Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 726: CHƯƠNG 724: HY VỌNG GIỮA ĐƯỜNG CÙNG

Từ hướng đó, một luồng khí tức khốc liệt bay lên, rõ ràng là có cường giả đang lao đến.

Trình gia ở Thủy Lam thành này cũng được xem là một thế lực, trong gia tộc tất nhiên có cao thủ Siêu Phàm Cảnh tọa trấn, cảm nhận được dao động chiến đấu từ phía hoa viên, họ lập tức phải đến xem xét.

Người còn chưa tới, tiếng quát chói tai đã truyền đến:

- Kẻ nào dám giương oai ở Trình gia ta?

Dương Khai nhướng mày, lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, không có ý định chạy trốn.

Hai người này có tu vi Siêu Phàm Cảnh, tương đương với Dương Khai, nhưng hắn cũng không mảy may sợ sệt.

Trong một cuộc chiến ngang cấp, không ai có thể thắng được hắn.

Một lát sau, hai lão già từ hai bên trái phải đồng thời đáp xuống, một người mặc y phục màu vàng đất, một người mặc y phục màu lam nhạt. Sau khi nhìn thấy tình cảnh bi thảm trong hoa viên, cả hai đều biến sắc.

Hàng mày của Dương Khai lại nhíu lại, bởi vì hắn phát hiện tứ chi của hai lão già này đều không toàn vẹn, một người cụt một cánh tay, người kia thì mất chân trái. Cũng không biết họ đã dùng bí bảo nào để thay thế vào phần tứ chi bị mất, nhìn qua trông như thật, nhưng lại toát ra một cảm giác lạnh lẽo của kim loại.

- Tiểu tử, những người này là do ngươi giết sao?

Lão áo vàng lập tức phẫn nộ quát lên, khóe mắt như sắp nứt ra.

Dương Khai khẽ gật đầu, không phủ nhận.

- Tại sao ngươi lại giết người của Trình gia ta? Trình gia ta có oán thù gì với ngươi?

Lão áo xanh điên tiết gào thét.

- Không oán, cũng không thù!

- Vậy sao ngươi còn hạ độc thủ như vậy? Trình gia ta dễ bắt nạt thế à?

Vừa nói, chân nguyên của hai lão già liền ngưng tụ, rõ ràng chuẩn bị động thủ, báo thù rửa hận cho những người đã chết.

Sự ung dung bình tĩnh của Dương Khai cho họ biết đối phương chắc chắn có bản lĩnh, hơn nữa khi dùng thần thức tra xét, đối phương lại như một cái động không đáy, căn bản không dò ra được manh mối gì. Điều này làm cho họ không khỏi có chút kiêng dè, không biết rốt cuộc tiểu tử này xuất thân thế nào, trông trẻ măng mà công lực lại cao thâm khó lường như vậy.

- Bây giờ nếu ngươi không cho bọn ta một lời giải thích, Trình gia ta thề không đội trời chung với ngươi!

Lão già áo vàng mặt đỏ bừng, nghiến răng gào thét.

- Thề không đội trời chung sao?

Dương Khai cười nhạt.

- Cũng tốt, đánh trước rồi nói sau, ta cũng có vài việc muốn hỏi các ngươi.

Gã thanh niên đã chết kia không biết tung tích của Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường, nhưng hai lão già này thì có thể biết.

Dứt lời, thần thức nóng rực bỗng nhiên bùng phát, mang theo ý cảnh thiêu đốt vạn vật, vô hình ập về phía hai lão già.

Đối phương tuổi tác không nhỏ, thời gian tu luyện không ngắn, phòng ngự thức hải đương nhiên không yếu, hơn nữa trên người họ cũng đeo bí bảo phòng ngự thần hồn.

Nhưng mãi đến lúc bí bảo thần hồn trên người lóe lên hào quang, họ mới phản ứng lại, cảm nhận được hơi thở nóng rực, sắc mặt đều đại biến, kinh hãi tột độ.

Được Lý Lão chỉ điểm, Dương Khai cũng đã có thêm hiểu biết nhất định về việc vận dụng lửa thần thức.

Lửa thần thức không chỉ hữu dụng trong luyện đan mà trong chiến đấu cũng vậy.

Đây là trận chiến đầu tiên sau khi hắn thăng cấp, đối thủ là hai võ giả ngang cấp, đương nhiên hắn muốn thử nghiệm sức chiến đấu hiện tại của bản thân.

Bởi vậy, hắn ra tay cũng không chút lưu tình.

Nhưng điều khiến hắn không ngờ đến là hai người đối phương lại yếu đến thế, phòng ngự thức hải dễ dàng bị phá vỡ. Nếu không có hai món bí bảo phòng ngự phát huy tác dụng, chỉ một đòn này thôi, Dương Khai đã có thể thiêu rụi thần hồn của họ.

Dù vậy, hai lão già cũng sợ toát mồ hôi lạnh, vội vàng thi triển các chiêu thức bảo vệ toàn thân.

Lửa thần thức của Dương Khai đã thu hồi, thân hình hắn loé lên như chớp đã đến trước mặt hai người.

