Sơ lược điều tra, tình hình khoảng hơn hai trăm người, bất luận tu vi cao thấp, tuổi tác lớn nhỏ, tất cả đều như nhau, sinh khí hỗn loạn, ngay cả vài vị Siêu Phàm Cảnh cũng không tránh khỏi.
Đệ tử trong Tông không thể vô duyên vô cớ biến thành ra nông nỗi này, chỉ có một lời giải thích duy nhất: chúng đã trúng ám chiêu của tên tiểu tử này.
Nhưng hắn có bản lĩnh gì, có thể dưới ánh mắt của bốn vị Nhập Thánh Cảnh mà làm ra được chuyện như vậy? Bọn người Thiên Hạo đều hoài nghi.
– Là ngươi làm?
Thiên Hạo vừa ra hiệu bằng ánh mắt cho hai vị cường giả Nhập Thánh Cảnh khác, vừa lạnh lùng nhìn Dương Khai.
– Ngươi đoán xem!
– Ngươi làm gì bọn họ rồi? Tại sao bọn họ đều giống như đau đớn không chịu được?
Thiên Hạo lớn tiếng chất vấn.
Dương Khai cười hắc hắc, cười đầy vẻ khoái trá.
Hai cường giả dưới ánh mắt chỉ thị của Thiên Hạo sau khi xuống dưới điều tra một phen, kinh ngạc phát hiện, trên người bọn họ cơ bản không có chút vết thương, càng không có dấu vết trúng độc.
Ngơ ngác nhìn nhau một hồi, hai người đều lộ thần sắc khó hiểu.
Không trúng độc, cũng không bị thương, toàn bộ đệ tử sao lại biến thành bộ dạng như vậy?
Cũng không nghĩ nhiều, hai người lập tức phóng ra thần thức, muốn tỉ mỉ điều tra chúng đệ tử rốt cuộc là bị làm sao. Nhưng thần thức vừa mới phóng xuất ra chưa được bao lâu, sắc mặt hai người liền biến sắc, kinh hãi kêu lên:
– Đó là gì vậy?
Một bên kêu sợ hãi, một bên chật vật chạy trốn, như thể phía sau có thứ gì đó cực kỳ đáng sợ đang truy đuổi bọn họ.
Nhìn cảnh tượng này, bất luận là Thiên Hạo hay Thiên Nguyệt, đều lạnh toát sống lưng, toàn thân toát ra hàn ý thấu xương.
– Các ngươi bị sao vậy?
Thiên Nguyệt kinh hãi kêu lên.
– Đừng tới đây, đừng dùng thần thức điều tra!
Trong đó có một người sắc mặt trắng bệch, vừa phi thân chạy trốn vừa hô to:
– Có vật gì đó nhắm vào thần thức, dính vào thì căn bản không thể gỡ bỏ!
Cùng lúc đó, một người khác truyền ra tiếng kêu thê lương, sắc mặt thống khổ tột cùng.
Hai vị cường giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh như gặp phải đại kiếp, thần sắc hốt hoảng thất thố, Thiên Nguyệt muốn giúp đỡ, cũng không biết phải làm sao.
Ngược lại Thiên Hạo lạnh như băng nhìn Dương Khai, trên mặt hiện lên vẻ suy tư, sâu trong đôi mắt toát ra sự kiêng kị sâu sắc, âm thầm ngưng tụ chân nguyên.
Thủ đoạn của tên tiểu tử này quá đỗi quỷ dị, ngay cả Nhập Thánh nhất tầng cảnh đều gặp nạn, gã không thể không đề phòng.
Một lát sau, hai vị cường giả Nhập Thánh Cảnh mới dần dần ổn định trở lại, nhưng sắc mặt ai cũng trắng bệch, cau mày, thần sắc vẫn còn vẻ sợ hãi.
– Tiểu tử, ngươi rốt cuộc đã thả vật gì ở đây?
Trong đó có một người nhìn thần sắc của Dương Khai cũng thay đổi, không còn dám khinh thường Dương Khai như trước, cố nén đau đớn từ thần hồn mà cất tiếng hỏi.
– Không thẹn là Nhập Thánh Cảnh, không ngờ lại có thể duy trì sự tỉnh táo.
