Nhận thấy tâm thần Dương Khai có chút dao động, Lý lão vội vàng lên tiếng trấn an.
Dương Khai cũng biết lúc này suy nghĩ vẩn vơ cũng vô ích, chỉ có tìm được Mộng Vô Nhai mới có thể hỏi rõ ngọn ngành.
Hít một hơi thật sâu, hắn nén lại tâm trạng kích động, trầm giọng hỏi:
- Lý lão, tiền bối và Địch huynh đã gặp họ ở đâu?
- Thủy Lam Thành!
- Thủy Lam Thành?
Dương Khai khẽ nhíu mày.
- Phải, nơi đó cách đây chừng mấy tháng đường. Nhưng dù bây giờ ngươi có đến đó, cũng chưa chắc tìm được họ. Bọn ta gặp họ đã là chuyện của hai năm trước, lúc ấy Mộng Vô Nhai có nói sẽ sớm rời khỏi Thủy Lam Thành, e rằng bây giờ họ đã đi từ lâu rồi.
Lý lão nói với vẻ tiếc nuối, lão nhìn ra được Mộng Vô Nhai và vị cô nương tên Hạ Ngưng Thường kia có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với Dương Khai.
- Dù thế nào đi nữa, đó cũng là một manh mối. Vãn bối đã tìm kiếm họ rất lâu mà không có chút tin tức nào, vậy nên vãn bối nghĩ mình vẫn nên đến đó một chuyến.
Dương Khai nghiêm nghị nói.
- Được.
Lý lão mỉm cười gật đầu.
- Vậy lão phu chúc tiểu huynh đệ vạn sự như ý.
- Đa tạ lời chúc của Lý lão!
Dương Khai chắp tay.
Từ biệt Lý lão và Địch Diệu, Dương Khai nhanh chóng quay về khách điếm.
Manh mối quý giá lần này có được từ chỗ Lý lão quả là một niềm vui bất ngờ. Dương Khai không muốn trì hoãn thêm nữa, sau khi báo một tiếng với Thương Viêm và Phi Vũ, hắn liền lập tức lên đường hướng đến Thủy Lam Thành.
Thương Viêm và Phi Vũ đều biết Dương Khai đang tìm kiếm hai vị sư tỷ của mình, nay đã có manh mối, dù hy vọng có mong manh đến đâu, họ cũng không thể ngăn cản, thậm chí còn đề nghị hộ tống hắn đi.
Dương Khai đã khéo léo từ chối.
Dược dịch của Thiên Niên Ma Hoa, hắn đã phải mất hơn một năm ròng mới mang về được. Bốn vị sư thúc đang cần nó để đột phá Nhập Thánh Cảnh, Dương Khai sao có thể vì chuyện riêng mà làm chậm trễ đại sự của họ?
Trước thái độ kiên quyết của Dương Khai, Thương Viêm và Phi Vũ đành phải đồng ý, chỉ dặn đi dặn lại hắn phải chú ý an toàn, nếu có bị ai ức hiếp, nhất định phải quay về tông môn báo cho họ biết.
Cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ các sư thúc, trong lòng Dương Khai dâng lên một luồng hơi ấm.
Hắn vốn đã quen với việc độc hành bên ngoài. Suốt bao năm qua, có thể nói, hắn luôn đơn thương độc mã xông pha giang hồ.
Sau khi thu xếp đơn giản, Dương Khai liền khởi hành.
Bên ngoài Phù Vân Thành, Thương Viêm và Phi Vũ tiễn hắn rời đi rồi cũng quay về hướng Thiên Tiêu Tông. Bọn họ cũng phải trở về để chuẩn bị cho việc đột phá Nhập Thánh Cảnh.
Tại phủ thành chủ, Lý lão và Địch Diệu cũng cáo từ Áo Cổ và những người khác, tiếp tục con đường ngao du thiên hạ của mình.
Thân lao đi như ánh chớp, lòng Dương Khai nóng như lửa đốt.
Dù biết hy vọng không lớn, nhưng hắn vẫn dốc toàn lực phi thân, chỉ mong sớm ngày đến được Thủy Lam Thành để xem có thể tìm thấy manh mối hữu ích nào không.
Vượt sông dài núi thẳm, thân hình Dương Khai nhanh như điện xẹt.
Tu vi của hắn hiện đã đạt đến Siêu Phàm Cảnh, tốc độ vượt xa người thường không biết bao nhiêu lần. Hơn nữa, ở những nơi hoang vắng, Dương Khai còn thi triển Phong Lôi Vũ Dực để gia tăng tốc độ đến cực hạn.
Siêu Phàm Cảnh tuy đã là cảnh giới không thấp, nhưng ở Thông Huyền Đại Lục, nơi cường giả Siêu Phàm Nhập Thánh nhiều như mây, thì vẫn chưa đủ để ngạo thị quần hùng.
Dương Khai tự nhủ, ít nhất mình cũng phải tu luyện đến Nhập Thánh Cảnh thì mới có thể tạm gọi là tung hoành thoải mái ở nơi này.
Hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa mới có thể an ổn sống sót. Dù hiện tại đang ở Thiên Tiêu Tông, được tổ sư và các sư thúc đối đãi rất tốt, nhưng suy cho cùng, đây không phải là nền tảng của riêng hắn.
Thứ hắn khao khát là sức mạnh thuộc về chính mình.
Thời gian trôi đi, sự nôn nóng trong lòng Dương Khai cũng dần lắng lại.
Sau khi bình tĩnh, đầu óc hắn trở nên thông suốt, nghị lực và sự tự tin cũng quay trở lại. Hắn tin rằng chỉ cần cho hắn đủ thời gian, sẽ có một ngày hắn có thể đứng trên đỉnh cao của thế giới này, trở thành bá chủ một phương.
Hắn có Ngạo Cốt Kim Thân, hắn có Diệt Thế Ma Nhãn. Tuy đây đều là những di sản do Đại Ma Thần để lại, nhưng chỉ có Dương Khai mới có thể phát huy chúng đến mức hoàn mỹ nhất, dùng chúng để đạt được mục tiêu vĩ đại của mình.
Trên đường đi, hắn cũng không còn vội vã, mà tranh thủ thể ngộ những điều kỳ diệu lĩnh hội được trong Tinh Không, đồng thời nghiền ngẫm cách vận dụng Thần Thức Chi Hỏa do Lý lão truyền thụ, dung hợp chúng vào bản thân.
Sự tự tin và thay đổi trong tâm cảnh giống như chất xúc tác, giúp hắn lĩnh ngộ sức mạnh một cách sâu sắc và vững chắc hơn.
Cảnh giới Siêu Phàm Cảnh vừa đột phá chưa lâu đã nhanh chóng được củng cố.
Phía trước là một khu rừng rậm mênh mông, cổ thụ chọc trời, che khuất cả ánh mặt trời, trong tầm mắt chỉ toàn một màu xanh um tùm. Không khí nơi đây trong lành, thiên địa năng lượng dồi dào, và trong khu rừng rậm rạp, có thể cảm nhận được dấu vết hoạt động của cả yêu thú lẫn con người.
Dương Khai lướt qua trên không, không hề để tâm đến những điều này.
Nửa tháng sau, hắn mới bay qua hết khu rừng. Khoảnh khắc đứng trên đỉnh một ngọn núi cao chọc trời, Dương Khai cảm nhận được một luồng gió mát mang theo hơi thở của tự nhiên thổi tới.
Trong gió còn thoang thoảng mùi tanh nồng quen thuộc.
Dương Khai khẽ sững người, một cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ chợt ùa về.
Năm xưa, khi còn rất yếu đuối, lần đầu rời Lăng Tiêu Các để rèn luyện, lúc đến Hải Thành, hắn cũng từng ngửi thấy mùi hương này trong không khí.
Đó là mùi của biển, trong gió mang theo hơi mặn và vị tanh đặc trưng của nước biển.
Phóng tầm mắt ra xa, nơi chân trời là một màu xanh biếc trải dài vô tận, sóng biển lăn tăn lấp lánh dưới ánh mặt trời. Gió từ hướng đó thổi tới, bị dãy núi cao này ngăn lại, nên phía bên kia núi không hề có mùi vị này.
Biển?
Dương Khai nhướng mày.
Hắn không ngờ nơi gọi là Thủy Lam Thành lại nằm cạnh biển. Lần trước rời đi quá vội vàng, hắn cũng chưa kịp hỏi kỹ thông tin về thành trì này đã vội lên đường.
Thương Viêm và Phi Vũ cũng không hề nhắc tới, khiến hắn lúc này khi nhìn thấy đại dương xanh biếc bao la, trong lòng chợt có chút ngẩn ngơ.
Tựa như trong thoáng chốc, hắn đã quay về thế giới của mình, đặt chân đến Hải Thành năm nào.
Hình ảnh của những cường giả hải ngoại, của thiếu nữ Chung Diệu Kha nuôi khổng tước lần lượt lướt qua trong đầu. Dương Khai bật cười, lắc đầu xua đi những ký ức, rồi tăng tốc bay về phía trước.
Càng tiến về phía trước, thủy năng lượng trong không khí càng trở nên nồng đậm. Nơi đây rõ ràng là thánh địa tu luyện đối với các võ giả thuộc tính Thủy.
Ba ngày sau, Dương Khai cuối cùng cũng đến được Thủy Lam Thành. Sau khi nộp một viên tinh thạch, hắn thuận lợi tiến vào trong thành.
Trong Thủy Lam Thành tràn ngập một luồng hơi thở tươi mát của biển cả. Võ giả qua lại trên đường, y phục đa phần mang sắc lam nhạt, có lẽ vì tu luyện công pháp và võ kỹ thuộc tính Thủy nên họ đặc biệt ưa chuộng màu sắc này.
Ở nơi đây, Chân Dương Quyết của Dương Khai dường như bị áp chế đôi chút, nhưng ảnh hưởng không lớn.
Võ giả tu luyện công pháp thuộc tính Dương hoặc Hỏa như hắn thường không muốn đặt chân đến những nơi như thế này. Ở lâu ngày, không chỉ công pháp bị áp chế, mà công lực của bản thân cũng có thể bị suy giảm.
Dù đã chuẩn bị tâm lý rằng hy vọng rất mong manh, nhưng sau khi đến Thủy Lam Thành không lâu, Dương Khai vẫn không giấu được vẻ thất vọng.
Hắn không cần dùng thần thức dò xét cũng có thể khẳng định, Mộng Vô Nhai không có ở đây.
Bởi vì bí bảo phòng ngự Thiên Hành Cung của Mộng Vô Nhai vẫn đang nằm trong tay hắn. Vừa đến Thủy Lam Thành, Dương Khai đã cố ý lấy Thiên Hành Cung ra khỏi không gian Hắc Thư.
Nếu Mộng Vô Nhai thật sự ở đây, lão chắc chắn sẽ có cảm ứng, dù sao trong bí bảo này vẫn còn lưu lại dấu ấn thần hồn của lão.
Và việc lão không xuất hiện chỉ có một lời giải thích: Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường đã rời đi từ rất lâu rồi.
Sau một hồi chán nản, Dương Khai lại vực dậy tinh thần, bắt đầu dò hỏi tin tức trong thành.
Dù Mộng Vô Nhai đã rời đi, nhưng biết đâu lão có để lại dấu vết gì đó có thể lần theo.
Hiện tại hắn đã có thân phận Luyện Đan Sư, lại có lệnh bài trong tay, việc tìm kiếm tin tức cũng không còn bất lực như trước nữa.
Hắn tìm đến phân hội Luyện Đan Sư của Thủy Lam Thành, xuất trình lệnh bài của mình và hỏi thăm các Luyện Đan Sư trong hội.
Lệnh bài của Dương Khai là được cấp ở Cự Thạch Thành và chưa từng thay đổi, nên khi người khác kiểm tra, hắn vẫn chỉ là một Luyện Đan Sư Linh cấp hạ phẩm.
Dù vậy, các Luyện Đan Sư ở Thủy Lam Thành vẫn không khỏi kinh ngạc. Người đứng đầu phân hội nơi đây – một vị Luyện Đan Sư Linh cấp thượng phẩm đã ngoài trăm tuổi – còn luôn miệng khen ngợi hắn là “hậu sinh khả úy” và tiếp đón vô cùng nhiệt tình.
Không thể không nói, có được lệnh bài Luyện Đan Sư, đi đến đâu cũng thuận lợi hơn rất nhiều.
Thiên hạ tuy rộng lớn, nhưng gần như mỗi thành trì, trừ những nơi quá nhỏ, đều có một phân hội Luyện Đan Sư.
Đương nhiên, không phải trưởng lão của phân hội nào cũng là Luyện Đan Sư Thánh cấp như Đỗ lão. Ví như trưởng lão ở đây chỉ là một vị Linh cấp thượng phẩm.
Thậm chí có nơi, Linh cấp trung phẩm cũng có thể quản lý cả một phân hội.
Dương Khai tìm đến đây, một là vì sự tiện lợi của thân phận Luyện Đan Sư, hai là vì Hạ Ngưng Thường cũng là Luyện Đan Sư, biết đâu nàng có quen biết với những người ở đây.
Sau khi nghe hắn hỏi thăm, mọi người đều lắc đầu. Chỉ có một người nói rằng dường như có từng thấy một cặp một già một trẻ như vậy, nhưng chưa từng qua lại, hơn nữa đã là chuyện của hai năm trước, y cũng không nhớ rõ họ đã đi đâu.
Dương Khai đành bất lực, chỉ có thể nói lời cảm tạ.
Manh mối khó khăn lắm mới có được từ Lý lão, cứ thế mà đứt đoạn. Dương Khai chỉ biết cười khổ.
Chuỗi thất vọng liên tiếp khiến Dương Khai có phần bị đả kích, nhưng hắn vẫn chưa nản lòng. Hắn luôn tin rằng, một ngày nào đó, hắn sẽ đoàn tụ với Hạ Ngưng Thường và Tô Nhan. Còn Địa Ma, lão già khốn kiếp đó cũng không biết đã chết dí ở xó nào rồi.
Mấy ngày tiếp theo, Dương Khai vẫn tiếp tục dò hỏi tin tức ở Thủy Lam Thành, đồng thời tìm mua một loại dược liệu.
Nguyên liệu này cũng là một trong những dược liệu cần thiết để luyện chế Thánh đan cứu giúp bộ tộc Cổ Ma, chỉ sinh trưởng ở hải vực và cực kỳ quý hiếm.
Dương Khai đoán rằng ở đây có thể sẽ có.
Thời gian trôi qua, Dương Khai chẳng thu hoạch được gì. Không chỉ không có tin tức về Mộng Vô Nhai, mà ngay cả loại dược liệu kia cũng không tìm thấy. Hỏi ai người đó cũng lắc đầu, nói rằng loại dược liệu đó gần như đã tuyệt chủng, ngay cả họ cũng chưa từng thấy qua.
Một tháng sau, vào một ngày nọ, khi Dương Khai đang hỏi thăm tin tức tại một hiệu thuốc, hắn bỗng cảm nhận được khí tức của vài người đang lần theo dấu vết của mình mà tìm đến.
Khẽ nhíu mày, hắn quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một đám võ giả đang đi tới, dẫn đầu là một gã trung niên cao lớn.
Tu vi của đám người này không cao, đa phần chỉ ở Thần Du Cảnh, nhưng số lượng không ít, hơn nữa khí tức linh hoạt, sắc bén, rõ ràng đều là hạng người chuyên liếm máu trên lưỡi đao.
Gã trung niên cao lớn dẫn đầu bước đến trước mặt Dương Khai, ánh mắt sắc lẹm đánh giá hắn từ trên xuống dưới.
- Có chuyện gì?
Dương Khai lạnh nhạt hỏi.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn