Trong băng thất, thần hồn của Dương Khai và Tô Nhan quay về, sau khi hàn huyên một lúc, Tô Nhan lại chìm vào giấc ngủ, ngũ quan cũng hoàn toàn khép kín.
Được Tô Nhan dặn dò, Dương Khai đã chắc chắn rằng lần thi triển Băng Thân Tỏa Tâm này của nàng sẽ trực tiếp đột phá một tiểu cảnh giới rồi mới tỉnh lại. Nói cách khác, khi nào thăng lên Siêu Phàm lưỡng tầng cảnh, khi đó Tô Nhan sẽ tự mình giải trừ trạng thái hiện tại.
Đó cũng là cấm chế mà nàng đã giăng xuống khi thi triển bí pháp này.
Sau khi biết được chân tướng, Dương Khai không còn lo lắng nữa, cũng không đòi đưa Tô Nhan rời khỏi Băng Tông. Môi trường ở đây vô cùng thích hợp cho nàng tu luyện, để nàng ở lại đây sẽ tốt hơn nhiều.
Hơn nữa, Tông chủ Thanh Nhã và Thiên Nguyệt quả thật rất tốt với nàng. Tuy Dương Khai hơi ghét Thiên Nguyệt, nhưng nghe Tô Nhan nói đỡ vài lời, hắn cũng bớt đi phần nào ác cảm với người phụ nữ này.
Điều tức một hồi, sự mệt mỏi của thần hồn dần dần tan biến.
Cảm nhận được hai luồng sinh khí bên ngoài, Dương Khai đứng dậy, mở cửa băng thất.
Quả nhiên, Thanh Nhã và Thiên Nguyệt đang đứng ngay bên ngoài. Khi thấy Dương Khai, đôi mắt họ đều ánh lên vẻ phức tạp.
- Tô Nhan chưa tỉnh sao?
Thiên Nguyệt ngó vào trong, ngạc nhiên hỏi.
- Tỉnh được một lúc rồi lại ngủ tiếp.
Dương Khai điềm đạm giải thích.
Thiên Nguyệt nhìn hắn, khẽ nhíu mày, bà phát hiện địch ý của tiểu tử này dường như đã giảm đi không ít, cũng không rõ là vì sao.
- Hẳn là hai ngươi đã bàn bạc xong rồi chứ?
Thanh Nhã nhẹ nhàng hỏi.
Dương Khai khẽ gật đầu:
- Bàn bạc xong rồi.
- Vậy ngươi quyết định thế nào?
- Tô Nhan sẽ tiếp tục ở lại đây, kính xin Tông chủ tiền bối sau này chiếu cố nàng nhiều hơn.
Thanh Nhã nhoẻn miệng cười:
- Yên tâm đi, tuy Băng Tông ta không tiếp nhận người ngoài, nhưng nể mặt Mộng Vô Nhai, ta cũng sẽ không bạc đãi con bé.
- Đa tạ Tông chủ!
Dương Khai nghiêm nghị nói.
- Ừm, kỳ thực ta cũng không ngờ có người lại có thể lay tỉnh một đệ tử đã thi triển Băng Thân Tỏa Tâm. Ngươi đúng là khiến người khác phải mở rộng tầm mắt, điều đó cũng chứng tỏ tình cảm giữa ngươi và nha đầu Tô Nhan không chỉ đơn thuần là nồng thắm bình thường.
Thanh Nhã tỏ vẻ khâm phục.
Dương Khai mỉm cười, không giải thích gì thêm. Tuy một phần trong đó là do lời kêu gọi của hắn, nhưng nguyên nhân căn bản vẫn là nhờ cấm chế của Tô Nhan!
Nếu không có cấm chế đó, Dương Khai nghĩ dù mình có may mắn xông vào được thế giới tinh thần của nàng, cũng chẳng thể nào tìm ra thần hồn của nàng ở đâu.
- Ta vẫn còn một việc muốn hỏi ngươi.
Thanh Nhã chợt nghiêm mặt.
- Vâng?
Thấy nàng trịnh trọng như vậy, Dương Khai cũng bất giác nghiêm nghị theo, gật đầu nói:
- Tông chủ cứ nói.
- Rốt cuộc thì ngươi và Tô Nhan tu luyện công pháp song tu gì?
- Sao vậy?
Dương Khai thắc mắc. Đệ tử Băng Tông tu luyện công pháp hệ băng, hơn nữa họ xưa nay luôn thanh tâm quả dục, căn bản không liên quan gì đến công pháp song tu. Hắn không hiểu sao Thanh Nhã đột nhiên lại có hứng thú với vấn đề này.
Cho dù nàng có biết công pháp này, e rằng cũng chẳng có đối tượng để song tu.
- Đừng cảnh giác thế, không phải ta muốn thăm dò công pháp của ngươi, chỉ là có vài điểm khiến ta phải chú ý.
Thanh Nhã hơi nhíu mày, trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi nói:
- Ngươi hẳn cũng biết, cách đây rất lâu, trên đại lục từng có mấy thế lực thượng đẳng.
- Ồ? Thế lực nào vậy?
- Những thế lực một tay che trời!
Thanh Nhã trầm giọng đáp.
- Những thế lực này từng cường thịnh một thời trên đại lục. Vào thời đại của họ, Ma tộc, Yêu tộc và các tộc khác căn bản không dám làm càn, đó chính là thời đại mà Nhân Tộc làm chủ! Ma Cương, Yêu Vực hiện nay cũng từng thuộc địa bàn của Nhân Tộc thời đó.
- Có cả những thế lực như vậy sao?
Dương Khai kinh ngạc vô cùng.
- Ừ.
Thanh Nhã khẽ gật đầu.
- Chỉ có điều sau này không biết đã xảy ra biến cố gì, những thế lực này đều dần chìm vào quên lãng, thậm chí có vài thế lực còn bị đoạn tuyệt người kế thừa, không vực dậy nổi, dần dần sa sút. Thế nhưng, dù đã suy yếu, căn cơ của chúng vẫn còn đó, có vài thế lực vẫn duy trì cho tới ngày nay, chưa từng suy tàn!
Dương Khai giật mình:
- Băng Tông là một trong số đó?
Thanh Nhã ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười gượng gạo, gật đầu nói:
- Không sai, Băng Tông ta chính là một ví dụ. Băng Tông ngày đó, đệ tử có tới mấy vạn, hưng thịnh một thời, nhưng sau biến cố đó, các tiền bối đã cho di dời Băng Tông đến đây, sống ẩn dật, không màng thế sự nữa.
Dương Khai lấy làm lạ:
- Rốt cuộc là biến cố gì mà khiến một thế lực lớn như vậy bỗng chốc suy tàn?
Thanh Nhã lắc đầu:
- Ta cũng không rõ, đã quá lâu rồi, những gì ta biết cũng chỉ là những mẩu chuyện cũ vụn vặt mà thôi.
- Tông chủ nói với ta chuyện này để làm gì?
Dương Khai lấy làm lạ, chuyện cũ này đâu có liên quan gì đến hắn?
- Vì ta nhớ, năm đó hình như có đệ tử của một thế lực đã nâng cao công lực bằng cách song tu! Cường giả đứng đầu của thế lực này được thế nhân xưng tụng là Long Hoàng và Phụng Hậu! Hai người họ liên thủ gần như không ai địch nổi, họ cũng nắm giữ truyền thừa căn bản nhất của thế lực đó. Mỗi khi họ chiến đấu, sẽ xuất hiện cảnh tượng long phụng trình tường!
Vừa nói, nàng vừa giương ánh mắt sáng quắc nhìn Dương Khai.
Dương Khai chấn động:
- Ý của Tông chủ là...
Thanh Nhã khẽ cười:
- Ta cũng chỉ suy đoán thôi, có phải vậy không thì cũng chẳng rõ. Có điều công pháp song tu bình thường đều là tà môn ngoại đạo, người song tu căn cơ không vững, chân nguyên không thuần, khó thành đại nghiệp. Nhưng ngươi và Tô Nhan thì khác, công pháp các ngươi tu luyện rõ ràng rất đặc biệt, hơn nữa hôm nay lại xuất hiện dị tượng đó, nên ta mới nghĩ, liệu thế lực trong truyền thuyết đó có liên quan gì đến các ngươi không!
- Ta không biết.
Sắc mặt Dương Khai trở nên quái dị.
Thanh Nhã mỉm cười nhìn hắn, không hỏi gì thêm. Nói đến đây, Dương Khai nghĩ thế nào là chuyện của hắn, truy vấn tiếp chỉ khiến bản thân thêm phiền phức.
- Tông chủ, người còn nhớ thế lực đó tên gì không?
- Nhớ chứ, hình như là Long Phượng Phủ! Hiện nay hẳn vẫn còn tồn tại, nếu ngươi muốn tìm thì chắc cũng không khó.
Dương Khai khẽ gật đầu, chợt nhớ ra một chuyện, hồ nghi nói:
- Không phải chứ Tông chủ, ta từng nghe nói, cách đây rất lâu, cường giả thiên hạ đệ nhất là Đại Ma Thần của Ma tộc cơ mà? Sao mấy tông môn đó lại có thể một tay che trời?
Thanh Nhã nhoẻn miệng cười:
- Đại Ma Thần là truyền kỳ một thời, nhưng đó là chuyện của thời đại xa xưa hơn nữa. Mấy thế lực ta kể với ngươi là sau khi Đại Ma Thần biến mất.
- Hóa ra là thế.
Dương Khai gật đầu, hắn cũng đã ngầm đoán vậy.
Đại Ma Thần biến mất, Cổ Ma nhất tộc bị phong ấn, Ma tộc suy yếu, không còn là đối thủ của Nhân Tộc cũng là điều dễ hiểu.
Đại lục này có bề dày lịch sử, vô vàn truyền thuyết phong phú, Trung Đô quả không thể nào sánh bằng.
- Tông chủ, ta ra ngoài một chuyến, khi nào trở lại sẽ đi ngay.
Dương Khai nói một tiếng rồi lao vụt đi khỏi băng thất.
Nhìn bóng lưng hắn biến mất, Thanh Nhã chậm rãi lắc đầu:
- Ta cũng đâu có định đuổi ngươi đi.
- Đi sớm thì sớm yên ổn!
Thiên Nguyệt hậm hực, vội vào trong băng thất kiểm tra tình trạng hiện giờ của Tô Nhan, đến khi nhận thấy nàng không có gì đáng ngại mới yên lòng.
Trong khối băng, khóe miệng Tô Nhan vẫn còn vương một nụ cười hạnh phúc.
Dương Khai lao đi vun vút, lần theo con đường mà hắn và Tô Nhan đã đi qua lúc trước, tìm đến ngọn núi băng đổ nát.
Nửa ngày sau, ngọn núi băng đó cuối cùng cũng hiện ra trong tầm mắt.
Không cần thả thần thức, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được rõ ràng, dưới ngọn núi băng này, có một nguồn năng lượng dồi dào đang khuếch tán ra ngoài.
Hắn mừng khấp khởi, vội vàng xông tới.
Hì hục một lúc, Dương Khai tìm được một viên băng châu trong suốt, to bằng quả nhãn từ giữa đống băng vụn.
Sóng năng lượng đó đang tỏa ra từ chính viên băng châu này.
Đây là Hàn Băng Ngọc Tinh mà Tô Nhan nhắc đến sao? Dương Khai miết nó trong tay, quan sát một lúc, phát hiện năng lượng chứa trong đó cực kỳ đáng kinh ngạc, quả thực phi phàm.
Hơn nữa, điều khiến hắn lấy làm lạ là bên trong viên băng châu này, có một ít chất lỏng đặc quánh trong suốt đang chảy.
Chất lỏng đó tỏa ra hàn khí lạnh đến tột cùng. Thần thức Dương Khai vừa phóng vào, liền có cảm giác như sắp bị đóng băng.
Hắn không kìm nổi vẻ kinh ngạc, thần thức của hắn hiện giờ không phải là thần thức bình thường, mà là thần thức biến dị mang theo Thức Hỏa. Đến hắn còn không chịu nổi cái lạnh này, đủ biết chất lỏng trong viên băng châu đó lạnh đến mức nào.
Không tiếp tục kiểm tra, Dương Khai cất băng châu vào trong không gian Hắc Thư, đang định quay về thì chợt lướt mắt qua một khối băng bất thường. Nhìn kỹ sang, hắn bất giác nheo mắt lại.
Trong khối băng đó, có một bộ hài cốt đen kịt.
Trên bộ hài cốt, kinh mạch vẫn còn nguyên vẹn, nhưng da thịt đã không còn, trông vô cùng khủng khiếp.
Không lẽ là đệ tử Băng Tông nào đó, không cẩn thận gặp nạn ở đây? Dương Khai thầm nghĩ, bên trong núi băng có viên băng châu này, người này khi còn sống muốn tìm báu vật, không cẩn thận bị đóng băng, như vậy cũng dễ hiểu.
Song, điều Dương Khai không hiểu là tại sao kinh mạch của y vẫn còn, nhưng da thịt thì lại biến mất?
Vốn không muốn để ý, nhưng Dương Khai nghĩ một lúc, lại vươn tay ra nhấc bộ hài cốt đóng băng đó lên vai, bay trở về Băng Tông.
Bất luận thế nào, sau này Tô Nhan vẫn còn ở Băng Tông, nhận ơn chiếu cố của Thanh Nhã. Nếu người này đúng thật là đệ tử Băng Tông, thì cũng nên đưa về, để người của Băng Tông an táng cho y.
Trước sau chưa đầy một ngày, Dương Khai đã quay về tới Băng Tông.
Vừa đến thế giới băng lãnh đó, Dương Khai đã đụng độ trưởng lão Băng Tông, Thiên Hạo.
Người này chau mày, lạnh lùng nhìn Dương Khai, bực mình quát:
- Tiểu tử, sao ngươi vẫn còn ở Băng Tông?
- Chuẩn bị đi đây!
Dương Khai không có ấn tượng tốt gì với lão, khinh bạc đáp một câu, rồi quẳng khối băng đang vác trên vai qua, nói lớn:
- Đúng rồi, người này có khả năng là đệ tử Băng Tông các người, y gặp bất trắc gì đó ở bên ngoài thì phải.
Thiên Hạo nhíu mày nhận lấy, chỉ nhìn một cái liền biến sắc, đồng tử co rút dữ dội, như thể nhìn thấy chuyện gì vô cùng đáng sợ. Khối băng phong ấn bộ hài cốt đó cũng tuột khỏi tay lão.
Ầm...
Tiếng nổ lớn truyền ra, Dương Khai đứng giữa hư không, nhíu mày nhìn Thiên Hạo, không biết tại sao lão lại có biểu cảm kiêng kỵ và hoảng sợ đến vậy.