- Vậy thì đúng rồi!
Tô Huyền Vũ cười lạnh không ngớt:
- Trong cuộc so tài giữa Ngụy Trang và Tô Mộc, vì sao trên người hắn lại mặc một bộ Phòng Ngự bí bảo? Thế có phải là phá hoại quy củ tông môn hay không? Đáng bị xử trí thế nào đây?
Lão không nói xử lí Dương Khai ra sao, mà lôi cả Ngụy Trang vào trước, khiến Đại trưởng lão cũng phải sững sờ, không biết nên đáp lời thế nào.
- Nếu Ngụy Trang dựa vào bản lĩnh của chính mình đánh thắng Tô Mộc, thì chỉ có thể trách Tô Mộc học nghệ không tinh. Đằng này Ngụy Trang lại ỷ vào Phòng Ngự bí bảo để sỉ nhục cháu ta. Đại sư huynh, huynh xem đệ là bùn để mặc người nhào nặn hay sao?
Tô Huyền Vũ gầm lên một tiếng, một chưởng đập nát tay vịn của ghế mình thành từng mảnh.
Ngụy Tích Đồng không thể không hạ thấp tư thái, nói:
- Nhị sư đệ bớt giận, bớt giận. Bộ Phòng Ngự bí bảo đó của Ngụy Trang quả thực là do ta tặng cho nó. Nhưng ta cũng chỉ muốn bảo vệ an nguy cho nó thêm một chút, chưa từng nghĩ tiểu tử này lại nông nổi, ỷ vào bí bảo để so tài với người khác. Chuyện này là Ngụy Trang không đúng.
Dứt lời, lão quát xuống phía dưới một tiếng:
- Ngụy Trang, còn không mau nhận lỗi với Tô Mộc sư đệ của ngươi?
Ngụy Trang cũng khôn ngoan, nghe vậy lập tức ôm quyền nói với Tô Mộc:
- Tô sư đệ, lần này là Ngụy sư huynh không đúng, sư huynh có lỗi với đệ. Mong sư đệ đại nhân đại lượng, bụng tể tướng có thể chống thuyền, đừng so đo tính toán!
- Hừ!
Tô Mộc quay đầu đi, không đáp lời.
Nhưng lời đã nói đến nước này, Tô Huyền Vũ còn có thể làm thế nào đây?
Đại trưởng lão lại nói:
- Ngụy Trang có lỗi, nhưng tội của tên Dương Khai kia còn lớn hơn. Tay cầm thần binh lợi khí, suýt nữa đã sát hại Ngụy Trang, nếu không có đệ tử Chấp Pháp Đường ra tay kịp thời, e là Ngụy Trang giờ này đã vong mạng rồi. Chuyện này ảnh hưởng cực kỳ xấu, nhất định phải nghiêm trị Dương Khai để răn đe!
Tứ trưởng lão Chu Phi và Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại liên tục gật đầu đồng tình.
Nhị trưởng lão cười lạnh nói:
- Tại sao Ngụy Trang vi phạm tông quy chỉ cần xin lỗi là xong, còn Dương Khai lại phải nghiêm trị? Hay là bởi vì Ngụy Trang là cháu nội của Đại sư huynh, nên có thể hưởng chút đặc quyền? Nếu thật sự như thế, vậy trước mặt các đệ tử, Trưởng Lão Hội chúng ta còn uy tín gì để nói nữa?
Ngụy Tích Đồng nghiêm mặt nói:
- Nhị sư đệ nói vậy là sai rồi. Tội của Dương Khai và lỗi của Ngụy Trang không thể nào đánh đồng được. Ngụy Trang mặc Phòng Ngự bí bảo chỉ là muốn tự bảo vệ mình, không hề gây hại cho người khác, còn thứ Dương Khai cầm trong tay lại là hung khí giết người, là muốn lấy mạng người. Bên nào nặng bên nào nhẹ, Nhị sư đệ nên phân biệt cho rõ!
Tô Huyền Vũ nói:
- Dám hỏi Đại sư huynh, ai đã nhìn thấy Dương Khai cầm hung khí giết người? Nếu thật sự có món vũ khí này, vì sao Chấp Pháp Đường không tìm thấy trên người hắn? Lão Tứ, đệ tử Chấp Pháp Đường của đệ có báo cáo chuyện này không?
Chấp Pháp Đường do Tứ trưởng lão Chu Phi cai quản, nghe thế lắc đầu nói:
- Tuy không có, nhưng lúc đó có bao nhiêu người ở đấy đều tận mắt nhìn thấy Dương Khai cầm trên tay một thanh tiểu đao màu đỏ, chuyện này không thể là giả được. Nếu không phải là món vũ khí uy lực cực lớn đó, Tú Vân Tỏa Tử giáp của Ngụy Trang cũng sẽ không bị phá hủy.
Tô Huyền Vũ hừ lạnh một tiếng, nguyên khí trong cơ thể vận chuyển, trên đầu ngón tay đột nhiên ngưng tụ thành một thanh tiểu kiếm. Thanh tiểu kiếm này do nguyên khí ngưng tụ mà thành, lập lòe bất định, uy lực hiển nhiên vô cùng lớn.
- Nếu nói như vậy, trên tay của ta có phải cũng đang cầm vũ khí không?
Ánh mắt lạnh lùng của Tô Huyền Vũ quét qua ba người đối diện.
- Đây chỉ là sự vận dụng tinh diệu của nguyên khí, sao có thể coi là vũ khí được?
Ngũ trưởng lão Vưu Tự Tại chậm rãi lắc đầu.
- Ý của Nhị sư huynh là, tên Dương Khai chỉ mới Khai Nguyên cảnh tam tầng kia đã có thể vận dụng nguyên khí đến trình độ này rồi sao?
Tứ trưởng lão Chu Phi cười như không cười, nhìn Tô Huyền Vũ.
Đây quả thực là chuyện nực cười, một võ giả chỉ khi thực lực đạt đến Chân Nguyên cảnh, nguyên khí trong cơ thể hóa thành chân nguyên, mới có thể có được khả năng này. Mà Dương Khai mới chỉ là Khai Nguyên cảnh tam tầng, còn cách Chân Nguyên cảnh mười vạn tám nghìn dặm, làm sao có được bản lĩnh đó?
- Ta không nói nguyên khí của hắn đã luyện đến trình độ này, chẳng lẽ mấy vị sư huynh đệ đã quên rằng trên đời còn có võ kỹ sao?
Tô Huyền Vũ hừ một tiếng.
- Không thể nào, cho dù hắn dùng loại võ kỹ kỳ lạ gì đi nữa, một võ giả mới Khai Nguyên cảnh tam tầng cũng tuyệt không thể phá hủy được phòng ngự của Tú Vân Tỏa Tử giáp.
Ngụy Tích Đồng liên tục lắc đầu.
- Trên đời không có chuyện gì là không thể, chỉ có thể nói mấy vị sư huynh đệ ở lâu trong Lăng Tiêu Các, chìm đắm trong tranh quyền đoạt lợi, tư duy đã xơ cứng, sớm đã lạc hậu rồi!
Lời này nói có chút khó nghe, sắc mặt Ngụy Tích Đồng lập tức trầm xuống:
- Nhị sư đệ, ngươi đang cố ý bao che cho tên Dương Khai kia phải không?
- Nếu đúng thì sao?
Tô Huyền Vũ bỗng nhiên đứng dậy.
- Việc lần này, nói cho cùng cũng chỉ là so tài giữa các tiểu bối, các người không cần phải xé ra to. Được, ta sẽ chiều theo ý các ngươi. Một là trị tội cả Dương Khai và Ngụy Trang, bọn chúng đã vi phạm quy củ của tông môn, một tên cũng không tha. Hai là, việc này cứ bỏ qua như vậy.
- Không được!
Ngụy Tích Đồng dứt khoát từ chối.
- Nếu như lời đệ nói, Dương Khai dùng võ kỹ mới có thể phá hủy phòng ngự của Tú Vân Tỏa Tử giáp, nhưng tên này tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn đã tàn độc như vậy, sau này tu vi đại thành, tất sẽ lạc vào ma đạo. Lăng Tiêu Các ta không thể dung thứ cho tên tiểu tử này!
- Hắn còn chưa qua khỏi Khai Nguyên cảnh, huynh làm sao biết sau này hắn sẽ lạc vào ma đạo? Chẳng lẽ Đại sư huynh có tài tiên tri hay sao!
- Nhị sư huynh…
Tứ trưởng lão Chu Phi đang muốn mở miệng, lại bị Tô Huyền Vũ quát ngang, chỉ vào mũi lão mắng:
- Lão Tứ, Chưởng môn trước khi bế quan đã giao cho ngươi quản lý Chấp Pháp Đường, ngươi xem Chấp Pháp Đường của ngươi đã làm nên trò trống gì? Công bằng công chính ở đâu? Nếu Chấp Pháp Đường chỉ biết a dua nịnh hót, chèn ép đệ tử, giúp người tranh quyền đoạt lợi, vậy giữ nó lại làm gì? Ngày mai ta sẽ bẩm báo Chưởng môn, để ngài ấy giải tán Chấp Pháp Đường! Đúng là đồ vô dụng!
Tứ trưởng lão bị mắng một trận xối xả, lại không thể phản bác, trong lòng vô cùng uất ức.
- Nhị sư đệ, nếu ta khăng khăng muốn trục xuất Dương Khai khỏi Lăng Tiêu Các thì sao?
Ngụy Tích Đồng lạnh lùng hỏi.
- Huynh dám!
Tô Huyền Vũ không hề nhượng bộ.
- Được, vậy chúng ta cứ theo quy củ mà Chưởng môn đã định ra lúc trước, giơ tay biểu quyết. Một khi Trưởng Lão Hội đã thông qua, thiết nghĩ Nhị sư đệ cũng không thể có ý kiến gì khác được, phải không?