Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 769: CHƯƠNG 767: TÁC DỤNG KỲ DIỆU CỦA DƯƠNG DỊCH

Dưới con mắt của đông đảo người, Dương Khai bước đến trước Thần Thụ sừng sững.

Câu Xích và An Linh Nhi đều âm thầm toát mồ hôi lạnh, không rõ hắn có ý đồ gì.

Đứng ở rễ Thần Thụ, Dương Khai chau mày, chậm rãi vươn bàn tay ra, tựa vào thân cây hùng vĩ kia.

Trong phút chốc, thân hình hắn chấn động.

Cây Thần Thụ trước mắt, quả thật là một bảo tàng khổng lồ! Bên trong thân Thần Thụ cất giữ năng lượng dương khổng lồ, vô biên vô hạn mà hắn không thể đo lường được, đang không ngừng chảy xuôi theo kinh mạch trong thân cây, cuồn cuộn tuôn chảy tựa như một dòng sông đang gào thét. Cẩn thận lắng nghe, thậm chí bên trong còn truyền đến tiếng nước chảy róc rách.

Sắc mặt Dương Khai biến đổi, trong lòng thầm nghĩ nếu có thể hấp thu toàn bộ năng lượng dương khổng lồ này về mình, vậy mình sẽ đạt tới cảnh giới nào đây?

Nhưng lập tức hắn liền lắc đầu, dù sao đây cũng là Thần Thụ của Dương tộc nhân, trước mặt đông đảo cường giả như vậy, hắn tuyệt đối không thể hấp thụ năng lượng bên trong Thần Thụ. Nếu thật sự làm như vậy, ngay lập tức hắn sẽ hóa thành một khối tử thi.

Lúc Dương Khai đang cảm nhận những điều này, thần thức của mỗi cường giả Dương tộc đều khóa chặt lấy hắn, dường như một khi hắn có hành động không tốt nào liền sẽ hứng chịu sự hủy diệt vô tình.

Nhưng mà biểu hiện của Dương Khai cũng rất biết điều, chỉ đang dò xét.

Hồi lâu, đám người đó đều lộ ra thần sắc không còn kiên nhẫn, bởi Thần Thụ vẫn phát ra dao động hỗn loạn bất ổn, không hề có chút biến chuyển nào.

Dương Khai cũng không lãng phí thời gian nữa, một lần nữa phá vỡ cấm chế trong thức hải của mình, thần hồn linh thể thoát ly thể xác, vọt thẳng vào thân cây Thần Thụ.

Một mảnh thế giới kim quang lấp lánh, thần hồn linh thể của Dương Khai giống như đang du hành trong một kim hà. Dòng sông này toàn là năng lượng dương ngưng tụ mà thành. Theo dòng chảy của con sông, Dương Khai đi thẳng về phía trước.

Một lát sau liền đến một nơi thần kỳ.

Nơi này, hẳn là bên trong Thần Thụ, nói đúng hơn, có thể coi là vị trí thụ tâm.

Ở phía trước, có một khối năng lượng phi phàm đang lặng lẽ ngưng đọng trong kim hà. Khối năng lượng này cũng tỏa ra hơi thở nóng bỏng, nhưng lại có chút khác biệt tinh tế so với dòng nước xung quanh.

Giờ phút này, từng đợt tiết tấu trầm lắng đang từ khối năng lượng này phát ra, thoáng nhìn tựa như nhịp đập của trái tim.

Nhìn vào nó, Dương Khai không khỏi lộ vẻ kinh hãi.

Thầm nghĩ trong lòng: Quả nhiên là vậy!

Mới đến nơi này, khi năng lượng Thần Thụ quấn quanh thân mình, hắn đã có chút phản ứng. Ngay khi nhìn thấy khối năng lượng này, lập tức chứng thực được suy đoán trong lòng.

Cùng lúc đó, hắn cũng hoàn toàn hiểu rõ, sự bạo động và bất ổn của Thần Thụ rốt cuộc là chuyện gì.

Đám người Dương tộc không hề hay biết, chỉ có thể dùng phương thức huyết tế để cung cấp dưỡng chất cho Thần Thụ.

Hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt Dương Khai lập tức nhìn chằm chằm về phía trước.

Khối năng lượng đó vẫn đang trầm lắng, hướng về phía Dương Khai, toát ra một luồng thông tin khát vọng.

Khối năng lượng này hiện giờ đang trong trạng thái hỗn độn, nhưng Dương Khai tin rằng, nếu cho nó đủ thời gian và dưỡng chất, nó sẽ trở thành một khối năng lượng có ý thức.

Thế giới Đại Thiên, sinh mệnh hình thái thiên kỳ bách quái.

Ngọc Trung Chân Nguyên cũng là loại hình thái sinh mệnh mà Dương Khai từng gặp qua trước đây. Cốt tộc mà hắn thấy trong Băng Tông cũng là một loại hình thái sinh mệnh. Cây Thần Thụ này vốn dĩ là một sinh mệnh thể. Nhưng nhìn bộ dạng nó bây giờ, giống như đang chuyển hóa thành một loại hình thái sinh mệnh khác.

Từ vô ý thức chuyển biến thành có ý thức!

Khối năng lượng trong thụ tâm, chính là nơi nó hội tụ tinh hoa. Một khi chuyển hóa thành công, khối năng lượng này sẽ trở thành nơi hội tụ thần hồn của Thần Thụ, trở thành thần hồn linh thể của chính nó.

Dương Khai cảm thấy run sợ, từ trước tới giờ chưa từng nghĩ một cây đại thụ lại có thể đạt tới bước này.

Sự bất ổn và bạo động của Thần Thụ không phải vì nó gặp phải tình trạng gì, cũng không phải đại hạn của nó sắp tới, mà vì loại tiến hóa này, cần một lượng năng lượng và dưỡng chất khổng lồ.

Nó cắm rễ tại đây, hấp thu dưỡng chất không đủ. Mỗi khi cần thiết, liền bạo động một cách vô thức. Sau khi đám người đó bị huyết tế, Thần Thụ liền ổn định một thời gian.

Khi đã hấp thu đủ, nó tự nhiên sẽ ổn định.

Nhưng phương pháp này chỉ trị ngọn chứ không trị gốc. Đến khi nó lại có khát cầu, nó sẽ lại xuất hiện tình trạng khiến Dương tộc nhân bó tay không có biện pháp.

Tiến hóa cần có năng lượng quá mức khổng lồ. Hơn nữa, từ tần suất bạo động của nó, Dương Khai ngầm biết được ngày tiến hóa thành công không còn xa nữa.

Trong lúc đang suy tư, Dương Khai rất nhanh liền làm rõ tình trạng trước mắt, nhưng hắn không biết Dương tộc nhân đối với phương diện này biết được bao nhiêu.

Theo lý mà nói, bọn họ chỉ cần dùng thần hồn linh thể nhập vào nơi này điều tra một phen, lập tức sẽ hiểu rõ tình trạng trong đó. Nhưng từ cách bọn họ đối đãi với bạo động bất ổn của Thần Thụ và cảm giác gấp rút đó mà thấy, dường như bọn họ không rõ nguyên do trong này.

Dương Khai có chút hồ đồ, trong lòng khó hiểu.

Chuyện này phải cẩn thận hỏi cho rõ mới được!

Nghĩ như vậy, Dương Khai lại vội vàng đưa thần hồn thoát ra, trở về thân thể của mình.

Vừa mới mở mắt ra, bên tai liền nghe thấy tiếng chất vấn và tiếng hét phẫn nộ của đám cường giả Dương tộc. Hình như bọn họ đã đợi đến mức không còn kiên nhẫn nữa, thấy họ sắp huyết tế đồng bạn của mình và Câu Xích.

- Gấp cái gì?

Dương Khai liếc nhìn bọn họ, thản nhiên đáp:

- Ta đã có chút manh mối, các ngươi chờ một chút!

Thủ lĩnh Dương tộc sắc mặt bất thiện nhìn Dương Khai, lạnh lẽo nói:

- Cho ngươi thêm thời gian nửa ly trà, nếu ngươi vẫn không thể khiến Thần Thụ ổn định lại, bọn người các ngươi hôm nay đều phải chết ở đây!

- Nửa chén trà…

Dương Khai khẽ cười:

- Chắc là đủ rồi.

Nói xong, thân hình khẽ nhún, trực tiếp vọt lên không trung, biến mất trong đám cây rậm rạp, khuất khỏi tầm mắt mọi người. Đám người Dương tộc cũng không lo lắng, tuy là không thấy Dương Khai, nhưng dưới sự trói buộc của thần thức, bọn họ cũng không sợ Dương Khai sẽ giở trò gì.

Trên cành cây của một cây khổng lồ, Dương Khai phỏng đoán khoảng cách, cảm thấy vị trí của mình bây giờ, chắc là nơi đã nhìn thấy khối năng lượng kia của thần hồn linh thể.

Duỗi ngón vẽ một đường, trên cây xuất hiện một khe hở.

Chợt ngón tay của Dương Khai phát ra một giọt dương dịch, rót vào trong khe hở kia.

Dương dịch trực tiếp ngấm vào trong, biến mất không thấy.

Lặng lẽ chờ đợi, trong lòng Dương Khai cũng bất ổn, không có bao nhiêu sức lực nữa.

Bây giờ hắn làm như vậy, cũng là ôm ý nghĩ thử xem sao, không dám khẳng định là sẽ sinh ra tác dụng nào.

Hắn vẫn còn nhớ, lúc còn rất nhỏ, hắn đã thông qua dương dịch của bản thân để bồi dưỡng linh thảo linh thụ thuộc tính dương. Không biết dương dịch của bản thân có công hiệu thúc đẩy sự sinh trưởng đối với loại cây này hay không.

Linh thảo linh thụ phải mất mấy năm mới trưởng thành, nhưng chỉ cần một hai giọt dương dịch, trong nửa tháng hoặc một tháng đã có thể trưởng thành.

Như hiện giờ Thần Thụ này cũng cần có năng lượng để tiến hóa, lấy dương dịch cho nó là cách lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa, giọt dương dịch của Dương Khai bây giờ so với trước cũng không khác biệt gì, trong đó năng lượng chất chứa đủ để tính bằng ngàn vạn.

Có lẽ có thể thỏa mãn yêu cầu của Thần Thụ!

Cũng chỉ là có lẽ, một khi không thành công, Dương Khai buộc phải buông tay đánh cược một phen.

Trong sự căng thẳng chờ đợi, trái tim Dương Khai cũng thấp thỏm, không phải vì sợ hãi lát nữa sẽ khai chiến cùng đám người Dương tộc này, mà là hắn tràn đầy hy vọng. Hắn hy vọng dương dịch của mình có thể có tác dụng với Thần Thụ, hắn rất muốn xem thử cây Thần Thụ này tiến hóa thành hình thái có ý thức sẽ có dáng vẻ thế nào!

Bỗng nhiên, dao động vốn dĩ bất ổn của Thần Thụ bỗng trở nên càng hỗn loạn cuồng bạo, tựa như nhận được sự kích thích, năng lượng thuộc tính dương tàn sát bừa bãi. Trên mặt đất cuộn lên từng đợt cuồng phong cực nóng.

- Tiểu tử ngươi đã làm gì vậy?

Trong đám người Dương tộc chờ đợi bên dưới, lập tức có người rống giận lên, vừa nói vừa bay lên định đối phó Dương Khai.

- Đợi đã!

Tên thủ lĩnh kia phất tay ngăn tên đó lại, chau mày, cẩn thận cảm tri điều tra.

- Thủ lĩnh, tên tiểu tử này đã động thủ gì với Thần Thụ rồi, nhất định phải giết chết hắn ta!

- Ngươi chờ một lát!

Thủ lĩnh uy nghiêm nhìn y một lát, người kia nhất thời im miệng không nói gì.

