗ lão cười ha hả nói:

- Ma Hoa ngàn năm sắp nở, tin rằng sẽ có rất nhiều Luyện đan sư thực lực cao thâm đến Phù Vân Thành, đây là một thịnh hội ngàn năm khó gặp, lão phu cũng không muốn bỏ lỡ. Mấy vị nếu không phiền, mang theo một già một trẻ chúng ta đi cùng, được chứ?

- Đỗ lão khách khí rồi.

Thương Viêm lắc đầu:

- Các vị cũng phải đến Phù Vân Thành, chúng ta cùng đường, mọi người cùng chiếu cố lẫn nhau.

Đỗ lão mỉm cười gật đầu.

Sau khi thỏa thuận xong, bốn người Thiên Tiêu Tông cùng vận chuyển chân nguyên, bao bọc lấy Đỗ lão và Mễ Na, đưa họ cùng đi về phía trước.

Thấy Mễ Na mặt mày ủ rũ, Dương Khai có chút áy náy:

- Sao vậy?

- Ngươi thật đáng ghét!

Mễ Na bĩu môi, trừng mắt nhìn hắn.

- Ta đáng ghét?

Dương Khai ngạc nhiên.

Mễ Na gật đầu thật mạnh, rồi bỗng nhiên nghiêm mặt nói:

- Nhưng mà ngươi đừng có đắc ý, Đỗ lão nói, chỉ cần ta kiên trì cố gắng, một ngày nào đó sẽ đuổi kịp ngươi.

- Ta có đắc ý lúc nào?

Dương Khai bất đắc dĩ.

- Trên mặt ngươi tuy không biểu hiện, nhưng trong lòng chắc chắn đang đắc ý.

Dương Khai lắc đầu thở dài:

- Thế giới của ngươi thật đen tối.

Mấy người thấy đôi tiểu bối này đấu khẩu ầm ĩ, không khỏi bật cười, cảm thấy đoạn đường này không còn tẻ nhạt nữa.

Thiên Tiêu Tông cách Phù Vân Thành khá xa, cho dù với thực lực của đám người Thương Viêm cũng phải mất một tháng đường.

Đó là trong trường hợp dốc toàn lực phi hành.

May mà thời gian Ma Hoa ngàn năm nở vẫn còn nhiều, nên đám người Thương Viêm cũng khá thong dong.

Vừa đi vừa nghỉ, trên đường đi Dương Khai cũng thấy được sự rộng lớn và trù phú của Thông Huyền Đại Lục này, vô số thế lực lớn nhỏ san sát, mỗi ngày đều có không ít thế lực bị diệt môn. Nhưng những thế lực mới, giống như nấm mọc sau mưa, cái cũ sụp đổ thì cái mới lại mọc lên.

Hơn nữa, trên đường họ cũng gặp không ít cường giả Siêu Phàm Cảnh, và những người đó cũng đều mang theo một vị Luyện đan sư.

Lúc gặp nhau, đôi bên đều khá cảnh giác mà tránh đi.

Nhưng thời gian dần trôi, càng đến gần Phù Vân Thành, sát khí trong không khí cũng càng lúc càng nồng đậm, đám người Thương Viêm không lúc nào là không cảnh giác bốn phía, luôn chú ý đảm bảo an toàn cho Dương Khai và Đỗ lão.

Hai mươi ngày sau, đám người Dương Khai thấy một nhóm cường giả Siêu Phàm Cảnh đang đại chiến.

Nhân số hai phe không chênh lệch bao nhiêu, thực lực cũng tương đương, thi triển vũ kỹ, bí bảo, khí thế kinh người.

Mọi người không thể nhìn thấy kết quả trận chiến, đám người Thương Viêm cũng không tùy tiện nhúng tay vào chuyện của người khác, bình thản dẫn đám Dương Khai đi, xuyên qua đám người đang giao chiến.

Sau khi thấy trận chiến đầu tiên, những cuộc đại chiến giữa các cường giả Siêu Phàm Cảnh dường như nhiều hơn, gần như mỗi ngày, mỗi nơi đi qua đều có thể thấy cảnh đánh nhau, hoặc là dấu vết sau cuộc chiến.

Theo lời Thương Viêm, những người này đều là các cường giả đi đến Phù Vân Thành, nửa đường đã bắt đầu cạnh tranh, diệt trừ đối thủ.

Dương Khai sắc mặt nghiêm nghị, càng hiểu rõ sức hấp dẫn của đóa Ma Hoa ngàn năm này đối với các cường giả Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng điều làm Dương Khai thấy nghi hoặc chính là đây gần như là việc trọng đại của Ma tộc, vậy mà lại không thấy cường giả Nhập Thánh Cảnh nào.

