Sau khi tận mắt chứng kiến tư chất tuyệt đỉnh của Tô Nhan, Thiên Nguyệt cũng dần để tâm đến nàng, muốn khảo nghiệm xem rốt cuộc nàng thế nào, nhưng nào ngờ, võ kỹ và bí tịch của Băng Tông, Tô Nhan vừa học là thông thạo ngay.
Thiên Nguyệt mừng rỡ vô cùng, ngỡ mình nhặt được bảo bối, bèn dốc lòng dạy dỗ Tô Nhan, chăm sóc nàng vô cùng chu đáo. Thậm chí còn mở cả cấm địa của Băng Tông là Băng Tuyết Quật cho nàng vào tu luyện.
Cứ như thế, một thời gian sau, Thiên Nguyệt còn ngỏ ý muốn nhận Tô Nhan làm đồ đệ, nhưng điều khiến bà bất ngờ là Tô Nhan lại không đồng ý, khiến bà không khỏi thất vọng.
Song vì trân trọng tư chất của Tô Nhan, Thiên Nguyệt cũng không trách cứ, vẫn quan tâm nàng như trước. Tô Nhan cũng hết lòng cảm kích, tuy không gọi là sư phụ nhưng vẫn đối đáp bằng lễ nghi của vãn bối.
- Nha đầu này tư chất không chê vào đâu được, hơn nữa thể chất của nó rất thuần khiết, không biết đã từng gặp kỳ ngộ gì, dường như rất giống với thể chất đặc biệt trong truyền thuyết là Băng Tinh Ngọc Thể.
Thiên Nguyệt chậm rãi nói, vẻ mặt có phần nghi hoặc.
- Nhưng ta đã đọc kỹ một vài sách cổ, phát hiện thể chất của nó không phải là Băng Tinh Ngọc Thể.
Dương Khai khẽ hừ một tiếng.
Năm đó hắn đã đưa cho Tô Nhan chừng ấy Vạn Dược Linh Dịch và Vạn Dược Linh Nhũ, dùng trong nhiều năm như vậy, thể chất nàng không thuần khiết mới là lạ.
- Hơn nữa, ta thường thấy nó một mình trầm tư, mỗi lúc như vậy, gương mặt đều nở nụ cười hạnh phúc.
Thiên Nguyệt lạnh lùng liếc Dương Khai một cái.
- Ánh mắt cũng dạt dào thần sắc hoài niệm.
Dương Khai khịt mũi.
Thanh Nhã ở một bên nhoẻn miệng cười, lặng lẽ quan sát Dương Khai, cũng có phần thắc mắc, không biết tiểu tử này có điểm nào đặc biệt mà lại khiến nha đầu Tô Nhan kia động lòng đến vậy.
- Đệ tử Băng Tông ta tu luyện công pháp hệ băng, cần phải giữ tâm hồn thanh tịnh mới có thể thành tựu đại sự. Nha đầu này thường xuyên để lộ biểu cảm hoài xuân, tất cả là do ngươi mà ra!
Thiên Nguyệt nói đến đây liền nổi giận đùng đùng, trừng mắt nhìn Dương Khai đầy oán hận, dường như cho rằng chính tên này đã gây trở ngại cho tiền đồ của Tô Nhan.
Dương Khai bĩu môi, ném cho bà ta một cái nhìn khinh khi:
- Lão bà bà như ngươi làm sao hiểu được sự tuyệt diệu của ái tình chứ.
- Ngươi...
Thiên Nguyệt giận đến run người, mặt trắng bệch, chân nguyên sục sôi, như thể muốn tung một chưởng đánh chết Dương Khai để xả giận.
- Tiểu tử này, ăn nói kiểu gì vậy?
Thanh Nhã cũng trừng mắt khiển trách Dương Khai.
Dương Khai bực bội nói:
- Được rồi, nói tiếp đi.