Trên cành cây, Dương Khai nghe được ở phía dưới đối phương một chút cũng không kích động, ngược lại trên mặt còn lộ vẻ vui mừng.

Quả nhiên Thần Thụ cực kỳ khát khao dương dịch. Bạo động của nó không phải vì không được khỏe, mà là vì làm cho nó nếm được mùi vị khiến nó vui vẻ, nên vô ý thức mà đòi hỏi.

Khe hở được Dương Khai vẽ ra trên cành cây trước đây, không ngờ lại chủ động tách ra nhiều hơn.

Thần Thụ kia dường như cảm thấy, cứ như vậy chắc chắn sẽ nhận được lợi ích nhiều hơn.

Ý thức của nó đang trong trạng thái hỗn độn và ngây thơ, tựa như thai nhi đang trưởng thành, có chút phản ứng với thế giới bên ngoài, nhưng lại không phân biệt rõ được nhiều chi tiết đến thế. Khe hở tự động mở ra, chính là sự thể hiện trực quan của ý thức nó.

Dương Khai nhếch miệng cười, lại nhỏ thêm một giọt dương dịch từ đầu ngón tay vào thân cây.

Một lát sau, hơi thở bạo loạn của Thần Thụ bỗng trở nên ổn định rất nhiều.

Lần này, sắc mặt đám người Dương tộc đều lộ vẻ cổ quái, sắc mặt thủ lĩnh biến đổi không ngừng, trong hai tròng mắt tinh quang bốn phía, lóe lên một tia hàn quang sắc nhọn.

Theo thời gian, hơi thở của Thần Thụ tựa như bị một bàn tay vuốt ve, từ từ bình ổn, dần dần trở nên không chút gợn sóng.

Đám người ở phía dưới lại đợi thêm một lát, mới thấy Dương Khai với sắc mặt trắng bệch từ trên nhảy xuống.

Sau khi rơi xuống, Dương Khai không nói lời nào mà khoanh chân ngồi xuống, lặng lẽ vận huyền công.

Không ai dám quấy rầy hắn, ngay cả đám người Dương tộc cũng nín thở im lặng, lặng lẽ chờ đợi, muốn biết rốt cuộc hắn đã dùng thủ đoạn gì, mà có thể trấn an được bạo động của Thần Thụ.

Câu Xích và An Linh Nhi chợt liếc một cái, âm thầm thở phào, bọn họ biết rằng, lần này xem như đã may mắn tránh được một kiếp.

Một lúc sau, Dương Khai mới chậm rãi mở mắt ra, sắc mặt tuy có chút hồng hào, nhưng ai cũng có thể nhận ra, hiện giờ hắn khá suy yếu, chân nguyên trong cơ thể dường như đã hao tổn không còn gì.

Sắc mặt cũng cực kỳ tối tăm, xem ra tâm trạng hắn không tốt lắm.

Quả thật là tâm trạng Dương Khai không tốt, lần này vì cung cấp dưỡng chất cho Thần Thụ, hắn ước chừng tiêu hao đến hai mươi giọt dương dịch mới có thể khiến nó ổn định lại.

Quả là một tổn thất lớn.

- Tiểu tử, ngươi dùng cách gì vậy?

Thủ lĩnh Dương tộc lập tức dò hỏi:

- Làm sao ngươi có thể trấn an Thần Thụ được?

- Ngươi cảm thấy là ta sẽ nói cho ngươi biết sao?

Dương Khai cười lạnh một tiếng.

- Tên tiểu tử không biết tốt xấu, nếu ngươi không nói, sẽ cho ngươi nếm trải mọi cực hình nhân gian!

Lập tức có người uy hiếp nói.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt không chút sợ hãi:

- Không sao cả, lần trấn an này chỉ là kế tạm thời. Nếu các ngươi không muốn giải quyết triệt để vấn đề của Thần Thụ thì cứ ra tay với ta. Nhưng ta bảo đảm với các ngươi, ta mà thiếu một sợi lông nào, lần sau Thần Thụ xuất hiện tình trạng nữa, ta tuyệt đối sẽ khoanh tay đứng nhìn!

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!