—
Cút! Một tiếng gầm vang vọng trời xanh, lập tức tất cả đều im lặng, bên tai mỗi người đều ù đi, những tu giả có tu vi thấp, tai thậm chí còn chảy máu. Cuộc tranh cãi ồn ào không dứt trước sạp hàng khiến chủ sạp hàng có chút tức giận.
— Ta không muốn lặp lại lời nói của mình lần thứ hai, nếu không thỏa mãn được yêu cầu của ta, thì hãy rời khỏi nơi này.
Chủ sạp hàng hạ giọng nói.
— Siêu Phàm Cảnh tam tầng!
Trong đám người, có tiếng kinh hô khe khẽ vang lên.
Từ khí tức thản nhiên phát ra từ chủ sạp hàng này, mọi người ý thức được thực lực của lão bất phàm.
Ngay lập tức, những người có ý đồ chiếm tiện nghi đều lắc đầu thở dài, chậm rãi rút lui.
Chủ sạp hàng này vừa nhìn đã biết là một mãnh nhân, thuộc loại liếm máu trên lưỡi đao, muốn chiếm tiện nghi của loại người này, nhất định không có kết quả tốt.
Nhưng vẫn có không ít người ở lại, vẫn cố gắng thuyết phục và ép giá chủ sạp hàng.
Chủ sạp hàng lắc đầu không ngớt, kiên quyết đòi giá mười mai Thánh đan, dù thế nào cũng không giảm.
Dần dần, lượng người trước sạp hàng thưa thớt, cuối cùng không còn một ai.
Dương Khai và Phi Vũ cuối cùng cũng đến trước sạp hàng, sau khi nhìn rõ vật phẩm bày ra trước mặt, sắc mặt không khỏi chấn động.
Ở trước mặt chủ sạp hàng là một đóa băng liên lớn bằng lòng bàn tay, tựa như được chạm khắc từ băng tuyết, nhưng lại toát ra sinh cơ bừng bừng, hoa sen nở rộ, lá sen xanh biếc mơn mởn. Từ đóa băng liên chậm rãi tỏa ra một mùi hương thanh khiết, ngào ngạt, bất kể là Dương Khai hay Phi Vũ đều cảm thấy vô cùng thoải mái, thần trí trở nên minh mẫn hơn hẳn ngày thường.
Dị bảo! Dương Khai lập tức khẳng định.
— Băng Tâm Tuyết Liên? Phi Vũ không khỏi thất thanh kinh ngạc, chậm rãi ngồi xổm xuống, đôi mắt chăm chú quan sát đóa băng liên, hít vào một hơi khí lạnh:
— Đóa này đã có vạn năm tuổi rồi sao?
Lời vừa nói ra, sắc mặt Dương Khai chợt biến đổi.
Vạn năm! Bất luận là dược liệu nào, dù là loại cấp thấp nhất, có thể tồn tại đến vạn năm, đó cũng là bảo vật vô giá, chứ đừng nói chi, chỉ nhìn qua đã biết đóa băng liên này không phải vật tầm thường.
Ngay cả chủ sạp hàng vốn điềm tĩnh cũng khẽ giật mình, ngước mắt nhìn Phi Vũ, khẽ gật đầu nói:
— Cuối cùng cũng có người biết hàng đến rồi.
Phi Vũ khẽ mỉm cười:
— Không phải ta biết hàng, vừa rồi cũng có không ít người biết hàng đó thôi, chỉ là bọn họ không chịu nói ra sự thật mà thôi.
Muốn có thứ này, hiển nhiên sẽ không cố ý thổi phồng giá trị của nó, đều cho rằng chủ hàng vụng về, có thể chiếm được món hời.
— Thực sự chỉ có thể dùng mười mai Thánh đan để đổi sao? Phi Vũ khẽ hỏi.
Chủ sạp hàng chỉ khẽ gật đầu.
Phi Vũ thở dài lắc đầu, mười mai Thánh đan, nàng thực sự không thể lấy ra được. Thánh cấp đan dược không phải ai cũng có thể luyện chế thành công, dù là Thánh cấp luyện đan sư, khi luyện đan vẫn có tỷ lệ thất bại rất cao.
Do đó, mỗi viên Thánh cấp đan dược đều vô cùng quý giá, mười mai lại càng là một cái giá trên trời.
Một võ giả bình thường, cả đời cũng không thể thấy được mười mai Thánh đan.
— Sư thúc, thứ này có thể tẩm bổ thần chí sao? Dương Khai cũng có sự am hiểu nhất định về bảo vật, nhưng dù sao thời gian tiếp xúc cũng không lâu, có một số vật vẫn không thể nhận ra.
Ngược lại Phi Vũ lại không như vậy, nàng mặc dù không phải luyện đan sư nhưng dù sao cũng đã sống nhiều năm như vậy, khả năng phân biệt và kiến thức đều vượt xa Dương Khai, chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhận ra đóa Băng Tâm Tuyết Liên này cùng niên đại của nó, điều đó không hề kỳ quái.
— Đúng vậy, đây là dị bảo tẩm bổ thần chí. Phi Vũ khẽ gật đầu.
