Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 72: CHƯƠNG 72: TRẬN CHIẾN THẬT LỚN

Một tràng âm thanh nuốt nước bọt vang lên.

- Sư huynh, làm thế nào bây giờ?

Một tên trong đó cất tiếng hỏi đầy căng thẳng, y sợ rằng nếu cứ tiếp tục, bọn họ sẽ đánh chết Dương Khai mất.

- Mẹ nó, đúng là đồ điên!

Ánh mắt của tên đệ tử Khí Động cảnh kia run rẩy, hắn nghiến răng nghiến lợi mắng:

- Mặc kệ, hắn dám lại đây thì cứ đánh! Lần này nhất định phải đánh cho hắn ngất đi!

- Được!

Bốn tên còn lại đáp lại một cách bi tráng.

Trong lúc năm người đang vô cùng cảnh giác, chúng bất giác cảm thấy một luồng hàn ý dâng lên từ tận đáy lòng, ngay sau đó, nhiệt độ trong mật thất cũng giảm đi rất nhiều.

Tiếng răng rắc vang lên từ bốn phía, năm tên kinh hãi quay đầu nhìn, chỉ thấy vách tường và nền đất của mật thất đã bị bao phủ bởi một lớp băng mỏng.

- Chuyện gì thế này?

Một tên cất giọng hồ nghi, rồi bất giác rùng mình một cái.

“Ầm” một tiếng, cánh cửa mật thất bị một cước đá văng.

- Ai!

Tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Đường quát lên một tiếng rồi quay đầu nhìn lại, tức thì miệng hắn há hốc ra, kinh ngạc đến độ không khép lại được.

Tuy nhiệt độ trong phòng thấp đến run người, tựa như mùa đông giá rét, nhưng trên trán gã lại lấm tấm mồ hôi lạnh. Hắn ngơ ngẩn nhìn nữ tử xuất hiện ở cửa phòng, lắp bắp nói:

- Tô… Tô Nhan sư tỷ!

- Tô Nhan sư tỷ?

Sắc mặt của bốn tên còn lại cũng đại biến, chúng nhìn theo ánh mắt của y, quả nhiên thấy một nữ tử quốc sắc thiên hương, vận bạch y, dung nhan thanh khiết lạnh lùng đang đứng ở đó.

Nàng tựa như đóa Tuyết Liên hoa thuần khiết đang nở rộ trên đỉnh tuyết sơn, vĩnh hằng bất biến, mang theo một luồng hàn ý đến nhân gian, cao quý như vậy, thanh khiết lạnh lùng đến thế. Ánh mắt đẹp của nàng lướt qua, trong lòng năm tên đệ tử bỗng dâng lên cảm giác hổ thẹn, tất cả đều bất giác cúi đầu.

Tô Nhan vừa vội vã trở về từ chợ Hắc Phong, căn bản không kịp điều tra rõ tình hình, cứ ngỡ Tô Mộc cũng bị áp giải vào sâm ngục. Sau khi hấp tấp kéo đến, nàng mới phát giác được ở đây có dấu tích của một cuộc chiến, liền lập tức tới xem xét.

Vừa mở cửa phòng, cảnh tượng lọt vào tầm mắt khiến lòng nàng chấn động.

Bên trong có sáu người, năm người là đệ tử Chấp Pháp Đường, một tên ở Khí Động cảnh nhị tầng, bốn tên ở Khai Nguyên cảnh cửu tầng. Người còn lại toàn thân đẫm máu, y phục rách tả tơi, lảo đảo đứng đó, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên một ý chí bất khuất vô cùng.

Người này… mình đã từng gặp!

Dương Khai! Có một lần Tô Mộc đã đưa hắn đến chợ Hắc Phong, hắn chính là đệ tử thí luyện đã đánh bại Thành Thiếu Phong!

Vừa hồi tưởng lại, Tô Nhan liền không khỏi kinh hãi. Nàng nhìn thấy rõ ràng Dương Khai thương tích đầy mình, những vết thương này tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với thực lực hiện giờ của hắn, tuyệt đối không thể đứng vững nổi, đáng lẽ đã sớm gục ngã rồi mới phải.

Rốt cuộc ý chí phải cứng cỏi đến mức nào mới có thể khiến hắn bị thương nặng như vậy mà không đổ ngã?

Trong chốc lát, Tô Nhan đã nắm được toàn bộ những gì xảy ra trong mật thất này. Lòng nàng, vốn hiếm khi gợn sóng, lần đầu tiên dâng lên một nỗi phiền muộn khó tả.

Bóng ảnh chợt lóe, Tô Nhan đã tới bên Dương Khai, một tay đỡ lấy hắn, luồng nguyên khí lạnh như băng rót vào, khống chế thương thế cả trong lẫn ngoài của hắn.

Nói cũng kỳ lạ, khi cảm giác lạnh buốt vừa lan tỏa, khí huyết đang sôi trào trong người Dương Khai lại nhanh chóng ổn định trở lại, tinh thần vốn đang mơ màng cũng lập tức tỉnh táo hơn nhiều.

Một làn hương thanh khiết phảng phất nơi chóp mũi, Dương Khai quay đầu nhìn Tô Nhan đứng bên cạnh, vẻ mặt dữ tợn của hắn cũng dần bình ổn trở lại. Vị sư tỷ này kỳ thực không cao, thấp hơn hắn nửa cái đầu, nhưng khi nàng ở bên cạnh, Dương Khai lại cảm nhận được một sự bình yên chưa từng có.

Giống như đang đứng giữa một không gian mênh mông trên tuyết sơn, chỉ cảm thấy mát mẻ khoan khoái, tất cả huyên náo trên thế gian này đều biến mất không còn tăm hơi. Có nàng bên cạnh, Dương Khai bất giác trào dâng một ý nghĩ muốn nắm tay nàng, quy ẩn núi rừng.

- Ai đã ra tay?

Giọng nói lãnh đạm của Tô Nhan vang lên.

Năm tên đệ tử Chấp Pháp Đường run rẩy, tên này nhìn tên kia, rồi cúi đầu nói:

- Tất cả đều đã ra tay.

Ở trước mặt Tô Nhan, dường như nói dối chính là một sự bất kính. Khí chất cao quý và uy nghiêm bất khả xâm phạm kia khiến bọn chúng không dám không nói thật.

Tô Nhan khẽ gật đầu:

- Tốt lắm!

Nói xong, nàng chỉ im lặng đỡ lấy Dương Khai, xoay người bước ra khỏi mật thất.

Đến khi bóng lưng Tô Nhan biến mất, năm người mới thở phào nhẹ nhõm, tất cả đều có cảm giác như vừa sống sót sau kiếp nạn.

Nhưng còn chưa kịp vui mừng, tên nào tên nấy đều bỗng nhiên cảm thấy ngực chợt nhói lạnh. Cúi đầu nhìn xuống, chúng chỉ thấy trên ngực không biết từ khi nào đã xuất hiện một chấm băng sương. Ngay sau đó, chấm băng sương này nhanh chóng lan rộng, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một đóa băng hoa to bằng nửa bàn tay.

“Xoạt” một tiếng, năm đóa băng hoa đồng loạt vỡ vụn. Năm tên kêu lên đau đớn, sắc mặt tái nhợt, ngã quỵ xuống đất. Chúng cảm thấy nguyên khí toàn thân đột nhiên tiêu tan theo sự vỡ vụn của băng hoa, hơn nữa còn bị thương không nhẹ.

- Mạnh quá! Không hổ là đệ nhất trong ba phái!

Tên đệ tử Khí Động cảnh của Chấp Pháp Đường sắc mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy vì giá lạnh, trong lòng vẫn còn kinh hãi.

Y căn bản không nhìn ra được Tô Nhan đã động thủ vào lúc nào, cứ thế trúng chiêu mà không hề hay biết.

Nếu không phải tính tình của vị sư tỷ này lãnh đạm, e rằng hôm nay không chỉ đơn giản là bị thương. Với thực lực của nàng, muốn lấy mạng mấy người bọn y, thực sự dễ như trở bàn tay.

Bên ngoài mật thất, Dương Khai vẫn loạng choạng bước đi, nghe thấy động tĩnh phía sau, hắn kinh ngạc quay đầu liếc nhìn Tô Nhan:

- Tỷ đã hạ thủ với bọn chúng?

Tô Nhan chớp chớp hàng mi dài:

- Ừ. Ngươi không sao chứ?

- Không sao.

Dương Khai gật đầu:

- Đúng rồi, tỷ cũng đưa bọn Lý Vân Thiên ra đi.

- Tô Mộc đâu?

Tô Nhan hỏi.

- Không biết.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu:

- Y không bị giam giữ, chắc là được đưa về rồi, đám người đó không dám động đến Tô Mộc đâu.

Nghe vậy, Tô Nhan mới thở phào nhẹ nhõm.

Hai người đi về hướng sâm ngục, không bao lâu đã đến nơi giam giữ bọn Lý Vân Thiên. Thấy Dương Khai và Tô Nhan cùng xuất hiện, lại còn thân mật như thế, đám người lập tức kinh ngạc đến rơi cả tròng mắt, quên cả thở.

Trời ạ! Nếu có thể được thân mật với Tô sư tỷ như vậy, dù có bị đánh chết cũng cam tâm tình nguyện! Đám người Lý Vân Thiên hâm mộ đến chết đi được.

- Ra cả đi.

Tô Nhan phất tay, chặt đứt khóa nhà lao.

- Ờ…

Đám người vô thức đáp lời, mười mấy cặp mắt dán chặt vào người Dương Khai và Tô Nhan.

Dù tâm tính của Tô Nhan có bình thản đến đâu, bị bọn họ nhìn như vậy, vẻ mặt nàng cũng có chút không tự nhiên.

- Đi, ta đưa các ngươi ra ngoài.

Tô Nhan lạnh lùng nói, rồi dìu Dương Khai đi trước, bọn Lý Vân Thiên theo sau.

Không bao lâu, đám người đã ra khỏi sâm ngục. Ánh mặt trời chiếu đến khiến mọi người đều phải nheo mắt lại. Nhưng bên ngoài sâm ngục, gần trăm đệ tử Chấp Pháp Đường đang dàn trận chờ sẵn, lớp lớp bao vây lối ra.

- Trận chiến thật lớn!

Dương Khai cười lạnh một tiếng:

- Lần này e là để đối phó với tỷ rồi?

Tô Nhan không trả lời, chỉ thản nhiên đảo mắt qua mọi người, vẫn đỡ lấy Dương Khai đi thẳng về phía trước.

Nơi họ đi qua, không một ai dám ngăn cản. Tất cả các đệ tử Chấp Pháp Đường đều lộ vẻ sợ hãi, chủ động dạt ra nhường đường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!