Nhưng giờ khắc này, trong đôi mắt đẹp của nàng lại tràn ngập sát cơ, chân nguyên toàn thân cũng tỏa ra khí tức nguy hiểm như độc xà, khiến người ta không rét mà run.
Dương Khai nheo mắt lại, thầm chửi rủa tên ngốc Câu Xích, không dưng lại đi kiếm chuyện, giờ lại xuất hiện thêm một nữ nhân như vậy.
Lúc đến đây, hắn cũng không dám phóng ra thần thức thăm dò tỉ mỉ, nhưng mãi đến khi nữ nhân này xuất thủ, hắn mới biết tên Câu Xích này dường như đã trêu chọc một cao thủ rất ghê gớm.
Rõ ràng là đối phương đã sớm phát hiện có người đang rình mò mình nên mới động thủ ngay khi rời khỏi mặt hồ.
Câu Xích lại làm ra vẻ không biết sống chết là gì, ôm mặt kêu gào:
- Xú nữ nhân, ngươi còn dám đánh ta?
- Đánh ngươi thì đã làm sao?
Nữ tử kia lạnh lùng liếc nhìn Câu Xích:
- Ngươi còn dám nói năng lỗ mãng là ta giết ngươi!
- Ngươi có can đảm đó không?
Câu Xích nhe răng cười độc ác.
- Ngươi dám động vào một ngón tay của ta thử xem!
Lời này vừa dứt, một tiếng “vút” vang lên, một đạo năng lượng bén nhọn đột nhiên lao thẳng tới trước mặt, lúc Câu Xích không chút phòng bị, đã đâm xuyên vào vai y.
Tiên huyết phun ra như suối, sắc mặt Câu Xích lúc xanh lúc trắng, sững sờ nhìn nữ tử trên trời kia.
Y không ngờ đối phương lại ra tay không chút do dự như vậy, cơn đau trên bả vai khiến y có chút kinh hoảng.
Y tuy lưu manh, háo sắc, cũng khá lỗ mãng, nhưng tóm lại không phải là kẻ ngu ngốc. Từ thủ đoạn mà nữ nhân này thi triển, y có thể thấy, dù ở thời kỳ toàn thịnh cũng không thể chống đỡ nổi. Một lỗ thủng trên vai khiến Câu Xích bỗng nhiên trở nên thành thật hơn không ít, tuy thần sắc vẫn phẫn nộ bất bình, nhưng lại không dám nói năng tùy tiện, chỉ oán hận nhìn chằm chằm vào nữ nhân kia.
- Nhân loại?
Nữ tử lại hiếu kỳ đánh giá Dương Khai và An Linh Nhi, chau mày:
- Từ khi nào Ma tộc và Nhân loại lại có thể cấu kết với nhau? Thật thú vị!
Thần sắc Dương Khai ngưng lại, âm thầm kéo An Linh Nhi lại gần, chân nguyên trong người lặng lẽ vận chuyển, chuẩn bị xuất thủ bất cứ lúc nào.
- Hừ!
Nữ tử khẽ hừ một tiếng khinh miệt từ trong mũi, dáng vẻ bình thản từ không trung đáp xuống, hất mái tóc ướt sũng, liếc mắt nhìn Câu Xích và Ma tộc nhân kia:
- Chân nguyên và thần thức của các ngươi bị hạ cấm chế, hẳn không phải là tên tiểu tử nhân loại này động tay động chân chứ?
Câu Xích không lên tiếng, tên Ma tộc nhân còn lại chậm rãi lắc đầu, giải thích:
- Không phải hắn, bọn ta chỉ là những kẻ cùng chung hoạn nạn, bị người nơi đó cầm cố lực lượng. Cũng may có tên nhân loại này, bọn ta mới có thể thoát ra.
- Vô dụng!
Thần sắc nữ tử kia lạnh lùng.
- Nhi lang của Ma tộc lại phải mượn thủ đoạn của nhân loại mới có thể kéo dài hơi tàn? Các ngươi còn có tư cách gì để sống trên đời này nữa!
Nói xong, ngón tay thon dài của nàng khẽ búng ra, vài luồng năng lượng lập tức bắn tới.
Vút… vút…
Trên người Ma tộc nhân kia lập tức có thêm vài lỗ thủng, tiếng rên rỉ vang lên, người này quỳ trên mặt đất, há miệng thở dốc, trong mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Nữ tử không hề hạ sát thủ, hình như chỉ không hài lòng vì hắn đã nhờ vào lực lượng của Dương Khai, nên mới trừng phạt một chút mà thôi.
- Nói như vậy, cũng coi như ngươi có chút bản lĩnh?
Nữ tử lại có vẻ hứng thú nhìn Dương Khai, một luồng thần thức âm hàn quét khắp người Dương Khai, thăm dò từ đầu đến chân hắn một lượt.
- Cũng không lợi hại là bao!
Nữ tử khinh miệt nói, rồi không còn để mắt đến Dương Khai nữa.
Trầm ngâm một lúc, nữ tử lại cười lạnh, nói:
- Dám vô lễ với ta, các ngươi cũng to gan đấy, phải giáo huấn một trận mới được. Nhưng hôm nay tâm tình ta tốt, tạm thời không giết các ngươi, tất cả theo ta về!
Nói xong, ngọc thủ phất một cái, một bí bảo hình dạng xa niện bỗng hiện ra từ hư không. Vị trí chính giữa của xa niện là một chiếc hương sàng cự đại, màn che màu hồng phấn bao trùm, từng làn u hương xông vào mũi.
Nữ tử bước nhẹ đến xa niện kia, rồi cách tấm màn che đánh ra hai đạo năng lượng vào thân thể Câu Xích và tên Ma tộc kia.
Lát sau, hai người liền cảm thấy cấm chế trên cơ thể mình đã được giải khai, thần sắc không khỏi vui mừng.
- Tiểu cô nương của Nhân tộc kia, ngươi lên đây!
Nữ tử nằm nghiêng trên hương sàng, đường cong yêu kiều diễm lệ lộ ra, bộ dạng lười nhác, vẫy tay với An Linh Nhi.
An Linh Nhi cảnh giác cực điểm, liếc nhìn Dương Khai, chần chừ không quyết.
Dương Khai khẽ gật đầu, lúc này An Linh Nhi mới bước lên xa niện, vô cùng câu nệ đứng ở đó.
- Ba người các ngươi khiêng đi, cần ta chỉ các ngươi không?
Nữ tử lười biếng nói, thanh âm mềm mại, rất động lòng người.
Dương Khai không kìm được chau mày.
Câu Xích nổi giận:
- Ngươi là cái thá gì mà bảo lão tử làm kiệu phu cho ngươi? Ngươi biết ta là ai không?
- Ta không quan tâm ngươi là ai, không muốn chết thì ngoan ngoãn nghe lời, nếu không ta cũng không ngại tiễn ngươi lên đường!
Trong đôi mắt đẹp của nữ tử lướt qua một tia hàn quang, lạnh lùng đến cực điểm, giữa những ngón tay thon dài, chân nguyên lúc ẩn lúc hiện, dường như chỉ cần Câu Xích còn cự tuyệt thì nàng sẽ hạ sát thủ ngay.
Câu Xích muốn nứt cả tròng mắt, nhưng trước thực lực của đối phương lại không thể không chịu thua, buồn bực đi về phía trước, khiêng xa niện kia lên vai.
Dương Khai và tên Ma tộc nhân còn lại liếc nhìn nhau, cũng đành đi tới.
Thuận theo phương hướng nữ tử chỉ dẫn, ba người khổ lực cứ thế phi nhanh về phía trước, tốc độ cực nhanh.
Trên hương sàng trong xa niện, An Linh Nhi ngồi thẳng tắp, vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh, vừa tuân theo sự dặn dò của nữ tử, thay nàng bóp vai.
Nữ tử cũng không có ý muốn giao lưu với nàng, chỉ nằm nghiêng ở đó, nhắm mắt dưỡng thần, thoải mái vô cùng.
U hương phảng phất dọc đường, Dương Khai một bụng căm tức. Vốn định mượn lực lượng của Câu Xích để an toàn rời khỏi Ma Cương, nhưng bây giờ e là không thành. Tên này giờ tự thân còn khó giữ, Dương Khai cũng đành phải nghĩ cách khác.
Nửa ngày sau, một tòa thành trì cự đại xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Tòa thành trì này tọa lạc gần Sa Hải, tường thành cao lớn hoàn toàn được đắp bằng sỏi cát, cả thành trì đều hiện lên màu sắc của hoàng thổ.
Trong thành trì, vô số Ma tộc nhân qua lại.
Lúc xa niện bay tới đây, Câu Xích đột nhiên trợn mắt, thất thanh nói:
- Sa Thành? Hóa ra ngươi là…
- Câm mồm!
Nữ tử vẫn chưa mở mắt, quát khẽ một tiếng.
Câu Xích rụt đầu, vội vàng nín bặt, có vẻ như rất sợ hãi, không còn kiêu ngạo như lúc trước nữa.
Dương Khai quan sát, thần sắc khẽ động.
Rất nhanh, xa niện đã đến khoảng không trên Sa Thành. Theo sự chỉ dẫn của nữ tử kia, một đoàn người nhanh chóng đến trước một cung điện cự đại tọa lạc trong thành trì.
Cung điện này được kiến tạo vô cùng đặc biệt, cứ như tọa lạc trên ngọn núi cao trăm nhận, cao hơn trăm trượng so với mặt đất.
Bay đến trước cung điện này, đứng từ trên cao nhìn xuống, tất cả mọi thứ của thành trì đều thu vào tầm mắt, cảm giác tương đối kỳ diệu.
Phong cách của tòa cung điện này dường như không giống với toàn bộ thành trì. Mặt đất của cung điện được lát hoàn toàn bằng bạch ngọc thạch, bên trong điêu long họa phượng, vàng son lộng lẫy.
Nơi nào cũng thấy trang hoàng bằng pha lê quý báu.
Xa niện đến nơi, lập tức có một Ma tộc nhân thực lực cường hoành đi tới, cung kính nói:
- Đại nhân, người đã về?
Nữ tử khẽ gật đầu, bước xuống khỏi xa niện.
- Những người này là…
Người kia nghi hoặc đánh giá đám người Dương Khai, đến khi nhìn thấy Câu Xích, chân mày chợt nhíu lại, sững sờ đánh giá y, trong mắt lóe lên một tia thần thái như đã từng quen biết.
- Phái người gửi tin cho Câu Quỳnh, nói nếu muốn nhìn thấy con trai mình bình an vô sự thì chuẩn bị đủ tiền đến chuộc!
Nữ tử kia liếc nhìn Câu Xích, thản nhiên dặn dò:
- Ừ, báo luôn cả ba người kia cho y, chuộc hay không là chuyện của y.
Dương Khai nheo mắt, lúc này mới hiểu, nữ tử này sớm đã nhận ra thân phận của Câu Xích. Dù nhận ra cũng dám đối đãi với Câu Xích như vậy, hơn nữa từ cách xưng hô của nàng với Câu Quỳnh có thể đoán được thân phận của nữ tử này không tầm thường!
Câu Quỳnh là một trong tứ đại Ma tướng, dám coi thường Câu Quỳnh, vậy thì thân phận của nàng cũng phải ngang hàng Ma tướng!
Trong tứ đại Ma tướng, chỉ có một nữ nhân duy nhất, Tuyết Lỵ!
Tên gọi kiều diễm mỹ lệ, dáng người mỹ miều, thân hình đầy đặn, nhưng tâm địa lại vô cùng cay độc, tàn khốc.
Vô duyên vô cớ đụng phải nữ nhân này, lại là một vị Ma tướng! Hơn nữa Câu Xích còn không biết trời cao đất dày mà chọc giận nàng, còn mưu toan thăm dò cơ thể nàng!
Bây giờ Dương Khai hận không thể chém tên Câu Xích này thành trăm mảnh để phát tiết mối hận trong lòng.
- Thuộc hạ cảm thấy e là Câu Quỳnh sẽ không để ý đến sống chết của ba tên bọn họ đâu.
Tên thủ hạ của Tuyết Lỵ cười u ám, vui sướng nhìn đám người Dương Khai gặp họa.
- Cứ báo đi. Đúng rồi, nói với Câu Quỳnh một tiếng, tên tiểu tử nhân loại này còn là ân nhân cứu mạng con trai y.
Tuyết Lỵ nhấn mạnh:
- Ta muốn xem xem Câu Quỳnh sẽ xử lý việc này như thế nào.
- Hả? Việc này thật khiến người ta ngạc nhiên đó. Đường đường là con trai nối dõi của Ma tướng lại được một tên nhân loại cứu, thú vị… Vậy thuộc hạ đi báo tin cho y ngay đây.
- Đi đi!
Tuyết Lỵ xua tay.
- Tuyết đại nhân, Tuyết đại nhân…
Câu Xích vội hét lên.
- Chuyện gì?
Tuyết Lỵ liếc nhìn y.
- Chuyện này có thể thương lượng một chút không? Tiền chuộc người cần, ta tự nghĩ cách đưa cho người, đừng phiền phụ thân ta.
Sắc mặt Câu Xích ngượng ngùng, lời nói có vẻ năn nỉ, rõ ràng là có chút sợ Câu Quỳnh trách tội, khiến y phải chịu khổ.
- Chuyện này không phải do ngươi làm chủ.
Tuyết Lỵ hừ lạnh, không để ý đến y nữa, quay người đi vào cung điện.
Lập tức có một Ma tộc nhân khác đi tới, dẫn bốn người Dương Khai đi.
Mỗi người được sắp xếp một sương phòng, chỉ có An Linh Nhi bị sắp xếp ở bên cạnh Tuyết Lỵ.
Không bị hạn chế nghiêm ngặt như nơi giam cầm trước đây, hình như Tuyết Lỵ khá tin tưởng, không những không hạn chế tự do của đám người Dương Khai, ngày ba bữa còn đưa cơm tới, thức ăn cũng không tệ, phương diện này không hề bạc đãi bọn họ.
Tuy không ai trông coi, nhưng Dương Khai vẫn an phận, không hề có ý muốn bỏ trốn.
Trước mặt một nữ nhân như Tuyết Lỵ, hắn cảm thấy mình căn bản không thể thoát. Hơn nữa, An Linh Nhi còn bị giữ bên cạnh nàng ta, Dương Khai cũng không tiện bỏ mặc An Linh Nhi mà chỉ lo cho thân mình.
Dường như Câu Xích cũng ý thức được sai lầm lần này của mình, cả ngày ảo não, hữu khí vô lực, không còn kiêu ngạo như trước nữa.
Tuyết Lỵ đã phái người đưa tin cho Câu Quỳnh, hơn nữa cũng không hề nể mặt tình đồng liêu Ma tướng, nói thẳng cần một khoản tiền chuộc lớn. Dương Khai phỏng chừng Câu Quỳnh sẽ không để ý đến sự sống chết của mình và An Linh Nhi, cùng lắm thì y chỉ chuộc Câu Xích và tên Ma tộc nhân kia về thôi.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