Niếp Sồ Phượng đã đạt tới tu vi Siêu Phàm Cảnh tầng thứ nhất. Dù ở Thông Huyền Đại Lục, cảnh giới này chưa thể xưng bá, nhưng dù sao cũng đã bước chân vào hàng ngũ cường giả Siêu Phàm. Trong khi đó, Địch Diệu và Dương Khai đều chỉ ở Thần Du Cảnh đỉnh phong. Thực lực giữa hai bên chênh lệch một trời một vực. Khi Niếp Sồ Phượng vận chuyển chân nguyên, sắc mặt Địch Diệu lập tức trở nên ngưng trọng.
Không đợi ả ra tay, Địch Diệu đã ném ra một vật, bay thẳng về phía Niếp Sồ Phượng. Ả nhanh tay bắt lấy, sắc mặt chợt biến đổi.
"- Kim Long Lệnh?" Niếp Tòng cũng kinh hô.
"- Chẳng trách hắn lại ngang tàng đến vậy, thì ra tiểu tử này có Kim Long Lệnh của Phù Vân Thành chủ!" Phi Vũ chợt hiểu ra, ánh mắt dán chặt vào tấm lệnh bài trên tay Niếp Sồ Phượng, cất lời.
"- Lai lịch của hắn quả nhiên bất phàm." Dương Khai khẽ cười. Sở hữu Kim Long Lệnh của Phù Vân Thành chủ, chẳng khác nào là khách quý của chính Thành chủ. Dương Khai tuy không rõ Địch Diệu và Phù Vân Thành chủ có quan hệ gì, nhưng về thủ đoạn cùng sự ngang tàng của vị cường giả Ma tộc Áo Cổ Nhập Thánh Cảnh kia, hắn cũng từng nghe qua đôi chút. Sau khi nhận ra Kim Long Lệnh, khí thế và sát khí trên người Niếp Sồ Phượng dần tiêu tán, ả nhìn Địch Diệu, khẽ hỏi:
"- Ngươi có được Kim Long Lệnh từ đâu?" Ả dường như không tin một người trẻ tuổi như hắn lại có quan hệ với Áo Cổ của Ma tộc. Địch Diệu nhún vai:
"- Áo Cổ tiền bối ban tặng. Nếu không tin, ngươi có thể tự mình đi hỏi."
"- Ta sẽ hỏi!" Niếp Sồ Phượng lộ vẻ bất an, phất tay với một võ giả bên cạnh, dặn dò:
"- Đi mời Phó Thành chủ Chu Lương tới đây!"
"- Vâng!" Hắn đáp lời, nhanh chóng rời đi. Tình hình lập tức trở nên căng thẳng, mọi người xung quanh xì xào bàn tán, kinh ngạc không hiểu. Niếp Sồ Phượng nhìn Địch Diệu từ trên xuống dưới, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Đối phương đưa ra Kim Long Lệnh quả thực khiến ả có chút e dè.
"- Cô cô, nhất định phải giết hắn!" Niếp Tòng gào lên, vẻ mặt dữ tợn, trong mắt tràn đầy oán hận.
"- Nhưng hắn có Kim Long Lệnh!" Niếp Sồ Phượng lắc đầu, nhíu chặt mày.
"- Vậy thì sao?!" Niếp Tòng nghiến răng quát. "- Lẽ nào chỉ vì một tấm Kim Long Lệnh mà mối thù mất đi cánh tay của con lại không được báo đáp? Dù thế nào, con cũng muốn hắn phải chết!" Niếp Sồ Phượng đang định khuyên giải Niếp Tòng, nhưng khi thấy sắc mặt thống khổ của hắn, trong phút chốc, ả cũng vô cùng tức giận. Từ nhỏ đến lớn, Niếp Tòng luôn được ả che chở, chưa từng phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào. Trong Phù Vân Thành này, hễ nhắc đến tên công tử Niếp Tòng, ai cũng phải nể mặt nhường đường, hắn cũng chưa bao giờ gặp chuyện không vừa ý. Thế nhưng hôm nay, một cánh tay của hắn lại bị chém đứt!
"- Con thật sự muốn hắn phải chết?" Trong mắt Niếp Sồ Phượng dần lộ ra vẻ nguy hiểm.
"- Hắn phải chết mới trút được mối hận trong lòng con!"
"- Được, cô cô sẽ cho con toại nguyện!" Niếp Sồ Phượng lạnh lùng đáp, hạ quyết tâm phải ra tay trước khi Chu Lương tới, nếu không Phó Thành chủ đến e rằng sẽ không kịp. Về phần rốt cuộc hắn là ai, có quan hệ gì với Áo Cổ, ả cũng không cần cân nhắc nữa. Chỉ cần Chu Lương có thể nói vài lời tốt với Áo Cổ, sự việc có thể bình thường trở lại. Dù sao, tên trẻ tuổi này cũng chỉ là một vị khách của Áo Cổ mà thôi, Áo Cổ không đáng vì một người như vậy mà trở mặt với Chu Lương. Nghĩ vậy, Niếp Sồ Phượng không chần chừ thêm nữa, chân nguyên bích lục một lần nữa bùng phát, trong khi tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, giữa không trung bỗng hóa thành hình một con độc xà xanh biếc, hung hăng lao về phía Địch Diệu.
