Tại một nơi nào đó trong thượng cổ di tích, dưới đáy biển sâu vạn trượng.
Trong phạm vi trăm trượng, nằm la liệt thi thể của hơn trăm vị võ giả. Đại đa số đều đã mất mạng, chỉ còn lại thân thể của một nam một nữ vẫn le lói sinh cơ, nhưng cả hai đều đang chìm trong hôn mê.
Trước mặt những võ giả này là một quang cầu đang tỏa sáng, phát ra những dao động năng lượng kỳ lạ. Theo từng nhịp dao động, quang cầu lúc sáng lúc tối, dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Bỗng nhiên, quang cầu kia bắn ra một tia kim quang chói lòa. Ngay khoảnh khắc kim quang xuất hiện, không gian xung quanh bỗng trở nên nóng bỏng.
Thế tiến công của kim quang vô cùng mạnh mẽ, nhanh chóng bao trùm toàn bộ quang cầu, khiến nó trở nên vàng rực lấp lánh, tựa như một vầng thái dương hừng hực thiêu đốt, không khí cũng vì thế mà trở nên khô nóng cực độ.
Răng rắc…
Một tiếng động tựa như có thứ gì đó vỡ nát truyền ra.
Cùng lúc đó, hai luồng năng lượng thần hồn từ trong quang cầu bắn ra, lượn lờ vài vòng giữa không trung rồi lần lượt đáp xuống.
Kim quang dần dần dịu lại, một lát sau, quang cầu không còn phát ra bất cứ tia sáng nào nữa.
“Ưm…” một tiếng, An Linh Nhi từ từ mở mắt, hai tay chống người ngồi dậy, quan sát xung quanh. Nàng phát hiện Dương Khai cũng đang từ từ bò dậy cách đó không xa.
Hai người đưa mắt nhìn nhau rồi bất giác mỉm cười.
Trong Thần Chiến Chi Đình, sau khi tìm đúng phương hướng để luyện hóa bí bảo, Dương Khai đã không ngừng dùng thần thức chi lực của mình để thiêu đốt bốn đại tự kia. Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, mãi cho đến vừa rồi, hắn mới thành công thu phục được bí bảo.
Trải qua một khoảng thời gian đồng cam cộng khổ, An Linh Nhi cảm thấy Dương Khai cũng khá thuận mắt. Dương Khai cũng thấy nàng ta không tệ, tuy đôi lúc có hơi ngốc nghếch, nhưng trong lúc hắn luyện hóa bí bảo, nàng cũng không hề làm phiền mà chỉ lặng lẽ nấp ở một góc quan sát.
Đã thu phục được bí bảo thần hồn kia, việc rời đi trở nên vô cùng đơn giản. Chỉ cần dùng thần niệm mở ra một lối thoát, hai người liền có thể thoát khỏi nơi giam cầm này.
Thần hồn linh thể rời khỏi nhục thân một thời gian khá lâu, nên khi vừa quay về có chút không thích ứng. Dương Khai thì vẫn ổn, bất luận là tu vi thần thức hay sức mạnh thể xác, hắn đều mạnh hơn An Linh Nhi. Về phần An Linh Nhi, sau khi xác nhận Dương Khai không sao, nàng liền khoanh chân ngồi xuống đất, vận chuyển huyền công, bắt đầu điều tức.
Dương Khai cũng nghỉ ngơi một lát, sau khi cảm thấy thân thể không có vấn đề gì mới đứng dậy, đi đến vị trí của bí bảo thần hồn.
Hiện giờ hắn đã luyện hóa được nó, bí bảo này đương nhiên thuộc về Dương Khai.
Đến trước vật đó, thần niệm hắn khẽ động, liền thu nó vào trong thức hải.
Cẩn thận kiểm tra tình trạng của bí bảo, tinh thần Dương Khai phấn chấn, thầm tán thưởng, không hổ là bí bảo do thượng cổ tông môn truyền lại. Loại bí bảo thần hồn này chắc chắn là Thánh cấp, hơn nữa dù đã trải qua tuế nguyệt dài đằng đẵng, uy năng của nó cũng không bị hao tổn bao nhiêu.
Hiện giờ, Dương Khai chỉ cần cẩn thận ôn dưỡng nó trong thức hải, chẳng bao lâu sau nhất định sẽ phục hồi được uy lực vốn có.
Dương Khai vô cùng hài lòng, cảm thấy chuyến đi này không hề uổng phí. Lần trước có được đan dược có đan vân đã khiến hắn vui mừng khôn xiết, hiện giờ lại có được bí bảo thần hồn cực kỳ thích hợp cho mình sử dụng, có thể nói thu hoạch của hắn còn lớn hơn bất kỳ ai khác.
Lấy lại tinh thần, Dương Khai nhìn quanh một lượt. An Linh Nhi vẫn đang ngồi điều tức, còn đám người Hải Vạn Cổ thì sớm đã chết không thể chết hơn. Nghĩ vậy, Dương Khai liền bước tới, thuần thục lấy xuống tất cả túi Càn Khôn trên người những thi thể này. Thứ nào không vừa mắt, hắn liền tiện tay vứt bỏ.
Hắn dừng chân tại chỗ, đợi chừng nửa ngày, An Linh Nhi mới từ từ mở mắt. Sau lần điều tức này, nàng đã hoàn toàn khôi phục.
Thấy Dương Khai dường như đang chăm chú nhìn mình, Thánh Nữ điện hạ của Cửu Thiên Thánh Địa bất giác mỉm cười, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào.
Nàng nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Dương Khai, hỏi dò:
- Bây giờ chúng ta quay về hay tiếp tục tìm kiếm?
- Ta muốn đi tiếp, có một chuyện ta muốn làm rõ. Còn ngươi, tùy ý.
Dương Khai thản nhiên đáp, rồi cất bước đi về phía trước.
Thấy Dương Khai đối với mình có chút lạnh nhạt, An Linh Nhi bĩu môi, không nói một lời, vội vàng đuổi theo.
Đi vào bên trong đại điện, tìm kiếm một hồi, Dương Khai không khỏi nhíu mày.
Đại điện này vốn được Thần Chiến Chi Đình bảo vệ ở phía sau. Trước đó, đám người Hải Vạn Cổ và lão giả họ Trình đã liên minh với hơn trăm võ giả để phá vỡ bức bình chướng vô hình kia, cũng định vào đây tìm kiếm bảo vật.
Nào ngờ sau khi bức bình chướng bị phá vỡ, thần hồn linh thể của tất cả mọi người lại bị Thần Chiến Chi Đình hút vào, khiến cho kế hoạch ban đầu của họ hoàn toàn thất bại.
Hiện tại, khi Dương Khai và An Linh Nhi đến nơi, rõ ràng phát hiện có dấu vết của người khác đã đến trước. Toàn bộ đại điện bị lục lọi lung tung, bừa bộn, không còn sót lại bất cứ vật gì có giá trị.
- Có người khác đã đến đây tìm kiếm rồi sao? - An Linh Nhi suy đoán.
Dương Khai khẽ gật đầu, đồng tình với ý kiến của nàng.
Dù cho đám người bọn họ hơn trăm người bị kéo vào Thần Chiến Chi Đình, nhưng bên trong di tích này vẫn còn không ít võ giả khác đang hoạt động.
Bây giờ cũng không biết đã qua bao lâu, e rằng di tích này sớm đã bị bọn họ lật tung lên tìm kiếm rồi.
Sau khi ý thức được điều này, Dương Khai cũng không lãng phí thời gian nữa, lập tức rời khỏi đại điện, đi thẳng về hướng có ánh mặt trời chiếu tới.
Tuy rằng thời gian ở dưới đáy biển đã trôi qua hơn hai tháng, nhưng năng lượng thái dương kia vẫn không ngừng sản sinh.
Dương Khai muốn biết bên kia rốt cuộc có thứ gì.
An Linh Nhi cũng không nhiều lời để khiến Dương Khai chán ghét, chỉ ngoan ngoãn đi theo phía sau hắn.
Dương Khai biết nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn khuyên mình đến Cửu Thiên Thánh Địa, nên cố ý không để ý đến nàng.
Đi một hồi lâu, Dương Khai cảm nhận được mình càng lúc càng gần nguồn năng lượng thái dương kia. Thế nhưng, trong dao động năng lượng đó, hắn còn cảm nhận được một loại dao động đặc biệt khác.
Đó là hư không chi lực!
Dương Khai lập tức cảm thấy có chút không ổn, e rằng lần này bản thân sẽ không có thu hoạch gì.
Quả nhiên, ở một góc rẽ, Dương Khai dừng bước, nhíu mày nhìn về phía trước, thần sắc có chút khác lạ.
An Linh Nhi thấy vẻ mặt hắn kỳ quái cũng vội nhìn theo, vừa nhìn thấy, nàng đã kinh ngạc che miệng hô lên:
- Hư Không Thông Đạo!
Cách đó không xa, tại vị trí cách mặt đất khoảng ba trượng, có một cửa động tối om, đó chính là một Hư Không Thông Đạo.
Hư không chi lực và năng lượng thái dương mà Dương Khai cảm nhận được đều từ trong cửa động này phát ra.
- Sao nơi này lại có Hư Không Thông Đạo? - An Linh Nhi cũng vô cùng kinh ngạc. Hư Không Thông Đạo không hề dễ gặp. Nghe đồn từ thời xa xưa, đó là dấu vết lưu lại sau khi các cường giả đại chiến làm phá vỡ không gian, nhưng cũng có người nói Hư Không Thông Đạo là do tự nhiên hình thành.
Thông qua việc nghiên cứu sự huyền bí của Hư Không Thông Đạo, ngày nay một số cường giả đã có thể sử dụng hư không chi lực, tạo ra một thứ tương tự như Hư Không Thông Đạo, giúp bản thân di chuyển vạn dặm trong nháy mắt.
Sở Lăng Tiêu của Thiên Tiêu Tông chính là người có năng lực như vậy!
Tuy nhiên, việc thi triển năng lực này rất hao tổn tinh lực, nên dù là một nhân vật như Sở Lăng Tiêu cũng không dễ dàng thi triển.
Nhưng những Hư Không Thông Đạo do cường giả tạo ra và Hư Không Thông Đạo tự nhiên có sự khác biệt rất lớn, bất luận là tính ổn định hay khoảng cách di chuyển đều không cùng một đẳng cấp.
Trong thượng cổ di tích này lại xuất hiện một Hư Không Thông Đạo, khiến An Linh Nhi không khỏi kinh ngạc.
Cũng không biết đầu bên kia rốt cuộc thông đến nơi nào, có thể là một nơi nào đó trên đất liền, cũng có thể là một tiểu huyền giới độc lập, lành dữ khó lường.
- Quay về thôi! - Dương Khai điềm nhiên nói. Mặc dù hắn rất hứng thú với ngọn nguồn của năng lượng thái dương, nhưng hắn cũng không thể mạo hiểm tiến vào Hư Không Thông Đạo. Lỡ như nó đưa hắn đến tinh không vô tận, đến lúc đó muốn quay về cũng không tìm thấy đường.
Nói xong, hắn cũng không để tâm đến An Linh Nhi, quay người đi thẳng.
- Đợi ta với! - An Linh Nhi gọi một tiếng, vội vàng đuổi theo.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã quay lại bên kết giới của thượng cổ di tích, xuyên qua kết giới, tiến vào trong nước biển.
Trong phút chốc, Dương Khai cảm thấy một áp lực khổng lồ từ bốn phương tám hướng ập đến, dường như muốn nghiền nát xương cốt của hắn.
Dưới áp lực kinh người đó, Dương Khai vội vàng vận chuyển chân nguyên, rẽ nước biển xung quanh, tạo ra một không gian bảo vệ, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn.
An Linh Nhi nhanh như chớp lách mình vào, yên vị bên cạnh hắn.
- Này nữ nhân nhà ngươi… - Dương Khai liếc mắt nhìn nàng.
- Sao vậy?
- Thánh nữ các ngươi không phải tự xưng là cao quý thuần khiết sao? Tùy tiện đứng sát một nam nhân xa lạ, lại còn dựa gần như vậy, có thích hợp không?
- Ai tùy tiện chứ? - An Linh Nhi có chút không phục. - Ta đã nói với ngươi rồi, ngươi hoàn toàn có tư cách trở thành Thánh chủ. Nếu ngươi không có tư cách này, dù có chết ta cũng không đứng chung một chỗ với ngươi.
- Ngươi còn dám dùng chuyện này để nói với ta, ta sẽ tiền dâm hậu sát ngươi! - Vẻ mặt Dương Khai trở nên hung ác.
- Ngươi cũng chỉ giỏi nói miệng thôi, thực ra trong lòng ngươi không nghĩ vậy. - An Linh Nhi dường như đã nhìn thấu bản tính của Dương Khai, không hề sợ hãi.
Dương Khai hung tợn nhìn nàng, cười khẩy:
- Ngươi rất thích chọc tức ta đúng không? Có tin bây giờ ta xử lý ngươi luôn không?
- Ngươi dám! - An Linh Nhi trừng mắt nhìn hắn.
Dương Khai cười hì hì, chân nguyên bao bọc quanh thân chợt thu hẹp lại. Vốn dĩ vòng bảo hộ có thể bao trọn cả hai người, nay lại co lại đáng kể.
An Linh Nhi kinh hô một tiếng, vội vàng nhích lại gần Dương Khai, sợ thân mình bị nước biển bên ngoài xâm nhập.
Dương Khai tiếp tục thu nhỏ vòng chân nguyên, khiến nó càng lúc càng nhỏ lại.
Thánh Nữ điện hạ cao quý thuần khiết đành phải không ngừng nép sát vào người Dương Khai, một tay níu chặt vạt áo trước ngực hắn, gương mặt đầy vẻ lo lắng, nghiến răng nghiến lợi mà không dám hó hé nửa lời.
Một lát sau, mặt An Linh Nhi đã đỏ bừng.
Cùng với sự thu nhỏ của vòng bảo hộ, nàng không thể không giống như một con bạch tuộc, càng lúc càng dán chặt vào người Dương Khai. Hai tòa tuyết phong đầy đặn kiêu ngạo trước ngực nàng bị lồng ngực rắn chắc của Dương Khai ép cho đến biến dạng.
Dù trong lòng vạn lần không muốn, nàng cũng không thể không duy trì tư thế khiến nàng xấu hổ đến cực điểm này.
- Ngươi là kẻ xấu! Là ác ma! - An Linh Nhi cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay