Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 753: CHƯƠNG 751: ĐẠI KHAI SÁT GIỚI

Trong thế giới mịt mùng, tất cả mọi người đều như ruồi mất đầu, Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa lại một lần nữa tìm đến bên cạnh Dương Khai.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, liếc nhìn nàng rồi bỗng nhiên bật cười.

- Cười gì?

Thánh Nữ nhíu mày:

- Ta thấy ngươi có chút đáng ghét.

- Vậy ngươi còn tìm ta nói chuyện?

- Ta không quen biết ai ở đây, hơn nữa, lỡ như bị bọn họ nhận ra thân phận Thánh Nữ của ta...

Sau khi đến đây, nàng luôn trốn tránh, không dám đi lại trước mặt người khác, dù sao những cường giả của thất gia liên minh đã từng tiếp đãi nàng tại hòn đảo kia, chắc chắn sẽ nhớ rõ dung mạo của nàng.

Từ trước đến nay, hình tượng Thánh Nữ luôn cao quý thuần khiết, nếu sự việc ngày hôm nay lan truyền ra ngoài, chẳng những danh dự của Thánh Nữ bị tổn hại, mà e rằng ngay cả sự tôn nghiêm của Cửu Thiên Thánh Địa cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Vì vậy, nàng rất sợ người khác nhận ra mình, dù không thích Dương Khai nhưng cũng chỉ có thể tìm hắn để bàn bạc.

- E rằng chúng ta không ra ngoài được nữa rồi.

Dương Khai liên tục lắc đầu, khẽ thở dài.

- Không thể nào?

Thánh Nữ dung hoa thất sắc.

- Lẽ nào chúng ta phải bị nhốt ở đây cả đời sao?

- Rất có khả năng!

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

- Ngươi đừng dọa ta, ta vẫn chưa tìm thấy Thánh Chủ mà...

Thánh Nữ thực sự hoảng hốt. Qua vài lần tiếp xúc, Dương Khai cũng nhận ra, vị cô nương ngốc nghếch này tâm tư quả thật đơn thuần, không rành thế sự hiểm ác, có lẽ điều này liên quan đến môi trường sống của nàng.

Không như Dương Khai, từ khi còn rất nhỏ đã lang bạt bên ngoài, từng trải sóng to gió lớn, gặp bất cứ chuyện gì cũng đều bình tĩnh, không hề hoảng loạn.

- Ta nghe nói Thánh Chủ của Cửu Thiên Thánh Địa các ngươi đều dựa vào những người mà Thánh Nữ tìm về từ bên ngoài, các ngươi có phương pháp đặc biệt nào để xác định đó có phải là Thánh Chủ hay không?

Dương Khai đột nhiên tò mò hỏi.

- Ngươi hỏi chuyện này làm gì? Ta tự có cách của ta!

Thánh Nữ có chút cảnh giác.

- Đây là chuyện chỉ có Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa chúng ta mới có thể làm được, ngươi có hỏi ta cũng không thể nói cho ngươi biết.

- Chỉ là tò mò thôi!

Dương Khai nhún vai.

- Ngươi không nói thì thôi vậy.

Thánh Nữ im lặng, dường như sợ Dương Khai tiếp tục dò hỏi bí mật của Thánh Địa, cũng lặng lẽ giữ khoảng cách với hắn một chút.

Thời gian trôi qua, hơn trăm vị võ giả không ngừng tìm kiếm, nhưng đáng tiếc là chẳng thu hoạch được gì.

Dần dần, những cảm xúc nôn nóng, hoảng sợ và bất an dâng lên trong không gian mịt mùng này, các võ giả vừa tìm kiếm vừa không ngừng chửi rủa.

Sắc mặt của các cường giả thuộc thất gia liên minh cũng vô cùng khó coi.

Bọn họ cũng đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Thần hồn của tất cả mọi người đều bị quả cầu ánh sáng kia kéo vào không gian khó hiểu này, không tìm được lối ra thì chỉ có thể ngồi đây chờ chết!

Những người ở đây, thực lực đều trên Thần Du Cảnh thất tầng, thần hồn bị kéo ra khỏi thể xác, trong khi thể xác vẫn còn ở thế giới bên ngoài. Tuy trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có vấn đề gì, nhưng nếu thời gian kéo dài, thể xác chắc chắn sẽ chết.

Một khi thể xác chết đi, thần hồn của bọn họ cũng sẽ trở thành cây không rễ, nước không nguồn, nếu không tìm được một thân xác thích hợp để đoạt xá, sẽ nhanh chóng tiêu tan.

Nỗi hoảng sợ về cái chết lan ra, không khí dần trở nên căng thẳng.

Dương Khai lạnh lùng quan sát, thầm cảm thấy lát nữa sẽ có chuyện không hay xảy ra, bèn lặng lẽ tách khỏi đám đông, âm thầm đề cao cảnh giác.

Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa cũng rất kỳ lạ, dường như cũng ý thức được điều gì đó giống Dương Khai, hắn đi đến đâu, nàng cũng đi theo đến đó, luôn duy trì một khoảng cách vừa phải.

Dương Khai cũng không để ý đến nàng, mặc kệ nàng đi theo sau lưng mình.

Cũng không biết đã qua bao lâu, mọi người không còn tìm kiếm lối ra nữa, vì căn bản là không có lối ra.

Tất cả đều nghỉ ngơi tại chỗ, nét mặt vô cùng u ám.

Bỗng nhiên, có tiếng cãi vã từ một hướng truyền đến, dường như có hai võ giả đang tranh cãi, không ai nhường ai, càng lúc càng ầm ĩ. Cuộc cãi vã như một mồi lửa, trong phút chốc đã thổi bùng lên sự phẫn uất tích tụ trong lòng không ít người.

- Lão già kia, nếu không phải ngươi một mực đòi phá vỡ bức bình chướng đó, hôm nay chúng ta đã không rơi vào tình cảnh này! Hiện tại tất cả mọi người đều bị nhốt ở đây, ngươi nói phải làm sao?

Có người đột nhiên xông lên, gầm lên vào mặt lão giả họ Trình.

Không ít võ giả cũng hùa theo la hét, dường như tất cả đều cho rằng nguyên nhân của đại nạn này là do lão giả họ Trình gây ra.

Ngay cả nhiều người trong thất gia liên minh cũng đang nhìn y với ánh mắt khó chịu.

Lão giả họ Trình vẻ mặt lo lắng, cười nhạt:

- Chư vị, nói như vậy là không đúng rồi. Mặc dù là ta kêu gọi mọi người phá vỡ bình chướng, nhưng trước khi phá nó, sao không có ai ngăn cản, phản đối? Chẳng phải các ngươi cũng muốn tiến vào sâu trong cung điện để tìm kiếm bảo vật hay sao? Bây giờ sự việc đã thành ra thế này, lại đổ hết trách nhiệm lên đầu ta, đây chẳng phải có chút vô lý hay sao?

- Bất luận thế nào, chính ngươi đã đẩy mọi người đến bước đường này! Nếu không tìm được lối ra, ngươi cứ chờ chết đi!

- Đúng vậy, họ Trình nhà ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm tìm đường ra, nếu không thì cứ chờ xem!

- Thất gia liên minh các ngươi đều có trách nhiệm!

- Dù gì cũng chết, trước khi chết bọn ta nhất định không để các ngươi yên!

Tất cả mọi người đều căm phẫn, đua nhau gào thét, một số người của thất gia liên minh không muốn chịu trách nhiệm liền tỏ ra sẵn sàng liều mạng.

Thấy họa đã đổ lên đầu mình, Hải Vạn Cổ cũng lo lắng đứng lên:

- Trước khi đi, lão phu đã nói, nơi có lợi ích cũng chính là nơi có nguy hiểm, sinh tử có số. Các ngươi rõ ràng biết chuyến đi này đầy rẫy hiểm nguy nhưng vẫn bị lợi ích cám dỗ, thất gia liên minh chúng ta không có nghĩa vụ bảo vệ sự an toàn của các ngươi, dù các ngươi có chết cũng can hệ gì đến chúng ta?

Lời này hoàn toàn chọc giận mọi người. Tâm trạng ai nấy vốn đã không tốt, câu nói phủi sạch quan hệ của Hải Vạn Cổ càng khiến không khí trở nên căng thẳng tột độ.

Lão giả họ Trình cười gằn, nhìn một gã võ giả đang ăn nói ngông cuồng trước mặt y:

- Muốn ta chết, ngươi chưa đủ bản lĩnh!

Vừa dứt lời, một luồng sức mạnh thần thức từ thần hồn linh thể của y bỗng tuôn ra, tựa như một con rắn độc nhe nanh múa vuốt, ầm ầm đánh vào bên trong linh thể của gã võ giả kia.

Một tiếng hét thảm thương vang lên, gã võ giả này không có cơ hội phản kháng, thần hồn linh thể lập tức bị đánh cho tan tác.

Thực lực của y cùng lắm chỉ là Thần Du Cảnh bát tầng, dưới thủ đoạn của một lão giả Siêu Phàm nhất tầng họ Trình, làm sao có đường sống?

Không một tiếng động, sự náo loạn của mọi người bỗng chốc lắng xuống, ai nấy run rẩy nhìn về vị trí gã võ giả kia vừa biến mất.

Bọn họ không ngờ rằng, lão giả họ Trình kia nói ra tay là ra tay, không một lời báo trước đã hạ sát thủ.

Nhưng rất nhanh, thần sắc của những người xung quanh gã võ giả vừa bỏ mạng trở nên kỳ quái, nét mặt họ lộ vẻ khoan khoái, dường như vừa nhận được sự thoải mái vô cùng, ngay cả thần hồn linh thể của họ cũng trở nên ngưng thực hơn một chút.

- A?

Hải Vạn Cổ ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn sang bên đó.

Cùng lúc đó, tất cả các cường giả Siêu Phàm Cảnh đều phát hiện ra một chuyện khiến họ vô cùng ngạc nhiên.

Thần hồn linh thể của gã võ giả vừa chết kia không ngờ lại hóa thành từng luồng năng lượng thuần túy, được những võ giả xung quanh hấp thu, nhờ vậy mà thần hồn linh thể của họ đã mạnh lên không ít.

Dương Khai cũng thấy được cảnh tượng này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, khẽ nói:

- Chuyện này thú vị rồi đây!

- Sao vậy?

Thánh Nữ của Cửu Thiên Thánh Địa hỏi. Khi nãy nàng đứng sau lưng Dương Khai nên không nhìn rõ, thấy hắn đột nhiên nói ra câu đó, nàng cảm thấy khó hiểu.

- Những người ở đây, có lẽ phải chết khá nhiều đấy!

Dương Khai lạnh nhạt cười.

Khi hai người nói chuyện, thần sắc của các cường giả Siêu Phàm Cảnh thuộc thất gia liên minh biến đổi không ngừng.

Võ giả bình thường muốn tu luyện sức mạnh thần hồn vốn khó hơn tu luyện nhục thân rất nhiều, nếu không có công pháp thần hồn tốt, chỉ có thể dùng đan dược bổ trợ thần hồn, hơn nữa phải sử dụng lâu dài mới có hiệu quả.

Nhưng trong không gian quỷ dị này, dường như có một loại quy luật khó hiểu, bất kỳ thần hồn linh thể của kẻ nào chết đi đều có thể bị người khác hấp thu!

Điều này có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với bất kỳ ai.

Nhưng tình huống này lại đi kèm với nguy hiểm cực lớn. Thần hồn linh thể của người chết mang theo tất cả ký ức và những chuyện đã trải qua, nếu hấp thu quá nhiều, tâm tính của bản thân có thể bị ảnh hưởng, thậm chí đến cả mình là ai cũng không nhớ rõ. Đến lúc đó, thần trí sẽ vô cùng hỗn loạn, có thể sẽ phát điên.

Dương Khai mỗi khi hấp thu năng lượng thần hồn của người khác đều dùng Diệt Thế Ma Nhãn để thanh lọc tạp chất, chỉ giữ lại năng lượng thuần khiết nhất, nếu không làm vậy, hắn sớm đã không còn là chính mình.

Như vậy dù lợi ích thu được ít đi nhưng lại tránh được hậu họa về sau, hơn nữa, sự thông hiểu về võ đạo thiên đạo của kẻ địch khi còn sống vẫn có thể được bảo toàn nguyên vẹn, đây mới chính là thứ Dương Khai cần nhất.

Nhưng tất cả những người ở đây lại không suy nghĩ như vậy. Từ trước đến nay, chưa hề có loại công pháp nào có thể giúp võ giả trực tiếp cắn nuốt, hấp thu sức mạnh thần hồn của kẻ khác để tăng cường sức mạnh của mình, dù có cũng chỉ là sự tồn tại vô cùng ít ỏi, hiếm có.

Sau khi thấy những kẻ xung quanh gã võ giả đã chết thu được lợi ích, các võ giả của thất gia liên minh không tránh khỏi động lòng.

Họ nhìn nhau, rồi nở những nụ cười độc địa.

Từng luồng sức mạnh thần thức thuộc về Siêu Phàm Cảnh bất ngờ bộc phát. Mọi người ở đây không có thân thể, không có bí bảo để sử dụng, thứ duy nhất có thể dùng được chính là Thần Hồn Kỹ mà bản thân tu luyện.

Các loại Thần Hồn Kỹ khác nhau được đánh về phía đám đông. Trong khi những võ giả kia còn chưa kịp phản ứng, đã có mấy chục người mất mạng, thần hồn linh thể bị đánh tan.

Các cường giả của thất gia liên minh đều lao ra, đến vị trí những võ giả đã chết, điên cuồng hấp thu toàn bộ năng lượng thần hồn còn sót lại.

Dù là lão giả họ Trình hay Hải Vạn Cổ, nét mặt đều vừa phấn khởi, vừa kích động.

Trong phút chốc, họ cảm thấy mình trở nên mạnh hơn. Nuốt chửng năng lượng thần hồn của một người, tương đương với hai năm khổ luyện của họ.

Bọn họ vốn chẳng xem tính mạng của những võ giả ngoại lai này ra gì, chỉ mong sao bọn họ chết hết, như vậy, những bảo vật chiếm được trong di tích thượng cổ sẽ không cần phải chia cho người ngoài.

Bây giờ lại xuất hiện điều kiện hấp dẫn như vậy, tự nhiên là đại khai sát giới, không chút lưu tình

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!