Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Nhiếp Tòng lảo đảo lùi lại, máu tươi từ vết thương tuôn xối xả. Đám đông xung quanh cũng xôn xao, hiển nhiên không ngờ sự việc lại diễn biến đến mức này.
Cú đấm của Dương Khai vốn không mang sát ý, chỉ là một lời cảnh cáo, không hề có ý định hạ sát thủ. Cổ tay Nhiếp Tòng bị chặt đứt là do gã thanh niên kia ra tay, vì không có chân nguyên bảo vệ, bàn tay bị chặt đứt đã nổ tung dưới sức mạnh của Dương Khai.
Lão chủ tiệm há hốc mồm, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
“Các ngươi... các ngươi dám đả thương ta? Các ngươi đáng chết!” Nhiếp Tòng chợt hoàn hồn, một tay ôm lấy cổ tay cụt, hai mắt trợn trừng như muốn nứt ra, điên cuồng gầm thét với Dương Khai và gã thanh niên.
Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn.
Gã thanh niên kia thì âm trầm nói: “Ta đã nói rồi, ngươi còn dám đưa tay ra, ta sẽ chặt đứt tay ngươi.”
Nhiếp Tòng sững sờ, cả người và cõi lòng chợt lạnh buốt, con ngươi co rút lại.
“Ngươi dám tiến thêm một bước, ta sẽ giết ngươi!” Gã thanh niên lại buông một câu lạnh như băng.
Nhiếp Tòng biến sắc, cố nén cơn đau thấu xương, gầm lên: “Các ngươi hãy đợi đấy!”
Nói xong, hắn bay vút lên không, máu tươi vương vãi dọc đường.
Mắt Dương Khai lóe lên tinh quang, hắn nén lại ý nghĩ diệt cỏ tận gốc, liếc nhìn đối thủ của mình.
Nơi đây chìm vào tĩnh lặng, đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Dương Khai và gã thanh niên, biểu cảm muôn màu muôn vẻ. Có kẻ vui sướng khi thấy người gặp họa, có người lại tỏ ra thương hại, cũng có người đăm chiêu, suy đoán liệu hai người này có phải có chỗ dựa vững chắc, đến mức không sợ cả cường giả Nhập Thánh Cảnh hay không.
“Hai vị tiểu ca, hai vị... ài!” Lão chủ tiệm cũng không biết nói gì, lão không ngờ mình chỉ bán ít dược liệu mà lại gây ra sóng gió lớn đến thế.
“Xin lỗi, ta hơi kích động.” Gã thanh niên cười ngượng ngùng, rồi nhìn sang Dương Khai: “Gây ra chuyện lớn thế này mà ngươi không sợ sao?”
“Ngươi còn không sợ, ta sợ cái gì?” Dương Khai cười hề hề.
“Được lắm, ta thấy hơi thích ngươi rồi đấy.”
Dương Khai tối sầm mặt: “Ta không có hứng thú với nam nhân.”
Gã thanh niên cũng nhanh chóng nhận ra ý khác trong lời nói của mình, vội vàng xua tay: “Ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ cảm thấy ngươi rất hợp gu của ta, kết giao bằng hữu nhé?”
“Được thôi, đưa Địa Hỏa Đảm cho ta trước đã.”
Đối phương liền nghiến răng, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Cứ giằng co thế này, e là chẳng ai trong chúng ta chịu nhượng bộ.”
Dương Khai khẽ gật đầu, nghiêm túc mà nói, hắn cũng thấy vậy. Hắn và đối phương có tính cách khá tương đồng, những người như vậy khi xảy ra tranh chấp thường rất khó đi đến thống nhất, vì cả hai đều hành xử theo một lối. Nhưng cũng có lúc lại ăn ý đến lạ thường. Ví như lúc đối phó với Nhiếp Tòng vừa rồi, hay ý định diệt cỏ tận gốc, không chỉ Dương Khai có suy nghĩ này, mà đối phương cũng vậy.
“Bằng hữu là Luyện Đan Sư đúng không?” Người nọ cười hỏi.
“Ngươi cũng vậy.”
“Đều là Luyện Đan Sư, lại vì dược liệu mà nảy sinh tranh chấp, chi bằng chúng ta so tài một phen?” Y nheo mắt, nhẹ giọng đề nghị.
“Được!” Dương Khai gật đầu, vẻ mặt đầy tự tin.
“Quyết đoán!” Đối phương gật đầu cười lớn. “Có điều phải nói trước, ai thắng thì Địa Hỏa Đảm này thuộc về người đó. Trước khi phân định thắng bại, xin nhờ vị cô nương xinh đẹp đây giữ hộ.”
Vừa nói, y vừa nhìn sang Phi Vũ.
Phi Vũ cười khanh khách, che miệng bảo: “Vị tiểu huynh đệ này thật biết ăn nói.”
“Đó là sự thật!”
Phi Vũ cười càng thêm vui vẻ. Sau khi hỏi chủ tiệm giá của Địa Hỏa Đảm, Dương Khai và đối phương mỗi người chi ra một nửa tinh thạch để mua nó. Phi Vũ trịnh trọng nhận lấy rồi nói: “Tiểu sư điệt, tuy sư thúc rất muốn giúp ngươi, nhưng nếu đã giao ước tỷ thí với người ta, thì ai thắng sư thúc sẽ đưa vật này cho người đó. Nếu ngươi có thua cũng đừng trách sư thúc đấy, nam tử hán đại trượng phu, nói lời phải giữ lấy lời.”
“Vâng.” Dương Khai gật đầu.
“Tìm một nơi yên tĩnh đã, ở đây đông người quá.” Đối phương cũng tỏ vẻ đồng ý.
Chủ tiệm bất lực nói: “Hai vị tiểu ca, hai vị mau rời khỏi Phù Vân Thành đi. Đả thương Nhiếp công tử mà không đi nhanh, e là không thoát được đâu. Hắn trở về chắc chắn là để gọi cứu viện.”
“Không sao.” Gã thanh niên thờ ơ lắc đầu, nói với Dương Khai: “Đến chỗ các ngươi đi, chỗ ta ở có hơi bất tiện.”
Dương Khai thần sắc lãnh đạm, cùng Phi Vũ dẫn đường.
Mãi đến khi ba người họ đi khuất, lão chủ tiệm mới lắc đầu: “Hai tên điên này.”
“Huynh lo gì chứ? Bọn chúng không chút sợ sệt, chắc chắn là có chỗ dựa rồi, có khi lần này Nhiếp Tòng phải ngã cắm đầu ấy chứ, ha ha, thật muốn đi xem quá.” Lão bạn của chủ tiệm khẽ cười gian xảo, rõ ràng cũng không có thiện cảm gì với Nhiếp Tòng, thầm mong hai gã thanh niên kia sẽ dạy cho hắn một bài học.
Câu nói này được không ít người tán đồng, lập tức có nhiều kẻ rảnh rỗi chạy theo hướng ba người họ, chuẩn bị xem kịch hay.
Trong phòng của Dương Khai và Phi Vũ ở khách điếm.
Vào trong phòng, gã thanh niên quan sát xung quanh một lượt, khẽ gật đầu rồi đưa một tay ra về phía Dương Khai, tự giới thiệu: “Địch Diệu, quý danh của bằng hữu?”
“Dương Khai.” Dương Khai không giấu giếm danh tính, liếc sang Phi Vũ: “Đây là sư thúc của ta, Phi Vũ.”
“Hai người đến đây vì Ma Hoa Nghìn Năm đúng không?”
“Ừ, ngươi cũng vậy?”
“Cũng có thể xem là vậy, nhưng mục đích của ta khác với hai người, nên không cần lo ta sẽ tranh đoạt Ma Hoa Nghìn Năm với ngươi đâu. Nói không chừng, chúng ta còn có thể hợp tác.”
“Hợp tác?” Dương Khai chau mày. “Hợp tác làm gì?”
“Việc này tạm thời gác lại, đến lúc đó hẵng nói. Nhỡ đâu ngươi không lên nổi Vọng Thiên Nhai thì sao.” Địch Diệu khẽ cười. “Xử lý việc trước mắt đã.”
“Ngươi muốn tỷ thí thế nào?” Dương Khai khoanh chân ngồi xuống, lấy ra lư hương của mình.
Cái lư hương này hắn có được từ trang thứ ba của Hắc Thư, hiện tại Dương Khai luyện đan gần như không cần dùng đến nó nữa.
Vừa nhìn thấy lư hương này, Địch Diệu liền sáng mắt lên: “Bằng hữu quả nhiên là cao thủ, lò luyện đan nhỏ thế này thật hiếm thấy.”
Luyện Đan Sư khi luyện chế đan dược cần phải khắc đủ loại linh trận bên trong lò đan để hỗ trợ. Lò đan càng lớn, việc khắc linh trận càng dễ, ngược lại thì càng khó. Bởi thế, một Luyện Đan Sư lão luyện sẽ không cần đến lò đan quá lớn. Xét ở một mức độ nào đó, lò luyện mà một Luyện Đan Sư sử dụng càng nhỏ, càng chứng tỏ bản lĩnh của người đó cao siêu.
Vừa nói, Địch Diệu cũng tiện tay lấy ra lò luyện đan của mình.
Lò luyện đan của y rất tinh xảo, điêu long họa phụng, gia công hoàn mỹ, vừa nhìn đã biết là xuất từ tay của Luyện Khí Đại Sư, hơn nữa kích cỡ cũng tương đương với cái của Dương Khai. So với lò luyện đan của Dương Khai, nó rõ ràng có vẻ cổ xưa hơn, nhưng ai cũng nhìn ra, lư hương của Dương Khai có đẳng cấp cao hơn.
Địch Diệu nhìn lư hương của hắn đầy ngưỡng mộ, tấm tắc khen ngợi. Lò luyện đan của y là do sư phụ tặng, là một lò luyện nổi danh thiên hạ, từng được sư phụ y sử dụng khi còn trẻ. Y vốn tưởng trên đời này không thể có lò luyện nào tốt hơn của mình, không ngờ hôm nay lại được mở rộng tầm mắt.
“Một viên định thắng bại. Bất kể luyện chế đan dược gì, chúng ta chỉ cần so đẳng cấp, chất lượng và thời gian luyện chế.” Địch Diệu không nghĩ nhiều nữa, nói ra quy tắc.
“Được.” Dương Khai sảng khoái đáp lời.
“Vậy thì bắt đầu thôi.” Địch Diệu nghiêng đầu, ngay sau đó, y nghiêm mặt lại, lấy ra vài loại dược liệu.
Cùng lúc đó, Dương Khai cũng bắt tay vào việc. Đủ mọi loại dược liệu quý hiếm được lấy ra liên tục từ không gian Hắc Thư, phân lượng và niên đại đều vừa đủ.
Một luồng sức mạnh vô hình bao trùm căn phòng, hai người trẻ tuổi đều cẩn thận vận chuyển chân nguyên, bao bọc lấy lò luyện đan của mình, khắc linh trận bên trong.
Mắt Phi Vũ dán chặt vào động tác của họ không chớp, nàng bất giác đưa tay lên che miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Nàng phát hiện, động tác của hai tiểu tử trước mặt mình đồng đều đến lạ, tốc độ khắc linh trận cũng ngang nhau.
Trên đời này, lại có người có thể so kè cao thấp về thuật luyện đan với tiểu sư điệt ư? Tên Địch Diệu này rốt cuộc là ai?
Phi Vũ ngẩn người, nín thở quan sát.
Thời gian trôi qua chưa đầy mười hơi thở, linh trận đã được khắc xong một cách hoàn hảo. Hai người cùng lúc lấy ra một vị dược liệu, chân nguyên trên tay xuất nhập bất định.
Chân nguyên của Dương Khai là nguyên khí chí cương chí dương, còn chân nguyên của đối phương lại mang thuộc tính hỏa diệm nóng bỏng, tương tự như của Thương Viêm. Cả hai loại chân nguyên này đều cực kỳ thích hợp cho việc luyện đan.
Dược liệu oằn mình giữa chân nguyên, dược dịch nhanh chóng được kích phát và ngưng tụ. Từng sợi tạp chất mà mắt thường có thể thấy rõ được loại bỏ, bốc hơi sạch sẽ. Dược dịch nhảy múa trong chân nguyên như những giọt mưa, mỗi lần lưu chuyển đều khiến nó càng thêm tinh thuần và cô đọng.
Tay của cả hai đều khẽ động, dược dịch đã được cô đọng liền đổ vào trong lò luyện đan.
Vị dược liệu thứ hai được lấy ra và bào chế theo đúng quy trình.
Ánh mắt Phi Vũ lóe lên tia nhìn khác thường, nàng quan sát kỹ càng. Nàng phát hiện, hai người trẻ tuổi này đã hoàn toàn chìm đắm vào việc luyện đan, tập trung đến tột độ, không còn để tâm đến bất cứ sự vật nào xung quanh.
Đàn ông khi nghiêm túc quả nhiên có một phong thái hoàn toàn khác.
Phi Vũ nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, bỗng giật mình. Nàng lập tức hiểu ra, tương lai của hai người này nhất định sẽ đạt được những thành tựu phi thường mà người khác khó lòng với tới.
Thời gian chậm rãi trôi qua, căn phòng dần dần ngập tràn mùi thuốc mê ly.
Chân nguyên của hai người bao bọc lấy lò đan, đang thực hiện công đoạn luyện chế cuối cùng.
Thình lình, Địch Diệu lộ vẻ vui mừng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Y giơ tay vỗ vào lò đan, một viên đan dược tròn vo màu vàng kim bay ra, được y bắt gọn vào tay.
Kiểm tra chất lượng và đẳng cấp của viên đan, Địch Diệu hài lòng gật đầu. Tuy thời gian gấp gáp, tâm trạng căng thẳng, nhưng y đã phát huy được trình độ luyện đan của mình một cách hoàn hảo.
Nhìn lại Dương Khai, dường như hắn cũng đã đến bước cuối cùng.
Phi Vũ cũng không khỏi căng thẳng. Dương Khai đã thua về mặt thời gian, nếu chất lượng không vượt qua được Địch Diệu, hắn thua là cái chắc.
Cuộc so tài giữa hai Luyện Đan Sư trẻ tuổi này âm thầm dậy sóng, khiến Phi Vũ cũng cảm thấy căng thẳng đến gần như nín thở.