Hỏi ra nghi hoặc này, Thương Viêm cười đáp:

- Cường giả Nhập Thánh Cảnh sẽ không nhúng tay, đó là một quy tắc bất thành văn. Ma Hoa ngàn năm chỉ có tác dụng với Siêu Phàm Cảnh muốn đột phá lên Nhập Thánh Cảnh, bất kể là Nhân, Yêu hay Ma tộc, muốn có được Ma Hoa ngàn năm cũng chỉ có thể dùng thực lực của bản thân mà tranh đoạt.

- Đó cũng là một trong những nguyên nhân.

Đỗ lão nói tiếp:

- Vẫn còn những nguyên nhân khác.

- Ồ? Xin rửa tai lắng nghe.

Thương Viêm hơi bất ngờ, y hiển nhiên không nghĩ tới lại còn có nguyên nhân khác.

Dương Khai và Mễ Na cũng vểnh tai lên, chuyên tâm lắng nghe, những bí mật thế này thật sự có sức hút rất lớn với những người trẻ tuổi như họ.

- Ma Hoa ngàn năm dường như không phải là sản vật của Thông Huyền Đại Lục.

Đỗ lão trầm giọng nói.

Phi Vũ hoa dung thất sắc, kinh ngạc nói:

- Chẳng lẽ đến từ tinh không?

- Ừm, nghe nói là vậy.

Đỗ Vạn khẽ gật đầu:

- Không biết bao nhiêu năm trước, một hạt giống từ tinh không rơi xuống nơi chân trời góc bể, sau đó một gốc cây mà thế gian chưa từng thấy bắt đầu nảy mầm. Ngàn năm sau, nó nở hoa một lần, vô tình bị người ta phát hiện, từ đó mới biết được diệu dụng của nó. Tin tức truyền ra, tam tộc Nhân, Yêu, Ma đều sôi sục. Cảnh giới Nhập Thánh Cảnh ở bất cứ đâu cũng là cảnh giới mà người người ngưỡng vọng, mà Ma Hoa ngàn năm lại có thể giúp Siêu Phàm Cảnh tam tầng tấn thăng lên Nhập Thánh Cảnh. Một ngàn năm sau nữa, những cường giả Nhập Thánh Cảnh liền nhúng tay vào, tạo thành một trận đại chiến. Cuối cùng một vị cường giả của Nhân tộc giành được chiến thắng, nhưng điều làm người ta bất ngờ chính là đóa Ma Hoa ngàn năm vốn sắp nở rộ lại đột nhiên tàn lụi.

- Tại sao lại thế?

Mọi người không khỏi lộ vẻ kỳ quái.

- Không ai biết tại sao, nhưng từ đó về sau, không còn có cường giả Nhập Thánh Cảnh nào tham gia vào cuộc tranh đoạt Ma Hoa nữa. Một khi có khí tức của cường giả Nhập Thánh Cảnh xuất hiện thì Ma Hoa sẽ không nở, cho nên hiện tại về cơ bản chỉ có Siêu Phàm Cảnh tham gia.

- Cổ quái như vậy sao?

Lực Hoàn kinh hô một tiếng.

- Sản vật từ tinh không, không thể dùng lẽ thường để phán đoán được.

Đỗ lão chậm rãi lắc đầu.

- Đỗ lão, thật sự từng có người tiến sâu vào tinh không sao?

Thương Viêm nhíu mày nói:

- Tuy rằng ta cũng từng nghe nói rất nhiều tin tức về tinh không, nhưng dường như không ai có thể chứng thực được đó là một thế giới ra sao.

- Lão phu cũng không rõ lắm.

Đỗ lão khẽ mỉm cười:

- Nghe Ma tộc bên đó nói, năm xưa Đại Ma Thần đã thành công thoát vào tinh không, cũng có lời đồn như thế, nhưng sự thật ra sao thì chẳng ai biết cả.

Ánh mắt Dương Khai lóe lên, nhưng không xen lời.

Tuy rằng hắn biết Đại Ma Thần không hề trốn vào tinh không, mà ngược lại đã chết rồi, nhưng chuyện này vẫn là không nên nói ra thì tốt hơn. Tam tộc Nhân, Yêu, Ma dường như có mối thù hận không đội trời chung, ai cũng không muốn dính dáng gì tới hai chủng tộc còn lại, chỉ ước có thể diệt được toàn bộ hai chủng tộc kia mới hả dạ.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!