Vẻ mặt Dương Khai thản nhiên, khen ngợi một tiếng.
Bọn họ không những vẫn duy trì được tỉnh táo, hơn nữa sức chiến đấu cũng không hề suy giảm, nói cách khác, bọn họ bây giờ và trước kia cũng không khác biệt là bao, chỉ là nỗi lo tiềm ẩn.
– Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Thiên Nguyệt kinh hãi hỏi, thực lực của hai vị Trưởng lão này ả hiển nhiên hiểu rõ, tuy nhiên ngay cả bọn họ cũng trúng chiêu, nếu đổi lại là mình, chỉ e cũng khó thoát.
– Một loại dị trùng khó lòng phát hiện, tràn ngập khắp thức hải của chúng đệ tử, khi chúng tôi dùng thần thức điều tra, cũng bị chúng bám lấy.
Trong đó có một người oán hận nhìn Dương Khai, chậm rãi giải thích nói:
– Tuy là chúng tôi đã tạm thời áp chế dị trùng, nhưng muốn loại trừ chúng thì cần thời gian, đám đệ tử với thực lực yếu kém e rằng không thể làm được.
– Dị trùng?
Thiên Nguyệt hoa dung thất sắc.
– Dị trùng có hình dạng thế nào?
– Không rõ lắm, cái này thì phải hỏi hắn rồi!
Thiên Hạo nhẹ nhàng hít vào một hơi, thần sắc chần chừ, qua một lát, mới giải trừ trói buộc trên người Dương Khai, thản nhiên cất lời:
– Tiểu tử, ngươi thắng rồi. Ta thả ngươi ra trước, để thể hiện thành ý của Băng Tông ta. Ngươi hãy thành thật trả lời vấn đề của chúng ta!
– Kẻ thức thời mới là người tài tuấn kiệt!
Dương Khai cười châm chọc.
Sắc mặt của bốn người trầm xuống.
Bốn người Nhập Thánh Cảnh đối phó với tên tiểu tử Siêu Phàm nhất tầng cảnh, không những không làm gì được hắn, hai người còn trúng ám chiêu của hắn, cơ nghiệp Băng Tông bị hủy hoại vô số, mấy trăm đệ tử sống dở chết dở, lúc này thật quá bẽ mặt.
Câu nói châm chọc khiêu khích của Dương Khai dù khiến họ nổi giận, nhưng không ai dám nổi cơn thịnh nộ.
– Đó là dị trùng gì vậy?
Thiên Hạo trầm giọng hỏi:
– Nếu đã là ngươi thả ra, chắc chắn là ngươi rõ hơn ai hết đúng không?
Dương Khai nhẹ nhàng vuốt cằm, chậm rãi nói:
– Trùng Phệ Hồn, chẳng lẽ các vị chưa nghe qua?
Nghe vậy, sắc mặt bốn người đều biến sắc.
Đại danh Phệ Hồn Trùng dĩ nhiên đã từng nghe nói, đây là loại Thượng cổ dị trùng, nhỏ bé đến mức mắt thường không thể nhìn thấy, chuyên môn cắn nuốt thần hồn, một khi dính phải sẽ nhanh chóng sinh sản, cực kỳ khó tiêu diệt.
Nhưng dù sao dị trùng này cũng chỉ nghe trong truyền thuyết, ai ngờ chúng vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ?
– Tiểu tử!
Trong đó có một cường giả đã trúng phải Phệ Hồn Trùng hừ lạnh nói:
– Băng Tông ta tuy ẩn thế, nhưng cũng không phải là kiến thức nông cạn. Phệ Hồn Trùng quả thật rất mạnh, nhưng muốn cắn nuốt thần hồn của Võ giả Nhập Thánh Cảnh còn là chuyện hoang đường, tuyệt đối không thể là Phệ Hồn Trùng!
Phệ Hồn Trùng, Võ giả Nhập Thánh Cảnh có thể đối phó, cũng có thể né tránh nguy hiểm của chúng, thần hồn cường đại, có thể trong chốc lát tiêu diệt Thượng cổ dị trùng.
Nên lúc mà Dương Khai nói ra tên của dị trùng, gã là người thứ nhất lên tiếng phản bác, cho rằng hắn đang nói dối.
Dương Khai khẽ nhếch môi cười:
– Thật ngại quá, Phệ Hồn Trùng của ta có lẽ không giống với Phệ Hồn Trùng trong truyền thuyết, so với trong truyền thuyết thì lợi hại hơn một chút.
Từ lần trước theo hai người Thương Viêm và Phi Vũ vào trong phủ đệ của tiền nhân có được Thượng cổ dị trùng đến bây giờ, cũng đã gần hai năm. Trong hai năm này, Phệ Hồn Trùng luôn sống trong Ngũ Sắc Bảo Đảo trong thức hải của Dương Khai, cực kỳ thoải mái, Dương Khai cũng cảm nhận được chúng trở nên lợi hại hơn rất nhiều.
Lúc Dương Khai và Thiên Nguyệt giao chiến, hủy hoại vài ngọn băng sơn, dọc đường đi qua, hắn đã thả vô số Phệ Hồn Trùng. Tất cả đệ tử Băng Tông bị buộc phải rời đi, đều trúng chiêu, không một ai ngoại lệ.
– Ngươi nói nó là Phệ Hồn Trùng thì nó là thật sao? Tại sao ngươi lại bình yên vô sự, rốt cuộc làm sao ngươi có thể thả chúng ra được?
Người kia lạnh giọng chất vấn.
– Vấn đề của ngươi nhiều quá rồi, ta không có nghĩa vụ phải trả lời những điều đó với ngươi.
Dương Khai khinh thường nhìn gã.
– Ta chỉ có thể nói cho các ngươi biết, đệ tử Băng Tông trong nửa canh giờ sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng qua nửa canh giờ thì ta không dám bảo đảm. Đám dị trùng này cũng không phải là loại ngoan ngoãn đâu!
– Ngươi… đây là do ngươi đang tự tìm cái chết, đệ tử Băng Tông ta nếu có ai gặp bất trắc, ngươi hãy chuẩn bị chịu chết!
Dương Khai cười lớn không ngớt:
– Khiến mấy trăm người phải chết cùng ta, nếu các ngươi nỡ lòng, ta chết thì đã sao!
Bốn người lập tức im bặt, cảm thấy đau đầu nhức óc.
Đệ tử Băng Tông vốn dĩ đã không nhiều, tính toán kỹ càng, chỉ còn vỏn vẹn năm trăm người mà thôi, nếu như trong chốc lát mà chết đi hai ba trăm người, tổn thất này quả thực quá lớn. Tên tiểu tử này quả thực là một tên ác ma không từ thủ đoạn, là một khối thịt cứng đầu trên thớt gỗ, cực kỳ đáng ghét.
Trong lòng bốn người đều rất hận Dương Khai, nhưng ném chuột sợ vỡ bình, cũng không dám có bất cứ hành động mù quáng nào, dù họ tuyệt đối nắm chắc, có thể một kích xử lý tên tiểu tử này.
Nhưng sau khi xử lý hắn, đám Phệ Hồn Trùng kia thì sao?
Điều đó khiến họ phải chịu thua, trong lòng ai cũng nuốt không trôi cục tức này, trong lòng thầm oán hận, một tiếng nói nhẹ nhàng đột nhiên truyền đến:
– Tên tiểu tử kia có phải ngươi họ Dương?
Sắc mặt Dương Khai liền thay đổi, vì hắn không hề phát giác có người tiếp cận, nhưng theo hướng âm thanh vọng đến, hắn kinh ngạc phát hiện, cách đó không xa, đã xuất hiện một bóng hình xinh đẹp.
Cô nương này nhìn có vẻ cực kỳ trẻ trung, dung mạo nhiều lắm cũng chỉ bằng tuổi Tô Nhan, nhưng tu vi của nàng ta thâm sâu khó lường, hơi thở ổn định, tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ, Dương Khai có thể từ trên người nàng ta cảm nhận được một áp lực vô cùng lớn.
Áp lực mà ngay cả trên người bốn vị Trưởng lão hắn cũng chưa từng cảm nhận được.
Nàng ta liền đứng ngay chỗ đó, như hòa làm một với thế giới băng phong này, tồn tại khắp nơi.
Nhập Thánh tam tầng cảnh!
Dương Khai hít thở thật sâu, thần sắc lập tức cảnh giác.
Mặc dù đã biết đó là cường địch, nhưng kỳ lạ thay, sau khi nghe câu nói của cô nương đó, sự thô bạo và phẫn nộ trong lòng Dương Khai, không ngờ lại giảm đi không ít.
Trong âm thanh của nàng ta lộ ra một luồng sức mạnh thần kỳ, dường như có thể hóa giải mọi phẫn nộ và bất bình trong lòng, ôn nhu êm dịu, tựa như âm thanh của thiên nhiên, cực kỳ dễ chịu, tựa hồ có thể xoa dịu mọi phẫn nộ.
– Bái kiến Tông Chủ!
Đám người Thiên Hạo chỉnh tề sắc mặt, khom lưng hành lễ.
Cô nương đó khẽ cười:
– Động tĩnh các ngươi gây ra ở đây có vẻ hơi lớn thì phải?
Giọng điệu tuy không lộ vẻ trách cứ, nhưng đám người Thiên Hạo không khỏi xấu hổ vô cùng, như muốn đào một cái lỗ để chui xuống đất, sắc mặt đỏ bừng.
Ánh mắt Dương Khai sáng lên, dò hỏi:
– Ngươi là chủ của Băng Tông?
– Đúng vậy, ta là chủ của Băng Tông, Thanh Nhã.
Nàng ta khẽ gật đầu, mặt chứa ý cười, toàn thân nàng toát ra hơi thở tinh thuần cực độ, tựa như băng tuyết ngàn năm, không hề vương chút tạp chất, khiến người ta không khỏi cảm thấy tinh thần sảng khoái, thanh âm mềm mại, lại cất tiếng hỏi:
– Có phải ngươi họ Dương?
Lòng thù địch trên mặt Dương Khai tiêu tan không ít, sắc mặt cũng trở nên thư thái hơn, khẽ gật đầu.
– Vậy là không sai rồi, người mà Mộng Vô Nhai nhắc đến, là ngươi phải không?
– Đúng vậy.
– Ngươi còn xuất sắc hơn những gì y nói, nhưng ta thật không ngờ, ngươi lại nhanh chóng tìm được đến đây như vậy.
Thanh Nhã khẽ mỉm cười.
– Ta cũng không thể ngờ, chủ của Băng Tông lại trẻ và đẹp như vậy. Ta còn tưởng bạn của Mộng chưởng quầy là một lão bà tóc bạc trắng, hôm nay gặp mặt, thật khiến ta mở rộng tầm mắt.
Dương Khai nhìn nàng ta từ trên xuống, mặt lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt trong suốt, chỉ có ý kinh ngạc thán phục, không hề vương chút dâm tà nào.
– Ngươi nghĩ như vậy?
Dáng vẻ Thanh Nhã có vẻ khá vui vẻ, càng tươi cười sảng khoái.
– Tên tiểu tử thối miệng lưỡi trơn tru!
Thiên Nguyệt ở bên cạnh khẽ bĩu môi:
– Quả nhiên không phải hạng tốt!
– Mộng chưởng quầy nếu đã kết giao với người như ngươi, ta cũng đã quá coi thường lão ta rồi.
Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.
Thanh Nhã khanh khách cười khẽ, lời tâng bốc không để lại dấu vết của Dương Khai khiến trái tim nàng vui sướng.
Bọn người Thiên Hạo bên cạnh quan sát, trong lòng không khỏi cảm thán. Bọn họ đã rất lâu rồi chưa từng thấy Tông Chủ cười như thế bao giờ, không ngờ một tên tiểu tử không biết từ xó xỉnh nào chui ra, lại có thể khiến Băng Chủ vui vẻ đến vậy.
Tên tiểu tử này chắc chắn là một tên háo sắc, thường xuyên trêu hoa ghẹo nguyệt, nếu không thì làm sao có thể hiểu rõ tâm tư của nữ nhân? Có vài người trong lòng không ngừng thầm rủa, vẻ khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe