Dương Khai đến Thông Huyền đại lục cũng đã được ba bốn năm, nhưng đối với những chuyện trên mảnh đất này, hắn vẫn còn nhiều điều chưa tường tận.
Nghe điếm tiểu nhị giải thích, hắn mới vỡ lẽ, hóa ra việc Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa tuần du lại là một sự kiện chấn động thiên hạ đến vậy!
Hơn nữa đến lúc này hắn mới hiểu, Cửu Thiên Thánh Địa không chỉ có một vị Thánh Nữ mà hắn từng gặp!
Tổng cộng có bốn vị, chia làm bốn hướng khác nhau, hành trình của các Thánh Nữ gần như đi qua mọi nơi có bóng người.
Các Thánh Nữ này đều lớn lên trong Cửu Thiên Thánh Địa, trải qua mười mấy hai mươi năm bồi dưỡng, là những nữ nhân đã qua nhiều lần sàng lọc, mỗi người đều trẻ trung xinh đẹp, tu luyện pháp quyết đặc thù của Cửu Thiên Thánh Địa.
Mục đích lớn nhất trong chuyến tuần du của các nàng chính là tìm kiếm Thánh Chủ kế nhiệm!
Thánh Chủ đương nhiệm của Cửu Thiên Thánh Địa tuổi tác đã cao, e rằng không còn sống được bao lâu nữa, cho nên bốn vị Thánh Nữ mới gióng trống khua chiêng tuần du khắp nơi.
Còn về phương pháp tìm kiếm Thánh Chủ, không một ai hay biết, chỉ biết rằng mỗi một vị Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa đều do các Thánh Nữ ra ngoài tìm về.
Trong sách sử ghi lại, trong số chín vị Thánh Chủ được Thánh Nữ tìm thấy trước đây, hạng người nào cũng có.
Có người vốn đã là tuấn kiệt trẻ tuổi danh chấn thiên hạ, có người chỉ là tiều phu, tiểu thương bình thường, cũng có kẻ là hạng người tầm thường vô danh. Chỉ khi được Thánh Nữ phát hiện và đưa về Cửu Thiên Thánh Địa, những người này mới tỏa ra hào quang kinh thiên, từ đó vận mệnh thay đổi nghiêng trời lệch đất!
Mà khi chín người này được phát hiện, tuổi tác cũng khác nhau, từ mười mấy cho đến sáu mươi tuổi!
Các Thánh Nữ dường như sở hữu đôi mắt tinh tường khác hẳn người thường.
Chính vì lẽ đó, mỗi khi Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa giá lâm, những kẻ mang trong lòng ảo tưởng đều ra sức thể hiện bản thân, ngộ nhỡ thực sự được Thánh Nữ chọn trúng, đó chính là phúc đức tổ tiên để lại.
Cũng vì lẽ đó mà trên đảo này mới xuất hiện vô số kẻ cố tình làm ra vẻ, ra sức thể hiện bản thân.
Bọn họ không ai biết Thánh Nữ sẽ dùng phương pháp gì để lựa chọn Thánh Chủ, cũng không biết các cao thủ bên cạnh Thánh Nữ có đang âm thầm quan sát toàn bộ hòn đảo hay không, chỉ có thể cố gắng thể hiện mình một cách hoàn mỹ nhất, không một chút sơ suất.
Dương Khai vừa nghe vừa không khỏi kinh ngạc, hắn chưa từng nghĩ trên đời này lại có chuyện ly kỳ đến thế.
- Tiểu nhị, ngươi biết nhiều thật đấy.
Dương Khai tỏ lòng cảm phục.
Điếm tiểu nhị cười ha hả:
- Chuyện này ai cũng biết cả, dường như cả hòn đảo này chỉ có mình tiểu ca là không hay biết thôi.
- Vậy ngươi có ý định đó không?
Dương Khai nhìn gã đầy thâm ý, theo cách nói của gã, Thánh Chủ được tìm kiếm rất có thể là một người bình thường, điếm tiểu nhị này cũng có cơ hội.
- Có chứ, sao lại không?
Điếm tiểu nhị quả nhiên gật đầu lia lịa.
- Tuy nhiên tiểu nhân tự biết thân biết phận, nào dám trèo cao với các vị Thánh Nữ. Nếu các nàng có để mắt tới, đó là phúc khí của tiểu nhân. Còn nếu không lọt vào mắt xanh, cũng là lẽ thường tình. Trước đây thế nào, bây giờ vẫn vậy, tiểu nhân sẽ không cố diễn trò đâu.
- Khâm phục!
Thái độ thản nhiên của điếm tiểu nhị khiến Dương Khai hết sức ngạc nhiên, hắn ôm quyền nói:
- Vậy, chúc tiểu nhị ca may mắn!
- Xin nhận lời chúc tốt lành của khách quan!
Điếm tiểu nhị mặt mày tươi rói, quay lại tiếp tục công việc của mình.
Ngồi trong khách điếm ăn uống một hồi, sau khi dò hỏi được toàn bộ thông tin mình muốn, Dương Khai liền rời đi.
Hiện giờ hắn không có chuyện gì cấp bách, đương nhiên không vội vàng rời khỏi nơi này. Chuyện Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa tìm kiếm Thánh Chủ, hắn cũng rất tò mò, không biết nữ nhân kia sẽ tìm được người như thế nào.
Tự nhiên hắn muốn ở lại xem náo nhiệt.
Hơn hai mươi hòn đảo lân cận, đảo nào cũng náo nhiệt lạ thường. Sau khi Thánh Nữ đến đây, toàn bộ nam tử trẻ tuổi trên đảo dường như đều uống phải máu gà, ai nấy đều phấn khích đến cực điểm.
Dương Khai ở lại đây chừng mười ngày, đi một lượt tất cả các đảo lớn nhỏ, tìm hiểu phong thổ nơi đây, cũng mua được không ít dược liệu, đáng tiếc chuyện mà hắn vẫn luôn chú ý lại không có chút động tĩnh nào.
Sau khi Thánh Nữ đến đây, dường như đã mai danh ẩn tích, chứ đừng nói đến chuyện tìm kiếm vị Thánh Chủ thần bí kia.
Trong lúc Dương Khai đang du ngoạn khắp các đảo, tại một cung điện trên hòn đảo trung tâm, vị cao thủ Siêu Phàm tam tầng cảnh tên Tiền Thúc đang cung kính bước đến trước mặt Thánh Nữ, khẽ hỏi:
- Tiểu thư, vẫn không có phản ứng gì sao?
Thánh Nữ chậm rãi lắc đầu.
Tiền Thúc thần sắc ảm đạm, khẽ thở dài:
- Đây đã là nơi thứ tám chúng ta đến rồi, xem ra Thánh Chủ cũng không ở đây! Vài hôm nữa chúng ta sẽ lên đường đến nơi khác.
Thánh Nữ khẽ gật đầu, không hề phản bác. Từ nhỏ nàng đã biết mình phải gánh vác trách nhiệm gì, cũng luôn lấy đó làm mục tiêu để nỗ lực. Nàng và ba vị tỷ muội kia, chắc chắn sẽ có một người, giữa biển người mênh mông này tìm được Thánh Chủ kế nhiệm.
- Tiền Thúc, đến đây đã lâu như vậy mà vẫn chưa ra ngoài, hôm nay ta muốn cùng Bối Nhi ra ngoài xem phong cảnh, được không?
Thánh Nữ đột nhiên hỏi.
Tiền Thúc trầm ngâm một lát rồi gật đầu:
- Cũng được! Nhưng tiểu thư phải cải trang một chút!
- Yên tâm, ta tự biết chừng mực!
Nhận được sự chấp thuận của Tiền Thúc, tâm trạng của Thánh Nữ dường như tốt lên rất nhiều.
Cải trang xong, hai nàng vui vẻ ra cửa, sau lưng có hai vị cao thủ Siêu Phàm cảnh âm thầm đi theo để đề phòng bất trắc.
…
Trên đảo, Dương Khai đang ở trong một cửa tiệm tìm kiếm dược liệu quý hiếm. Bỗng nhiên, một luồng năng lượng kinh hoàng chấn động từ nơi không xa truyền đến, kèm theo một tiếng nổ điếc tai nhức óc, khiến toàn bộ hòn đảo cũng phải rung chuyển.
Tất cả mọi người trên đảo sắc mặt đều đại biến, không biết đã xảy ra chuyện gì. Dương Khai cũng biến sắc, vội vàng rời khỏi tiệm thuốc, bay lên không trung nhìn về phía phát ra tiếng nổ.
Chỉ thấy trên đại dương bao la, một cột nước ngút trời đang từ từ hạ xuống, dường như vừa rồi giữa biển sâu đã xảy ra biến cố kinh thiên động địa nào đó.
Vài người đang vội vã bay từ trên mặt biển về, trong khi nhiều võ giả khác không rõ tình hình lại đang lao về phía đó.
Cùng lúc đó, Dương Khai cảm nhận được một luồng năng lượng khiến hắn cảm thấy cực kỳ thoải mái!
Đó là năng lượng Dương Chúc! Hiển nhiên là do biến cố vừa rồi, luồng năng lượng này đã lan tỏa từ dưới đáy biển sâu.
Lúc này tinh thần hắn chấn động, cũng lập tức phóng về phía đó.
Trên mặt biển, Thủy linh khí cực kỳ nồng đậm, cho nên bình thường không thể nào sản sinh ra năng lượng Dương Chúc, nếu có thì chắc chắn không phải vật tầm thường.
Dương Khai rất muốn biết, rốt cuộc đó là vật gì mà có thể tỏa ra năng lượng như vậy.
Nhưng hắn chưa kịp tới gần đã bị một số người ngăn cản, những người này hẳn là võ giả bản địa của Thất Gia liên minh, họ đã lập thành một phòng tuyến trên bờ biển, không cho bất cứ ai đến gần.
Mặc dù có rất nhiều võ giả ngoại lai, nhưng ai nấy đều tuân theo nguyên tắc không tự tìm phiền phức, cũng không cứng rắn xông vào, đều dừng chân cách đó không xa, nhìn về phía mặt biển, xì xào bàn tán.
Dương Khai nghiêng tai lắng nghe một lúc, cũng không nghe được tin tức gì hữu dụng, chỉ biết biến cố này xảy ra rất đột ngột.
Rất nhanh chóng, trên đảo liền xuất hiện không ít cao thủ.
Những người này Dương Khai cũng đã gặp qua, chính là nhóm người đã ra đón Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa khi thuyền cập bờ, là cao thủ của Thất Gia liên minh.
Những người này tụ tập một chỗ, thấp giọng thảo luận điều gì đó, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, thỉnh thoảng còn liếc nhìn về phía đám người ngoại lai đang tụ tập.
Dương Khai luôn quan sát, chỉ cảm thấy năng lượng Dương Chúc tỏa ra từ đáy biển dường như càng lúc càng nồng đậm, càng lúc càng dồi dào, trong lòng không khỏi vô cùng tò mò.
Khoảng nửa ngày sau, trong lúc Dương Khai đang suy tính có nên nhân lúc đêm tối, lặn xuống đáy biển bí mật tìm hiểu hay không thì bên phía các cao thủ của Thất Gia liên minh dường như đã có quyết định.
Một lão già mặt vàng Siêu Phàm cảnh lững thững đi về phía đám người ngoại lai, dừng lại cách đó không xa, ho nhẹ một tiếng:
- Chư vị, biến cố lúc trước mọi người đều đã nghe nói, cũng có người tận mắt chứng kiến. Thất Gia liên minh chúng ta cũng không giấu giếm chư vị, dựa theo nguyên tắc người từ xa tới là khách, chuyện tốt phải được chia sẻ cùng mọi người, xin kính báo với chư vị, bên dưới hòn đảo này, dưới đáy biển sâu, dường như có một Di tích thượng cổ!
Một loạt tiếng kinh hô vang lên!
Dương Khai cũng biến sắc.
Di tích thượng cổ, bốn chữ này giống như một tiếng sấm rền vang bên tai, khiến tất cả mọi người đều phải kinh sợ.
Lão già mặt vàng nhìn lướt qua, rất hài lòng với phản ứng của mọi người, mỉm cười nói:
- Không cần hoài nghi, đó chính là Di tích thượng cổ, không còn nghi ngờ gì nữa. Trước đó, Thất Gia liên minh chúng ta đã có phát hiện, phái người xuống đó điều tra, chính vì chạm phải cấm chế bên trong mới gây ra tiếng động lớn như vậy. Những người trở về đã xác nhận điều này.
- Lão già, ngươi có âm mưu gì, có phải muốn để bọn ta xuống đó giúp ngươi dò đường, còn Thất Gia liên minh các ngươi sẽ nhân cơ hội kiếm lợi phải không?
Lúc này có kẻ tự cho là thông minh la lên.
Nghe hắn nói vậy, tất cả mọi người không khỏi có chút cảnh giác, đều nhìn về phía lão già mặt vàng.
Chuyện tốt như vậy, Thất Gia liên minh không thể vô duyên vô cớ mà nói cho đám người ngoại lai bọn họ biết, hiển nhiên là muốn lợi dụng tâm lý muốn xuống đó kiếm chác của họ. Nói như vậy, phía dưới đó chắc chắn nguy hiểm trùng trùng, nếu không Thất Gia liên minh đã sớm tự mình xuống đó rồi.
Lão già mặt vàng cất tiếng cười ha hả, trái với dự liệu của mọi người, lão lại thẳng thắn thừa nhận:
- Đúng là có ý định như vậy, nhưng cũng không hoàn toàn như thế! Thất Gia liên minh chúng ta biết rõ mình có bao nhiêu phân lượng, nếu chư vị có lòng muốn xuống đó chia một chén canh, chúng ta cũng không thể ngăn cản được!
- Lão già này cũng tự biết sức mình đấy chứ!
Có người cười ha hả.
Bởi vì Thánh Nữ giá lâm nên những người ngoại lai đến đây thực sự rất đông, mặc dù đại đa số tu vi không cao, nhưng Thất Gia liên minh cũng không có khả năng ngăn cản tất cả mọi người.
Những lời này của lão già mặt vàng cũng chiếm được không ít thiện cảm của đám đông.
- Cho nên qua thảo luận, Thất Gia liên minh chúng ta có một đề nghị, xin chư vị lắng nghe!
- Lão già, có chuyện gì nói mau!
- Để Thất Gia liên minh chúng ta dẫn đầu, đi xuống điều tra xem Di tích thượng cổ kia rốt cuộc có gì, nếu có bằng hữu nào muốn đi cùng, xin mời sang bên kia đăng ký danh sách. Đến lúc đó nếu tìm được thứ gì, Thất Gia liên minh chúng ta nguyện chia sẻ cùng chư vị, như vậy mới có lợi cho tất cả mọi người, tránh xảy ra chuyện gì không hay.
Lão già mặt vàng trầm giọng nói:
- Tuy nhiên lão phu xin nhắc chư vị một câu, bên trong Di tích thượng cổ kia rốt cuộc thế nào, chúng ta cũng không biết. Nhưng nơi có kho báu ắt tồn tại nguy hiểm, các vị bằng hữu muốn cùng Thất Gia liên minh chúng ta hành động, xin hãy hiểu rõ điều này, đến lúc đó nếu bị thương hoặc mất mạng, chúng ta cũng sẽ không chịu trách nhiệm
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn