Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 718: CHƯƠNG 716: TÔI LUYỆN TRONG TINH KHÔNG

Giữa Tinh Không vô tận, một quầng sáng màu nâu bao bọc Dương Khai và Địch Diệu. Bên trong quầng sáng, một luồng năng lượng hung hãn không chút kiêng dè đâm xuyên, xâu xé thân thể hai người.

Cả hai đều để trần thân trên, lộ ra cơ thể cường tráng, máu chảy đầm đìa. Trên da thịt chi chít những vết thương, máu thịt không ngừng nhúc nhích, tự động khép lại.

Tuy Địch Diệu sở hữu gương mặt trắng trẻo còn đẹp hơn cả nữ nhân, nhưng thể chất của y lại vô cùng mạnh mẽ, hoàn toàn vượt xa cấp bậc mà một Luyện Đan Sư thông thường có thể đạt tới. Có thể nói, Địch Diệu cũng giống như Dương Khai, không chỉ tinh thông thuật luyện đan mà còn có những độc đáo riêng về lực chiến đấu.

Hai người ngồi ngay ngắn trong sự bảo vệ của Bí Bảo phòng ngự, vừa dùng cách này để rèn luyện thân thể, vừa lĩnh ngộ sự huyền diệu của Lực Tinh Không.

Đã hai ngày kể từ khi họ tiến vào Tinh Không. Trong hai ngày này, Địch Diệu liên tục thử mở rộng phạm vi phòng hộ của Bí Bảo, để Lực Tinh Không tràn vào với cường độ ngày càng lớn. Đối với y mà nói, thu hoạch là không nhỏ, thân thể đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều sau hai ngày tôi luyện.

Nhưng Dương Khai dần dần cảm thấy bất mãn. Hiện tại, Lực Tinh Không tràn vào hoàn toàn không gây cho hắn chút áp lực nào, ngược lại Địch Diệu thì lần nào cũng trông như sắp đạt đến cực hạn.

Nếu cứ tiếp tục tu luyện như vậy, hắn sẽ không thể tiến bộ thêm nhiều.

Suy nghĩ một lát, Dương Khai mở lời:

- Địch huynh, chúng ta nên tách ra hành động. Ta thấy huynh duy trì Bí Bảo này rất tiêu hao Chân Nguyên, không có ta, huynh sẽ thoải mái hơn.

(Địch Diệu quả thực đã liên tục dùng đan dược để bổ sung Chân Nguyên trong hai ngày qua, nếu không sẽ không thể duy trì công năng của Bí Bảo. Y mang theo toàn bộ đan dược thượng hạng, rõ ràng là đã sớm có sự chuẩn bị kỹ lưỡng).

Nghe vậy, Địch Diệu cau mày:

- Tách ra thì không thành vấn đề, nhưng huynh có Bí Bảo phòng ngự cấp Thánh không? Thánh cấp Hạ phẩm chưa chắc đủ, phải là Thánh cấp Trung phẩm trở lên đấy.

- Ta nghĩ, ta chắc không cần dùng đến Bí Bảo.

Dương Khai đáp lời một cách đầy trêu chọc.

- Cái gì?

Địch Diệu tưởng mình nghe nhầm.

- Đừng nói huynh muốn dùng chính thân thể mình để gánh chịu Lực Tinh Không đấy chứ?

- Ta thử xem đã, nếu không được thì tính sau.

Dương Khai đề nghị.

Địch Diệu cau mày, rất lâu sau mới khẽ gật đầu:

- Vậy huynh cẩn thận, tuy ta biết thân thể huynh mạnh hơn ta rất nhiều, nhưng đây không phải chuyện đùa. Nơi này là Tinh Không, thân thể mạnh đến mấy cũng chỉ có đường chết, cường nhân Nhập Thánh Cảnh cũng không ngoại lệ.

- Ta biết.

Dương Khai cười ha hả.

- Ta ra đây.

Lời vừa dứt, Dương Khai đã xuyên qua phạm vi thủ hộ của Bí Bảo phòng ngự.

Đặt mình vào giữa Tinh Không, Dương Khai lập tức cảm thấy khác hẳn. Một thứ năng lượng khó tả nhoi nhúc từ bốn phương tám hướng, như kẻ thù vô hình, không chút lưu tình tấn công hắn.

Vù vù vù...

Trên thân hình cao lớn đó, lập tức có thêm vô số những vết thương nhỏ, máu tươi chảy ra, nhưng Dương Khai không cảm thấy đau đớn, mà còn sướng như điên.

Quả nhiên, thân thể của mình có thể chịu được sức xâu xé của Lực Tinh Không. Chẳng những không phải lo sẽ chết, ngược lại nếu tu luyện ở đây, có thể thu được thành quả khó mà tưởng tượng nổi.

Sắc mặt Địch Diệu liền thư thái trở lại, khóe miệng giật giật, có phần hâm mộ xen lẫn đố kỵ nói:

- Quái vật!

Y không dám rời khỏi vòng bảo vệ của Bí Bảo phòng ngự. Tuy thể chất của y không kém, nhưng còn xa mới đạt tới trình độ như Dương Khai. Thậm chí có thể nói, dù cho y thêm mấy năm, cũng chưa chắc đạt được.

- Cảm giác thế nào?

Địch Diệu nhanh chóng bình tâm trở lại, tò mò hỏi.

- Đã lắm.

Dương Khai làm vẻ mặt say mê, nháy mắt nói:

- Địch huynh có muốn ra thử không?

- Miễn đi, ta tự biết mình!

Địch Diệu vội vàng từ chối.

- Ừm, huynh không cần dùng đến Bí Bảo phòng ngự, vậy chúng ta tách ra hành động, xem ai tìm được Thông Đạo Hư Không xuống Thông Huyền Đại Lục trước.

- Được!

Dương Khai gật đầu.

- Ở đây không tiện liên lạc. Nếu ta tìm được Thông Đạo Hư Không trước, mà ta lại không chịu nổi nữa, còn huynh vẫn không xuất hiện, thì ta về trước đấy.

- Địch huynh không cần lo lắng cho ta, ta chơi đủ rồi sẽ đi.

- Vậy huynh cẩn thận, đừng để chết đấy.

Địch Diệu trầm giọng dặn dò:

- Còn chuyện này nữa, Lực Tinh Không không phân bố đều nhau, đã hình thành thì không đổi. Không chừng sẽ có chỗ Lực Tinh Không mạnh hơn, những chỗ đấy huynh không nên đến, khéo vong mạng như chơi!

- Có chỗ như thế nữa ư?

Vẻ mặt Dương Khai như nóng lòng muốn thử, cực kỳ hưng phấn.

Địch Diệu day day trán, cảm thấy đau đầu. Y phát hiện, Dương Khai tuy có tính cách tương đồng với mình, nhưng có một điểm tuyệt đối không giống: khi đối mặt với nguy hiểm, y muốn yên ổn, nhưng Dương Khai lại thuộc kiểu ưa mạo hiểm.

- Những gì cần nói ta đã nói rồi. Nếu huynh muốn chết cũng không liên quan đến ta. Gặp lại ở Phù Vân Thành!

Địch Diệu chắp tay, không chờ Dương Khai phản ứng, quay người bước đi.

- Huynh cầm lấy cái này.

Dương Khai ném ra một vật cho Địch Diệu.

- Gì đây?

- Đồ tốt.

Dương Khai cười khì khì.

- Nếu bị thương nặng thật, bôi thứ này ngoài da, sẽ lành rất nhanh.

- Cảm tạ.

Địch Diệu mỉm cười gật đầu, nhanh chóng tiến vào sâu giữa Tinh Không, càng lúc càng xa.

Nhìn bóng lưng y đi khuất, Dương Khai khẽ mỉm cười.

Dương Khai rất có thiện cảm với Địch Diệu. Việc lấy được Ma Hoa Ngàn Năm cũng là nhờ sự giúp đỡ của y. Nếu không có y, Dương Khai nghĩ mình không thể hành sự thuận lợi như vậy. Cho nên trước khi chia tay, hắn đã tặng cho y chút Vạn Dược Linh Nhũ.

Dương Khai của ngày trước, không tiếp xúc với việc luyện đan, không biết phân biệt cấp bậc cao thấp và giá trị của các dược liệu. Nhưng hiện tại, hắn sớm đã trở thành một Luyện Đan Sư có chút bản lĩnh, nhãn giới cũng tốt hơn trước kia.

Hắn cũng đã nhận ra được cấp bậc của Vạn Dược Linh Dịch và những thứ khác rồi. Vạn Dược Linh Dịch thấp nhất, đại để là thuộc Linh cấp. Vạn Dược Linh Nhũ là Thánh cấp. Còn về Vạn Dược Linh Cao có phân lượng ít nhất đó, Dương Khai vẫn chưa nhìn ra, nhưng luôn cảm thấy nó có điểm khác biệt, dường như đã vượt ra ngoài phạm trù Thánh cấp.

Đưa Vạn Dược Linh Nhũ cho Địch Diệu, coi như là có qua có lại.

Đứng im tại chỗ trong giây lát, Dương Khai mới xoay người, đi ngược hướng với Địch Diệu.

Tiến vào trong Tinh Không vô tận, vật duy nhất để xác định phương hướng chỉ có tinh cầu Thông Huyền Đại Lục bên dưới kia. Dương Khai vừa tìm kiếm Thông Đạo Hư Không, vừa tôi luyện thân xác.

Lực Tinh Không không lúc nào là không xâu xé thân thể hắn. Lực này dù không nguy hiểm tới tính mạng Dương Khai, nhưng đủ để làm hắn bị thương.

Máu chảy ra, mơ hồ có thể thấy được sắc vàng mờ mờ.

Đó là máu của Ma Thần.

Lệ Dung và Hàn Phi từng nói, sẽ có một ngày, máu của Dương Khai sẽ biến thành màu vàng hoàn toàn. Đến lúc đó, hắn có thể có được bản lĩnh thông thiên giống như Đại Ma Thần trong truyền thuyết. Dương Khai rất trông ngóng ngày này sẽ đến.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Dương Khai cũng không rõ mình lưu lạc trong Tinh Không bao lâu rồi. Ban đầu, Lực Tinh Không có thể làm tổn thương thân thể hắn. Thời gian dần qua, sau khi thân thể hắn cứng cáp hơn, những sức mạnh này tấn công vào người chỉ như gãi ngứa.

Dương Khai vẫn chưa tìm thấy Thông Đạo Hư Không. Hắn cảm giác mình đi nhầm đường rồi, hướng Địch Diệu đi mới là hướng có Thông Đạo Hư Không.

Nhưng hắn cũng không vội, không ngừng đi lại trong Tinh Không, tìm kiếm nơi có thể tôi luyện thân thể, cảm ngộ Thiên Đạo.

Như lời Địch Diệu nói, trong Tinh Không này, năng lượng huyền diệu phân bố không đều nhau, có chỗ nhiều, có chỗ ít.

Nơi có nhiều sức mạnh chính là mục tiêu Dương Khai đang tìm kiếm, cũng chỉ ở đó, Dương Khai mới có thể tôi luyện hiệu quả.

Trong hành trình dài đằng đẵng vô biên này, tâm tính và ý cảnh của Dương Khai vô hình trung đã có thay đổi theo chiều hướng tích cực, tư duy và Thần Thức càng lúc càng nhạy bén.

Một ngày nọ, Dương Khai ngồi ở một nơi có năng lượng mạnh trong hư không để tôi luyện thân thể, thả Thần Thức để lãnh ngộ những điều huyền diệu trong Tinh Không, bỗng nhiên cảm giác có điều gì đó lạ thường.

Vội vàng tập trung tinh thần, điều tra cẩn thận, lát sau cũng đã phát hiện ra.

Hóa ra là do Vô Tự Hắc Thư của hắn.

Nói đúng hơn, là do một thứ gì đó trong không gian Hắc Thư.

Tinh Không Chi Lực bốn phía xâm nhập vào không gian Hắc Thư nhanh như cắt mà không để lại chút dấu vết, bị vật đó trong không gian Hắc Thư hấp thụ.

Quan sát cẩn thận, Dương Khai kinh ngạc phát hiện thứ hấp thụ Lực Tinh Không, lại là hai hòn đá tròn đen xì không rõ chất liệu, không rõ công dụng đó. Năng lượng nhập vào, hai hòn đá tròn phát ra hào quang mờ mờ, lúc sáng lúc tối, như bắt đầu có sức sống.

Dương Khai vô cùng ngạc nhiên.

Hắn nhận ra, muốn khám phá căn cơ của hòn đá này, không chừng mấu chốt là ở Lực Tinh Không!

Bằng hữu của Đỗ lão lấy được hòn đá này mấy chục năm trước, cũng không phát hiện ra manh mối gì, bởi vì lão chưa từng tới Tinh Không.

Đúng là quá khéo, Dương Khai thầm nghĩ, tập trung tinh thần quan sát, hòng xem hòn đá này biến hóa thế nào.

Thời gian trôi qua, không biết là bao lâu rồi, Dương Khai dần nguội lòng.

Bởi vì hai hòn đá không biến đổi gì mấy, không ngừng hấp thụ Lực Tinh Không, hào quang vẫn lúc sáng lúc tối, chẳng có tiến triển thêm.

Lắc đầu, không lãng phí thời gian nữa, Dương Khai đứng dậy, nhìn bốn phía, tìm phương hướng, lại bước vào hành trình trên Tinh Không.

Trong thời gian ngồi tôi luyện thân thể ở đây, đã tiêu hao không ít Lực Tinh Không quanh đây, không tìm nơi khác thì không rèn luyện được.

Liên tục đổi vị trí, mỗi lần tìm đến một nơi, năng lượng đều đầy đủ hơn nơi cũ. Thân thể của Dương Khai do đó cũng trở nên cứng cỏi nhanh chóng.

Vết thương trên người, cứ hết lớp này phủ lên thay lớp kia, chi chít đầy người, nhưng hắn vẫn vui vẻ chịu đựng. Chịu đựng đau đớn thế nào thì có được giá trị tương đương thế.

Thời gian dần qua, Dương Khai cũng không tìm được chỗ thích hợp cho mình tôi luyện nữa. Những điểm chết trong không gian hắn từng qua, bây giờ bước lại chẳng còn bị ảnh hưởng nào nữa.

Tuy hắn tin là càng vào sâu trong Tinh Không, nhất định sẽ có năng lượng không gian cuồng bạo hơn, nhưng nếu vào sâu hơn, Dương Khai lo mình sẽ không tìm được đường về.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!