Sắc mặt Địch Diệu chợt biến, chân nguyên nóng rực từ người hắn bùng tỏa, liệt hỏa hừng hực bao quanh thân. Con độc xà xanh biếc nhe nanh, lao thẳng vào vùng lửa bao bọc, hung tợn cắn xé Địch Diệu. Từng luồng khí tức tanh hôi từ miệng độc xà không ngừng nuốt chửng chân nguyên chi hỏa của hắn. Trong phút chốc, chân nguyên phòng ngự của Địch Diệu bị phá bỏ, độc xà lao tới. Địch Diệu nhanh chóng thu người lại, hiểm hóc tránh được một đòn chí mạng. Không đợi hắn đứng vững, từ trong lòng đất lại đột ngột xuất hiện vô số độc xà xanh biếc khác, tấn công hắn từ mọi phía, bao vây chặt chẽ. Địch Diệu trấn tĩnh lại, thân pháp quỷ mị như thường, được thôi phát đến đỉnh điểm. Giờ khắc này, tứ phía bỗng xuất hiện vô vàn thân ảnh của hắn.
Mọi người xung quanh đều phát ra những tiếng hô thán phục, dường như không ngờ rằng, người trẻ tuổi này, dưới sự tấn công của Niếp Sồ Phượng lại có thể bình yên vô sự. Không đợi mọi người lấy lại tinh thần, từ một khu vực trong căn nhà trọ ba tầng kia, bỗng truyền đến một dao động kinh thiên động địa. Lực lượng chấn động như muốn xé toang bầu trời lan tỏa, mắt thường có thể nhìn thấy từng gợn sóng. Trước con mắt kinh ngạc của mọi người, những gợn sóng kia dường như chứa đựng sức mạnh vô cùng huyền bí, nhanh chóng lan đến những con độc xà xanh biếc, rồi chỉ trong chớp mắt, toàn bộ chân nguyên bích lục lại bị thiêu đốt hoàn toàn. Một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, sắc bén như lưỡi đao, bắn phá tứ phía. Tựa như nhật nguyệt vỡ tan, ánh sáng cao vút xuyên phá, chân nguyên bích lục bị đánh tan hoàn toàn, trong phút chốc, khung cảnh bỗng trở nên sáng bừng.
Khi mọi người hoàn hồn, trước mặt Địch Diệu đã xuất hiện thêm một người trẻ tuổi, chính là người lần trước cùng hắn tranh đoạt Địa Hỏa Đảm tại khu giao dịch.
"- Dương huynh!" Địch Diệu nhìn bóng Dương Khai, cất lời, sắc mặt có vẻ không cam tâm. Sự bùng nổ lực lượng vừa rồi khiến hắn nhận ra chiến lực dũng mãnh của Dương Khai. Hắn vốn tưởng rằng một Luyện đan sư như Dương Khai không thể tinh thông chiến đấu, nhưng không ngờ chiến lực của đối phương lại vượt xa hắn rất nhiều. Cả thuật luyện đan lẫn chiến lực đều không bằng đối phương, Địch Diệu bị đả kích không hề nhỏ.
Dương Khai nhíu mày, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ. Nếu có thể, hắn không hề muốn tự chuốc lấy phiền toái, nhưng với cách hành xử của Niếp Sồ Phượng và Niếp Tòng, kể cả không ra mặt, sớm muộn gì họ cũng sẽ nhằm vào hắn. Có thể nói, mối ân oán này đã bắt đầu từ khi hắn cùng Niếp Tòng tranh đoạt Địa Hỏa Đảm. Bốn vị Hộ pháp của Thiên Tiêu Tông e rằng cũng không thể chống lại được cường giả Nhập Thánh Cảnh của Phù Vân Thành. Lúc này, Dương Khai chỉ có thể đặt hy vọng vào Địch Diệu. Tên tiểu tử này có vẻ thần bí, chắc chắn có người hậu thuẫn, không chừng có thể hóa giải được vấn đề khó khăn này. Sau khi ý thức được điều đó, Dương Khai quyết định ra tay.
Phi Vũ cũng nhẹ nhàng từ cửa sổ hạ xuống, đứng trước hai người trẻ tuổi, khẽ cười:
"- Tên tiểu tử này, xem ra ngươi gặp phải phiền toái rồi." Địch Diệu bĩu môi:
"- Ả làm sao giết được ta?"
"- Hả? Tuổi còn nhỏ mà khẩu khí thật lớn, tính tình y hệt tên tiểu sư điệt khốn kiếp của ta." Phi Vũ cười nói.
"- Cô cô, hai tên này chính là đồng bọn của hắn!" Sau khi nhìn thấy Dương Khai, Niếp Tòng chỉ vào Dương Khai và Phi Vũ, giận dữ quát. Dương Khai lạnh lùng. Nói ra thì lúc ở khu giao dịch, hắn chẳng qua chỉ đánh Niếp Tòng một quyền, cũng không làm hắn bị thương, vậy mà đối phương lại ghi hận sâu sắc đến vậy, khiến hắn không biết phải làm sao.