Hai chưởng ầm ầm vang dội, hai lão già bay ra ngoài như diều đứt dây, không ngừng thổ huyết giữa không trung.

Ngã xuống mặt đất, vẫn không đứng lên nổi, bóng dáng của Dương Khai đã khắc sâu vào mắt họ, giống như một ngọn núi cao không thể vượt qua, che khuất cả vầng thái dương trên đỉnh đầu, khiến cho trước mắt họ chỉ còn một mảng tối tăm.

Không có sức phản kháng!

Hai lão già căn bản không thể nào chấp nhận kết quả như vậy.

Dương Khai cũng có chút không hài lòng, hắn cảm thấy việc lấy võ giả cùng cấp để thử sức dường như là một sai lầm.

Mùi nguy hiểm bao phủ lấy hai lão già, khiến họ căn bản không dám manh động, chỉ đành nằm trên mặt đất, trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, tâm trạng như rơi xuống vực sâu, tối tăm đến mức không nhìn thấy năm ngón tay.

- Ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Lão áo vàng vẫn còn khá kiên cường, cố nén sợ hãi, muốn dò hỏi lai lịch của Dương Khai.

Dương Khai lắc đầu:

- Ta là ai các ngươi không cần để ý. Ta hỏi các ngươi một việc, nếu câu trả lời khiến ta hài lòng, ta có thể tha cho các ngươi. Nếu không hài lòng, ha ha... Trình gia các ngươi hôm nay diệt môn tại đây đi!

Lời nói cay nghiệt tàn nhẫn khiến họ kinh hồn bạt vía, vội vàng gật đầu lia lịa. Qua thủ đoạn Dương Khai vừa dùng để đối phó với họ, có thể thấy hắn quả thật có bản lĩnh diệt môn Trình gia.

- Hai năm trước, có phải Trình gia các ngươi đã tiếp đón một lão già và một cô nương che mặt không?

Dương Khai nhìn thẳng vào mắt họ, trầm giọng hỏi.

Lời vừa nói ra, sắc mặt hai lão già bỗng tái đi, như thể nhớ lại chuyện gì đó kinh khủng, ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Lão áo vàng nói:

- Hóa ra ngươi cùng một phe với họ. Tiểu huynh đệ, nghịch tử của Trình gia đã làm sai, nó cũng đã phải trả giá rồi, ngay cả hai người bọn ta cũng hứng chịu hình phạt vì chuyện này. Chuyện cách đây hai năm, cần gì phải đuổi cùng giết tận?

Lão áo lam cũng vội vàng gật đầu:

- Trình gia bọn ta đã nếm đủ mùi rồi, việc này nên kết thúc rồi chứ?

Dương Khai cau mày, hắn phát hiện đối phương dường như đã hiểu lầm mình.

Ánh mắt lóe lên, hắn nói:

- Tay và chân của các ngươi bị lão già đó chém đứt à?

Hai người đều gật đầu, nghĩ lại mà vẫn rùng mình, bất giác hồi tưởng lại chuyện hai năm trước.

Dương Khai nhếch miệng cười, lòng bất mãn với Mộng chưởng quầy bây giờ mới vơi đi không ít.

Có kẻ dám hạ độc Hạ Ngưng Thường, với tính cách của Mộng Vô Nhai chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản là đánh gãy hai chân của gã thanh niên kia. Hóa ra hai Siêu Phàm Cảnh của Trình gia cũng đã nhận hình phạt.

Lão áo vàng nói:

- Vị tiền bối đó hình như có quen biết với tổ tiên của Trình gia ta, tới Thủy Lam Thành này bèn đến Trình gia ta làm khách mấy ngày. Trình gia ta đối đãi tử tế, nào ngờ... Chậc, nghịch tử của Trình gia ta lại nhắm vào đồ nhi của lão, hạ độc vào thức ăn của cô nương đó. Vị tiền bối đó nổi trận lôi đình liền động thủ. Lúc đó nếu không nhờ một vị trưởng lão của Thủy Thần Điện ra mặt thì e Trình gia ta cũng sớm bị diệt môn rồi. Dù vậy, bọn ta vẫn phải trả một cái giá nặng nề. Cuối cùng vị tiền bối đó niệm tình tổ tiên của Trình gia ta, mới tha cho bọn ta một mạng.

- Thủy Thần Điện?

Dương Khai hai mắt sáng rực.

- Ngươi nói Thủy Thần Điện?

- Sao vậy?

Lão áo vàng ngơ ngác, không rõ sao bỗng nhiên Dương Khai lại hưng phấn như vậy.

- Lão già và cô nương che mặt đó có phải đã đi tới Thủy Thần Điện không?

Dương Khai sốt sắng truy hỏi.

- Chắc là vậy, bởi vì lúc đó vị trưởng lão của Thủy Thần Điện kia đã dẫn họ đến Thủy Lam Thành. Hơn nữa, thành này vốn cũng là địa bàn của Thủy Thần Điện, Trình gia bọn ta cũng có thể xem là một thế lực phụ thuộc vào Thủy Thần Điện.

Dương Khai vỗ đầu một cái, kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ nhớ lại, thần sắc không ngừng biến đổi, khiến hai lão già kinh hồn bạt vía.

Hồi lâu, Dương Khai mới bỗng nhiên phá lên cười:

- Hóa ra là như vậy!

Giờ đây, hắn đã hoàn toàn thông suốt.

Đúng là trùng điệp núi sông ngờ hết lối, liễu biếc hoa tươi lại một thôn!

- Tiểu huynh đệ, ngươi...

Lão già áo vàng rón rén hỏi, sợ Dương Khai không vui lại diệt môn Trình gia thật.

- Không phải chuyện của các ngươi. Nếu lão già đó không diệt môn các ngươi, vậy thì quan hệ giữa tổ tiên các ngươi với lão ấy chắc chắn cũng không tầm thường, ta cũng không nên lạm quyền làm thay. Có điều... ta giết nhiều thủ hạ của các ngươi như vậy, hơn nữa còn có một người trông như thiếu gia, việc này tính sao đây?

- Nghịch tử đó chết không có gì đáng tiếc!

Lão áo vàng bỗng nhiên hừ một tiếng.

- Nếu không phải nó mắt chó mù, hai người bọn ta sao phải lâm vào tình cảnh này?

Khi nói, ác khí đầy mặt, xem ra đã bị chọc giận không nhẹ.

- Được.

Dương Khai khẽ gật đầu, dẹp bỏ ý nghĩ diệt khẩu, thản nhiên nói:

- Thủy Thần Điện ở hướng nào? Chỉ cho ta xem.

- Hướng đó, ở giữa hải vực vô tận, các hòn đảo đều là căn cơ của Thủy Thần Điện.

Lão áo vàng vội vàng chỉ hướng cho Dương Khai.

Lão vừa dứt lời, Dương Khai liền vọt người đi, nhanh như tia chớp biến mất.

Đợi tại chỗ rất lâu, khẳng định Dương Khai đã đi xa, hai lão già mới liếc nhìn nhau, chậm chạp bò dậy, mặt lúc xanh lúc trắng.

Bị một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa hạ gục dễ dàng, quả thực quá mất mặt. May mà không ai nhìn thấy cảnh này, nếu không thì e là họ sẽ phải giết người diệt khẩu.

Đúng là nghiệp chướng!

Ra khỏi thành Thủy Lam, Dương Khai vội vàng lao như bay về phía trước, hoàn toàn không màng đến chuyện tiêu hao chân nguyên.

Thủy Thần Điện, là thế lực của Thủy Linh.

Kể từ khi hắn cùng Thủy Linh vượt qua thông đạo hư không ở Phế Thổ để đến đại lục Thông Huyền cũng gần ba năm rồi. Lúc đó khi ở Độc Ngạo Thành tách ra, Thủy Linh còn mời hắn tới Thủy Thần Điện, nhưng Dương Khai lại từ chối.

Nếu lúc đó không từ chối thì tốt rồi, Dương Khai không khỏi có chút hối hận.

Dương Khai dám khẳng định, Mộng Vô Nhai và Hạ Ngưng Thường tới Thủy Thần Điện là để tìm Thủy Linh, hoặc Mộng chưởng quầy đã để lại tin tức gì đó để Thủy Linh chuyển cho mình.

Dù sao thì khi ở Trung Đô, Mộng Vô Nhai cũng biết xuất thân của Thủy Linh, mà lão cũng đoán được hắn có thể sẽ đến nơi này, nhưng không lần ra tung tích của hắn, nên chỉ có thể tới Thủy Thần Điện.

Đây là phỏng đoán của Dương Khai, nhưng rất có khả năng đó là sự thật.

Lời nói của hai lão già Trình gia kia cũng khiến Dương Khai xác nhận được điều này.

Lúc ấy có một vị trưởng lão của Thủy Thần Điện dẫn Mộng Vô Nhai vào Thủy Lam Thành, nói như vậy, trước đó lão ta đã đến Thủy Thần Điện gặp Thủy Linh rồi.

Gặp được Thủy Linh, thì tức là lão sẽ biết hắn đã tới đại lục Thông Huyền.

Lòng như lửa đốt, Dương Khai lướt nhanh qua mặt biển, kình phong mang theo dường như cắt biển làm hai nửa.

Sau một ngày đêm, phía xa xuất hiện bóng dáng lờ mờ của vài hòn đảo. Những hòn đảo này phân bố rải rác, lọt vào tầm mắt giống như những quân cờ, nằm phân tán không theo quy tắc trên bàn cờ là mặt biển rộng lớn.

Đảo có hòn lớn có hòn nhỏ. Đảo nhỏ chỉ rộng hơn mười dặm, đảo lớn lại trải rộng vài trăm dặm, thậm chí hơn ngàn dặm.

Dương Khai phấn chấn, biết đây chắc chắn là lãnh địa của Thủy Thần Điện rồi.

Trên mặt biển gần các hòn đảo, thuyền lớn thuyền bé ra ra vào vào, vận chuyển vật tư cho Thủy Thần Điện, cảnh tượng hoành tráng, thể hiện sự phi phàm của Thủy Thần Điện.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!