— Không cần luyện chế thành đan dược, trực tiếp sử dụng là có thể phát huy hết tác dụng của nó. Dùng một đóa Băng Tâm Tuyết Liên, cho dù là ai, năng lực thần trí đều có thể tăng lên gấp bội. Thật kỳ lạ, thứ này có được không hề dễ dàng, sao ông không tự mình sử dụng, mà lại muốn đổi lấy mười mai Thánh đan?
— Ta đương nhiên có nguyên nhân của ta. Chủ sạp hàng không muốn giải thích thêm.
— Các ngươi có đủ Thánh đan không? Nếu có bây giờ có thể trao đổi, không có thì đừng lãng phí thời gian của ta.
Phi Vũ khẽ bĩu môi, nhất thời không muốn dây dưa với chủ sạp hàng này chút nào.
Dương Khai trầm tư một lúc, lúc này mới lên tiếng hỏi:
— Có thể cho ta mấy ngày thu xếp không?
— Ngươi muốn bao lâu? Chủ sạp hàng liếc mắt nhìn Dương Khai.
— Ba ngày!
— Ta có thể cho ngươi thời gian, nhưng ta không đảm bảo trước đó ta sẽ không bán nó cho người khác.
Chủ sạp hàng trầm giọng nói.
Dương Khai nhíu mày:
— Nhưng ta hiện tại chỉ có một mai Thánh đan!
— Đó là chuyện của ngươi.
Thấy lão ta lại không hề thông cảm như vậy, Dương Khai cũng không thể nói thêm gì. Dị bảo tẩm bổ thần trí, chàng thực sự cũng rất muốn có, nhưng lại cần đến mười mai Thánh đan, với khả năng luyện đan của chàng bây giờ, vẫn cần thêm thời gian để chuẩn bị.
Tối thiểu cũng muốn thu thập dược liệu có dược hiệu không kém Linh cấp thượng phẩm.
Nếu kết hợp linh trận và Vạn Dược Linh Nhũ, trong ba ngày Dương Khai tự tin có thể luyện được mười mai Thánh đan.
Đương nhiên cái giá phải trả cũng vô cùng lớn, nói không chừng sẽ phải lãng phí rất nhiều tài liệu.
Trong khi suy nghĩ có nên làm như vậy hay không, bỗng nhiên bên cạnh có người ngồi xổm xuống. Dương Khai quay đầu nhìn lại, thấy một người tướng mạo tuấn tú, có vẻ ngang tuổi mình.
Chàng thanh niên đó cũng liếc nhìn Dương Khai, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên vẻ tán thán và kinh ngạc.
Ai cũng cho rằng thực lực của đối phương không hề thấp.
Phi Vũ cũng nhìn người thanh niên đó với ánh mắt đầy thâm ý.
Anh ta khẽ mỉm cười nhã nhặn, nụ cười mang theo chút tà mị, khiến trời đất dường như cũng bừng sáng.
— Đóa Băng Tâm Tuyết Liên này cũng không tệ. Chàng thanh niên thu hồi ánh mắt, bắt đầu chú ý dị bảo trước mặt.
— Mười mai Thánh đan! Chủ sạp hàng vẫn lãnh đạm báo giá.
— Được, ta lấy. Chàng thanh niên khẽ vuốt cằm.
Dương Khai và Phi Vũ đều không khỏi ngạc nhiên, chủ sạp hàng cũng nhìn anh ta với vẻ không thể tin được, nhíu mày nói:
— Đưa cho ta mười mai Thánh đan trước, vật này sẽ là của ngươi.
Chủ sạp hàng rõ ràng không tin một người trẻ tuổi như vậy có thể đưa ngay ra mười mai Thánh đan.
Chàng thanh niên mỉm cười, thuận tay ném ra một túi Càn Khôn.
— Tự mình xem đi, vừa đủ mười mai Thánh đan, nếu ngươi muốn nhiều hơn nữa, ta cũng không có cách nào.
Chủ sạp hàng kiểm tra một lượt, sắc mặt lập tức vui vẻ, vừa đứng dậy liền nhanh chóng rời đi, biến mất không thấy bóng dáng, vô cùng dứt khoát, nhanh nhẹn, đến một lời cũng không nói.
Dương Khai và Phi Vũ đều trố mắt ngạc nhiên, không nói nên lời.
Chàng thanh niên lại khẽ cười, đưa cánh tay thon dài không kém nữ nhi ra, cẩn thận cầm đóa Băng Tâm Tuyết Liên, đặt vào một túi Càn Khôn khác, khẽ gật đầu với Dương Khai, thân thiện nói:
— Bằng hữu, xin lỗi, không phải ta cố ý đoạt đi vật ngươi yêu thích, đồ tốt ai cũng muốn có.
— Ta hiểu. Dương Khai thản nhiên gật đầu đáp, cũng không có ý so đo với hắn.
Thực lực của mình không đủ, bị người khác nhanh chân đoạt trước, quả thật không có gì để nói.
— Tạm biệt.
Sau khi nói, chàng thanh niên nhanh chóng hòa vào dòng người.
— Người này... lai lịch thế nào? Phi Vũ ngẩn người hồi lâu mới hít vào một hơi khí lạnh:
— Bỗng chốc có thể lấy ra mười mai Thánh đan.
— Hẳn là người có bối cảnh không tầm thường. Dương Khai đưa mắt nhìn theo hướng chàng thanh niên vừa rời đi.
— Hơn nữa... hắn ta còn là một luyện đan sư cao cấp.
— Làm sao ngươi biết? Phi Vũ kinh ngạc.
— Đầu ngón tay của hắn ta, có mùi hương của đan dược, đó là mùi hương của Linh cấp đan dược, hẳn là do luyện đan lâu năm mà thành.
Phi Vũ che miệng kinh ngạc:
— Vậy không phải cũng giống ngươi sao? Trẻ tuổi như vậy mà có thể luyện được Linh cấp đan dược, không phải người thường có thể làm được. Tuy Mễ Na cũng là Linh cấp hạ phẩm luyện đan sư, nhưng lại nhiều tuổi hơn Dương Khai.
Nhưng chàng thanh niên lúc nãy không như vậy, nhìn bộ dạng cũng ngang tuổi Dương Khai.
— Không. Dương Khai lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc:
— Nói không chừng còn lợi hại hơn ta.
Phi Vũ vô cùng ngạc nhiên, không nói nên lời.
Nàng vẫn luôn cho rằng, trong thiên hạ, một kỳ tài như Dương Khai đã là chuyện trăm năm khó gặp, nhưng bây giờ tại Vân Phù Thành, lại gặp thêm một người như vậy.
— Nhưng... hắn ta là công tử nhà giàu, ta không phải. Dương Khai bỗng nhiên cười, cười hả hê nói.
Phi Vũ kinh ngạc lắc đầu:
— Ngươi đúng là... chẳng qua người ta tuấn tú một chút thôi.
— Nếu hắn ta thả tóc ra, ta dám chắc là một mỹ nhân yêu nghiệt, haha! Dương Khai cười lớn, một nam nhi mà dung mạo như vậy, cũng là một nỗi bi ai.
— Đi thôi, tiếp tục xem xem, nếu không còn gì tốt nữa chúng ta quay về.
Dương Khai vẫy tay, Phi Vũ vội vàng đuổi theo, bất mãn nói:
— Nói là mời ta uống rượu mà, ngươi gạt ta?
— Mua rượu về khách điếm uống.
Dường như vận may lúc nãy đã cạn, hai người đi suốt hai canh giờ trong khu chợ giao dịch, cũng không thấy vật nào tốt.
Đang chuẩn bị về phủ đệ, lại thấy một người mới bày ra một sạp hàng, không ngừng lấy từ túi Càn Khôn ra một số dược liệu quý hiếm.
Dương Khai không khỏi có chút mong chờ, người này dường như là một luyện đan sư, ngực đeo một tấm đan sư minh bài, chỉ là không biết cấp bậc của y ra sao. Hơn nữa những vật liệu y bày ra đều vô cùng quý hiếm, có thể xem là bảo vật hiếm có.
Dương Khai và Phi Vũ trao đổi ánh mắt, rồi đứng trước sạp hàng, lặng yên chờ đợi.
Mọi người xung quanh dường như cũng nhận ra sự khác biệt của sạp hàng này, rất nhanh có không ít người vây quanh.
Những vật liệu mà vị luyện đan sư này bày ra nhanh chóng được mua hết, việc mua bán vô cùng thuận lợi.
Thấy túi Càn Khôn của y không còn gì, mọi người xung quanh không khỏi có chút thất vọng.
— Mọi người đợi một chút, ta vẫn còn những thứ như vậy, chỗ hắn còn rất nhiều đồ tốt.
Chủ sạp hàng nói.
Nghe vậy, những người đang muốn rời đi đều không khỏi dấy lên hy vọng.
— Bằng hữu, ngươi và bằng hữu của ngươi từ đâu có được những bảo bối này? Dường như đều có niên đại rất lâu rồi.
Có người tò mò hỏi.
— Hì hì. Nói ra cũng không sao, bọn ta tình cờ phát hiện một Tiểu Huyền Giới, chuyên mọc những loại dược liệu này, những thứ này đều có được từ nơi đó.
— Vận khí của các ngươi thật tốt. Người hỏi khen ngợi đầy ngưỡng mộ.
Tiểu Huyền Giới có lớn có nhỏ. Tiểu Huyền Giới mà Bộ tộc Cổ Ma sinh sống cũng được coi là một Tiểu Huyền Giới khá lớn, cũng có những Tiểu Huyền Giới nhỏ hơn, lối vào vô cùng bí mật, được xem là những bí cảnh. Bên trong đó, có thể có những bảo vật mà tiền nhân để lại, cũng có thể sinh trưởng những kỳ trân dị bảo hiếm có, hoặc cũng có thể không có gì cả, tất cả đều dựa vào vận khí của người tìm kiếm Tiểu Huyền Giới.