"- Yên tâm, cô cô sẽ báo thù cho con." Niếp Sồ Phượng phất tay.
"- Giết hết!" Một tiếng ra lệnh vang lên, đám võ giả ả mang đến đều bạo phát chân nguyên, đồng loạt nhằm vào ba người Phi Vũ. Phi Vũ vẫn tươi cười đối mặt với mười mấy võ giả đang ập tới, không hề có chút lo lắng nào. Trên người nàng trào ra một luồng sức mạnh kỳ lạ, bỗng nhiên xung quanh ngập tràn một màn thủy vụ dày đặc. Màn thủy vụ này nhanh chóng ngưng kết thành vô số thủy châu, dưới sự điều khiển của Phi Vũ, tạo thành một đợt tấn công vô cùng khí thế, nghênh đón mười mấy võ giả kia.
"- Siêu Phàm Cảnh tầng thứ ba?!" Sắc mặt Niếp Sồ Phượng đại biến. Phi Vũ vừa ra tay, nàng đã ý thức được sự chênh lệch cực lớn giữa mình và đối thủ, lập tức dấy lên nỗi lo sợ. E rằng lần này sẽ không có cách nào báo thù cho Niếp Tòng. Trong số những người ả mang đến, thực lực cao nhất cũng chỉ là Siêu Phàm Cảnh tầng thứ hai, hai người khác là Siêu Phàm Cảnh tầng thứ nhất, còn lại đều là Thần Du Cảnh. Nội tình như vậy, trước mặt một vị cường giả Siêu Phàm Cảnh tầng thứ ba thật sự không đáng kể. Vô cùng lo lắng, trong lòng Niếp Sồ Phượng dâng lên sự tức giận. Bao năm qua, trong Phù Vân Thành, không một kẻ nào dám ngỗ ngược với ả, bởi có sự che chở của Chu Lương, dù là cường giả Siêu Phàm Cảnh tầng thứ ba gặp ả cũng phải khách khí. Nhưng bây giờ, tình hình lại trái ngược hoàn toàn. Những kẻ đáng ghét từ nơi khác đến này lại dám vuốt râu hùm, quả là chán sống!
Xoẹt xoẹt xoẹt… Đợt công kích mạnh mẽ từ những thủy châu không gì cản nổi, những võ giả xông lên đều bị đánh ngã xuống đất, kêu la thê thảm. Chỉ có ba vị cường giả Siêu Phàm Cảnh may mắn tránh được một kiếp. Phi Vũ cũng không hạ sát, dù sao đây cũng là địa bàn của người khác, nàng chỉ muốn cho bọn chúng một bài học, để bọn chúng biết khó mà lui. Sau khi thấy được bản lĩnh của Phi Vũ, ba vị cường giả Siêu Phàm Cảnh kia đều xấu hổ, nhìn Phi Vũ, trong mắt tràn đầy vẻ kiêng kỵ.
"- Còn muốn tiếp tục sao?" Phi Vũ thản nhiên cười, ung dung hỏi: "- Lần sau ta sẽ không nhẹ tay như vậy nữa đâu."
"- Cô cô!" Niếp Tòng khẽ quát một tiếng. Sắc mặt Niếp Tòng cũng biến đổi thất thường, đang lúc không biết phải làm sao, bỗng một tiếng gầm vang vọng truyền đến:
"- Tất cả dừng tay lại cho ta!" Thanh âm vừa truyền đến, một nguồn sức mạnh khổng lồ bỗng từ trên cao giáng xuống, ép chặt tất cả mọi người. Chợt, một đạo nhân ảnh nhanh chóng tiếp cận, rất nhanh đã rơi vào giữa trận. Mắt Niếp Sồ Phượng sáng lên, vội vàng nở nụ cười, dường như thấy được cứu tinh, duyên dáng gọi:
"- Chu Lương!" Chu Lương lạnh nhạt nhìn ả, đưa mắt nhìn Địch Diệu đang nấp sau lưng Phi Vũ và Dương Khai, rồi nhanh chóng bước về phía hắn, vẻ mặt âm trầm. Phi Vũ và Dương Khai nheo mắt, hơi thở trở nên ấp úng, bất định. Niếp Sồ Phượng phấn khởi, cho rằng Chu Lương muốn giúp ả trút giận, nhẹ nhàng gõ đầu Niếp Tòng, ra hiệu cho hắn an tâm. Niếp Tòng cười hiểm độc, trừng mắt, như muốn xem rõ những kẻ dám đụng đến hắn sẽ chết thảm như thế nào. Chu Lương vốn vô cùng yêu thương Niếp Sồ Phượng, những yêu cầu của mỹ nhân, trước nay Chu Lương đều làm thỏa đáng, lần này chắc cũng không ngoại lệ. Niếp Tòng vô cùng tự tin, khóe miệng hiện lên một nụ cười hả hê và ác độc.