Thiên Nguyệt nghiến chặt răng, thở hồng hộc, xem ra đã tức giận đến cực điểm, ánh mắt đầy hận thù. Mãi một lúc sau khi được Thanh Nhã trấn an, bà ta mới bình tĩnh quay đầu lại:
- Mất cả hứng, không nói nữa.
Dương Khai phì cười, hướng ánh mắt dò hỏi sang Thanh Nhã.
Băng chủ thở dài chán nản, chậm rãi nói:
- Tư chất của Tô Nhan vốn xuất sắc, tương lai vô hạn. Thiên Nguyệt trưởng lão muốn nhận nó làm đồ đệ, bị từ chối cũng không để bụng, chỉ nghĩ thời gian lâu dài ắt có thể dùng thành ý cảm hóa nó, một ngày nào đó nó sẽ cam tâm tình nguyện bái nhập Băng Tông ta, trở thành đệ tử Băng Tông.
- Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Thanh Nhã khẽ nhíu mày.
- Một năm sau khi đến đây, Thiên Nguyệt trưởng lão và ta đều phát hiện ra vấn đề ở Tô Nhan.
- Vấn đề gì?
Dương Khai vội hỏi.
- Thứ nó tu luyện không chỉ có một loại công pháp, trong cơ thể nó còn có một loại công pháp khác cùng tồn tại với pháp quyết hệ băng.
Thanh Nhã chậm rãi lắc đầu.
- Nếu không có loại công pháp này, và Tô Nhan chỉ chuyên tâm tu luyện công pháp hệ băng thì tất nhiên sẽ không có nguy hiểm gì. Nhưng thứ công pháp vô danh đó dường như đã cản trở công pháp gốc của nó phát triển, trở thành một chướng ngại.
- Chướng ngại?
- Ừ, tuy tạm thời không có vấn đề, nhưng nếu cứ để vậy mà không giải quyết, công lực của Tô Nhan chẳng những không thể tiến triển, mà ngược lại còn có nguy cơ thụt lùi.
Thanh Nhã nhìn Dương Khai.
- Ngươi và nha đầu đó là sư tỷ sư đệ, nó lại một lòng thương nhớ ngươi đến vậy, hẳn là ngươi biết đó là công pháp gì chứ?
- Ta biết.
Dương Khai gật đầu.
- Công pháp gì?
Thanh Nhã và Thiên Nguyệt đồng thanh hỏi.
- Công pháp song tu.
Dương Khai nói thẳng.
Hai người liền đỏ mặt, Thiên Nguyệt còn phỉ nhổ một tiếng, mắng:
- Tên khốn kiếp, quả nhiên ngươi chính là mầm tai họa của Tô Nhan! Nếu không phải tại ngươi làm vấy bẩn thân trong trắng của nó, để nó giữ được nguyên âm chi thể, thì thành tựu của nó hôm nay đâu chỉ có chừng này?
- Bà thì hiểu cái quái gì!
Dương Khai khịt mũi khinh bỉ.
Bà ta cứ một mực đổ hết trách nhiệm lên đầu hắn, khiến hắn vô cùng bất mãn.
Từ khi quen biết Tô Nhan đến nay, tu luyện Hợp Hoan Công chẳng những không có hại cho nàng, ngược lại còn cực kỳ hữu ích. Công lực của Dương Khai và Tô Nhan tăng nhanh đến vậy, Hợp Hoan Công chính là một nhân tố không thể thiếu.
- Công pháp song tu?
Thanh Nhã nhíu chặt mày.
- Thứ công pháp hạ lưu này, sao các ngươi lại tu luyện? Tuy công pháp song tu có thể giúp công lực tăng tiến nhanh chóng, nhưng thông thường mà nói, căn cơ đều không vững chắc, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành mầm họa cho con đường phát triển sau này.
- Nam nữ ân ái thì hạ lưu chỗ nào? Tư tưởng của các người hình như hơi bảo thủ thì phải?
Dương Khai liếc bà một cái.
- Vả lại, căn cơ của ta và Tô Nhan cũng chẳng có gì là không vững, điểm này hẳn là các người hiểu rõ.
Thanh Nhã liền lộ vẻ hồ nghi.
Quả thật, nếu tu luyện thứ công pháp song tu hạ lưu đó, Tô Nhan không thể nào có được căn cơ và tu vi như hiện giờ. Luyện công lực đến mức này, mọi mầm họa ngấm ngầm hẳn đã sớm bộc phát rồi.
Nhưng nàng vẫn xuất chúng như thế.
Tiểu tử này cũng vậy, hắn có thể đối phó với cường giả như Thiên Nguyệt với tu vi Siêu Phàm nhất tầng cảnh, đây không phải là điều ai cũng làm được.
Vậy thì cách giải thích duy nhất chính là công pháp song tu của hai người họ nhất định rất cao thâm, không những không gây hại, ngược lại còn ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu.
Trên đời này không phải không có loại công pháp như vậy, chỉ là thế nhân vừa nghe đến song tu công pháp thì khó tránh khỏi nghĩ xấu, ấn tượng ban đầu sẽ khiến họ cho rằng đó là bàng môn tả đạo, là thủ đoạn cực kỳ hạ lưu.
- Tạm không nói chuyện này nữa, dù gì thì bọn ta cũng chưa từng chứng kiến công pháp song tu nào, không tiện đánh giá.
Thanh Nhã mặt đỏ bừng, đổi chủ đề.
- Nhưng khi Thiên Nguyệt trưởng lão phát hiện ra vấn đề này, đã mong Tô Nhan có thể phế bỏ công pháp đó đi, toàn tâm toàn ý tu luyện công pháp hệ băng của mình. Nếu nó phế bỏ công pháp đó, Băng Tông ta còn một loại công pháp chí cao khác cho nó tu luyện, chỉ có lợi chứ không hề có hại.
- Sư tỷ ta từ chối đúng không?
Dương Khai lạnh lùng nhìn lại.
- Ừ.
- Ta và Thiên Nguyệt đều không biết tại sao nó lại từ chối dứt khoát như thế, nhưng giờ xem ra, công pháp này hẳn là mối liên kết giữa ngươi và nó, nên nó không chịu phế bỏ.
Thanh Nhã thở dài u ám.
- Nha đầu này cũng thật si tình.
- Chỉ tiếc là có kẻ lại không xứng với nó!
Thiên Nguyệt buông lời xỏ xiên, vẻ mặt khinh miệt.
- Bà mà còn lôi thôi, ta cho hai trăm đệ tử Băng Tông của bà chết hết bây giờ!
Dương Khai liếc Thiên Nguyệt một cái lạnh băng, Thiên Nguyệt liền nghiến răng ken két, như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Thanh Nhã tiếp tục nói:
- Thiên Nguyệt trưởng lão khuyên nó rất nhiều lần nhưng nó đều không chịu. Cuối cùng, Thiên Nguyệt trưởng lão định ép nó phế bỏ công pháp đó đi, tiếc là nó dường như đã phát giác, nên trước khi Thiên Nguyệt trưởng lão ra tay, nó đã thi triển Băng Thân Tỏa Tâm, tự đóng băng chính mình, không cho Thiên Nguyệt cơ hội động thủ!
Dương Khai cười gằn:
- Nói vậy, sư tỷ ta ra nông nỗi này, tất cả là do mụ già này gây ra?
Vừa dứt lời, chân nguyên toàn thân liền hỗn loạn, sát cơ bốc lên ngùn ngụt.
Thanh Nhã biến sắc, vội vàng nói:
- Ngươi chớ nóng giận, tuy ta cũng thấy cách làm của Thiên Nguyệt là không đúng, chưa được Tô Nhan đồng ý đã định ra tay. Nhưng nói cho cùng, bà ấy cũng có ý tốt, bộ công pháp đó của Băng Tông ta không phải ai cũng được học. Chỉ có thể nói, bà ấy có lòng tốt nhưng đã thể hiện sai cách, và cũng làm hại Tô Nhan.
- Thế thì quý hóa quá, ta thay sư tỷ cảm tạ các người nhé.
Dương Khai nghiến răng, giọng nói u lãnh, như tiếng gió rít từ địa ngục cửu u thổi ra, nghe mà sởn hết gai ốc.
Lạ thay, Thiên Nguyệt không hề phản bác lại Dương Khai, ngược lại trông có vẻ rất hổ thẹn và phẫn uất, né tránh ánh mắt, biểu cảm đau khổ.
Nếu bà ta còn ồn ào nữa, e là Dương Khai sẽ không kìm được mà động thủ ngay tại đây. Nhưng thấy bà ta hối hận và hổ thẹn như vậy, sát cơ của Dương Khai lập tức lắng xuống.
Bà ấy tuy đáng ghét, nhưng xem ra cũng thật lòng quan tâm Tô Nhan.
Bởi vậy, Dương Khai cũng không giằng co với bà ta thêm nữa.
Hít sâu một hơi, nén cơn giận cuồn cuộn trong lòng, hắn chậm rãi nói:
- Chuyện thế nào ta đã hiểu cả rồi.
Thanh Nhã nhíu mày, nhẹ nhàng nói:
- Kỳ thực cũng không thể nói đó là chuyện xấu. Băng Thân Tỏa Tâm không hề gây hại cho Tô Nhan, ngược lại, duy trì trạng thái này còn có thể giúp công lực tăng nhanh, đợi đến khi nó tỉnh lại, tu vi cũng sẽ tăng lên đáng kể.
- Đợi nàng tỉnh lại?
Dương Khai cười nhạt.
- Khi nào thì nàng tỉnh lại? Mười năm, hai mươi năm? Hay là lâu hơn nữa?
Thanh Nhã và Thiên Nguyệt im lặng không đáp.
Câu hỏi này của Dương Khai quá hóc búa, họ không thể đưa ra câu trả lời được.
Từ trước đến nay chưa có đệ tử Băng Tông nào thi triển Băng Thân Tỏa Tâm triệt để đến vậy, Tô Nhan hoàn toàn không suy xét đến việc mình có thể tỉnh lại hay không. Nếu không tìm cách giải quyết, nói không chừng nàng sẽ ngủ say như vậy vĩnh viễn.
- Sự tình đã nói rõ cho ngươi rồi, vậy hai trăm đệ tử của Băng Tông ta...
Thanh Nhã hỏi.
- Ngươi yên tâm, ta lấy danh nghĩa Băng chủ ra bảo đảm với ngươi, chỉ cần hai trăm đệ tử đó thoát nguy, nơi này sẽ không có kẻ nào dám làm khó ngươi nữa.
Dương Khai nhìn xoáy vào Thanh Nhã, khẽ gật đầu.
Theo Thanh Nhã và Thiên Nguyệt ra ngoài, Dương Khai khuếch tán thần niệm, bao phủ cả một phạm vi rộng lớn, tất cả Phệ Hồn Trùng thả ra ngoài đều đồng loạt được thu về theo thần thức.
Nhưng hai vị trưởng lão Nhập Thánh Cảnh của Băng Tông trúng phải thượng cổ dị trùng này lại không để hắn giúp, mà trở về chỗ ở của mình, bế quan khu trừ.
Họ tự tin rằng mình có thể tiêu diệt đám dị trùng lẩn trong thức hải bằng tu vi và thần thức của bản thân, không muốn nợ Dương Khai.
Phía Thiên Nguyệt kiểm tra kỹ lưỡng đám đệ tử đó một hồi, sau khi xác nhận họ không còn nguy hiểm đến tính mạng mới nhẹ lòng trở lại.