Với thực lực hiện tại của Dương Khai, hắn vốn chẳng xem những kẻ đến Thượng Cổ Di Tích lần này ra gì. Với Phệ Hồn Chi Trùng trong tay, bất kỳ ai dưới Nhập Thánh cảnh đều không phải đối thủ của hắn.
Nhưng trước đó, vì muốn mượn lực lượng của đám người này để dò la tình hình Thượng Cổ Di Tích, hắn vẫn che giấu thực lực, âm thầm theo sau và cùng hành động với bọn họ.
Hiện tại, tình hình không còn quá khó khăn, Dương Khai liền dự định tách khỏi đám người kia, tự mình hành động.
Hắn rất hiếu kỳ với thứ tỏa ra năng lượng Dương Chúc, nghĩ rằng nên đi điều tra xem rốt cuộc bên đó có gì.
Mà hiện giờ, đây chính là một cơ hội!
Dương Khai cảm thấy với tính cách của Hải Vạn Cổ, lão sẽ không màng đến sống chết của mình.
Không ngờ, nghe hắn nói như vậy, Hải Vạn Cổ lại chậm rãi lắc đầu:
- Không được, sao có thể để ngươi một mình ở đây.
Dường như vì biểu hiện vừa rồi của Dương Khai, khiến lão có vẻ quan tâm. Vừa nói, lão vừa ra lệnh cho một võ giả của Hải Gia:
- Lão Tứ, ngươi ở lại chăm sóc cho hắn, đợi sau khi thương thế của hắn tốt hơn hãy đuổi theo.
Vị võ giả được lệnh vội vàng gật đầu, đứng bên cạnh Dương Khai, giữ tư thế bảo vệ.
Dương Khai dở khóc dở cười, chỉ đành nói:
- Vậy xin đa tạ hảo ý của tiền bối.
Hải Vạn Cổ khẽ gật đầu:
- Được, ngươi mau chóng chữa thương, sau đó cùng Lão Tứ đuổi theo. Chúng ta sẽ để lại dấu vết ở phía trước, đợi các ngươi đấy.
Vừa nói lão vừa dẫn những người khác tiếp tục đi về phía trước.
Dương Khai bất đắc dĩ, chỉ có thể giả vờ vận công. Lão Tứ cũng im lặng không nói, đứng cách Dương Khai không xa, trông như một khúc gỗ.
Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Khai mới đứng lên.
- Sao rồi?
Lão Tứ vội vàng hỏi.
- Hẳn là không có gì đáng ngại nữa.
- Chúng ta mau đuổi theo đi.
Lão Tứ trầm giọng nói, vẻ mặt vội vàng.
Cùng hắn nhanh chóng lao về phía trước, theo dấu vết Hải Vạn Cổ để lại bên đường, chỉ khoảng một nén nhang sau, hai người đã đuổi kịp đội ngũ.
Nhưng sau khi Dương Khai thấy rõ tình hình trong đội, không khỏi rùng mình.
Đội ngũ ban đầu vốn có hai mươi người, lúc này không ngờ lại thiếu mất sáu bảy người. Hơn nữa, những người còn lại trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi.
Trong khoảng thời gian hắn giả vờ chữa thương, hiển nhiên bọn họ đã gặp phải chuyện nguy hiểm. Sáu bảy người biến mất kia, kết cục thế nào có thể đoán được.
Thượng Cổ Di Tích này quả nhiên không phải là nơi an toàn!
Cả đám người đang nghỉ ngơi, nhìn thấy Dương Khai và Lão Tứ quay về đội, Hải Vạn Cổ chỉ khẽ gật đầu, sắc mặt khó coi, cũng không nói gì thêm.
- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Lão Tứ đi đến bên cạnh một võ giả của Hải Gia, nhẹ giọng hỏi.
Trên gương mặt vẫn còn vẻ kinh hoàng, vị võ giả này khẽ giải thích:
- Nơi đây dường như có rất nhiều cạm bẫy khó lường, không cẩn thận đã chạm phải một cái, khiến vài người bỏ mạng!
Lão Tứ đột nhiên biến sắc, cũng không dám hỏi thêm.
Đang nói chuyện, từ đằng xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng huýt sáo dài.
Hải Vạn Cổ đang ngồi ngay ngắn tại chỗ vội vàng mở to mắt, hồ nghi nhìn về phía đó, khẽ nói:
- Người của Trình Gia?
Nói xong, vội vàng đứng lên, khua tay nói:
- Chư vị xin mời đi theo ta, bên kia dường như có chút động tĩnh!
Chỗ đám người Hải Vạn Cổ nghỉ ngơi cách đó ước chừng năm dặm. Cả đám người tụ tập xung quanh, sau khi nghe thấy tiếng huýt sáo đều vội vã chạy tới.
Những võ giả dưới sự dẫn dắt của cao thủ Thất Gia Liên Minh từng đợt từng đợt đi đến chỗ này.
Sau khi tới đây, nhìn thấy cảnh tượng ở phía trước, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc, trong lòng dâng trào kích động.
Ở phía trước, có một quả cầu khổng lồ trong suốt, đang tỏa ra năng lượng kinh thiên. Quả cầu này không rõ do nguyên liệu nào tạo thành, nhưng dựa vào năng lượng tỏa ra từ nó mà suy đoán, đây chắc chắn là một bí bảo cấp bậc cực cao.
Hơn nữa còn rất hoàn hảo, không hề tổn hại!
Tuy nhiên, ngay lúc này, trước mặt mọi người, một lớp lá chắn vô hình đang chắn ngang đường đi, khiến bất kỳ võ giả nào muốn đến gần quả cầu kia đều phải chùn bước, không ngừng thèm khát.
Lần lượt các võ giả đến thử, đều bị một lực nhẹ nhàng đẩy bật ra, không thể đến gần quả cầu kia trong phạm vi năm mươi trượng.
Hải Vạn Cổ và Dương Khai vừa lúc đến nơi, lúc này đã có ít nhất mấy chục người tụ tập.
Nhìn quả cầu kia, Dương Khai cũng động lòng, âm thầm chú ý.
Trong đám người, một mùi hương quen thuộc thoảng đến. Theo hướng mùi hương, Dương Khai không khỏi tròn mắt.
Ở phía bên kia, Cửu Thiên Thánh Địa Thánh Nữ điện hạ đang nhìn hắn mỉm cười, vẻ mặt có chút kỳ lạ.
Dương Khai bỏ ánh mắt đó qua một bên, coi như không nhìn thấy gì.
Nữ nhân này xem ra cũng có chút bản lĩnh, đoạn đường đi đến đây không hề gặp nguy hiểm, phong thái ung dung tự tại. Hơn nữa, trong đôi mắt nàng tràn đầy sự hưng phấn, dường như rất vui vẻ, hình như chuyến thám hiểm đáy biển lần này đã mang lại cho nàng cảm giác kích thích và sung sướng chưa từng có.
Nha đầu ngốc! Dương Khai không ngừng thầm oán.
- Trình huynh, thế này là thế nào?
Hải Vạn Cổ bước lên trước, đến bên cạnh một lão già Siêu Phàm cảnh tầng hai dò hỏi.
Tiếng huýt sáo vừa rồi chính là do người này phát ra. Thất Gia Liên Minh đã ở trên những hòn đảo nhỏ xung quanh từ lâu, đều có phương thức liên lạc đặc biệt với nhau. Bởi vậy, vừa nghe tiếng huýt sáo của đối phương, Hải Vạn Cổ đã biết lão đang triệu tập sự giúp đỡ.
Rất nhiều người có cùng thắc mắc như Hải Vạn Cổ, một đám Siêu Phàm cảnh tụ tập bên cạnh lão già họ Trình, trầm giọng dò hỏi.
- Đợi mọi người tụ tập đông đủ ta sẽ giải thích cho chư vị.
Lão già họ Trình mở miệng nói.
Mọi người cũng không truy hỏi thêm, lẳng lặng chờ đợi.
Thời gian trôi qua, từng nhánh đội ngũ không ngừng đến tham gia, đương nhiên đều là những người đang tìm bảo vật ở xung quanh.
Nhân số ngày càng nhiều, khoảng chừng hơn trăm người đã tụ tập ở đây.
Đợi thêm một lúc, sau khi thấy không còn ai đến nữa, lão già họ Trình mới mở miệng nói:
- Cứ như vậy đi, xem ra không còn ai đến nữa.
- Trình huynh, có thể giải thích một chút được không, gọi bọn ta đến đây có chuyện gì?
- Đương nhiên là vì thứ bí bảo kia rồi!
Lão già họ Trình khẽ mỉm cười, ngón tay chỉ vào quả cầu cách đó không xa.
- Bí bảo này uy năng khó lường, không biết ẩn chứa bao nhiêu uy lực. Nhưng khi chúng ta đến đây lại bị một lá chắn vô hình ngăn cản, điểm này chư vị vừa rồi cũng đã thấy rõ. Chỉ với lực lượng một nhóm của Trình gia chúng ta thì không thể phá nổi lá chắn kia. Bởi vậy, ta muốn khẩn cầu chư vị đồng tâm hiệp lực, đột phá cửa ải khó khăn trước mắt này!
Hải Vạn Cổ cau mày, khẽ cười nói:
- Trình huynh, đồng tâm hiệp lực thì không thành vấn đề. Nhưng có một điều, nếu phá vỡ lá chắn trước mắt thì bí bảo kia sẽ thuộc về ai?
- Mọi thứ đều có thể thương lượng!
Lão già họ Trình không trả lời thẳng, ngược lại còn chỉ tay về phía sau quả cầu nói:
- Phía sau bí bảo kia là một tòa cung điện. Nếu ta đoán không lầm, nơi đó hẳn là một nơi cực kỳ trọng yếu của cổ tông môn này, bằng không cũng sẽ không dùng một bí bảo như vậy để bảo vệ. Chỉ cần đột phá lá chắn trước mắt vào bên trong, còn sợ không tìm thấy thứ tốt ở bên trong sao? Nói không chừng trong này còn có nhiều bí bảo tốt hơn nữa.
- Đây dù sao cũng chỉ là suy đoán của huynh thôi!
Hải Vạn Cổ cau mày nói.
- Tuy nhiên quả thật đáng để thử một lần!
Có người đồng ý với giả thuyết của lão già họ Trình.
Đông đảo các cao thủ vội vàng bắt đầu bàn bạc, không lâu sau đã đạt được sự đồng thuận.
Hải Vạn Cổ tuy trước đó đã bày tỏ nghi ngờ, nhưng không thể phủ nhận, bí bảo trước mắt đối với lão cũng có sức hút vô cùng to lớn.
Sau khi đạt được ý kiến thống nhất, mọi người liền vội vàng sắp xếp đội hình.
Mỗi vị Siêu Phàm cảnh đều dẫn theo một nhóm người, ít thì mười người, nhiều thì hai mươi người.
Hải Vạn Cổ quay lại chỗ Dương Khai và nhóm người, đem quyết định vừa rồi nói qua một lần.
- Chư vị, chúng ta cần đóng góp thực lực của mình, xem có thể phá vỡ lá chắn trước mắt này không. Nếu có thể phá vỡ, chúng ta chẳng những có thể lấy được món bí bảo thần bí đó, mà còn có thể tiến vào đại điện phía sau để tìm kiếm vô vàn bảo vật quý giá. Kính xin chư vị hãy dốc toàn lực!
- Hải lão yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ dốc toàn lực, không phụ sự kỳ vọng!
Lúc này, có người hưng phấn hét to.
Hải Vạn Cổ hài lòng gật đầu.
Một lát sau, tất cả đã được sắp xếp thỏa đáng.
Toàn bộ hơn một trăm người đều đứng cách lá chắn vô hình không xa, cả đám nín thở, im lặng, âm thầm chuẩn bị.
Lão già họ Trình bước lên trước, cất cao giọng nói:
- Xin chư vị nghe theo hiệu lệnh của ta mà động thủ. Lá chắn phòng ngự nơi đây có vẻ cổ quái, dường như nhất định phải dốc toàn lực, trong nháy mắt phá vỡ nó. Nếu không, cho dù công kích thế nào, nó cũng sẽ bình yên vô sự.
Mọi người đều gật đầu.
Lão già họ Trình liếc nhìn một lượt, một cánh tay từ từ giơ lên, thần sắc nghiêm trọng. Mọi người ở đây, từng người đều ngưng tụ chân nguyên, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.
Bỗng nhiên, lão già họ Trình vụt mạnh bàn tay xuống.
Trong khoảnh khắc lão phất tay xuống, đủ mọi vũ kỹ và bí bảo uy năng ầm ầm bùng nổ, nhất tề công kích về phía trước.
Ầm ầm…
Thượng Cổ Di Tích dường như cũng đang rung chuyển.
Những võ giả ở đây, tuy số lượng Siêu Phàm cảnh không nhiều, chỉ có không đến mười người, còn lại tất cả đều là võ giả Thần Du cảnh tầng bảy trở lên. Nhưng nhân số cũng không ít, trong chớp mắt toàn bộ lực lượng hội tụ cùng một chỗ, cũng là long trời lở đất, khiến người ta kinh hãi tột độ.
Vô số đòn tấn công giáng xuống lá chắn vô hình kia. Mỗi lần tấn công lại tạo nên một gợn sóng khuếch tán giữa không trung, mắt thường có thể thấy được, giống như ném xuống mặt hồ hàng trăm viên đá, tạo thành từng vòng sáng.
Tầng lá chắn vô hình kia dường như vô cùng co giãn, bị những công kích này đánh trúng, lõm xuống rất sâu, nhưng vẫn không hề bị phá hủy.
Sau khi mọi thứ trở về bình thường, sắc mặt tất cả mọi người đều trở nên khó coi.
Một lần công kích vừa rồi, không ngờ vẫn không thể phá vỡ lớp lá chắn trước mắt.
Lão già họ Trình vỗ tay một cái, thu hút sự chú ý của mọi người, lúc này mới quát lớn:
- Làm lại một lần, xin chư vị không cần nương tay, loại bỏ lá chắn này sớm một chút, mới có lợi với tất cả mọi người. Chắc mọi người cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây chứ?
Lão cũng đã nhận ra, tuy uy lực của đợt công kích vừa rồi rất mạnh, nhưng đại đa số người đều không xuất toàn lực, không thể nghi ngờ là đang đánh giá thấp lực phòng ngự của lá chắn này.
Nghe lão nói vậy, những võ giả vừa rồi không xuất toàn lực cũng không dám nghĩ đến chuyện may mắn nữa, chỉ đợi lần tiếp theo ra tay sẽ dốc toàn lực.
Chuẩn bị thêm lần nữa, lão già họ Trình lại giơ một cánh tay lên, đôi mắt uy nghiêm quét về bốn phía, hễ bị lão nhìn tới thì cả đám đều ngưng tụ toàn bộ chân nguyên.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang