Ngoài phạm vi Băng Sơn, mấy vị cường giả Siêu Phàm Cảnh của Băng Tông đang liên thủ đối phó với Dương Khai, ai nấy đều không ngừng kêu khổ.
Vốn tưởng rằng đối phương chỉ là một tiểu tử trẻ tuổi, mấy người sư huynh đệ bọn họ bất kỳ ai ra tay cũng có thể dễ dàng bắt giữ. Nhưng điều khiến đám người Nghê Nhân không ngờ tới là thực lực của Dương Khai lại cường hãn đến vậy, vừa ra tay đã đánh cho bọn họ tơi tả, khổ không tả xiết.
Sự tương phản quá lớn này khiến tất cả bọn họ đều kinh hãi.
Tuy thuộc tính chân nguyên của đôi bên tương khắc, nhưng khi so sánh, không thể nghi ngờ chân nguyên của đối phương càng thêm tinh thuần và nồng hậu. Mỗi khi chân nguyên va chạm, vũ kỹ do bọn họ thi triển ra chẳng khác nào băng tuyết gặp nắng gắt, tan rã triệt để, còn chưa kịp chạm đến thân thể đối phương đã bị hóa giải hoàn toàn.
- Hôm nay kẻ nào cản đường ta, kẻ đó phải chết!
Trong lúc tấn công chớp nhoáng, Dương Khai lộ vẻ mất kiên nhẫn, lạnh lùng quát lớn, trong mắt lóe lên hàn ý tàn độc.
Trong lòng Nghê Nhân run lên, đột nhiên cảm thấy bất an, theo bản năng lùi về phía sau, bày ra tư thế phòng ngự. Dưới luồng sát khí đằng đằng của Dương Khai, y rốt cuộc cũng nảy sinh cảm giác bất ổn.
Biểu hiện của Dương Khai hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của y. Y làm sao cũng không ngờ rằng, gã thanh niên này lại có thể chỉ bằng sức một người mà áp chế toàn bộ mấy huynh đệ của mình.
- Nơi này là Băng Tông, không đến lượt ngươi làm càn!
Nghê Nhân có chút miệng hùm gan sứa, cắn răng gào lên.
- Câu này lúc nãy ngươi nói rồi.
Dương Khai lạnh lùng liếc xéo y.
- Băng Tông thì giỏi lắm sao? Ta cứ làm càn cho các ngươi xem!
Dứt lời, phong khởi lôi động, hai luồng sức mạnh Phong và Lôi đột nhiên giao thoa, hóa thành một Sát Lục Tràng bao bọc lấy mấy người Nghê Nhân. Phong nhận sắc bén thổi quét tứ phía, điện mạng với tốc độ kinh người và lực sát thương khủng khiếp vây khốn tất cả. Hai luồng sức mạnh Phong Lôi tàn sát bừa bãi trong Sát Lục Tràng, khiến hào quang phòng ngự từ bí bảo trên người đám đông lúc sáng lúc tối, linh khí giảm mạnh, chỉ trong chốc lát đã mất đi tác dụng.
Chân nguyên băng hệ hộ thể của họ cũng không thể ngăn cản sự ăn mòn của hai luồng sức mạnh Phong Lôi, y phục trên người nát vụn, thân thể xuất hiện vô số vết thương chi chít.
Cảm nhận được hơi thở tử vong đang ập đến, sắc mặt đám người Nghê Nhân tái nhợt.
Bị năng lượng giao thoa trong Sát Lục Tràng giam cầm, ngay cả việc bỏ chạy bọn họ cũng không làm được.
Dương Khai chậm rãi vươn một tay, hướng về phía bọn họ vỗ xuống. Giữa không trung, một dấu tay khổng lồ kim quang lấp lánh bỗng nhiên xuất hiện, tựa như mặt trời sa xuống, mang theo năng lượng nóng rực hủy diệt, ầm ầm áp xuống như núi cao sụp đổ.
Khí thế kinh người, chưởng ấn chưa tới mà thế giới băng xuyên đã bắt đầu tan chảy, từng luồng sương trắng bốc lên ngùn ngụt.
Nghê Nhân và mấy vị sư huynh đệ của y đều mềm nhũn cả người, suýt nữa thì ngã quỵ, tròng mắt run rẩy kịch liệt, kinh hãi nhìn chưởng ấn khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
- Dừng tay!
Một tiếng hô trong trẻo vang vọng bên tai mọi người, chợt một bóng người trắng muốt từ Băng Sơn lướt ra. Chỉ trong khoảnh khắc, thân ảnh ấy đã hiện diện trên không trung, phía trên đám người Nghê Nhân, đôi ngọc chưởng khẽ nâng, nghênh đón đòn tấn công của Dương Khai.
“Bốp…”
Chưởng ấn kim quang lấp lánh lập tức vỡ tan. Dương Khai bị chấn lui mấy bước liền, sắc mặt trắng nhợt, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi.
Nhưng hắn không kinh sợ mà ngược lại còn vui mừng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, ngưng mắt nhìn nữ tử đột nhiên xuất hiện kia.
Nữ tử này là một mỹ phụ trung niên, vận một chiếc váy dài trắng tinh, dáng người đẫy đà viên mãn, khí chất vô cùng thành thục, thần sắc lạnh như băng. Nàng đang dùng ánh mắt vừa kiêng kỵ vừa không thể tin nổi nhìn Dương Khai, dường như cũng không dám tin một thanh niên trẻ tuổi như vậy lại có thể dễ dàng đánh bại đám người Nghê Nhân.
Nghê Nhân và các sư huynh đệ của y đều là Siêu Phàm Nhất Tầng Cảnh, thực lực trong Băng Tông cũng không hề thấp. Nhiều người đánh một mà lại có kết cục như vậy, quả thật khiến nàng khó có thể chấp nhận.
Trên đại lục này từ khi nào lại xuất hiện một người trẻ tuổi lợi hại đến thế?
- Rốt cuộc cũng có người có thể nói chuyện phải trái rồi.
Dương Khai khẽ hừ một tiếng.
- Thiên Nguyệt Trưởng lão!
Đám người Nghê Nhân như gặp được cứu tinh, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, vội vàng hô lên.
- Các ngươi lui xuống đi.
Thiên Nguyệt vẫy vẫy bàn tay trắng như ngọc, Phong Lôi Sát Lục Tràng đang bao vây đám người Nghê Nhân cũng tức khắc bị phá giải.
Thần sắc Dương Khai ngưng trọng. Nữ nhân này là cường giả Nhập Thánh Cảnh, có thủ đoạn như vậy cũng không có gì lạ. Hắn sở dĩ phải làm ra vẻ muốn hạ sát đám người Nghê Nhân, gây ra động tĩnh lớn như vậy, chính là vì muốn dụ nữ nhân này xuất hiện.
Nữ nhân này chính là người lúc nãy đã âm thầm dò xét hắn từ trong Băng Sơn.
Đám người Nghê Nhân không thể thay Băng Tông quyết định, nhưng người này thì có lẽ có thể.
- Ngươi thuộc thế lực nào? Sao lại có thể tinh thông năng lượng của cả ba hệ huyền bí như vậy?
Thiên Nguyệt khẽ nhíu mày, nghiêm nghị đánh giá Dương Khai, muốn từ trên người hắn tìm ra chút manh mối, đáng tiếc lại không thu hoạch được gì.
- Điều đó không cần ngươi quản, ta đến đây chỉ muốn gặp một người!
Dương Khai hít sâu một hơi.
- Cũng xin Băng Tông các ngươi tạo điều kiện. Nếu nàng ấy vẫn ổn, ta sẽ đưa nàng đi, chuyện lần này coi như bỏ qua. Nếu nàng ấy có mệnh hệ gì, Băng Tông các ngươi cứ chờ mà trả giá đắt!
- Càn rỡ!
Thiên Nguyệt lắc đầu, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ giễu cợt.
- Băng Tông ẩn cư đã lâu, danh tiếng không lớn, nhưng không phải ai cũng có thể đến bắt nạt. Người ngươi muốn tìm không có ở đây, ngươi từ đâu đến thì hãy về lại nơi đó đi, nếu không đừng trách ta không khách khí.
- Ngươi cũng không cần giả ngây giả dại với ta. Tô Nhan đang ở Băng Tông các ngươi, điểm này ta biết, ngươi cũng biết.
Ánh mắt Dương Khai lạnh lùng, không hề dao động trước lời nói của Thiên Nguyệt.
- Ta đã nói, người ngươi tìm không có ở Băng Tông.
Thiên Nguyệt nén giận, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
- Vậy sao?
Dương Khai cười cợt.
- Có cần ta chỉ cho ngươi xem nàng ấy đang ở đâu không?
Nói rồi, hắn liền duỗi tay chỉ về một hướng:
- Cách nơi này khoảng mười dặm, trong một ngọn Băng Sơn, người ta muốn tìm đang chìm trong giấc ngủ say.
Sắc mặt Thiên Nguyệt đại biến, sững sờ nhìn Dương Khai, vô cùng kinh ngạc.
Tiểu tử này nói không sai một ly, Thiên Nguyệt cũng không hiểu tại sao hắn lại biết được.
- Nói trúng rồi à?
Dương Khai thu hết sự thay đổi sắc mặt của Thiên Nguyệt vào đáy mắt, lạnh lùng nói:
- Ta chỉ muốn gặp nàng một lần, xem thử rốt cuộc nàng đã xảy ra chuyện gì.
- Ta không biết ngươi đang nói gì.
Thiên Nguyệt trấn tĩnh lại, mặt không đổi sắc.
- Nếu ngươi nhất quyết không cho ta gặp, vậy ta chỉ có thể cứng rắn xông vào.
Thần sắc Dương Khai đột nhiên trở nên hung ác, gầm nhẹ:
- Hy vọng Băng Tông các ngươi có thể chịu được cái giá phải trả!
- Ngươi còn dám giương oai, coi chừng không giữ được cái mạng nhỏ của mình!
Thiên Nguyệt nghiến răng, giọng đầy vẻ uy hiếp.
Dương Khai khẽ gật đầu, không nói nhiều lời vô ích nữa, chân nguyên hùng hồn bỗng nhiên bùng nổ.
Soạt…
Đôi cánh Phong Lôi trực tiếp mở ra, đôi cánh khổng lồ lộng lẫy khiến tất cả mọi người đều ngẩn ra, không phân biệt nổi đây rốt cuộc là uy năng của bí bảo hay là vũ kỹ.
Ngay lúc họ còn đang thất thần, Dương Khai đã biến mất tại chỗ.
Sắc mặt Thiên Nguyệt đại biến, thân hình mềm mại khẽ động, lập tức đuổi theo.
Ầm…
Một ngọn Băng Sơn cao trăm trượng đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn. Dưới một lực đạo cực lớn không thể chống đỡ, nó bị gãy ngang lưng, nửa trên của ngọn núi vỡ tan thành vô số khối băng, rơi vãi khắp nơi.
Rầm rầm rầm...
Tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, không ngừng lan sâu vào trong dãy Băng Sơn. Đám người Băng Tông thấy vậy thì trợn mắt há hốc mồm, bọn họ căn bản không thể nắm bắt được thân hình của Dương Khai. Sau khi giương đôi cánh quỷ dị đó ra, tốc độ của gã thanh niên này dường như đã tăng lên đến cực hạn.
Cho dù bọn họ phóng ra thần thức cũng không cách nào khóa chặt được đối phương.
Bóng người chớp động, từng ngọn Băng Sơn lần lượt bị phá hủy. Hắn như một quả cầu lửa rực cháy, cứ thế đâm thẳng vào những ngọn Băng Sơn, dùng chính nhục thể và chân nguyên của mình để phá thủng từng lỗ lớn.
Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, năm sáu ngọn Băng Sơn cao trăm trượng đã bị hủy diệt. Nhiều đệ tử Băng Tông đang tu luyện trong đó vô cớ gặp họa, vừa mắng chửi vừa vội vàng bỏ chạy ra ngoài, nhưng vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, trước mắt liền tối sầm rồi ngất đi.
Đám người Nghê Nhân cũng vậy, đang quan sát thì không hiểu sao đột nhiên ngã xuống đất bất tỉnh.
Thiên Nguyệt không hề nhận ra điều này. Ngay khoảnh khắc Dương Khai lao đi, nàng đã lập tức truy đuổi, nhưng cho dù nàng có tu vi Nhập Thánh Nhất Tầng Cảnh, muốn đuổi kịp Dương Khai đang thi triển đôi cánh Phong Lôi cũng có chút không thực tế.
Phong là thuộc tính linh động, Lôi là thuộc tính nhanh nhẹn. Đôi cánh Phong Lôi đã nâng tốc độ của Dương Khai lên một tầm cao mới, không từ nào có thể hình dung được.
Trên bầu trời của thế giới Băng Sơn, hai bóng người nhanh chóng lướt qua, một đuổi một chạy. Trong lúc truy đuổi, không ngừng có những ngọn Băng Sơn bị phá thành những lỗ lớn rồi ầm ầm sụp đổ.
Ngay từ đầu, Dương Khai cũng không hề có ý định chính diện giao phong với một vị Nhập Thánh Cảnh.
Thực lực hiện tại của hắn quả thật không tầm thường, cũng có thể vượt cấp tác chiến, đối phó với đám người Nghê Nhân cũng là dễ như trở bàn tay. Nhưng hắn ít nhiều cũng tự biết mình biết ta, Nhập Thánh Cảnh không phải là đối thủ mà hiện tại hắn có thể chống lại.
Mỗi một luồng năng lượng chảy trong cơ thể cường giả Nhập Thánh Cảnh đều có sự khác biệt về chất so với Siêu Phàm Cảnh. Vũ kỹ và chiêu thức bọn họ thi triển ra, lực sát thương căn bản không thể so sánh được.
Thánh Giai, là cấp độ ngự trị tuyệt đối trên Siêu Phàm Cảnh.
Muốn đối phó với cường giả Nhập Thánh Cảnh, tối thiểu hắn cũng phải tấn thăng đến Siêu Phàm Tam Tầng Cảnh mới có một tia hy vọng.
Giao đấu với vị mỹ phụ này, Dương Khai không cho rằng mình có phần thắng, vì vậy, hắn chỉ có thể dùng cách này để ép đối phương.
Hắn phải làm cho nơi này long trời lở đất!
- Tiểu tử, đứng lại cho ta!
Thiên Nguyệt giận dữ, đuổi không kịp Dương Khai, chỉ có thể kiệt sức gào thét.
- Ta đã nói, không gặp được Tô Nhan, ta sẽ hủy tam thiên Băng Sơn thế giới của các ngươi!
Dương Khai hừ lạnh, tốc độ không những không giảm mà ngược lại còn tăng vọt.
Chân nguyên nóng rực bao bọc lấy thân thể cường tráng, hắn đâm thẳng vào những ngọn Băng Sơn. Không có một ngọn núi nào có thể chịu được lực va chạm của hắn, nơi nào hắn đi qua, nơi đó tan hoang, một mảnh hỗn độn.
Khóe mắt Thiên Nguyệt như muốn nứt ra, nhìn cơ nghiệp ngàn năm của Băng Tông bị hủy hoại như vậy, trong lòng vừa đau vừa giận.
Gặp phải một tên tiểu tử cứng đầu không biết sống chết thế này, nàng cảm thấy mình thật sự đã gặp phải đại nạn.
Đang lúc truy đuổi, Thiên Nguyệt bỗng nhiên dừng lại, trong đôi mắt đẹp hiện lên một mảnh băng hàn, lạnh lùng nhìn bóng dáng Dương Khai, khẽ quát một tiếng:
- Kích!
Năng lượng thiên địa đột nhiên biến hóa kỳ lạ. Thần sắc Dương Khai biến đổi, thân hình đang lao về phía trước bỗng khựng lại, vội vàng chuyển hướng, nhưng từ bốn phương tám hướng, từng luồng năng lượng băng hàn lại ập đến, khiến hắn không có chỗ nào để né tránh.
Thủ đoạn thông thiên của cường giả Nhập Thánh Cảnh, căn bản là hắn chưa kịp nhìn rõ đã trúng chiêu.
Rầm rầm rầm...
Những luồng năng lượng băng hàn đến cực điểm đó đánh trúng người Dương Khai, khiến hắn bị đánh cho quay cuồng trên không trung, máu tươi văng tung tóe, ánh lên kim quang nhàn nhạt. Thân hình mất kiểm soát, hắn cắm đầu rơi xuống đất.